Bây giờ dây buộc vừa tháo, tất cả mùi khó chịu dường như đồng loạt tràn ra.
Nghe tiếng la, Trương Xuân Quyên từ trong bếp chạy thẳng ra phòng khách.
Vừa nhìn thấy chiếc túi, bà đã nhận ra ngay.
“Đây chẳng phải túi rác hôm qua tôi ném đi sao?”
“Ai đem nó trở lại đây thế?”
Từ Phi và cô anh gần như cùng lúc quay đầu nhìn tôi.
Tôi hơi bất lực.
“Bác gái ở tầng dưới đưa cho cháu.”
“Bác ấy bảo mang lên, cháu cũng không biết trong này là gì.”
Vừa dứt lời, ánh mắt trong phòng lập tức chuyển sang Trương Xuân Quyên.
Người cô nhướng mày.
“Chị lại ném rác từ trên lầu xuống đấy à?”
Trương Xuân Quyên lập tức phản ứng.
“Cái gì mà ném?”
“Tôi chỉ sơ ý để túi ở ngoài rồi không biết người nào lấy mất thôi.”
“Đợi lúc nào rảnh tôi xuống tìm bà ta nói chuyện!”
Không khí bỗng trở nên rất kỳ lạ.
Từ Phi thấy vậy lập tức đứng lên cầm túi.
“Để con mang xuống bỏ.”
Nói rồi anh quay sang tôi.
“Em đi cùng anh nhé.”
Nhưng tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ anh đã lên tiếng.
“Tiểu Phan ở lại đi.”
“Vào bếp phụ bác một tay.”
Tôi theo bản năng định từ chối.
Tôi đến đây để chia tay.
Không phải đến thực tập làm con dâu.
Thế nhưng Từ Phi dường như chẳng nhận ra sắc mặt tôi, còn thuận tay đẩy tôi về phía bếp.
“Lệ Lệ nấu ăn khéo lắm mẹ.”
“Hôm nay để cô ấy giúp mẹ, mọi người cũng được thử tay nghề.”
Nghe con trai nói vậy, khuôn mặt Trương Xuân Quyên mới dễ chịu hơn một chút.
“Con gái vẫn nên biết chút bếp núc.”
“Ngày nào cũng đặt đồ ăn bên ngoài thì sao mà sống gia đình được.”
Tôi cứ thế bị đẩy vào bếp trong tình huống chẳng kịp nói gì.
Nhưng chỉ vừa bước qua cửa, tôi đã hiểu vì sao người phụ nữ ở tầng dưới lại tức giận đến thế.
Nếu phòng khách chỉ được xem là hơi bừa bộn, căn bếp phía trong gần như đã vượt khỏi khả năng chịu đựng của tôi.
Nồi chảo phủ một lớp dầu cũ.
Dao thớt đầy vết bẩn.
Mặt sàn nhớp nháp như lâu ngày chưa được lau.
Một mùi ẩm, dầu và thức ăn cũ trộn vào nhau khiến tôi chỉ muốn lập tức mở cửa sổ.
Ở vài góc sàn còn có những mảng xanh mờ mờ trông như rêu.
Tiếng động của tôi vừa vang lên, mấy con gián cùng kiến từ phía chân tủ lập tức chạy tán loạn.
Tôi đứng yên vài giây.
Sau đó bỗng hiểu một điều mà trước đây luôn khiến mình đau đầu.
Cuối cùng tôi cũng biết thói quen sống thiếu vệ sinh của Từ Phi từ đâu mà có.
Dạ dày tôi lập tức cuộn lên.
Tôi quay mặt, suýt nữa nôn ngay tại chỗ.
Trương Xuân Quyên nhìn thấy phản ứng ấy thì không những chẳng ngại, trái lại còn lập tức khó chịu.
“Đúng là tiểu thư được chiều từ nhỏ.”
“Tôi già thế này còn sống trong nhà được, cô vừa vào đã làm bộ chịu không nổi?”
“Nhà tôi vốn thế.”
“Con gái biết nấu cơm, biết dọn dẹp là chuyện bình thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đàn ông đi làm về chờ ăn thì có gì sai?”
Nói xong bà thuận tay ném cho tôi một chiếc khăn.
