Khoác Lên Châu Quan

Chương 22

Bệ hạ không hề tỏ thái độ gì về chuyện này trên triều.

Nhưng sau khi bãi triều, người chỉ giữ lại một mình ta đến điện Hàm Chương nghị sự.

Khi tới điện Hàm Chương, trong điện đã có một người quỳ sẵn từ trước.

Hoàng tổ phụ đi thẳng lên bậc thềm, đứng trước án thư.

Ta bước tới vị trí ngang hàng với người kia, khẽ cúi người hành lễ:

- Trưởng tỷ.

Nàng gật đầu đáp lễ, sau đó lại dập đầu về phía Hoàng đế. Dù được bảo đứng lên, nàng vẫn không nhúc nhích:

- Thiến Diểu không còn mặt mũi nào để đối diện với hoàng tổ phụ.

Hoàng tổ phụ chậm rãi nói:

-  Lệnh Nghi đã điều tra rõ ràng rồi. Trong tay con sạch sẽ, không liên quan đến bất cứ chuyện gì. Đứng lên đi, trẫm đã sớm hạ chỉ, vụ án của Sở Vương không liên lụy đến những người con vô tội.

Nàng ngẩng người lên nhưng vẫn quỳ ngay ngắn tại chỗ.

- Thiến Diểu là trưởng nữ trong hàng hoàng tôn, đáng lẽ phải làm gương cho các đệ muội. Là nữ nhi, con không kịp thời phát hiện và khuyên can phụ thân, đó là lỗi của con. Là trưởng tỷ, lại để muội muội nhỏ nhất là Lệnh Nghi phải gặp tai họa như vậy càng khiến con hổ thẹn vô cùng.

Ta bước tới hai bước, đỡ nàng đứng dậy:

- Không trách tỷ được, nếu ông ta là người chịu nghe khuyên can, sao có thể đi đến ngày hôm nay?

Trưởng tỷ khẽ xúc động, nàng cười nhẹ, vỗ lên bàn tay đang khoác trên cánh tay mình của ta.

Ta vẫn giữ nụ cười dịu dàng, ngẩng đầu nhìn hoàng tổ phụ.

Người bước xuống bậc thềm:

- Nếu đã không còn khúc mắc, hai tỷ muội các con ở đây trò chuyện cho t.ử tế đi - Nói xong liền hướng ra cửa.

Trưởng tỷ thoáng sững người, đang định mở miệng nói gì đó, ta âm thầm siết mạnh tay nàng một cái.

Cho đến khi hoàng tổ phụ đi vòng qua bình phong rời khỏi điện.

Cửa phòng đóng lại, nàng lập tức hơi dùng sức muốn gạt tay ta ra.

Còn ta vẫn giữ nụ cười thân thiết như thể tỷ muội tình thâm:

- Sở Vương bảo tỷ tới thay ta hòa thân. Đổi lại là ta sẽ mở cho ông ta một con đường sống, đúng không?

Trong khoảnh khắc, tất cả sự hoảng loạn và sợ hãi trên mặt nàng đều biến mất.

Nàng hơi nhíu mày, mặt không biểu cảm nhìn ta:

- Muội đoán được rồi sao?

Ta buông tay, đi tới ghế bên cạnh, rót hai chén trà, ra hiệu nàng ngồi xuống nói chuyện:
- Người có độ tuổi phù hợp với Bạch Địch Vương chỉ có các nữ nhi trong hàng hoàng tôn. Ngoài những người đã thành thân và đang chờ xuất giá, chỉ còn tỷ và ta. Hoàng tổ phụ coi trọng ta đến mức nào, tỷ cũng biết. Người tuyệt đối không thể buông tay. Muốn lật ngược tình thế, đây là cơ hội duy nhất của Sở Vương. Hoặc là ta bị gả đi, sau khi rời khỏi Đại Chiếu, ông ta tự nhiên sẽ có cách xoay sở. Hoặc là ta nhận phần ân tình này, từ đó phải nể mặt ông ta vài phần.

