Sắc mặt Sở vương đã cực kỳ khó coi, nhưng vẫn cố gượng ra vẻ vô tội:
- Ta thấy ngươi còn nhỏ tuổi nên chủ động gánh vác trách nhiệm quản lý. Những năm qua xuất tiền xuất lực, chưa từng yêu cầu ngươi chia sẻ một phần nào. Nay chỉ vì một sơ suất nhất thời mà ngươi bám c.h.ặ.t không buông, còn ở giữa đại điện ép người quá đáng như vậy. Ngươi đặt thể diện hoàng gia ở đâu? Đặt bệ hạ ở đâu?
Ta lạnh nhạt đáp:
- So sánh giữa hai điều có hại, tất nhiên phải chọn điều ít hại hơn. Hôm nay việc ta làm cùng lắm chỉ là chịu vài lời dị nghị. Còn Sở vương điện hạ đây, lại là kẻ có ý đồ mưu phản!
Lời vừa dứt, cả điện chấn động.
Thái t.ử kinh hãi, lập tức bước tới đứng giữa ta và Sở vương:
- Lệnh Nghi! Nhị bá của con cùng lắm chỉ là nhất thời hồ đồ, còn chưa đến mức mưu phản!
Ta nhìn thẳng ông:
- Nhất thời hồ đồ? Người đã xem kỹ những văn thư này chưa? Con đê kia sụp đổ đâu phải chuyện của một năm! Đó là kết quả của hàng chục năm ăn bớt vật liệu, lấy hàng kém chất lượng thay hàng tốt, mới khiến nửa đoạn trường đê hoàn toàn tan vỡ!
Sắc mặt thái t.ử lúc đỏ lúc đen, bị chặn họng không nói nổi lời nào.
Dưới điện lại càng náo động hơn.
Hoàng tổ phụ ho nhẹ hai tiếng:
- Nhu Gia, nói tiếp đi.
Ta cúi người lĩnh mệnh, rồi dâng toàn bộ chứng cứ lên.
Khi nhìn thấy cuốn sổ mỏng nằm trên cùng, Sở vương hít mạnh một hơi lạnh, đôi mắt gần như muốn nứt ra, nhưng lại không dám động đậy.
- Ta đã cho người điều tra tại phủ Hồng Châu, phát hiện một cuốn sổ sách hoàn toàn khác với những bản được triều đình kiểm toán hàng năm. Trong đó ghi rõ các khoản thu chi thực tế, bao gồm thuế lương thực thu thêm nhân danh triều đình, tiền hối lộ của thương nhân qua lại để được tạo điều kiện thuận lợi…
Ta dừng một chút:
- Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là còn có…
- Cố Lệnh Nghi! Ngươi ăn nói hàm hồ! - Sở vương gầm lên giận dữ.
Nếu không có thái t.ử đứng chắn phía trước, e rằng ông ta đã lao tới đ.á.n.h ta.
Ta cũng nâng cao giọng:
- Còn có sổ sách về mỏ sắt cùng danh mục mua ngựa, đúc binh khí!
Ta quay đầu nhìn thẳng ông ta:
- Ông bí mật nuôi quân, ta cũng đã điều tra được vị trí đóng quân. Chi tiết cụ thể hiện đang nằm trên án thư trước mặt bệ hạ. Những việc ông làm, Hồng Châu Thứ sử đã khai nhận toàn bộ.
Đúng lúc ấy, Đại Lý tự khanh bước ra:
- Tối qua công chúa đã đích thân áp giải Hồng Châu Thứ sử đến Đại Lý tự. Người này đã nhận tội toàn bộ. Hạ quan hiện đã cho người xác minh.
Sở vương càng thêm tức giận, n.g.ự.c ông ta phập phồng dữ dội, ngón tay run rẩy chỉ vào ta:
- Ngươi lấy gì chứng minh tất cả những thứ này là thật?!