“Đã lần đầu sang nhà thì giúp lau dọn bếp luôn đi.”
Tôi nhìn chiếc khăn đang nằm trên tay.
Ban đầu còn tưởng mình nhận nhầm.
Nhưng nhìn thêm vài giây, tôi lập tức nhận ra.
Đây chính là chiếc khăn lụa hàng hiệu tôi từng mua tặng bà.
Năm ấy tôi mới bắt đầu đi làm.
Mức lương chưa cao, sinh hoạt phí mỗi tháng còn phải tính rất kỹ.
Thế nhưng Từ Phi luôn chê những món tôi mua cho mẹ anh không đủ tốt.
“Sau này bà ấy là mẹ chồng em mà.”
“Mua món nào t.ử tế một chút thì có gì quá đáng đâu.”
Tôi nghe anh nói hết lần này đến lần khác, cuối cùng c.ắ.n răng bỏ hơn 1.800 tệ mua chiếc khăn.
Để bù lại khoản ấy, suốt nửa tháng sau tôi chỉ dám ăn cơm hộp mười tệ.
Món quà từng khiến tôi phải tiết kiệm từng bữa giờ lại nằm trong tay tôi, thấm đầy dầu mỡ.
Một chiếc khăn lụa đắt tiền.
Biến thành giẻ lau bếp.
Thấy tôi nhìn lâu, Trương Xuân Quyên dường như cũng nhớ ra.
“À.”
“Cái này hình như trước đây cháu tặng bác đúng không?”
Bà còn cười rất tự nhiên.
“Xin lỗi nhé.”
“Da bác nhạy cảm lắm, mấy thứ chất lượng không tốt thế này dùng lên dễ khó chịu.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng đem lau dầu thì khá được.”
“Có điều mới lau vài lần mà mép đã sờn rồi.”
“Sau này nếu mua quà thì chọn thứ nào thực dụng hơn một chút.”
“Nhà bác không chuộng mấy món nhìn đẹp mà chẳng có tác dụng.”
Tôi nghe hết rồi bất chợt nhớ đến những tấm thẻ mua sắm mà Từ Phi từng đưa mẹ tôi.
Trên mặt thẻ ghi giá trị 2.000 tệ.
Lúc đưa quà, vẻ mặt anh vô cùng đắc ý, cứ như đã chuẩn bị một món quà lớn khiến nhà tôi được lợi rất nhiều.
Kết quả đến hôm mẹ mang thẻ đi mua đồ Tết mới phát hiện số dư bên trong chỉ còn 70 tệ.
Mẹ tức giận gọi cho tôi mắng một trận.
Cuối cùng chính tôi phải chuyển bù đủ 2.000 tệ thì chuyện ấy mới yên.
Sau đó tôi từng hỏi Từ Phi.
Anh chỉ cười nhẹ như thể đó là việc không đáng kể.
“Anh là đàn ông, bình thường có để ý mấy chuyện chi li đâu.”
“Chắc anh tiện tay dùng thẻ mua ít đồ cho mẹ.”
“Chuyện có tí thế mà em cũng phải tính sao?”
Tôi nhìn chiếc khăn lụa nhăn nhúm trong tay.
Rồi nhìn mấy con gián đang chậm rãi bò sát chân tủ.
Thật kỳ lạ.
Tôi đáng lẽ phải tức giận.
Nhưng lúc ấy thứ xuất hiện rõ nhất trong lòng lại là cảm giác nhẹ đi.
Giống như một người đã đi lạc rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy tấm biển chỉ đường.
Tôi từng đọc một câu trên mạng.
Phát hiện ra vấn đề trước khi cưới chưa chắc là chuyện xui xẻo.
Đôi khi đó là món quà cuối cùng cuộc đời kịp gửi đến để mình có cơ hội quay đầu.
Nghĩ đến việc một ngày nào đó Từ Phi sẽ trở thành chồng của một cô gái khác, còn Trương Xuân Quyên sẽ trở thành mẹ chồng của cô ấy, tôi thật sự thấy thương cho người chưa từng quen ấy.
“Không sao đâu bác.”
Tôi mỉm cười, giọng vẫn giữ bình tĩnh.
“Quà cháu đã tặng rồi.”
