Phía sau lập tức vang lên một giọng nói đầy kích động:
- Không thể được, bệ hạ!
Lại là Tống đại nhân.
- Công chúa tuy có lý do riêng, nhưng thứ nhất, thân là nữ t.ử mà mặc quan phục, đội châu quan lên điện, trái với lễ pháp. Thứ hai, lấy thân phận vãn bối tố cáo trưởng bối ngay giữa triều đình, trái luân thường đạo lý. Bệ hạ không truy cứu tội đã là ân điển lớn lao. Sao còn có thể giao quyền cho nàng chấp chính xử sự? Xin bệ hạ nghĩ lại!
Ta xoay người nhìn ông ta.
Ông ta đứng thẳng lưng, bày ra tư thế sẵn sàng lấy cái c.h.ế.t để can gián quân vương.
Ta bật cười lạnh:
- Vì ta không phải nam nhân, nên dù đưa ra chứng cứ sắt đá vẫn bị nghi ngờ. Vì từ khi sinh ra đã mang lời tiên tri "thí quân", nên trong mắt các vị, ta còn đáng sợ hơn một hoàng t.ử tham ô, mưu phản, coi sinh mạng bách tính như cỏ rác sao?
Ta nhìn khắp đại điện, giọng nói vang vọng giữa những cây cột vàng son:
- Chư vị đại nhân, hãy mở mắt ra mà nhìn cho kỹ! Hãy nhìn ta, kẻ được tiên tri sẽ thí quân và nhìn vị hoàng t.ử tham ô, phạm pháp, mưu phản này! Rốt cuộc ai mới là kẻ gây hại cho xã tắc hơn?!
Tiếng nói của ta vang vọng khắp điện đường, nhất thời, không còn một ai lên tiếng.
Ngược lại, trên long ỷ cao cao, Hoàng đế bỗng bật cười.
18
Tan triều, hoàng tổ phụ giữ lại vài vị quan đến điện Hàm Chương nghị sự, trong đó có cả ta.
Ta đứng chờ ngoài điện. Ánh nắng ấm áp phủ xuống người, đến cả cơn mưa phùn của buổi sớm bảy năm trước từng thấm sâu vào tận xương tủy dường như cũng bị hong khô.
Khi được truyền vào điện, ta vừa lúc lướt qua Thượng thư Bộ Lễ và Trưởng quan Gián Nghị Đình đang đi ra.
Sắc mặt họ tuy vẫn chẳng mấy dễ coi, nhưng ít nhất đã cung kính với ta hơn vài phần.
Xem ra hoàng tổ phụ đã gõ đầu cảnh cáo rồi.
Khi còn ở triều đường, ta vẫn có đôi phần tự tin.
Nhưng giờ đây, trong điện Hàm Chương chỉ còn đối diện với hoàng tổ phụ, ta lại bất giác chùn lòng.
So với lúc ở triều ban nãy, người dường như già đi rất nhiều, trên gương mặt là nỗi thất vọng không hề che giấu.
Không chỉ thất vọng về Sở Vương, mà còn về cả thái t.ử.
Nếu sau này thái t.ử kế vị, vị hoàng đệ ấy nắm trong tay binh mã và mỏ sắt nằm ngoài sự kiểm soát của triều đình, kết cục sẽ ra sao chẳng khó đoán.
Dù xuất phát từ nguyên nhân gì, huynh ấy cũng không nên đứng ra nói đỡ cho đệ đệ mình.
Hoàng tổ phụ cố gắng nhếch môi cười, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao, người hỏi:
- Sao đột nhiên lại đổi ý?
Ta trầm ngâm một lát rồi đáp:
- Bởi vì con đã nhìn thấy một số chuyện, nên bỗng hiểu được dụng ý của người. Nếu con không nói, vậy sẽ có những chuyện mãi mãi chẳng ai nói ra. Người cần một người như thế, mà con chính là lựa chọn thích hợp nhất... là lưỡi d.a.o sắc bén nhất.
