Khoác Lên Châu Quan

Chương 20

Ta bảo Tạ Gia Tụng cùng thị nữ đứng chờ trên hành lang.

Từ đó có thể nhìn rõ mọi động tĩnh trong đình nhưng không nghe được nội dung trò chuyện. 

Đồng thời cũng quan sát được tình hình trong đại điện để kịp thời ứng cứu.

Vẻ lo lắng trên mặt Tạ Gia Tụng càng đậm hơn, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn ở lại đúng vị trí.

Ta ngồi xuống trước bàn cờ:

- Nghe nói người Bạch Địch giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, săn b.ắ.n nơi thảo nguyên. Không ngờ lại có một mưu sĩ giỏi thao túng lòng người như ngài. Quả thật khiến người ta bất ngờ.

Mai Lý Bố hiểu rõ ý mỉa mai trong lời ta, nhưng hắn chẳng hề tức giận, vẫn điềm tĩnh đặt xuống một quân cờ:

- Công chúa có biết nguyên văn lời của Bạch Địch Vương không? Ông ta muốn ta tại yến tiệc mừng thọ, trước mặt Hoàng đế Đại Chiếu, đích danh cầu cưới người. Đến lúc đó, cảnh tượng long trọng, sứ thần hơn trăm nước đều có mặt. Người có thể khéo léo từ chối, nhưng miệng lưỡi thế gian thì làm sao bịt nổi?

Ta nhướng mày:

- Ta và ngươi vốn chưa từng quen biết. Cớ gì phải bán cho ta ân tình này?

Mai Lý Bố khẽ cười:

- Người huynh trưởng kia của ta g.i.ế.c ch.óc để đoạt lấy vương vị. Mùa xuân năm ngoái, hắn tự ý đắc tội với Đại Chiếu vì tin chắc rằng người Đại Chiếu trọng lễ nghĩa sẽ nuốt xuống cục tức ấy. Nhưng hắn tính sai rồi, tự chuốc lấy hậu quả, lại càng khiến các bộ tộc vốn đã bất mãn với hắn thêm xa cách.  Kế sách ấy không tốn một binh một tốt, hoàn toàn khác với phong cách xử lý ngoại sự trước đây của Đại Chiếu. Ta vẫn luôn tò mò rốt cuộc là ai hiến kế. Không lâu sau đó, một vị công chúa mặc quan phục bước lên triều đường, làm chấn động cả triều đình.

Đen trắng trên bàn cờ giằng co ngang ngửa.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt Mai Lý Bố vẫn là nụ cười ôn hòa ấy nhưng thứ mật ngọt trong đôi mắt đã đông đặc thành một lưỡi d.a.o màu hổ phách.

- Từ nhỏ thân thể ta yếu đuối, cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều kém cỏi. Không được phụ vương yêu thích như các huynh đệ khác. Mẫu thân ta lớn lên ở Trung Nguyên, đặc biệt coi trọng văn học. Bà đặt tên ta là Mai Lý Bố, trong tiếng Bạch Địch có nghĩa là “người trí tuệ”. Mẫu thân mời danh sư dạy dỗ, biến ta thành mưu sĩ duy nhất của Bạch Địch. Cuối cùng phụ vương cũng nhìn thấy ta, hiểu được giá trị của ta trên thảo nguyên.

Hắn đặt thêm một quân cờ, giọng nói vẫn bình thản như kể chuyện người khác.

- Nhưng vừa khi phụ vương lâm bệnh, huynh trưởng ta đã trong một đêm tắm m.á.u toàn bộ vương đình. Hắn không cho rằng một kẻ gầy yếu như ta có gì đáng đe dọa. Nói tiếng Hán thành thạo là giá trị duy nhất của ta. Vì thế, ta sống sót.

Kỳ nghệ của hắn quả thực rất cao, nhưng nhìn ra được hắn chưa từng dốc toàn lực.

Suốt cả ván cờ đều đang thăm dò chiều sâu của ta.

