Ta lạnh lùng nhìn gã:
- Bản cung đã nhịn ngươi từng ấy câu đã là quá nhân từ rồi. Bây giờ, hoặc ngoan ngoãn giao lương thực cho ta, hoặc ta mang đầu ngươi ném về phủ Hồng Châu.
Hàn Thịnh căng thẳng nuốt nước bọt, cổ họng khẽ động, lưỡi đao lập tức cọ qua da thịt.
Mí mắt hắn giật mạnh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
- Chức quan nhỏ bé như ta làm sao đủ khả năng thao túng cục diện lớn như vậy? Lại càng không đủ gan uy h.i.ế.p hoàng thất. Nếu ta c.h.ế.t, những người này cũng sẽ không nghe điện hạ điều động, hà tất phải làm chuyện vô ích?
Ta không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gật đầu:
- Vậy thì chỉ còn cách cướp thôi.
Ban đầu Hàn Thịnh còn có chút sợ hãi, nghe vậy, hắn lại bật cười:
- Điện hạ lấy gì để cướp? Sau lưng ta là binh sĩ đầy đủ giáp trụ. Người của ngài nhiều ngày thiếu lương thiếu t.h.u.ố.c, lại còn phải bảo vệ người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Ngài cho rằng mình có mấy phần thắng?
Ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khó đoán.
Ngay lúc ấy, một loạt tiếng tên rít xuyên gió vang lên.
Tiếp theo là những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, rồi tiếng binh khí va chạm ch.ói tai.
Từ hai bên sườn núi và trong rừng cây, vô số người bất ngờ lao ra, bao vây toàn bộ đám khách không mời mà tới.
Bất chấp lưỡi đao vẫn đang kề cổ, Hàn Thịnh vội quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy đội hình vốn chỉnh tề của mình đã thưa hẳn đi.
Một nửa số binh lính nằm la liệt trên mặt đất, m.á.u bị nước mưa cuốn loãng, lặng lẽ chảy tới tận chân hắn.
Ta bình thản nói:
- Ta đã ở đây nhiều ngày, rất quen thuộc địa hình. Những tinh binh ta mang tới cũng đã thích nghi với hoàn cảnh nơi này, đ.á.n.h nhau tự nhiên sẽ nhanh hơn một chút. Bây giờ, Hàn tri phủ còn thấy mình có mấy phần thắng nữa?
Hắn từ từ quay đầu lại, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi run rẩy:
- Ngươi… ngươi đã sớm điều binh bố trận, đã giăng sẵn phục binh?
Ta bước tới một bước, lưỡi đao cũng áp sát thêm một phần, nụ cười trên môi càng rực rỡ hơn:
- Ngươi cho rằng bảy năm qua ta học với quốc sư là học cái gì? Trên đời này, không có nhiều lễ pháp đến mức phải học suốt bảy năm đâu.
14
Kể từ đêm bắt được Hàn Thịnh, thái độ của Lý chính đối với ta cung kính đến mức run rẩy.
Ta vừa buồn cười vừa bất lực, chỉ đành bảo ông cứ tự nhiên như trước.
Ông vốn chẳng phải tham quan ô lại gì, mà ta cũng đâu có ăn thịt người.
Tạm thời không còn phải lo lắng chuyện lương thực nữa.
Ta bắt đầu thẩm vấn Hàn Thịnh, nhưng hắn ngậm miệng như trai, một chữ cũng không chịu nói.
Ta chỉ đành tiếp tục nhét giẻ vào miệng, trói thật c.h.ặ.t, đề phòng hắn tự sát.
Hắn không nói, chẳng lẽ ta lại không biết kẻ đứng sau là ai?
Bảy năm trước, vì lợi ích riêng của mình, Sở Vương xua đuổi dân chạy dịch, khiến phụ mẫu ta một đi không trở lại.
Đến nay hắn vẫn không biết hối cải, ngay cả việc tu sửa đê điều liên quan đến sinh mạng muôn dân cũng dám tham ô.
Coi thường tính mạng bách tính như cỏ rác!
Sinh ra trong hoàng thất, từ nhỏ đã áo gấm cơm ngon, hưởng hết vinh hoa phú quý.
Vậy mà lại vì thứ vàng bạc hắn vốn chẳng thiếu nhất mà làm đến mức này!
Sở Vương hiểu rất rõ, ta không phải phụ thân ta, ta tuyệt đối không thể vì cái gọi là huyết thống thân tình mà nhẫn nhịn nuốt giận.
Nếu không dùng dân chúng nơi đây để uy h.i.ế.p ta, hắn lấy đâu ra thời gian xoay xở?
Bất luận thế nào, lần này, ta nhất định phải khiến hắn trả giá.
Chỉ là vẫn còn thiếu chứng cứ xác thực.
Tri phủ Hồng Châu quả thật trung thành, dù thế nào cũng không chịu hé răng nửa lời.
Nhưng một người đi rồi bặt vô âm tín, kiểu gì cũng sẽ có kẻ sốt ruột.
Đêm xuống, có người bước vào lều thêm nước.
Ta đang chỉnh lý đống công văn trên bàn, một mùi hương chua dịu pha lẫn vị t.h.u.ố.c thoảng qua.
Ta nhíu mày nhìn sang, người đang rót nước vẫn là thiếu niên có bộ xương mặt rất đẹp kia.
Ta buột miệng hỏi:
- Rốt cuộc ta mang theo bao nhiêu toan táo nhân vậy? Đến giờ vẫn chưa uống hết sao?
Thiếu niên bật cười hiền lành:
- Nếu đại nhân không muốn tiếp tục uống nữa, thì nên nghỉ ngơi sớm một chút, cũng sẽ chẳng cần dùng đến canh này để an thần.
Ta đang định phản bác vài câu, thì một phủ binh vén rèm bước vào.
- Đại nhân, có một người cưỡi ngựa tới đây, tự xưng là quan viên của phủ Hồng Châu. Nếu chưa được công chúa cho phép thì không chịu vào doanh địa.
Người lính dừng một chút rồi nói thêm:
- Hắn tới một mình, các huynh đệ đã điều tra xung quanh, không phát hiện có người nào đi theo.
Ta trầm ngâm giây lát, sau đó điều chỉnh lại cách bố trí phòng thủ, lại viết một bức thư.
Dặn rõ nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì phải ứng phó thế nào, rồi giao cho thiếu niên mang đến cho Lý chính.
Chờ binh sĩ bố trí đội hình xong xuôi, ta mới sai người mời vị quan kia vào.
Người tới mặc thường phục màu sẫm, y phục đơn giản sạch sẽ.
Thoạt nhìn lại có vài phần phong thái của một nho sĩ, khác hẳn Hàn Thịnh.
Hắn khom người chắp tay hành lễ:
- Chu Chiếu Quần, Thứ sử Hồng Châu., bái kiến Nhu Gia công chúa.
Ta bật cười nhạt:
- Thật thú vị, người của phủ Hồng Châu các ngươi ai ai cũng nhận ra bản cung, mà bản cung lại chưa từng gặp ai trong số các ngươi.
Chu Chiếu Quần vẫn giữ nguyên tư thế khom người.
Đến khi ta bảo đứng dậy mới thẳng lưng lên, quả thực cung kính hơn Hàn Thịnh rất nhiều.
Ta nhàn nhạt nói:
- Hàn tri phủ mang theo cả đội tinh binh, giờ đều bị bản cung giữ lại hết rồi. Chu thứ sử ngược lại gan dạ thật, dám một mình xông vào đây.
Chu Chiếu Quần đáp:
- Chu mỗ đến đây quy thuận, đương nhiên phải thể hiện thành ý.