Ta im lặng một lát, không trả lời trực tiếp, ngược lại hỏi:
- Nếu đúng là ta thì sao?
Sau khi các sứ đoàn rời đi, chuyện hòa thân sẽ bắt đầu được chuẩn bị.
Ta vẫn sẽ tiếp tục điều động hắn làm trợ thủ nhưng lúc này vẫn chưa phải thời điểm để nói rõ mọi chuyện.
Tạ Gia Tụng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen như mặt hồ dưới ánh nắng lấp lánh những gợn sáng nhưng thứ ánh sáng ấy không hề mềm mại hay mơ hồ, ngược lại vô cùng kiên định:
- Nếu được nhậm chức ở biên cảnh, thần sẽ có thể góp sức cho người. Trước đây thái độ của công chúa rất kiên quyết, hoàn toàn không chấp nhận hòa thân. Theo tác phong hành sự của bệ hạ, người cũng tuyệt đối sẽ không chọn công chúa. Hiện giờ mọi việc lại khác thường như vậy, nhất định là còn có kế hoạch khác. Thần nguyện làm quân tiên phong, mặc người sai khiến.
Ta bỗng nhớ đến đêm tiệc Quỳnh Lâm, khi ấy hắn cũng nói như vậy, nguyện làm người của ta, dẫu c.h.ế.t chín lần cũng không hối hận.
Nếu chỉ vì quyền thế và phú quý, ta đã thay hắn xin ban thưởng từ Hoàng đế.
Kỷ Tướng cũng xem trọng tài năng của hắn, nhận làm học trò.
Một tiến sĩ mới đỗ khoa này mà có được tiền đồ như thế, đã đủ để người khác cả đời không với tới.
Vậy mà hắn lại chủ động xin điều tới biên cảnh.
Chỉ để bất cứ lúc nào cũng có thể giúp ta.
Ta ngồi thẳng người hơn, nghiêng hẳn sang phía hắn, nghiêm túc hỏi:
- Rốt cuộc vì sao ngươi phải làm đến mức này vì ta? Đừng nói những lời như ân nghĩa hay công bằng nữa, ta muốn nghe sự thật.
Vẻ mặt Tạ Gia Tụng lập tức trở nên khó xử, hắn cúi mắt, tránh né ánh nhìn của ta.
Ta đứng dậy:
- Nếu ngươi có điều khó nói, ta không ép. Nhưng ta không cần những người mang tâm tư không rõ ràng. Sau này cứ công việc thì công việc. Ngươi cũng không cần làm gì vì ta nữa.
Ta vừa định bước đi, Tạ Gia Tụng lập tức hoảng hốt đứng bật dậy, theo bản năng kéo lấy góc tay áo ta.
Ta dừng bước, quay người lại, lặng lẽ nhìn hắn.
Gương mặt hắn hơi đỏ lên.
Trong lúc sốt ruột, lời nói bật ra khỏi miệng:
- Khi còn nhỏ, thần từng gặp Vương gia Đoan Vương và Đoan Vương phi."
Ta khựng lại.
Hắn tiếp tục:
- Thần là người huyện Thông Dương, năm ấy xảy ra dịch bệnh, cả nhà thần bị đuổi tới Đàm Châu. Phụ mẫu thần không qua khỏi. Đoan Vương phi thấy thần còn nhỏ nên chuyển thần tới khu lều gần bà ấy hơn để tiện chăm sóc. Khi đó, phu thê Đoan Vương thường xuyên lấy ra một bức họa để ngắm. Có lần thần đang quạt lửa sắc t.h.u.ố.c, thấy tò mò nên nhìn thêm vài lần. Vương phi nói với thần đó là nữ nhi của họ.
Tạ Gia Tụng dừng một chút, giọng nói khẽ hơn:
- Sau khi dịch bệnh qua đi, cô mẫu đón thần tới trấn Khí Vân. Vất vả lắm mới nuôi thần khôn lớn. Năm đó người tới Khí Vân trấn, nói muốn tìm người quản sự ở đây, ngay lúc ấy thần đã nhận ra người rồi.