Ta cố tình để lộ một sơ hở, muốn xem hắn định làm gì.

Không ngờ, ngay trước lúc phát động thế công, hắn lại dừng tay:

- Hiện nay vị Bạch Địch Vương kia chuyên quyền tàn bạo, không màng đến việc đất nước vừa hao tổn nguyên khí sau cuộc tranh đoạt ngôi vị, đã chuẩn bị mở rộng lãnh thổ. Nếu không vì Đại Chiếu giảm lượng muối, trà và các vật tư thiết yếu chuyển sang, khiến việc hành quân trở nên khó khăn... Chỉ e dân chúng đã lầm than từ lâu. Đây đều là công lao của người. Nhưng nếu hắn không ngã xuống, chỉ cần thở lại được một hơi, hắn vẫn sẽ tiếp tục chinh phạt. Đến lúc đó, Đại Chiếu cũng khó mà đứng ngoài cuộc.

Cuối cùng cũng nói đến trọng tâm.

Ta thả quân cờ trong tay trở lại hộp cờ, ngẩng đầu nhìn hắn:

- Ngươi muốn kết minh với Đại Chiếu, chút thành ý này còn chưa đủ.

Mai Lý Bố ngồi thẳng người, mọi ý cười trên mặt đều biến mất:

- Ngay cả việc mình có ý mưu phản, ta cũng nói cho công chúa biết, chẳng lẽ vẫn chưa đủ chân thành sao? Bạch Địch là đứng đầu các nước phương Bắc. Nếu nhận được sự giúp đỡ của Đại Chiếu, đợi đến khi ta lên ngôi, lợi ích từ thương thuế và chợ biên giới sẽ nhiều không kể xiết. Nặng nhẹ ra sao, công chúa hẳn hiểu rất rõ.

Đương nhiên ta hiểu những lợi ích bên trong chuyện này nhưng can thiệp quá sâu vào nội chính của nước khác, suy cho cùng chẳng phải việc tốt đẹp gì.

Hôm nay chúng ta là đồng minh cùng lật đổ bạo quân Bạch Địch nhưng sau này thì sao?

Nếu Hoàng đế Đại Chiếu đổi người, nảy sinh tham vọng với Bạch Địch thì sao?

Nếu Bạch Địch không muốn tiếp tục cúi đầu, quay lại c.ắ.n ngược một nhát thì sao?

Không ai có thể bảo đảm các quân vương của hai nước trong tương lai sẽ là người thế nào.

Muốn có một sợi dây liên kết đủ sức ổn định quyền lực trong thời gian dài...

Quan hệ thông gia quả thực là cách nhanh nhất và hữu hiệu nhất.

Đó cũng chính là lý do hắn tìm đến ta.

Nếu gả ta sang Bạch Địch, với thực lực và thế lực của ta, giúp hắn đoạt ngôi chẳng phải việc khó.

Mà cũng là cách bảo đảm ổn định lâu dài nhất cho cả hai bên.

Mai Lý Bố quả thật là một kẻ cực kỳ giỏi tính toán lòng người.

Hắn nhận ra sự d.a.o động của ta nên tiếp tục nói:

- Chuyện lời tiên tri trên người công chúa, ta cũng từng nghe qua. Bệ hạ hôm nay xem người như một thanh kiếm sắc bén. Nhưng đã là kiếm, nhất định sẽ đề phòng nó làm tổn thương chính mình. Ví dụ như hiện tại, người được phép mặc quan phục vào triều nhưng lại không được đội mũ quan. Công chúa thông tuệ tuyệt luân, sao có thể không nhìn thấu dụng ý trong đó?

Ta hơi siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay.

Mai Lý Bố nhìn thẳng vào mắt ta.

- Bạch Địch tuy có tục lệ tân vương kế thừa cả hậu phi của tiên vương nhưng Mai Lý Bố xin lấy tính mạng mình thề trước thần linh. Ta sẽ bảo vệ công chúa chu toàn, sẽ cho người quyền tự do lớn nhất có thể.