Khoác Lên Châu Quan

Chương 23

23

Vào đêm trước đại thọ của bệ hạ, ta mang theo minh ước đến hành cung.

Thấy ta chỉ dẫn theo một thị nữ đến một mình, Mai Lý Bố dường như cho rằng ta đã đồng ý chuyện hòa thân, nên nụ cười trên mặt càng rạng rỡ thêm vài phần.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn không còn cười nổi nữa.

Vị “thị nữ” kia bình thản ngồi xuống.

Ta giới thiệu:

- Vị này chính là công chúa sẽ liên hôn với Bạch Địch, cũng là trưởng tỷ của ta.

Trưởng tỷ lễ độ gật đầu chào hỏi.

Mai Lý Bố khẽ cau mày”

- Việc này liên quan đến vận mệnh ngàn thu của hai nước. Nhu Gia công chúa thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi sao?

Ta rót ba chén trà, đầu tiên đưa cho trưởng tỷ một chén, hai chén còn lại đặt bên tay:

- Điện hạ cho rằng muốn kéo vị Bạch Địch Vương hiện nay xuống khỏi vương vị cần những gì? Nếu người được gả đi là ta, trong triều chỉ có mình bệ hạ đủ năng lực phối hợp thực hiện kế hoạch này. Nhưng tuổi tác của bệ hạ đã cao. Người còn có thể tại vị bao nhiêu năm nữa, không ai biết được. Điện hạ quá coi trọng ta, cho rằng việc này không có ta thì không thành. Nhưng đến lúc đó, nếu tân quân của Đại Chiếu không dễ khống chế, còn ta lại cô thân nơi đất khách, không nơi nương tựa thì cơ hội thắng được mấy phần?

Ta nhìn về phía trưởng tỷ.

- Trưởng tỷ của ta có năng lực ấy. Bạch Địch có tỷ ấy, Đại Chiếu có ta. Như vậy mới là nắm chắc phần thắng.

Ta đẩy một chén trà tới giữa hắn và mình:

 - Ván cờ này, ta nhất định sẽ thắng.

Mai Lý Bố không nhận chén trà, hắn vẫn nhíu mày nhìn ta:

- Người cũng biết., điều đó có nghĩa là người đang ngày càng tiến gần hơn tới lời tiên tri thí quân. Ở lại đây, người chỉ là cá nằm trên thớt nhưng nếu tới Bạch Địch, sẽ không ai làm hại người.

- Mai Lý Bố điện hạ - Ta ngắt lời hắn.

- Ngài cho rằng, con người chạy tới đâu mới có thể trốn khỏi số mệnh?

Ta khẽ hạ mắt, giọng nói bình thản như đang kể lại câu chuyện của một người khác:

- Phụ thân ta vốn là hoàng t.ử có hy vọng nhất bước vào Đông Cung. Người từ bỏ quyền thế, mang theo mẫu thân và ta đến ẩn cư ở Đàm Châu. Nhưng cuối cùng ta vẫn trở về đây. Ta từng hỏi quốc sư rằng, liệu có phải nếu phụ thân giữ ta ở lại kinh thành thì sẽ không mất sớm như vậy không. Quốc sư nói số mệnh là một hạt giống, cho dù con người ngày ngày cầu khẩn, cuối cùng cũng chỉ có thể kết ra thứ quả vốn đã được định sẵn.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn:

- Cho nên lời tiên tri thí quân kia, bất kể cuối cùng có trở thành sự thật hay không. Ta cũng sẽ không tiếp tục trốn tránh nữa, dù thứ quả mà số mệnh kết ra có khiến ta tan xương nát thịt. Ít nhất ta cũng đã sống hết đời mình mà không còn tiếc nuối. Ngày sau xuống dưới cửu tuyền, ta cũng không thẹn với bất kỳ ai.

Cuối cùng, Mai Lý Bố vẫn không động đến chén trà ấy, hắn ký tên lên minh ước.

