Trên giá treo bằng gỗ đàn hương đang trải phẳng một bộ quan bào đỏ thẫm.
Bên cạnh còn đặt một chiếc mũ quan và một tấm hốt bản.
Ta ngồi đối diện với bộ quan phục ấy cho đến tận bình minh.
Suốt quãng đường trở về, ta đã vô số lần hạ quyết tâm.
Nhưng đến khoảnh khắc thật sự đối mặt với nó, trong lòng vẫn không khỏi d.a.o động.
Đến giờ vào triều, ta lấy chiếc châu quan của công chúa, để thị nữ chải đầu trang điểm theo đúng lễ chế.
Khi họ định khoác lên người ta bộ triều phục công chúa, ta lại đưa tay kéo bộ quan bào xuống, tự mình mặc vào.
Quan phục vừa khít như được may riêng cho ta.
Trong gương đồng, người thiếu nữ đội châu quan, khoác hồng bào.
Mày cong như cánh cung, môi đỏ như điểm chu sa.
Ta đến gặp cô tổ mẫu trước.
Bà không hề bất ngờ, ngược lại còn cười rất mãn nguyện.
Sống mũi ta bỗng cay xè, ta hơi vén vạt áo lên định quỳ.
Bà lập tức ngăn lại:
- Không cần quỳ ta. Lần đầu gánh vác triều cương, người con nên quỳ là Quan gia.
Vì thế ta chỉ cúi người thật sâu, không nói những lời cảm tạ công lao dưỡng d.ụ.c, nhưng bà sẽ hiểu.
Bà luôn hiểu.
- Đi đi, triều đình này yên ổn quá lâu rồi, đã đến lúc nổi lên chút sóng gió để gột rửa một phen.
Khi ta tới điện Thái Hòa, buổi triều nghị đã bắt đầu được một lúc.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta đặt chân đến nơi này.
Ta đứng bên ngoài ngưỡng cửa, bóng người kéo dài, in lên nền điện.
Theo dấu cái bóng ấy, hoàng tổ phụ đã nhìn thấy ta, nhưng người không lên tiếng.
Người đang cho ta cơ hội cuối cùng để lựa chọn, chỉ cần bước qua cánh cửa này, sẽ không còn đường quay đầu nữa.
Ta nhìn hoàng tổ phụ trên long ỷ, người cũng nhìn ta.
Trong điện, bá quan văn võ đều đang cúi đầu.
Quan bào và mũ ô sa tạo thành một nhà lao khổng lồ, khó lòng vượt qua.
Bóng dáng ta bị nhốt giữa chiếc l.ồ.ng ấy, lặng im nằm trên mặt đất, nhưng bên dưới lại cuộn trào sóng ngầm.
Ta siết c.h.ặ.t hốt bản trong tay, rồi bước qua ngưỡng cửa, cất cao giọng: “Thần có việc muốn tấu!”
Âm thanh vang vọng giữa những cây cột gỗ lớn trong điện.
Ta phớt lờ mọi ánh mắt kinh ngạc hoặc sợ hãi đang nhìn mình, sống lưng thẳng tắp, hai tay nâng hốt bản ngay ngắn, mắt nhìn thẳng phía trước.
Từng bước đi đến vị trí đầu hàng quan viên, sau đó quỳ xuống trước bậc thềm ngự tọa.
Từ trong n.g.ự.c lấy ra phong thư, hai tay nâng cao quá đầu, rõ ràng từng chữ:
- Thần, Nhu Gia công chúa, xin dâng tấu hặc Sở vương! Sở vương tham ô ngân khoản tu sửa đê điều, khiến đê sông vỡ nát, nước lũ nhấn chìm thôn trấn. Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ. Kính xin bệ hạ thánh xét!
17
Tiếng bàn tán ầm ĩ lập tức bùng nổ, cả đại điện như vỡ tung bởi những lời nghị luận chồng chéo.
