Khép Lại 9 Năm Tình Cảm

Chương 5

Miệng nói nhẹ nhàng như vậy.

Trong lòng tôi chỉ tự nhủ coi như năm đó mình trả một khoản học phí để nhìn rõ con người.

Ít nhất đến hôm nay bài học ấy cuối cùng cũng có giá trị.

Tất nhiên tôi không nói câu đó ra.

Dù sao tôi vẫn muốn bữa ăn này kết thúc trước khi mọi chuyện thật sự bùng nổ.

Phải thừa nhận Trương Xuân Quyên làm bếp khá nhanh.

Khi tôi còn miễn cưỡng dùng hai đầu ngón tay giữ chiếc khăn để lau mặt bàn, bà đã lần lượt chuẩn bị xong bốn món ăn và một bát canh.

Tôi vừa ngồi vào bàn chưa được bao lâu, màn dạy bảo quen thuộc lại bắt đầu.

“Tiểu Phan này.”

“Sau này cũng đều là người trong nhà, bác có vài lời cứ nói thẳng nhé.”

“Cháu tự nhìn vị trí mình đang ngồi đi.”

“Con gái ngồi ở đó có hợp không?”

“Cá với thịt đều ở trước mặt cháu.”

“Cháu ngồi như vậy rồi Từ Phi muốn gắp thức ăn chẳng phải bất tiện à?”

“Bác biết bố mẹ cháu thương con gái nên chiều từ nhỏ.”

“Nhưng con gái mà chỉ nghĩ đến ăn ngon thì không được.”

“Từ Phi cũng là đứa bác vất vả nuôi từng ngày mới lớn được thế này.”

Tôi nghe đến đó thì khóe mắt gần như giật lên.

Tôi quay sang nhìn Từ Phi.

Anh vẫn chăm chú ăn cơm, giống như bàn ăn trước mặt hấp dẫn hơn bất kỳ chuyện gì đang xảy ra.

Người cô ngồi đối diện thì mang vẻ mặt xem náo nhiệt.

Ý định cố chịu thêm một bữa rồi nói chuyện riêng với Từ Phi của tôi cuối cùng tan biến.

Tôi buông đũa xuống.

Sau đó nhìn thẳng Trương Xuân Quyên.

“Thật ra hôm nay cháu sang đây không phải để ăn cơm.”

“Cháu muốn nói rõ chuyện chia tay với Từ Phi.”

Không khí trên bàn lập tức khựng lại.

Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là nét mặt đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt bà.

Không phải bất ngờ.

Không phải tức giận.

Mà là vui mừng.

Trương Xuân Quyên quay ngay sang con trai.

“Thấy chưa?”

“Mẹ đã nói mà!”

“Chỉ cần thử một chút là biết ngay bản chất.”

“May mà mẹ nghĩ ra cách này.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

“Con bé họ Phan rõ ràng là loại coi trọng tiền!”

Tôi nhìn bà, nhất thời còn tưởng mình nghe nhầm.

Thấy tôi không nói gì, bà càng thêm đắc ý.

“Từ Phi trước đây cứ bảo cô biết tiết kiệm, biết nghĩ cho gia đình.”

“Tôi nghe mà chẳng tin.”

“Chỉ một cái bao lì xì thôi là lộ hết rồi.”

“Cưới loại con gái thấy tiền là thay đổi sắc mặt về nhà, sau này chẳng biết còn tiêu phá đến đâu.”

Tôi coi trọng tiền sao?

Nếu tôi thật sự chỉ nhìn tiền, tôi đã chẳng đồng ý chia AA từng đồng suốt chín năm.

Nếu tôi coi tiền hơn tình cảm, tôi đã chẳng từng nói không cần nhà riêng, không yêu cầu sính lễ, chỉ mong hai người sống bình thường với nhau.

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đã ở bên mình gần một phần ba cuộc đời.

Từ Phi vẫn không nói gì.

Anh chỉ cúi mặt ăn.

Như thể người bị đem ra bình phẩm trước mặt cả nhà không phải bạn gái chín năm của mình.

Tôi đã quen với việc anh né tránh mâu thuẫn.

Nhưng quen không có nghĩa là không đau.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thấy tiếc cho cô gái hai mươi tuổi năm nào đã tin tưởng người này lâu đến thế.