Ta mất hơn ba tháng để dọn dẹp đống hỗn độn ấy.
Nhị hoàng t.ử bị tước bỏ tước vị, giam lỏng trong Vương phủ, cả đời không được bước ra ngoài.
Gia sản bị sung vào quốc khố, còn đất phong tạm thời do ta tiếp quản.
Sau khi vụ án kết thúc, cuối cùng ta cũng đứng vững chân trên triều đình.
Tuy không có chức quan chính thức, nhưng quyền hạn ngang với thái t.ử, là đặc sứ thân tín do chính Hoàng đế sai khiến.
Tiếng nghi ngờ và chỉ trích vẫn dậy sóng khắp nơi.
Nhưng ta bận xử lý những việc mà bọn họ không làm nổi, chẳng có thời gian tranh cãi với họ.
Đến sau Tết, năng lực của ta đã rõ như ban ngày.
Vẫn có người không phục, nhưng ít nhất cũng không dám công khai nói ra nữa.
Đầu năm mới là lễ tế tổ, hoàng tổ phụ yêu cầu ta lấy thân phận quan viên đi cùng.
Công lao của ta bày ra trước điện, đủ sức đè ép các đường huynh vài phần.
Lần này Lễ Bộ đến nửa câu phản đối cũng không dám hé.
Sau lễ tế tổ là kỳ Xuân vi, chuyện này chẳng liên quan đến ta, cuối cùng cũng được rảnh rang một thời gian.
Nhưng sau khi bảng vàng công bố, tiệc Quỳnh Lâm lại đến.
Bất kể với thân phận hoàng thân hay quan viên, ta đều không thể vắng mặt.
Những yến tiệc kiểu này năm nào cũng giống nhau.
Có điều rượu năm nay khá ngon, nên ta uống thêm vài chén.
Ba tuần rượu qua đi, ta cảm thấy trong điện thật ngột ngạt, liền đứng dậy ra hành lang hóng gió.
Đêm nay thời tiết rất đẹp, trăng sáng sao thưa.
Ta ngoái đầu nhìn lại đại sảnh đang chén tạc chén thù.
Những lời tâng bốc khách sáo hòa lẫn trong tiếng đàn sáo, tựa như những cây kim mềm mại len lỏi giữa người với người, giữa những chiếc chén ngọc đầy rượu.
Gió đêm lay động màn sa, ánh đèn cùng bóng người cũng theo đó gợn lên như sóng nước.
Bên tai bỗng vang lên hai tiếng chuông bạc khe khẽ, một làn hương thơm theo gió lướt tới.
Ta như có linh cảm, quay đầu nhìn sang.
Cách bên cạnh hai bước chân là một vị công t.ử mặc triều phục đỏ thẫm, đội mũ quan, bên tóc cài hoa.
Ta chỉ nhớ mang máng đây là Bảng nhãn của khoa năm nay.
Tên là gì nhỉ?
Rượu uống hơi nhiều, nhất thời chẳng nhớ nổi.
Dù cách một lớp màn sa, vẫn có thể nhìn ra người này tuấn tú phi thường.
Triều phục đỏ càng tôn thêm vẻ rực rỡ, đóa hoa lụa trên mũ lại khiến khí chất tuổi trẻ thêm phần hăng hái.
Hắn mang ý cười nơi khóe mắt, hơi cúi đầu hành lễ như muốn chào hỏi.
Ta cũng mỉm cười gật đầu, rồi thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn trời.
- Công chúa đang ngắm gì vậy?”
- Rảnh rỗi không có việc gì làm, ngắm tinh tượng thôi.
- Thần đã sớm nghe nói công chúa theo học quốc sư, được truyền chân học. Không biết đêm nay có điều gì đặc biệt chăng?
Ta thầm nghĩ, lại thêm một kẻ muốn đi đường tắt.
Bất giác thấy tiếc cho phong thái như tùng như trúc của người này.