“Con dâu tương lai cá tính thế này, sau này nhà chắc náo nhiệt lắm.”
Tôi nhìn nụ cười của bà rồi bỗng thấy tâm trạng dễ chịu hơn một chút.
Nếu đã thích náo nhiệt như vậy.
Tôi cũng có thể góp thêm một câu chuyện.
Tôi quay sang bà, cười rất nhẹ.
“Cô nói đúng.”
“Nhưng cháu thấy nhà cô cũng có nhiều chuyện thú vị lắm.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ví dụ chuyện ông nội Từ Phi mất.”
“Cháu nghe nói lúc chia tài sản cô không được phần nào đúng không?”
“Thế mà Từ Phi lại nhận được nguyên 200.000 tệ.”
Nụ cười trên mặt người cô lập tức biến mất.
Sắc mặt đổi nhanh đến mức tôi gần như nhìn thấy từng tầng cảm xúc lướt qua.
Chuyện ấy tôi biết không phải vì thích xen vào chuyện nhà người khác.
Mà bởi hồi nhận được khoản tiền đó, Từ Phi đã vui vẻ khoe với tôi suốt nhiều ngày.
Lúc thì anh muốn đầu tư cổ phiếu.
Lúc lại nói bạn bè rủ chơi tiền ảo.
Tôi từng khuyên anh để khoản ấy lại cho tương lai.
Không ngờ câu trả lời nhận được lại rất lạnh.
“Đây là tài sản trước hôn nhân của anh.”
“Em đừng nghĩ đến chuyện đụng vào.”
“Trương Xuân Quyên!”
Người cô đột ngột đập bàn rồi đứng lên.
“Chị chẳng phải nói bố đã dùng hết tiền chữa bệnh sao?”
“Tôi là con gái ruột mà không được đồng nào.”
“Dựa vào đâu chị với Từ Phi lại giữ hai trăm nghìn?”
“Tiền đó phải có phần của tôi!”
Căn phòng vừa rồi còn cùng nhau nhìn tôi như xem kịch, chỉ trong chớp mắt đã tự biến thành sân khấu của một câu chuyện khác.
Tiếng tranh cãi lập tức dâng cao.
Quả nhiên trước lợi ích của chính mình, rất nhiều người sẽ quên mất vẻ ung dung lúc đứng xem chuyện của người khác.
Người cô vừa rồi còn ngồi cười, bây giờ đã đỏ mặt cãi đến cùng.
Trương Xuân Quyên thì không tranh luận với bà ấy trước.
Bà quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt đầy tức giận, dường như tất cả rắc rối vừa xảy ra đều do tôi tạo ra.
Bà mắng một câu rồi lao tới.
Bàn tay vẫn còn dính dầu từ lúc nấu ăn giơ thẳng về phía mặt tôi.
Tôi lập tức nghiêng người tránh.
Rầm một tiếng.
Bà mất thăng bằng rồi ngã xuống sàn.
Ngay sau đó cả căn nhà càng rối hơn.
Trương Xuân Quyên vừa ngồi dưới đất vừa khóc mắng.
Người cô vẫn đòi tiền.
Từ Phi đứng giữa hai người, vẻ mặt như sắp phát điên.
Còn tôi đã không còn ý định tranh cãi thêm.
Bởi điều khiến Trương Xuân Quyên thật sự đau lòng vẫn còn ở phía sau.
Tôi nhìn bà.
“Bác Trương.”
“Thật ra có một chuyện cháu từng không định nói.”
“Bởi trước đây cháu cũng từng thấy thương bác.”
Từ Phi vừa nghe liền biến sắc.
Anh lập tức bước tới muốn ngăn tôi.
Tôi tránh khỏi tay anh.
“Bác có biết những năm qua Từ Phi vẫn thường xuyên liên lạc với bố ruột không?”
Khuôn mặt Trương Xuân Quyên lập tức trắng đi.
Chỉ nhìn phản ứng đó thôi tôi cũng biết bà hoàn toàn không hay biết.
Năm xưa chồng bà ngoại tình khi bà đang mang thai.