Người cô của Từ Phi bỗng lên tiếng.

“Chị, nói thật thì nhà người ta mừng 9.999 tệ, mình trả 1.001 tệ đúng là hơi khó coi.”

Chỉ một câu ấy cũng đủ để tôi hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thì ra chẳng ai trong căn nhà này không biết chuyện chiếc bao lì xì.

Mọi người đều biết.

Thậm chí bữa cơm hôm nay rất có thể còn là một buổi ngồi chờ xem tôi sẽ phản ứng ra sao sau màn thử lòng ấy.

Trương Xuân Quyên lập tức cao giọng.

“Con trai tôi điều kiện thế này, thiếu gì người muốn lấy?”

“Con gái nhà giám đốc, nhà lãnh đạo người ta còn để ý nó.”

“Cô trước đây còn từng có vấn đề phụ khoa, vậy mà bây giờ lại bày đặt làm giá.”

“Nhà tôi chịu cưới đã là nhường cô rồi, cô còn dám chủ động đòi chia tay?”

Câu nói vừa rơi xuống, sự nhẫn nại trong tôi gần như biến mất.

Sức khỏe của tôi từng gặp vấn đề chính vì Từ Phi sống quá thiếu vệ sinh.

Khi ấy anh còn vô cùng áy náy.

Anh liên tục xin lỗi rồi hứa rằng sau này sẽ chú ý sạch sẽ hơn.

Tôi chưa từng nghĩ anh sẽ đem chuyện riêng tư ấy kể lại cho mẹ.

Càng không ngờ một ngày nó được người khác lấy ra để hạ thấp tôi ngay trên bàn ăn.

Nếu họ đã chẳng chừa cho tôi chút tôn trọng nào.

Vậy thì vài chuyện tôi từng vì tình cảm mà im lặng cũng chẳng cần giấu nữa.

Tôi đặt đũa xuống mạnh hơn bình thường rồi đứng lên.

Trương Xuân Quyên lập tức nhìn tôi đầy cảnh giác.

“Sao?”

“Định làm gì tôi à?”

Tôi không trả lời câu ấy.

Chỉ lấy chiếc bao lì xì 1.001 tệ từ trong túi rồi đặt xuống giữa bàn.

“Hôm nay cháu đến đây là để thông báo chuyện chia tay.”

“Không phải để hỏi xem mọi người có đồng ý hay không.”

“Nếu đã không hợp nhau thì dừng ở đây.”

“Tiền hai bên trả lại đầy đủ, từ nay không còn liên quan.”

Ban đầu tôi thật sự muốn kết thúc nhẹ nhàng.

Dù sao chúng tôi từng có rất nhiều năm bên nhau.

Tôi không muốn biến ký ức cũ thành một trận chiến.

Nhưng một người cứ lùi mãi rồi cũng sẽ có lúc chạm tường.

Nhịn thêm nữa không còn là bao dung.

Mà là tự làm khó chính mình.

Từ Phi lúc này mới thật sự hoảng.

Anh lập tức đứng dậy nắm lấy tay tôi.

“Lệ Lệ.”

“Chuyện này chỉ là mẹ anh thử em một chút thôi.”

“Em cần gì nghiêm trọng hóa lên như vậy?”

“Chín năm của chúng ta chẳng lẽ còn không bằng một chiếc bao lì xì?”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Bỗng cảm thấy rất mệt.

“Không phải chiếc bao lì xì.”

“Chưa bao giờ chỉ là tiền.”

“Điều khiến tôi muốn dừng lại là suốt từng ấy năm, anh chưa từng thật sự đặt sự tôn trọng dành cho tôi lên trước cảm xúc của gia đình anh.”

“Giữa chúng ta cũng chẳng còn điều gì cần giải thích nữa.”

“Nhà anh tốt như vậy, tôi không với tới.”

“Cứ coi như tôi tự biết lượng sức mình đi.”

Mẹ Từ Phi lập tức bật cười lạnh.

“Đúng là không có gia giáo!”

“Gặp bố mẹ hai bên rồi thì đã xem như nửa người nhà.”

“Bây giờ cô muốn chia tay là chia?”

“Được thôi.”

“Bảo bố mẹ cô sang đây xin lỗi trước đã!”

Người cô ngồi bên cạnh cũng cười.

“Chị đúng là có phúc.”