Những lời ấy giống như một chuỗi ngọc bất ngờ đứt dây, từng hạt ngọc lăn đầy trên đất, va chạm vang lên liên tiếp.
Khiến người ta chẳng biết nên nhặt từ đâu trước.
Tạ Gia Tụng siết c.h.ặ.t t.a.y,cuối cùng nói hết những lời đã giấu trong lòng bao năm:
- Công chúa, thần đã tận mắt nhìn thấy phụ thân và mẫu thân người bôn ba vì bá tánh, cũng từng nhìn thấy người đứng trong bùn đất vung xẻng đắp đê. Thần biết, mọi người đều là những người tốt nhất trên đời. Thần căm ghét những lời vu khống và chỉ trích hoang đường ấy. Thần muốn giúp người, dù chỉ có thể đứng trên triều đường nói một câu. Làm một bậc thềm, hay một lưỡi d.a.o, làm gì cũng được chỉ cần có thể được người sử dụng, chỉ cần có thể giúp người hoàn thành chí hướng dẫu tan xương nát thịt, thần cũng không tiếc.
Ta sững sờ nhìn hắn, rất lâu không thể hoàn hồn, đến khi mọi lời đều đã nói hết.
Tạ Gia Tụng mới nhận ra mình vẫn đang nắm góc tay áo ta, vội vàng buông ra, tai đỏ bừng, giọng nói thấp xuống.
- Không chỉ vì hai lần ân nghĩa ấy, hoài bão và dã tâm của người, thần đều hiểu. Dù là với tư cách thần t.ử hay chỉ là một bá tánh của Đại Chiếu, Thần đều kính phục và ngưỡng mộ người. Kẻ sĩ có thể vì minh chủ mà c.h.ế.t là một vinh hạnh. Thần cầu xin người cho phép thần được đi theo. Thần vĩnh viễn sẽ không phản bội người, cũng sẽ không lừa dối người.
Lời bày tỏ ấy còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời giữa mùa hạ.
Ta trầm ngâm một hồi rồi hỏi:
- Ta đã xem qua hộ tịch của ngươi, trong đó không hề nhắc tới huyện Thông Dương.
Tạ Gia Tụng đáp ngay:
- Cô mẫu sợ lưu lại hậu họa nên nhận thần làm con thừa tự lại nhờ quan hệ sửa lại xuất thân ở Thông Dương. Nửa năm qua thần đã mua nhà cửa cho cả gia đình cô mẫu cũng để lại đủ bạc, không còn điều gì vướng bận. Nếu sau này thần có ý bất lợi với người, người hoàn toàn có thể dùng việc giả mạo hộ tịch này làm nhược điểm khống chế thần.
Ta bật cười, lần đầu tiên thấy có người chủ động dâng nhược điểm của mình cho người khác nắm giữ:
- Muốn làm đao của ta, ngươi vẫn chưa đủ tư cách.
Tạ Gia Tụng lập tức muốn phản bác.
Nhưng ngay lúc ấy, ta bất ngờ cài đóa tú cầu tím trong tay lên trước n.g.ự.c áo hắn.
Hắn ngây người, từ vành tai đến cổ đều đỏ bừng.
Ta như không nhìn thấy, bình thản nói:
- Sau khi chuyện hòa thân kết thúc, ngươi tới Thục Trung nhậm chức hai năm. Nhà mẹ đẻ của Sở Vương phi ở đó thế lực rất lớ, sẽ phải tốn không ít công sức. Đợi khi ngươi xử lý xong việc này,cũng đủ tư cách giữ một chức vụ trọng yếu trong triều rồi.
Tạ Gia Tụng mừng rỡ đến mức ánh mắt đều sáng lên, nhưng vẫn nhớ hành lễ tạ ân.
- Thần xin nghe theo mọi điều động của công chúa.