Khâu công công liên tục hô lớn yêu cầu giữ trật tự, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.
Mãi đến khi hoàng tổ phụ gõ hai cái lên tay vịn long ỷ, đại điện mới dần yên lặng trở lại.
Ta vẫn giữ nguyên tư thế quỳ dâng tấu chương, không dám động đậy.
Không nhìn thấy thần sắc của người, chỉ nghe người bảo ta đứng dậy trả lời.
Ta còn chưa đứng thẳng người, đã nghe một giọng nói vang lên đầy chất vấn:
- Bệ hạ! Vì sao công chúa lại mặc quan phục?
Vừa nghe giọng là biết ngay, lại là Tống đại nhân với chòm ria mép hình chữ bát kia.
Hoàng tổ phụ bình thản đáp:
- Nhu Gia được nuôi dưỡng dưới gối trưởng đại công chúa nhiều năm, lại được quốc sư tận tâm dạy dỗ, đức tài vẹn toàn. Trẫm đặc cách ban quan bào, cho phép từ nay về sau được lên điện nghị chính…
Chưa đợi người nói hết, cả triều đã xôn xao.
Tống đại nhân lập tức bước ra:
- Từ xưa đến nay chưa từng có tiền lệ công chúa lên triều bàn chính sự! Lễ pháp là nền tảng lập quốc. Trước khi nghe tấu, chi bằng hãy chỉnh đốn lễ pháp trước, để nghiêm chính triều cương!
Ta nhìn thẳng ông ta:
- Việc ta muốn tấu liên quan đến sự trong sạch của quan trường, ngân khố quốc gia và sinh kế thiên hạ. Trong mắt Tống đại nhân, chuyện ta mặc quan phục đứng ở đây vẫn quan trọng hơn tất cả những điều ấy sao?
Ông ta nhớ lại lần trước bị ta vặn lại trong Hàm Chương điện, nhất thời nghẹn họng.
Đúng lúc ấy, Kỷ tướng bước ra nói:
- Nhu Gia công chúa đã tự tin như vậy, sao không đưa ra chứng cứ để chúng thần được tâm phục khẩu phục?
Trong lòng ta thầm thở phào.
Nếu ông ấy không chủ động nhắc đến chứng cứ, e rằng cuộc tranh cãi về việc nữ t.ử có được tham chính hay không còn kéo dài không dứt.
Ta lấy ra mấy phần công văn, giao cho Khâu công công dâng lên:
- Từ khi ta kế thừa phong địa, lãnh thổ hai bên bờ sông được phân chia giữa ta và Sở vương để cùng quản lý. Khi ấy con đê này đang được tu sửa. Chính Sở vương đề nghị tiếp tục phụ trách toàn bộ công việc, từ thi công đến kiểm tra nghiệm thu cho đến tận năm nay. Theo ghi chép thủy văn nhiều năm, lượng mưa năm nay tuy lớn nhưng chưa đến mức gây ra t.h.ả.m họa như vậy.
Ta nói tiếp:
- Sau khi nước rút, thợ sửa đê đến kiểm tra, phát hiện mặt cắt vỡ của thân đê vô cùng bằng phẳng. Điều tra kỹ mới biết vật liệu dùng để tu sửa đều thấp hơn tiêu chuẩn triều đình quy định. Trái lại, phần đê phía Hồng Châu lại hoàn toàn tuân thủ tiêu chuẩn, kiên cố vững chắc. Chính vì thế toàn bộ dòng nước mới dồn sang phía Đàm Châu, khiến nhà cửa sụp đổ, ruộng đồng bị nhấn chìm.
Khâu công công đưa công văn cho Hoàng đế xem trước, rồi lại truyền xuống cho quần thần.
Lập tức có người lên tiếng:
- Việc tu sửa đê điều vốn có vô số khâu dễ phát sinh tham ô. Ai biết được rốt cuộc là kẻ nào đã động tay động chân?