Trong doanh địa, khói bếp đã bốc lên.
Dân chúng lần lượt bước ra khỏi lều, vui vẻ vì hôm nay trời nắng.
Giống như biết bao ngày trước, mọi việc đều diễn ra có trật tự.
Người đưa trẻ con đi rửa mặt, người nhận lương thực, người gánh nước, người phơi quần áo.
Tất cả đều bình lặng mà ngăn nắp.
Những bộ y phục tung bay trong gió, như những cánh buồm đang căng gió.
Thiên tai khó lường, nhân họa càng khó tránh.
Nhà cửa bị nước cuốn trôi thì chuyển sang nơi khác sống.
Chỉ cần con người còn một hơi thở, vẫn phải tiếp tục cuộc sống, vẫn phải đứng dậy mà sống.
Ta lại nhìn về phía thôn trấn.
Nơi đó giờ đây đã hoàn toàn không còn dấu vết của căn nhà từng bị sóng lũ đ.á.n.h sập hôm ấy.
Nhưng ta biết căn nhà ấy đã từng tồn tại.
Chính mắt ta đã nhìn thấy nó đổ sụp.
Dù có bao nhiêu người nói rằng chưa từng có căn nhà nào như thế, cũng không thể thay đổi sự thật trong ta.
Ta đứng trên núi rất lâu.
Đến khi chuẩn bị xuống núi, ánh mắt chợt bắt gặp một đoàn người đang đi trên con đường phía dưới.
Đó là cờ hiệu của triều đình, đội ngũ cứu tế từ kinh thành đã tới.
Thứ họ mang theo không chỉ có gạo, bột mì, lương thực và t.h.u.ố.c men, mà còn có gỗ, đá cùng nhiều vật liệu xây dựng khác.
Các quan viên đi cùng phần lớn thuộc hai bộ Công và Hộ, để tiện cho việc tái thiết sau thiên tai.
Trong lúc kiểm kê vật tư, vị tướng phụ trách áp giải bước tới gặp ta.
Ông ta nói rằng Quan gia đã phái riêng một đội người để ta tùy ý điều động.
Sau đó, ông ta trao cho ta một phong thư, phong thư nặng trĩu.
Ta trở về doanh trướng, mở ra.
Cái gọi là thư tín bên trong chỉ có một tờ giấy, nhưng kèm theo đó lại là một tấm lệnh bài khắc hình rồng và hổ giao chiến.
Long Hổ Lệnh.
Người nắm giữ vật này có thể điều động Hổ Khiếu Quân, đội thân binh trực thuộc thiên t.ử.
Tim ta chấn động, ta lập tức mở tờ giấy ra.
Trên đó cũng chỉ có vỏn vẹn tám chữ:
“Trong phép nước, cứ việc làm.”
16
Ta chia thân binh thành nhiều tốp, đồng thời bảo Chu Chiếu Quần gửi thư về kinh, báo rằng hắn đã dùng kế lương thực để khống chế được ta, rồi hỏi bước tiếp theo phải làm thế nào.
Có Hổ Khiếu quân hành động thần tốc, lại thêm những tin tức Chu Chiếu Quần cung cấp vô cùng chi tiết, nên mọi việc đều tiến triển rất thuận lợi.
Trước khi thư hồi đáp của Sở vương được gửi tới, ta đã lấy được tất cả những thứ mình cần.
Khi chim bồ câu đưa thư hạ xuống doanh trại, ngay đêm đó ta liền dẫn theo Chu Chiếu Quần và một đội người lên đường hồi kinh.
Chúng ta dừng lại ở trạm dịch cuối cùng trước khi vào kinh thành để chờ người tiếp ứng.
Chu Chiếu Quần ngồi trước bàn, bình thản gặm bánh màn thầu, giống như bản thân chỉ là một kẻ qua đường vô can.
Suốt dọc đường hắn đều mang xiềng xích.
Ăn cơm không tháo, ngủ cũng không tháo.