Khi ta và trưởng tỷ đi đến cửa, hắn bỗng lên tiếng:

- Ván cờ này rốt cuộc ai thắng ai thua, ta sẽ chống mắt chờ xem."

Ta không quay đầu, cũng không đáp lại.

Đại thọ của hoàng tổ phụ được tổ chức xa hoa đến cực điểm.

Một vị đế vương đã ngoài bảy mươi tuổi mà vẫn tai thính mắt tinh vốn vô cùng hiếm thấy.

Bởi vậy, dù có đôi phần đau lòng vì quốc khố hao tốn, người vẫn quyết định tổ chức thật long trọng khi thấy số lượng các nước đến triều hạ đông hơn thường lệ.

Trong yến tiệc tối hôm ấy, hoàng tổ phụ chính thức tuyên đọc thánh chỉ hòa thân.

Người dùng không ít b.út pháp uyển chuyển.

Những người có mặt trong điện đều không lên tiếng phản đối.

Nhưng ai nấy đều mặc nhiên cho rằng vị công chúa được nhắc tới trong thánh chỉ chắc chắn là ta.

Tiệc lớn tan cuộc, công việc thu dọn và kết thúc hậu sự lại bận rộn đến tận gần sáng.

Khi trở về phủ công chúa, ta ngã đầu xuống giường là ngủ ngay.

Mãi đến tận chiều hôm sau mới tỉnh lại.

Vừa mới ngồi dậy, ăn được vài miếng đồ lót dạ, thì trong cung đã có người tới truyền chỉ, mời ta lập tức nhập cung một chuyến.

24

Từ điện Hàm Chương đi ra, Tổng quản Trần dẫn ta một đường tới ngự hoa viên.

Tạ Gia Tụng đang đứng dưới hành lang.

Hai bên trồng đầy những khóm tú cầu xanh, trắng, hồng, tím, đúng độ nở rộ nhất giữa mùa hè.

Hắn mặc triều phục đỏ thẫm đứng giữa muôn hoa tựa như một công t.ử quý tộc bước ra từ tranh vẽ.

Phong lưu rực rỡ, khiến người ta khó lòng rời mắt.

Tổng quản Trần hạ giọng nói:

- Bệ hạ bảo hắn tự ngẫm cho biết mình sai ở đâu rồi mới được vào gặp. Tạ đại nhân cứ thế đứng đây gần hai canh giờ. Không uống nước, cũng chẳng nói một lời.

Thảo nào trong tay hắn đang cầm một chén trà.

Ta bước tới gần, Tạ Gia Tụng chắp tay hành lễ.

Tổng quản Trần đưa chén trà tới, hắn chỉ lắc đầu từ chối.

Ta ngồi xuống chiếc ghế tựa bên hành lang, ra lệnh:

- Bản cung bảo ngươi uống.

Lúc này hắn mới lễ phép nhấp một ngụm nhỏ.

Ta phất tay cho Tổng quản Trần cùng những người vừa trông chừng hắn lui xuống.

Sau đó vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, Tạ Gia Tụng vẫn lắc đầu.

Đến khi nhìn thấy nét không vui trên mặt ta, hắn mới chịu ngồi xuống cạnh cột hành lang.

May mà ta ngồi ở giữa, nói chuyện cũng không phải nghiêng người quá xa.

Một đóa tú cầu tím mọc sát lan can, đang khẽ lay động ngay bên cạnh tay ta.

Ta bỗng nảy ra một ý, thuận tay bẻ xuống.

Tạ Gia Tụng nhìn sang, vừa chạm phải ánh mắt ta, hắn lập tức cúi đầu xuống như thể phạm phải điều gì thất lễ.

Ta xoay đóa hoa trong tay, rồi hỏi:

- Hoàng tổ phụ nói ngươi từ chối phần thưởng ta xin cho ngươi. Nhất quyết xin điều tới biên cương?

Hắn khẽ gật đầu, do dự một lúc rồi hỏi:

- Công chúa, người hòa thân... là người sao?"