Ông ta yêu người phụ nữ khác rồi dứt khoát ly hôn, sau đó gần như biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trương Xuân Quyên một mình nuôi Từ Phi lớn.
Bà vừa đi làm, vừa chăm con, gánh hết trách nhiệm của cả cha lẫn mẹ.
Trong gia đình họ Từ, chỉ có ông nội của Từ Phi vẫn thương cháu, thỉnh thoảng giúp đỡ hai mẹ con.
Tính cách Trương Xuân Quyên có thể khiến rất nhiều người không chịu nổi.
Nhưng tình cảm bà dành cho con trai quả thật không thể phủ nhận.
Bà gần như dành cả cuộc đời cho Từ Phi.
Thế nhưng sau khi Từ Phi vào đại học, người bố đã biến mất suốt mười tám năm ấy lại bất ngờ xuất hiện.
Ông bắt đầu nhắn tin hỏi thăm.
Thỉnh thoảng chuyển tiền.
Đôi lúc mua quà.
Những thứ đến muộn mười tám năm ấy lại nhanh ch.óng khiến Từ Phi mở lòng.
Mỗi tháng anh đều sang nhà bố ruột ăn một bữa.
Có lúc ở lại qua đêm.
Anh gọi bố ruột là bố.
Cũng gọi người phụ nữ năm xưa bước vào cuộc hôn nhân của mẹ mình là mẹ.
Ba người ngồi bên nhau tự nhiên đến mức giống như chưa từng có mười tám năm chia cách.
Lần đầu biết chuyện, tôi từng rất thương Trương Xuân Quyên.
Dù tôi không thích bà, tôi vẫn nghĩ nếu một ngày bà phát hiện, chắc chắn sẽ đau lòng.
Bởi thế tôi luôn im lặng.
Nhưng con người đôi khi thật mâu thuẫn.
Có người khiến ta thương cho hoàn cảnh của họ.
Rồi cũng chính người ấy dùng lựa chọn của mình khiến sự thương cảm dần cạn đi.
Hôm nay bí mật tôi từng giữ giúp bà cuối cùng lại trở thành thứ tôi buộc phải nói ra.
“Không thể nào.”
Trương Xuân Quyên lắc đầu liên tục.
“Cô nói dối.”
“Cô cố ý lừa tôi!”
Bà vẫn ngồi dưới đất, giọng bắt đầu run.
Trong mắt không còn sự tức giận ban đầu mà thay bằng một nỗi hoảng hốt rất rõ.
Tôi không đến đây chỉ bằng lời nói.
Tối hôm trước, tôi đã in sẵn một bức ảnh.
Tôi lấy nó ra rồi đặt lên bàn.
Trong ảnh, Từ Phi đứng giữa bố ruột và mẹ kế.
Nụ cười của anh rất tươi.
Cánh tay còn thân mật vòng qua vai họ.
Tôi nhìn Trương Xuân Quyên.
“Bác cứ tự xem.”
“Anh ấy còn rất thích đồ ăn bên đó.”
Tôi liếc qua mấy món trên bàn rồi nói thêm.
“Từ Phi từng bảo ăn đồ bác nấu suốt nhiều năm nên đôi khi cũng thấy ngán.”
Câu ấy giống như giọt nước cuối cùng.
Trương Xuân Quyên nhìn chằm chằm bức ảnh.
Người bà yêu thương nhất đang đứng cạnh hai người bà căm ghét nhất, vui vẻ đến mức chẳng có chút miễn cưỡng nào.
Bà lập tức bật khóc.
“Từ Phi!”
“Tao nuôi mày từ nhỏ đến lớn.”
“Từng bữa cơm, từng bộ quần áo đều do tao lo.”
“Vậy mà mày lại chạy sang nhận họ làm bố mẹ?”
“Người phụ nữ đó mà mày cũng gọi là mẹ được sao?”
“Mày có từng nghĩ đến tao không?”
Từ Phi hoảng đến mức quỳ xuống cạnh bà.
“Mẹ.”
“Con là con trai mẹ.”
“Mẹ đừng nghe cô ấy nói linh tinh.”
“Người ngoài nói gì mẹ cũng tin à?”
Trương Xuân Quyên chỉ tay vào bức ảnh.
