Khoác Lên Châu Quan

Chương 19

Quan viên Hồng Lư Tự ra tận cổng thành đón sứ đoàn vào kinh.

Sau đó ta phụ trách sắp xếp nơi ăn ở tại hành cung, buổi tối mở tiệc tẩy trần đón khách.

Lần này phía Bạch Địch cử đến là đệ đệ của tân vương, một trong số ít vương t.ử chưa bị vị tân vương kia diệt cỏ tận gốc - hoàng t.ử Mai Lý Bố.

Trông hắn khá nhã nhặn, khác hẳn những người Bạch Địch đi cùng.

Trên đường đến hành cung, ta lại lặp lại những lời khách sáo xã giao đã nói suốt nhiều ngày nay.

Bỗng nhiên Mai Lý Bố hỏi:

- Nhu Gia công chúa tuổi trẻ tài cao, dung mạo xuất chúng, lại thông minh hơn người. Không biết đã có hôn phối hay chưa?

Ta mỉm cười ôn hòa:

- Công vụ bận rộn, không có lòng nghĩ đến chuyện tình cảm.

Hắn hiểu ý, gật đầu rồi chuyển sang đề tài khác.

Mấy ngày gần đây cũng có người bóng gió hỏi chuyện này nhưng hỏi thẳng như vậy thì hắn là người đầu tiên.

Cho đến bữa tiệc tối, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, tiếng ca múa tạm ngừng, Mai Lý Bố nâng chén đứng dậy:

- Cảnh đẹp đêm lành, yến tiệc khó có lần thứ hai. Có thể thay mặt Bạch Địch đến chúc thọ Hoàng đế Đại Chiếu, tại hạ vô cùng vinh hạnh.

Hoàng tổ phụ từ xa nâng chén đáp lễ, người khẽ đưa tay về phía ta:

- Việc tiếp đón sứ đoàn, sắp xếp ăn ở đều do Nhu Gia công chúa đảm trách. Nó còn trẻ tuổi, đây là lần đầu xử lý việc bang giao. Nếu có điều gì sơ suất, mong chư vị lượng thứ.

Đây là quy trình cố định mỗi khi có sứ đoàn tới.

Mai Lý Bố mỉm cười:

- Đồ ăn thức uống vừa thể hiện hương vị Trung Nguyên, lại dễ thích nghi với khẩu vị người ngoài, đủ thấy công chúa tâm tư cẩn mật. Lần này đến chúc thọ, Đại vương của chúng tôi cũng có giao phó một việc quan trọng.

Hắn bước ra giữa đại điện, đôi mắt màu hổ phách lướt qua người ta rồi rời đi.

Mai Lý Bố uống cạn chén rượu, hành lễ theo nghi thức của Bạch Địch:

- Đại vương có lệnh: tân vương Bạch Địch vừa mới nắm quyền, cai trị chưa nghiêm, khiến giữa hai nước xảy ra vài va chạm. Đại vương vô cùng hổ thẹn. Để liên minh thông thương giữa hai nước được bền vững trăm năm, Đại vương nguyện cầu cưới một vị công chúa Đại Chiếu làm vương hậu, kết tình Tần Tấn.

Các nữ nhi của hoàng tổ phụ đều đã lớn tuổi, sớm thành gia thất.

Trong hàng tôn chắt lại chỉ có quận chúa.

Còn công chúa đến tuổi thành hôn trong triều hiện nay, chỉ có một mình ta.

Dù hắn không chỉ đích danh nhưng ý đồ ấy rõ ràng đến mức người mù cũng nhìn ra.

Sắc mặt ta hơi lạnh xuống.

Hoàng tổ phụ khẽ nheo mắt, nụ cười trên mặt người vẫn không thay đổi dù chỉ một chút.

Ta đứng dậy, khẽ hành lễ:

- Nếu đã cảm thấy áy náy như vậy, chi bằng Bạch Địch đưa một vị vương t.ử sang ở rể đi.