Vậy mà chưa từng oán trách nửa lời.
Đến lúc hoàng hôn, đoàn người tiến vào kinh thành.
Chúng ta đợi trong xe ngựa ở cửa sau Đại Lý tự mãi đến gần giờ Tý mới được đưa vào.
Khi mọi việc được sắp xếp ổn thỏa thì đã gần giờ Dần.
Lúc Chu Chiếu Quần bị áp giải vào ngục, hắn nhìn ta rồi nói:
- Chuyện năm đó, ta có lỗi với Đoan vương. Tuy không thể bù đắp cho công chúa, nhưng những việc ta từng làm cũng đã khiến ta phải trả giá. Nay lại có thể góp một phần sức lực cho người, coi như nhân quả tuần hoàn.
Hắn dừng một chút rồi thấp giọng:
- Nể tình năm đó ta từng kéo dài thời gian cho Đoan vương, xin công chúa che chở cho thê nhi của ta.
Ta không tỏ thái độ.
Đại Lý tự khanh hỏi ta có muốn tạm nghỉ lại một đêm hay không, sáng mai cùng vào triều.
Ta lắc đầu, một mình tìm đến cửa sau phủ trưởng đại công chúa.
Đám thị vệ ở đó từ sớm đã được dặn dò, vừa thấy ta liền lập tức mở cửa cho vào.
Trong căn nhà nhỏ cạnh cửa sau còn có một thị nữ trực đêm đang chờ sẵn.
Nàng nói trưởng đại công chúa đã căn dặn từ trước, nếu thấy ta trở về thì không được làm ầm lên.
Trong phòng ngủ của cô tổ mẫu vẫn còn sáng đèn, đã là giờ Dần rồi mà bà vẫn chưa nghỉ ngơi.
Bà đang ngồi bên bàn đ.á.n.h hương triện, trong phòng phảng phất mùi hương an thần nhàn nhạt.
Bình thường bà rất hiếm khi làm những việc như vậy, có lẽ mấy ngày nay đã lo lắng cho ta quá nhiều.
Nhìn thấy ta, bà cũng không hề bất ngờ, chỉ sai người đi đun nước, bảo ta tắm rửa thay y phục.
Khi toàn bộ thị nữ trong phòng đều lui ra ngoài, ta bước đến bên cạnh bà.
Do dự một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt bà.
Ánh mắt bà rời khỏi lò hương nhỏ trên bàn, nhìn ta:
- Sao vậy?
Ta có chút căng thẳng, nhắm mắt lại rồi nói:
- Có một việc sẽ làm tổn thương hoàng tổ phụ, nhưng con không thể không làm.
Bà hơi nghiêng người về phía ta, khẽ cúi xuống:
- Con sợ liên lụy đến ta sao?
Ta gật đầu:
- Người đã nuôi dưỡng con trưởng thành, bất luận lần này kết quả ra sao, con cũng mong người có thể bảo toàn bản thân.
Bà lại gần hơn một chút, bàn tay nhẹ nhàng vuốt l*n đ*nh đầu ta. Đã rất nhiều năm rồi, không còn ai làm như vậy với ta nữa.
Bà khẽ nói:
- Quan gia đã cho con đáp án rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn bà, đang định hỏi tiếp thì bà đã chuyển đề tài:
- Chuyến đi này mệt lắm rồi phải không? Tắm rửa một chút, ngủ một giấc thật ngon. Dưỡng đủ tinh thần, mới có thể làm tốt việc con muốn làm.
Đúng lúc ấy, một thị nữ bước vào báo rằng nước nóng đã chuẩn bị xong.
Ta hiểu ý bà, đành đứng dậy theo thị nữ đến phòng tắm.
Quan gia đã cho ta đáp án gì? Là Long Hổ lệnh sao?
Ta trở về phòng mình, đi vòng qua tấm bình phong.
Cuối cùng cũng nhìn thấy câu trả lời.