Khoác Lên Châu Quan

Chương 18

- Nếu ngươi muốn cầu một tiền đồ tốt đẹp, thì đến bắt chuyện với ta là nhầm người rồi. Cả triều văn võ đều đề phòng ta, nói ta là tai tinh khắc phụ mẫu thân tộc, là hồng nhan họa thủy can dự triều chính. Hôm nay ngươi nói với ta nhiều như vậy, ngày mai nhất định sẽ có người dâng sớ đàn hặc ngươi.

Hắn không nói gì, có lẽ đã nghe lọt tai, chuẩn bị từ bỏ cành cao là ta đây.

Ta đang định xoay người trở lại yến tiệc, chợt nghe hắn cất tiếng:

– Không biết hiện nay công chúa còn khó ngủ nữa không? Có còn uống canh táo nhân chua nữa không?

Những hình ảnh bị chôn sâu trong ký ức bỗng nổi lên từ men rượu.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hắn cũng giơ tay vén màn sa, bước lại gần một bước.

Triều phục đỏ thẫm trước mắt chồng lên bóng áo xanh cũ kỹ năm nào, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại hoàn toàn trùng khít.

Bộ xương tướng mạo như thế, cả đời này ta cũng chỉ gặp một người.

- Là... người ở trấn Khí Vân?

Hắn gật đầu, mắt mày đều nhuốm ý cười, chắp tay hành lễ:

- Vi thần Tạ Gia Tụng, tham kiến công chúa.

Gió đêm tung màn sa lên, lướt qua giữa hai người chúng ta.

Chuỗi tua trên trâm đầu ta cùng đóa hoa lụa bên tóc hắn khẽ lay động theo cùng một nhịp.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi chuyển động của đất trời đều trở nên chậm lại.

Tiếng chén ngọc va nhau kéo thần trí ta trở về.

Khoảnh khắc dài vô tận ấy kết thúc, vậy mà màn sa còn chưa kịp rơi xuống.

- Công chúa, những điều người vừa nói, thần đều hiểu. Chính vì hiểu nên thần mới đứng ở đây.

Men rượu bắt đầu ngấm, đầu óc ta lâng lâng, cả người cũng nóng lên, nhất thời chẳng hiểu hết ý trong lời hắn.

- Khi công chúa vì chuyện đê điều mà bước lên tiền triều, từng câu từng chữ đều mạnh mẽ vang dội, như đá ném xuống đất. Tiền triều chưa từng ngừng nghi ngờ người. Những lời như "coi thường lễ pháp", "trái với luân thường" chưa bao giờ dứt. Người không nên phải gánh chịu những điều ấy. Công chúa đã đứng ra nói thay cho bách tính. Vậy cũng nên có người đứng ra nói thay cho công chúa.

Hắn dừng lại một thoáng rồi nói tiếp:

- Thần muốn giúp người, nên mới cố gắng đi đến ngày hôm nay. Là đá kê chân cũng được, là lưỡi d.a.o cũng được. Chỉ cần có thể để người sử dụng, chỉ cần có thể giúp được người. Tạ mỗ c.h.ế.t chín lần cũng không hối tiếc.

Đôi mắt hắn sáng trong mà nóng bỏng, nóng đến mức khiến lòng người run lên.

Ta hé môi, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu cảm tạ vụng về.

Tạ Gia Tụng hơi cúi đầu, khẽ nói:

- Công chúa không cần bận tâm đến thần. Sau này nơi tiền triều, người sẽ có nhiều đồng minh hơn nữa.

Nói xong, hắn cúi người thi lễ, vén màn bước trở lại yến tiệc.

Ta vẫn đứng ngoài hành lang đón gió, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ dõi theo hắn.

Người muốn lôi kéo Tạ Gia Tụng không hề ít.

Trạng nguyên và Thám hoa đều đã chọn được chỗ dựa cho mình.

Chỉ riêng hắn thái độ mập mờ, lời nào cũng nói khéo léo. Không nhận lời ai, nhưng cũng chẳng đắc tội với ai.

Hắn là người đầu óc nhanh nhạy, mới bước chân vào quan trường đã có vài phần như cá gặp nước.

Một người như vậy… Người đầu tiên lựa chọn bày tỏ chân tâm lại là ta.

Hắn thật sự không có điều gì mưu cầu sao?

Ta không thể hoàn toàn tin tưởng hắn.

Nhưng cũng không nỡ nghi ngờ đôi mắt chân thành đến thế vừa rồi.

19

Tạ Gia Tụng chỉ mất bốn tháng đã được điều từ địa phương trở lại kinh thành, trở thành tiến sĩ khóa này đầu tiên được triệu hồi về kinh.

Hắn chưa từng tìm gặp ta riêng như thể cuộc gặp riêng tại tiệc Quỳnh Lâm hôm ấy chưa từng xảy ra.

Nhưng rất rõ ràng, những trở ngại trong công việc của ta trên triều đình ngày càng ít đi.

Tạ Gia Tụng không đứng về phe nào, cũng chưa từng công khai nói giúp ta một lời.

Thế nhưng trong bóng tối, những việc hắn âm thầm góp sức thúc đẩy để ta thành công lại không hề ít.

Tháng bảy, hoàng tổ phụ bước sang tuổi thất tuần.

Các nước có bang giao lần lượt phái sứ thần đến chúc thọ, hành cung gần như kín chỗ.

Hoàng tổ phụ giao cho ta phụ trách toàn bộ công việc tiếp đón sứ đoàn các nước.

Người cũng muốn nhân cơ hội này để ta xuất hiện nhiều hơn trước mặt thiên hạ, cho mọi người thấy thái độ rằng sau này người sẽ trọng dụng ta.

Người sống đến bảy mươi tuổi vốn đã hiếm có từ xưa, huống hồ lại là một bậc đế vương minh mẫn, cường kiện như hoàng tổ phụ.

Vì vậy, số nước đến chúc thọ năm nay nhiều hơn năm trước không chỉ gấp đôi.

Hồng Lư Tự và Bộ Lễ bận đến mức chân không chạm đất.

Ta dâng tấu xin điều người hỗ trợ tạm thời.

Trong số những người được điều đến giúp, vừa khéo có cả Tạ Gia Tụng.

Hắn làm việc nhanh gọn, khéo léo nhưng có nguyên tắc.

Trong phạm vi tiêu chuẩn ta đặt ra, hắn biết linh hoạt ứng biến nhưng vẫn giữ vững giới hạn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn đã được đề bạt thành phó thủ lĩnh tạm thời của ta.

Ban đầu ta còn có ý tránh điều tiếng, nhưng thực sự không chịu nổi việc hắn quá mức hữu dụng.

Ví dụ như lúc này, sứ đoàn Bạch Địch sắp đến nơi, vậy mà hắn vẫn cặm cụi đối chiếu văn thư.

Ta chống cằm thở dài:

- Người được điều đến hỗ trợ thì nhà ai cũng có. Đợi sau này ai về vị trí nấy, các vị tể tướng chắc đều biết ngươi là ch.ó săn của Nhu Gia công chúa mất thôi.

Tạ Gia Tụng ngẩng đầu nhìn ta, ý cười thấp thoáng nơi khóe mắt.

- Chim lành chọn cây mà đậu, hiền thần chọn minh chủ mà thờ. Loài chim nào cũng cho rằng mình đang đậu trên cây ngô đồng. Nhưng đâu là chim, đâu là cây, thiên hạ tự có mắt để phân biệt.

Ta bật cười:

- Nịnh rất khá, bản cung thích nghe.