Khoác Lên Châu Quan

Chương 21

Giọng hắn rất thấp, mỗi chữ đều như một mũi tên nhắm thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng người:

- Ở lại quê hương mình trở thành kẻ thí quân bị người đời phỉ nhổ sau trăm năm. Hay trở thành vị Vương hậu huyền thoại vĩ đại nhất trên thảo nguyên, công chúa muốn trở thành người nào?

21

Ta cụp mắt xuống, ánh nhìn từ gương mặt hắn chuyển sang bàn cờ:

– Ván cờ này, ngươi nhất định sẽ thua.

Mai Lý Bố khẽ mỉm cười:

- Thế cờ ngang sức ngang tài vẫn còn đường sống. Công chúa không cần vì tức giận mà vội vàng quyết định. Trước khi đại thọ kết thúc, người cứ cân nhắc kỹ. Ta sẽ chờ câu trả lời của người ở hành cung.

Ta bật cười nhạt:

- Bản cung không cần phải giận dỗi với ngươi. Đại Chiếu sẽ đồng ý liên hôn, cũng sẽ gả một vị công chúa sang đó. Nhưng người ấy sẽ không phải là ta.

Mai Lý Bố thoáng sững lại, chỉ trong chớp mắt, nụ cười ôn hòa quen thuộc đã trở về trên gương mặt hắn:

– Công chúa vẫn luôn lên tiếng cho những bất công mà nữ t.ử phải chịu. Giờ lại đem trách nhiệm liên hôn của một quốc gia giao cho người khác gánh vác, chẳng phải trái với đạo lý sao?

Ta cười lạnh:

- Không cần dùng mấy lời đó để ép ta vào thế khó. Ta cũng đâu phải tùy tiện chọn một quý nữ rồi phong làm công chúa để gả đi. Ít nhất cũng phải tìm một người tự nguyện, đồng thời có thể mang lại lợi ích lâu dài cho hai nước.

Ta đứng dậy, phủi cánh hoa rơi trên tay áo, quan phục đỏ thẫm khẽ lay động theo động tác của ta:

- Thắng bại của ván cờ này không nằm ở nhất thời, ngươi và ta cứ chờ xem.

Khi sắp bước ra khỏi đình, ta chợt dừng chân, hơi nghiêng đầu.

Mai Lý Bố vẫn ngồi nguyên tại chỗ, cũng nghiêng đầu theo.

Cả hai chúng ta đều chỉ hiện diện trong khóe mắt của đối phương, không ai ngoảnh đầu lại.

Ta chậm rãi nói:

- Bệ hạ đã ban mũ quan cho ta rồi, là chính ta không đội mà thôi. Ta muốn mang triều quan của công chúa đứng giữa triều đình. Ta muốn thiên hạ đều biết ta là nữ t.ử, là vị công chúa từ khi sinh ra đã bị tiên tri rằng sẽ g.i.ế.c vua.

Nghe vậy, Mai Lý Bố thoáng giật mình, hắn lập tức quay hẳn người lại nhìn ta.

Trong đôi mắt màu hổ phách ấy hiện lên những cảm xúc phức tạp, tựa như một khối mực đậm đang dần loang trong hổ phách trong suốt.

Ta lại quay đầu đi, không nhìn hắn nữa:

- Người đời nghĩ gì về ta, ta không quan tâm. Ta có con đường của riêng mình. Tuyệt đối không phải bất kỳ con đường nào do người khác sắp đặt. Ta muốn để người đời ngàn năm sau đều biết rằng chiếc mũ miện châu ngọc của công chúa cũng có thể gánh vác giang sơn xã tắc.

Tạ Gia Tụng đã đợi đến mức sốt ruột.

Hắn đi đi lại lại trên hành lang, hai hàng lông mày kiếm gần như xoắn lại thành một nút thắt.

Vừa thấy ta đi ra, hắn lập tức tiến lên:

- Thế nào rồi?

Ta khẽ thở dài, lập tức gương mặt hắn nhăn lại như sắp gặp đại họa:

- Không còn đường xoay chuyển sao?

Ta nhìn bộ dạng ấy, bật cười:

- Lông mày nhíu c.h.ặ.t như thế này, chẳng tuấn tú chút nào cả.

Tạ Gia Tụng khựng lại, rồi bất đắc dĩ bật cười theo:

- Điện hạ còn có tâm trạng nói đùa với thần thì xem ra tình hình chưa đến mức tệ nhất, vẫn chưa đến mức ấy đâu.

Ta lắc đầu:


- Đừng lo, chuyện ở yến tiệc giao cho ngươi xử lý. Ta đi gặp bệ hạ.

Ta thay thường phục, dưới ánh trăng tĩnh lặng, một mình đi tới điện Hàm Chương.

Hoàng tổ phụ đã chờ ta từ lâu, vừa thấy ta bước vào, người liền hỏi:

- Mai Lý Bố đã nói những gì?

Ta thuật lại từng câu từng chữ. Trong suốt quá trình ấy, hoàng tổ phụ chỉ im lặng lắng nghe.

Cho đến cuối cùng mới hỏi:

-  Vậy con nghĩ thế nào?

Ta đáp:

- Hắn nói không sai, Bạch Địch Vương hiện nay là một con sói có thể phát điên bất cứ lúc nào. Hắn còn tại vị ngày nào, thiên hạ vẫn còn nguy cơ đại loạn ngày ấy. Nhưng mức độ can dự vào liên minh này quá khó nắm giữ. Chỉ cần sơ suất một chút là tự chuốc họa vào thân. Thái t.ử lại không phải người giỏi nhìn xa trông rộng. Muốn bảo đảm trăm năm yên ổn, cần phải trải một con đường dài hơn nữa.

Hoàng tổ phụ gật đầu đầy tán thưởng.

- Trong một năm qua, con trưởng thành rất nhanh.

Ta khiêm tốn cúi đầu.

Hoàng tổ phụ hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn:

- Con đã có chủ ý rồi sao?

Ta cùng hoàng tổ phụ bàn bạc mãi đến gần giờ Sửu.

Lúc ấy phủ trưởng công chúa phái người tới đón ta về, hẳn là cô tổ mẫu đã nghe được chuyện xảy ra trong yến tiệc nên có phần lo lắng.

Trước khi ta rời đi, hoàng tổ phụ hỏi:

- Con nắm chắc mấy phần?

Ta lắc đầu:

- Chỉ khoảng hai ba phần thôi.

Người hơi nhíu mày.

Ta lại bật cười:

- Nhưng sư phụ từng nói số mệnh của con rất tốt. Mỗi khi buồn ngủ, luôn sẽ có người mang gối đến tận nơi.

Nói xong, ngay cả ta cũng không nhịn được mà bật cười.

Dường như trong lòng đã mơ hồ nhìn thấy một quân cờ thích hợp nhất cho ván cờ lớn này.

Mà quân cờ ấy có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ tự mình xuất hiện.

22

Buổi triều hội ngày hôm sau đúng như ta dự liệu.

Khắp triều trên dưới đều là những ý kiến muốn gả ta đi hòa thân.

Trong triều hiện tại, chỉ có mình ta là công chúa có độ tuổi tương xứng với Bạch Địch Vương.

Danh chính ngôn thuận, hơn nữa, một khi gả đi liên hôn, cả đời khó có thể trở lại triều đình.

Lời tiên tri “thí quân” cũng sẽ tự nhiên tan biến.

Ta khẽ hừ một tiếng qua sống mũi, cười nhạt:

- Ta đã đứng ở đây, tức là quan viên của triều đình. Trên đời này làm gì có đạo lý đem quan viên đi hòa thân?