Ta khinh miệt nhìn ông ta một cái, rồi lấy Long Hổ lệnh ra:
- Kẻ cần chứng minh là ông mới đúng. Mỏ sắt, binh mã… ông có thể khiến chúng biến mất chỉ sau một đêm sao? Toàn bộ chứng cứ này đều do Hổ Khiếu quân do bệ hạ phái đi điều tra. Ông nghi ngờ ta thì thôi, chẳng lẽ còn muốn nghi ngờ lòng trung thành của Hổ Khiếu quân đối với bệ hạ?
Đối phó với loại người như ông ta, không cần mưu kế cao siêu, chỉ cần một đòn đ.á.n.h trúng yếu huyệt.
Chứng cứ phải đủ nhiều, đủ xác thực.
Một lần đ.á.n.h c.h.ế.t, không cho cơ hội đứng dậy nữa.
Hoàng tổ phụ xem xong toàn bộ chứng cứ, cuối cùng giận dữ đến mức cầm nghiên chặn giấy ném mạnh xuống đất.
Cả điện kinh hãi, tất cả quan viên đồng loạt quỳ xuống.
Người lạnh giọng:
- Lão Nhị, ngươi còn gì để biện giải?
Trong lời nói ấy vẫn còn sót lại một chút tình phụ t.ử hiếm hoi giữa quân thần như chiếc phao cứu mạng cuối cùng để Sở vương cố bám lấy.
Ông ta lập tức quỳ xuống:
- Phụ hoàng! Những điều Lệnh Nghi nói không phải sự thật! Nhi thần cũng có nỗi khổ riêng! Cái c.h.ế.t của Tam đệ quả thực nhi thần có trách nhiệm! Nó nhất định vì ôm hận trong lòng nên mới nhân cơ hội này trả thù gấp bội! Phụ hoàng! Nó từ nhỏ mất phụ mẫu, người thương nó cô khổ. Nhưng nhi thần cũng là nhi t.ử của người! Con với Tam đệ là huynh đệ cùng mẫu thân sinh ra mà!
Ta đứng bật dậy, nhìn ông ta từ trên cao xuống:
- Người không có tư cách nhắc đến phụ thân ta nhất chính là ông!
Ta rút từ trong tay áo ra hai tờ giấy:
- Bảy năm trước, chính ông ra lệnh cho huyện thừa huyện Thông Dương xua đuổi dân nhiễm dịch sang Đàm Châu. Hôm nay, ông lại sai Hồng Châu Thứ sử dùng lương thực uy h.i.ế.p ta. Nếu ta không thuận theo, thì g.i.ế.c sạch không chừa một ai!
Nhìn thấy tờ giấy đã ngả vàng kia, Sở vương như nhìn thấy oan hồn tới đòi mạng.
Ông ta ngã ngồi xuống đất, mắt mở trừng trừng, lắp bắp:
- Ngươi... ngươi vì sao lại có thứ đó…?
Lồng n.g.ự.c ta đau nhói, ta chậm rãi thở ra một hơi, nhìn dáng vẻ chật vật của ông ta:
- Nếu không vì ông và phụ thân ta là huynh đệ cùng mẫu thân sinh ra, những thứ này đã được trình lên từ lâu rồi. Ông hết lần này đến lần khác khiêu khích ta, còn muốn dùng tình thân để thoát tội. Vậy ta hà tất phải tiếp tục giữ gìn chút tình thân ấy nữa?
Ông ta hoàn toàn không hiểu gì cả.
Hoàng tổ phụ bảo ông ta biện giải, không phải để tìm lý do thoát thân, mà là hy vọng ông ta nhận ra bản thân mình đã sai đến mức nào.
Cuối cùng, hoàng tổ phụ thất vọng thở dài, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm:
- Kể từ hôm nay, Sở vương bị giam lỏng trong vương phủ, không có thánh chỉ, không được bước ra nửa bước. Vụ án này giao toàn quyền cho Nhu Gia công chúa điều tra, Kỷ tướng và Đại Lý tự khanh cùng hỗ trợ. Trẫm đặc chuẩn cho Nhu Gia cầm Long Hổ lệnh, được quyền điều động Tam tỉnh Lục ty, thấy lệnh như thấy Thiên t.ử.
Ta chắp tay lĩnh chỉ:
- Thần lĩnh mệnh.