Mai Lý Bố còn chưa kịp lên tiếng, đám sứ thần phía sau đã nhảy dựng lên:


- Hai nước kết thân, làm gì có chuyện ở rể! Huống hồ công chúa các ngươi gả sang sẽ là vương hậu, vô cùng vẻ vang! Nếu ở rể, chẳng phải chỉ là một phò mã bé nhỏ sao? Chuyện này tuyệt đối không ổn!

Ta vẫn giữ nụ cười:

- Phò mã tuy không bằng vương hậu nhưng Đại Chiếu nằm giữa Trung Nguyên, vật sản phong phú, không cần chịu cảnh gió cát giá rét. Chẳng phải còn tốt hơn sao? Công chúa xuất giá nơi xa phải rời quê hương, nỗi chua xót ấy biết lấy gì cân đo? Chi bằng ở rể, đôi bên cùng có lợi.

- Cùng có lợi chỗ nào?! Ngươi đúng là ăn nói hàm hồ!

Ta mỉm cười nhìn Mai Lý Bố:

- Điện hạ, ngài thấy rồi đấy. Chuyện hôn nhân từ trước đến nay vốn là một mớ bòng bong. Nếu chỉ dựa vào quan hệ thông gia để duy trì bang giao, e rằng hậu họa vô cùng. Lợi ích và quyền lợi mới là thứ tồn tại lâu dài. Thay vì liên hôn, chi bằng lập ra những điều ước và điều lệ chi tiết hơn, như vậy đáng tin cậy hơn nhiều.

Mai Lý Bố vẫn duy trì vẻ ôn hòa, nhã nhặn, đôi mắt màu hổ phách như đang chảy thứ chất lỏng không biết là mật ngọt hay t.h.u.ố.c độc:

- Đại vương đã có lệnh, làm thần t.ử, ta không dám không tuân. Dù thế nào đi nữa, chuyến này ta nhất định phải mang về một vị công chúa để lập làm vương hậu. Nếu không cầu được công chúa Đại Chiếu thì công chúa của các nước đồng minh khác, cũng chưa hẳn là không thể.

20

Ba tuần rượu qua đi, hoàng tổ phụ rời tiệc.

Nhân lúc tiễn người, ta lại tìm một nơi tựa lan can để hóng gió.

Ngoái đầu nhìn vào trong điện, Mai Lý Bố đang ung dung xã giao với các vị quan.

Ta cười lạnh một tiếng rồi quay đầu nhìn ra sân.

Người Bạch Địch tự ví mình như sói, vị vương t.ử này, trái lại, giống một con hồ ly hơn.

- Công chúa định ứng phó thế nào? 

Không biết Tạ Gia Tụng đã ra đây từ lúc nào. Hắn đứng bên cạnh ta, mắt mày hơi cụp xuống.

Khung cảnh này thật quen thuộc, chỉ khác là hôm nay ta không uống nhiều rượu đến thế.

- Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn. Dù sao cũng sẽ có cách phá cục. Cam chịu thuận theo chưa bao giờ là tác phong của bản cung.

Tạ Gia Tụng mím môi, vẻ mặt đầy lo lắng.

Ta đang định nói vài câu đùa để chọc hắn cười thì liếc thấy Mai Lý Bố đang đi tới.

Mọi sắc mặt hòa nhã lập tức bị ta thu lại.

Hắn hoàn toàn phớt lờ sự lạnh nhạt của ta, tự nhiên mỉm cười:

- Nghe nói công chúa từng theo học quốc sư tiên nhân của Đại Chiếu, tại hạ vô cùng hiếu kỳ. Không biết công chúa có thể nể mặt, đ.á.n.h với ta một ván cờ, chỉ giáo đôi điều chăng?

- Nam nữ đơn độc ở cùng nhau, không hợp lễ nghĩa.

- Vậy thì mời vị đại nhân này cùng thị nữ của người đi theo, được chứ?

Ta nâng mí mắt nhìn hắn. Sau một hồi đối mắt, ta chỉ vào chiếc đình ở cuối hành lang:

- Vậy đ.á.n.h ở đó đi.

- Trăng sáng gió mát, không còn nơi nào thích hợp hơn.