“Bác dùng vào việc gì khiến bác thấy tiện thì được ạ.”
Nghe tiếng la, Trương Xuân Quyên từ trong bếp chạy thẳng ra phòng khách.
Vừa nhìn thấy chiếc túi, bà đã nhận ra ngay.
“Đây chẳng phải túi rác hôm qua tôi ném đi sao?”
“Ai đem nó trở lại đây thế?”
Từ Phi và cô anh gần như cùng lúc quay đầu nhìn tôi.
Tôi hơi bất lực.
“Bác gái ở tầng dưới đưa cho cháu.”
“Bác ấy bảo mang lên, cháu cũng không biết trong này là gì.”
Vừa dứt lời, ánh mắt trong phòng lập tức chuyển sang Trương Xuân Quyên.
Người cô nhướng mày.
“Chị lại ném rác từ trên lầu xuống đấy à?”
Trương Xuân Quyên lập tức phản ứng.
“Cái gì mà ném?”
“Tôi chỉ sơ ý để túi ở ngoài rồi không biết người nào lấy mất thôi.”
“Đợi lúc nào rảnh tôi xuống tìm bà ta nói chuyện!”
Không khí bỗng trở nên rất kỳ lạ.
Từ Phi thấy vậy lập tức đứng lên cầm túi.
“Để con mang xuống bỏ.”
Nói rồi anh quay sang tôi.
“Em đi cùng anh nhé.”
Nhưng tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ anh đã lên tiếng.
“Tiểu Phan ở lại đi.”
“Vào bếp phụ bác một tay.”
Tôi theo bản năng định từ chối.
Tôi đến đây để chia tay.
Không phải đến thực tập làm con dâu.
Thế nhưng Từ Phi dường như chẳng nhận ra sắc mặt tôi, còn thuận tay đẩy tôi về phía bếp.
“Lệ Lệ nấu ăn khéo lắm mẹ.”
“Hôm nay để cô ấy giúp mẹ, mọi người cũng được thử tay nghề.”
Nghe con trai nói vậy, khuôn mặt Trương Xuân Quyên mới dễ chịu hơn một chút.
“Con gái vẫn nên biết chút bếp núc.”
“Ngày nào cũng đặt đồ ăn bên ngoài thì sao mà sống gia đình được.”
Tôi cứ thế bị đẩy vào bếp trong tình huống chẳng kịp nói gì.
Nhưng chỉ vừa bước qua cửa, tôi đã hiểu vì sao người phụ nữ ở tầng dưới lại tức giận đến thế.
Nếu phòng khách chỉ được xem là hơi bừa bộn, căn bếp phía trong gần như đã vượt khỏi khả năng chịu đựng của tôi.
Nồi chảo phủ một lớp dầu cũ.
Dao thớt đầy vết bẩn.
Mặt sàn nhớp nháp như lâu ngày chưa được lau.
Một mùi ẩm, dầu và thức ăn cũ trộn vào nhau khiến tôi chỉ muốn lập tức mở cửa sổ.
Ở vài góc sàn còn có những mảng xanh mờ mờ trông như rêu.
Tiếng động của tôi vừa vang lên, mấy con gián cùng kiến từ phía chân tủ lập tức chạy tán loạn.
Tôi đứng yên vài giây.
Sau đó bỗng hiểu một điều mà trước đây luôn khiến mình đau đầu.
Cuối cùng tôi cũng biết thói quen sống thiếu vệ sinh của Từ Phi từ đâu mà có.
Dạ dày tôi lập tức cuộn lên.
Tôi quay mặt, suýt nữa nôn ngay tại chỗ.
Trương Xuân Quyên nhìn thấy phản ứng ấy thì không những chẳng ngại, trái lại còn lập tức khó chịu.
“Đúng là tiểu thư được chiều từ nhỏ.”
“Tôi già thế này còn sống trong nhà được, cô vừa vào đã làm bộ chịu không nổi?”
“Nhà tôi vốn thế.”
“Con gái biết nấu cơm, biết dọn dẹp là chuyện bình thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đàn ông đi làm về chờ ăn thì có gì sai?”
Nói xong bà thuận tay ném cho tôi một chiếc khăn.
“Đã lần đầu sang nhà thì giúp lau dọn bếp luôn đi.”