“Thế cái này là gì?”
Tôi nhìn nụ cười của bà rồi bỗng thấy tâm trạng dễ chịu hơn một chút.
Nếu đã thích náo nhiệt như vậy.
Tôi cũng có thể góp thêm một câu chuyện.
Tôi quay sang bà, cười rất nhẹ.
“Cô nói đúng.”
“Nhưng cháu thấy nhà cô cũng có nhiều chuyện thú vị lắm.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ví dụ chuyện ông nội Từ Phi mất.”
“Cháu nghe nói lúc chia tài sản cô không được phần nào đúng không?”
“Thế mà Từ Phi lại nhận được nguyên 200.000 tệ.”
Nụ cười trên mặt người cô lập tức biến mất.
Sắc mặt đổi nhanh đến mức tôi gần như nhìn thấy từng tầng cảm xúc lướt qua.
Chuyện ấy tôi biết không phải vì thích xen vào chuyện nhà người khác.
Mà bởi hồi nhận được khoản tiền đó, Từ Phi đã vui vẻ khoe với tôi suốt nhiều ngày.
Lúc thì anh muốn đầu tư cổ phiếu.
Lúc lại nói bạn bè rủ chơi tiền ảo.
Tôi từng khuyên anh để khoản ấy lại cho tương lai.
Không ngờ câu trả lời nhận được lại rất lạnh.
“Đây là tài sản trước hôn nhân của anh.”
“Em đừng nghĩ đến chuyện đụng vào.”
“Trương Xuân Quyên!”
Người cô đột ngột đập bàn rồi đứng lên.
“Chị chẳng phải nói bố đã dùng hết tiền chữa bệnh sao?”
“Tôi là con gái ruột mà không được đồng nào.”
“Dựa vào đâu chị với Từ Phi lại giữ hai trăm nghìn?”
“Tiền đó phải có phần của tôi!”
Căn phòng vừa rồi còn cùng nhau nhìn tôi như xem kịch, chỉ trong chớp mắt đã tự biến thành sân khấu của một câu chuyện khác.
Tiếng tranh cãi lập tức dâng cao.
Quả nhiên trước lợi ích của chính mình, rất nhiều người sẽ quên mất vẻ ung dung lúc đứng xem chuyện của người khác.
Người cô vừa rồi còn ngồi cười, bây giờ đã đỏ mặt cãi đến cùng.
Trương Xuân Quyên thì không tranh luận với bà ấy trước.
Bà quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt đầy tức giận, dường như tất cả rắc rối vừa xảy ra đều do tôi tạo ra.
Bà mắng một câu rồi lao tới.
Bàn tay vẫn còn dính dầu từ lúc nấu ăn giơ thẳng về phía mặt tôi.
Tôi lập tức nghiêng người tránh.
Rầm một tiếng.
Bà mất thăng bằng rồi ngã xuống sàn.
Ngay sau đó cả căn nhà càng rối hơn.
Trương Xuân Quyên vừa ngồi dưới đất vừa khóc mắng.
Người cô vẫn đòi tiền.
Từ Phi đứng giữa hai người, vẻ mặt như sắp phát điên.
Còn tôi đã không còn ý định tranh cãi thêm.
Bởi điều khiến Trương Xuân Quyên thật sự đau lòng vẫn còn ở phía sau.
Tôi nhìn bà.
“Bác Trương.”
“Thật ra có một chuyện cháu từng không định nói.”
“Bởi trước đây cháu cũng từng thấy thương bác.”
Từ Phi vừa nghe liền biến sắc.
Anh lập tức bước tới muốn ngăn tôi.
Tôi tránh khỏi tay anh.
“Bác có biết những năm qua Từ Phi vẫn thường xuyên liên lạc với bố ruột không?”
Khuôn mặt Trương Xuân Quyên lập tức trắng đi.
Chỉ nhìn phản ứng đó thôi tôi cũng biết bà hoàn toàn không hay biết.
Năm xưa chồng bà ngoại tình khi bà đang mang thai.
Ông ta yêu người phụ nữ khác rồi dứt khoát ly hôn, sau đó gần như biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trương Xuân Quyên một mình nuôi Từ Phi lớn.