Trưởng tỷ cúi mắt nhìn chén trà trong tay, rất lâu sau mới tự giễu cười một tiếng:

- Ta còn tưởng trưởng đại công chúa thương muội nên mới sai người đưa ta vào điện Hàm Chương. Hóa ra muội đã sớm tính toán, chờ ta tự chui vào bẫy.

Ta không ngờ nàng lại nói như vậy, nhất thời nghẹn lời nhưng rất nhanh đã thu lại cảm xúc:

- Ta tạo một cơ hội giúp tỷ hoàn toàn thoát khỏi phụ thân mình.

Nàng ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hiện lên vài phần châm biếm:

- Chẳng phải chỉ là hòa thân thôi sao? Ở lại đây là hang hổ, gả sang Bạch Địch là ổ sói. Có gì khác nhau đâu?

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Nếu ta nói... có thể cho tỷ tự do thì sao?

Nàng ngơ ngác nhìn ta, giống như đang nhìn một kẻ điên.

- Chúng ta cần thiết lập minh ước với Bạch Địch, cũng cần một người đủ thông minh làm nội ứng bên đó. Sau khi mọi chuyện thành công, tỷ sẽ được tự do.

Ta chậm rãi giải thích toàn bộ kế hoạch.

Suốt quá trình ấy, nàng vẫn im lặng lắng nghe, cho đến khi ta nói xong, biểu cảm trên mặt nàng gần như không thay đổi nhưng đồng t.ử lại run lên rất khẽ.

Ta tiếp tục nói:

- Trưởng tỷ, ngày còn nhỏ, mấy vị huynh trưởng từng cãi vã với ta, còn ném bùn vào người ta. Chính tỷ đã dùng váy áo của mình chắn giúp ta. Về phủ còn bị Sở Vương phi trách mắng là không có phong thái quý nữ. Tiên sinh ở Sùng Hiền Quán từng nói rằng trong hàng hoàng tôn, người thông minh nhất chính là tỷ. Nhưng Sở Vương lại không cho tỷ học thêm vài năm nữa.

Ta nhìn nàng thật lâu:

- Phụ mẫu tỷ xem thường tỷ. Bởi vì tỷ là nữ nhi. Trong mắt họ, giá trị lớn nhất của tỷ chỉ là dùng hôn sự để đổi lấy lợi ích cho hai gia tộc. Nhưng ta biết giá trị của tỷ còn xa mới chỉ có như vậy. Muốn hoàn thành kế hoạch này sẽ mất rất nhiều năm. Cơ hội liên lạc giữa chúng ta lại vô cùng ít ỏi. Người được gả đi hòa thân phải có mưu lược cực cao và khả năng ứng biến xuất sắc. Trong số tất cả quý nữ của triều đình, tỷ là người thích hợp nhất.

Hàng mi nàng run lên dữ dội hơn, cuối cùng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt ấy đã trở nên sáng rõ.

Ta hiểu loại ánh mắt này, ta từng nhìn thấy nó trong vô số chiếc chén trà phản chiếu ánh đèn rực rỡ.

Đó là ánh mắt của những người cuối cùng đã nhìn thấy con đường của chính mình.

Nàng nhìn ta, giọng nói rất khẽ:

- Ta đồng ý với muội nhưng muốn ta làm việc cho muội, chẳng phải sẽ phải thả phụ thân ta ra sao?  Muội cũng bằng lòng à?

Ta chớp mắt, rồi bật cười:

- Đây là vụ giao dịch giữa ta và tỷ, không liên quan gì đến ông ta cả.

Nụ cười trên môi ta nhạt dần, từng chữ từng chữ rơi xuống rõ ràng.

- Chỉ cần ta còn sống một ngày, ông ta vĩnh viễn đừng mong có cơ hội ngóc đầu dậy.