Tôi nhìn chiếc khăn đang nằm trên tay.
Ban đầu còn tưởng mình nhận nhầm.
Nhưng nhìn thêm vài giây, tôi lập tức nhận ra.
Đây chính là chiếc khăn lụa hàng hiệu tôi từng mua tặng bà.
Năm ấy tôi mới bắt đầu đi làm.
Mức lương chưa cao, sinh hoạt phí mỗi tháng còn phải tính rất kỹ.
Thế nhưng Từ Phi luôn chê những món tôi mua cho mẹ anh không đủ tốt.
“Sau này bà ấy là mẹ chồng em mà.”
“Mua món nào t.ử tế một chút thì có gì quá đáng đâu.”
Tôi nghe anh nói hết lần này đến lần khác, cuối cùng c.ắ.n răng bỏ hơn 1.800 tệ mua chiếc khăn.
Để bù lại khoản ấy, suốt nửa tháng sau tôi chỉ dám ăn cơm hộp mười tệ.
Món quà từng khiến tôi phải tiết kiệm từng bữa giờ lại nằm trong tay tôi, thấm đầy dầu mỡ.
Một chiếc khăn lụa đắt tiền.
Biến thành giẻ lau bếp.
Thấy tôi nhìn lâu, Trương Xuân Quyên dường như cũng nhớ ra.
“À.”
“Cái này hình như trước đây cháu tặng bác đúng không?”
Bà còn cười rất tự nhiên.
“Xin lỗi nhé.”
“Da bác nhạy cảm lắm, mấy thứ chất lượng không tốt thế này dùng lên dễ khó chịu.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng đem lau dầu thì khá được.”
“Có điều mới lau vài lần mà mép đã sờn rồi.”
“Sau này nếu mua quà thì chọn thứ nào thực dụng hơn một chút.”
“Nhà bác không chuộng mấy món nhìn đẹp mà chẳng có tác dụng.”
Tôi nghe hết rồi bất chợt nhớ đến những tấm thẻ mua sắm mà Từ Phi từng đưa mẹ tôi.
Trên mặt thẻ ghi giá trị 2.000 tệ.
Lúc đưa quà, vẻ mặt anh vô cùng đắc ý, cứ như đã chuẩn bị một món quà lớn khiến nhà tôi được lợi rất nhiều.
Kết quả đến hôm mẹ mang thẻ đi mua đồ Tết mới phát hiện số dư bên trong chỉ còn 70 tệ.
Mẹ tức giận gọi cho tôi mắng một trận.
Cuối cùng chính tôi phải chuyển bù đủ 2.000 tệ thì chuyện ấy mới yên.
Sau đó tôi từng hỏi Từ Phi.
Anh chỉ cười nhẹ như thể đó là việc không đáng kể.
“Anh là đàn ông, bình thường có để ý mấy chuyện chi li đâu.”
“Chắc anh tiện tay dùng thẻ mua ít đồ cho mẹ.”
“Chuyện có tí thế mà em cũng phải tính sao?”
Tôi nhìn chiếc khăn lụa nhăn nhúm trong tay.
Rồi nhìn mấy con gián đang chậm rãi bò sát chân tủ.
Thật kỳ lạ.
Tôi đáng lẽ phải tức giận.
Nhưng lúc ấy thứ xuất hiện rõ nhất trong lòng lại là cảm giác nhẹ đi.
Giống như một người đã đi lạc rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy tấm biển chỉ đường.
Tôi từng đọc một câu trên mạng.
Phát hiện ra vấn đề trước khi cưới chưa chắc là chuyện xui xẻo.
Đôi khi đó là món quà cuối cùng cuộc đời kịp gửi đến để mình có cơ hội quay đầu.
Nghĩ đến việc một ngày nào đó Từ Phi sẽ trở thành chồng của một cô gái khác, còn Trương Xuân Quyên sẽ trở thành mẹ chồng của cô ấy, tôi thật sự thấy thương cho người chưa từng quen ấy.
“Không sao đâu bác.”
Tôi mỉm cười, giọng vẫn giữ bình tĩnh.
“Quà cháu đã tặng rồi.”
“Bác dùng vào việc gì khiến bác thấy tiện thì được ạ.”