Bà vừa đi làm, vừa chăm con, gánh hết trách nhiệm của cả cha lẫn mẹ.
Trong gia đình họ Từ, chỉ có ông nội của Từ Phi vẫn thương cháu, thỉnh thoảng giúp đỡ hai mẹ con.
Tính cách Trương Xuân Quyên có thể khiến rất nhiều người không chịu nổi.
Nhưng tình cảm bà dành cho con trai quả thật không thể phủ nhận.
Bà gần như dành cả cuộc đời cho Từ Phi.
Thế nhưng sau khi Từ Phi vào đại học, người bố đã biến mất suốt mười tám năm ấy lại bất ngờ xuất hiện.
Ông bắt đầu nhắn tin hỏi thăm.
Thỉnh thoảng chuyển tiền.
Đôi lúc mua quà.
Những thứ đến muộn mười tám năm ấy lại nhanh ch.óng khiến Từ Phi mở lòng.
Mỗi tháng anh đều sang nhà bố ruột ăn một bữa.
Có lúc ở lại qua đêm.
Anh gọi bố ruột là bố.
Cũng gọi người phụ nữ năm xưa bước vào cuộc hôn nhân của mẹ mình là mẹ.
Ba người ngồi bên nhau tự nhiên đến mức giống như chưa từng có mười tám năm chia cách.
Lần đầu biết chuyện, tôi từng rất thương Trương Xuân Quyên.
Dù tôi không thích bà, tôi vẫn nghĩ nếu một ngày bà phát hiện, chắc chắn sẽ đau lòng.
Bởi thế tôi luôn im lặng.
Nhưng con người đôi khi thật mâu thuẫn.
Có người khiến ta thương cho hoàn cảnh của họ.
Rồi cũng chính người ấy dùng lựa chọn của mình khiến sự thương cảm dần cạn đi.
Hôm nay bí mật tôi từng giữ giúp bà cuối cùng lại trở thành thứ tôi buộc phải nói ra.
“Không thể nào.”
Trương Xuân Quyên lắc đầu liên tục.
“Cô nói dối.”
“Cô cố ý lừa tôi!”
Bà vẫn ngồi dưới đất, giọng bắt đầu run.
Trong mắt không còn sự tức giận ban đầu mà thay bằng một nỗi hoảng hốt rất rõ.
Tôi không đến đây chỉ bằng lời nói.
Tối hôm trước, tôi đã in sẵn một bức ảnh.
Tôi lấy nó ra rồi đặt lên bàn.
Trong ảnh, Từ Phi đứng giữa bố ruột và mẹ kế.
Nụ cười của anh rất tươi.
Cánh tay còn thân mật vòng qua vai họ.
Tôi nhìn Trương Xuân Quyên.
“Bác cứ tự xem.”
“Anh ấy còn rất thích đồ ăn bên đó.”
Tôi liếc qua mấy món trên bàn rồi nói thêm.
“Từ Phi từng bảo ăn đồ bác nấu suốt nhiều năm nên đôi khi cũng thấy ngán.”
Câu ấy giống như giọt nước cuối cùng.
Trương Xuân Quyên nhìn chằm chằm bức ảnh.
Người bà yêu thương nhất đang đứng cạnh hai người bà căm ghét nhất, vui vẻ đến mức chẳng có chút miễn cưỡng nào.
Bà lập tức bật khóc.
“Từ Phi!”
“Tao nuôi mày từ nhỏ đến lớn.”
“Từng bữa cơm, từng bộ quần áo đều do tao lo.”
“Vậy mà mày lại chạy sang nhận họ làm bố mẹ?”
“Người phụ nữ đó mà mày cũng gọi là mẹ được sao?”
“Mày có từng nghĩ đến tao không?”
Từ Phi hoảng đến mức quỳ xuống cạnh bà.
“Mẹ.”
“Con là con trai mẹ.”
“Mẹ đừng nghe cô ấy nói linh tinh.”
“Người ngoài nói gì mẹ cũng tin à?”
Trương Xuân Quyên chỉ tay vào bức ảnh.
“Thế cái này là gì?”