Kết Hôn Với Vương Hãn Thảo Nguyên

Chương 2

Ta nghi hoặc nhìn hắn: "Ngươi có thù với hắn sao?"

 

Cát Cách Mộc Đức gật đầu: "Ừm!"

 

"Thù gì?" Chẳng lẽ Ngụy Sí chơi xấu hắn trên chiến trường? Đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu mà còn đánh thua, thật là đồ vô dụng!

 

Cát Cách Mộc Đức hừ lạnh: "Hắn bắt nạt nương tử của ta, ta với hắn chính là huyết hải thâm thù!"

 

Ta ngẩn người ra một lúc, mất một hồi lâu mới phản ứng lại được nương tử mà Cát Cách Mộc Đức nhắc đến là ai.

 

Cát Cách Mộc Đức nhìn ta chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa. Thực ra tên nhóc này ngoại trừ việc bị gió thảo nguyên thổi cho già đi đôi chút thì tướng mạo cũng không tệ, dáng người... lại càng cực phẩm.

 

Chỉ có một điểm ta không hiểu nổi.

 

"Đầu óc ngươi có phải có chút vấn đề không?" Ta hỏi.

 

Ta đánh trâu của hắn, đánh binh của hắn, đánh đao của hắn, đánh người của hắn, vậy mà hắn còn cười hề hề muốn ta làm nương tử hắn?

 

Gương mặt Cát Cách Mộc Đức lại trầm xuống, chỉ chỉ vào cái đầu đang bị rung lắc đến trộn đều não kia của mình.

 

"Nàng nói xem?"

 

Ồ, thật sự có chút vấn đề, lại còn là do ta đánh ra.

 

5.

 

Ngày thứ hai đến Bắc Vương đình, ta và Cát Cách Mộc Đức đang quấn băng gạc trên đầu đã hoàn thành lễ đại hôn trên thảo nguyên.

 

Đêm tân hôn, ta và Cát Cách Mộc Đức nhìn nhau.

 

Đầu Cát Cách Mộc Đức vẫn quấn đầy băng gạc, điều này khiến hôm nay hắn không thể đội vừa hỷ mạo, chỉ có thể đặt hờ trên đỉnh đầu.

 

Ta thật sự không nhìn nổi cái mũ này, liền giơ tay tháo mũ của hắn xuống.

 

Cát Cách Mộc Đức cười toe toét: "Chà, mới nhanh như vậy đã học được cách tháo mũ cho nam nhân nhà mình rồi sao?"

 

Ta khuyên hắn: "Đừng có dẻo miệng."

 

Cát Cách Mộc Đức hỏi: "Dẻo miệng thì bị đánh vào đầu sao?"

 

Ta suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đánh vào miệng."

 

Cát Cách Mộc Đức l**m l**m môi: "Miệng không được đánh, để lại còn có ích."

 

"Ích gì?" Ta hỏi, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục dẻo miệng?

 

Cát Cách Mộc Đức bất ngờ lao về phía ta, chỉ trong khoảnh khắc đã đè ta lên giường.

 

"Miệng của ta để dành cưỡng hôn nàng đấy, đáng sợ lắm."

 

Ta rất tò mò: "Rốt cuộc ngươi làm cách nào để trở thành Bắc Đình Vương vậy?"

 

Cát Cách Mộc Đức đắc ý: "Ta là đệ đệ ruột duy nhất của Thiền Vu."

 

Quả nhiên là chẳng liên quan gì đến thực lực cả.

 

"Vậy ngươi làm cách nào đánh thắng Ngụy Sí?" Ta tiếp tục hỏi.

 

Cát Cách Mộc Đức càng đắc ý hơn: "Ta là quán quân đấu vật trên thảo nguyên!"

 

Quả nhiên tất cả đều dựa vào vũ lực, chẳng có lấy một chút mưu trí nào.

 

"Còn câu hỏi nào không?" Cát Cách Mộc Đức hỏi.

 

"Vậy còn ngươi..." Ta ngập ngừng một chút, "Tại sao lại muốn cưới ta?"

 

Cát Cách Mộc Đức chống tay lên, cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ chống bên cạnh mặt ta.

 

"Bởi vì..."

 

Biểu cảm của Cát Cách Mộc Đức trở nên nghiêm túc chưa từng thấy, đúng lúc ta tưởng rằng hắn sắp nói ra lời gì cảm động trời đất.

 

Hắn thật thà đáp lại ta: "Nếu gả cho người khác, lỡ như sau này nàng vì nam nhân của nàng mà tát ta thì sao? Chúng ta hãy ước pháp tam chương, chương thứ nhất ta không tát nàng, nàng không được tát ta, vì ta tát nàng thì nàng chỉ đau một chút, nhưng nàng tát ta thì ta có thể sẽ chếc."

 

Ta cạn lời đảo mắt: "Chương thứ hai đâu?"

 

"Chương thứ hai, nàng phải dạy cô nương tương lai của chúng ta tát bạt tai, ta hy vọng con gái ta sau này có thể giống như nàng, một tát tát chếc nam nhân của nó." Cát Cách Mộc Đức nói đầy nghiêm túc.

 

"Con trai thì không dạy sao?" Ta hiếu kỳ hỏi.

 

Cát Cách Mộc Đức lại đè sát người xuống, đôi mắt sáng rực nhìn ta.

 

"Cho nên nương tử à, nàng có nguyện ý sinh cho ta một đứa con trai, một đứa con gái không!"

 

"Ta..."

 

Miệng của Cát Cách Mộc Đức thật sự quá kinh khủng, biết cưỡng hôn người khác, đúng là đáng sợ.

 

À đúng rồi, thắt lưng của Cát Cách Mộc Đức cũng rất đáng sợ nữa.

 

6.

 

Ngày thứ ba đến Bắc Vương đình, đầu của Cát Cách Mộc Đức bị dùng ván gỗ cố định lại, treo trên đầu giường.

 

Theo lời vu y, cái tát đó của ta khiến não hắn rung lắc trộn đều một nửa, đêm qua hắn lại tự mình lắc lên lắc xuống trộn đều nốt nửa còn lại, nếu còn quậy phá lung tung thì bộ não này coi như bỏ đi thật rồi.

 

Ta ngồi trên bụng Cát Cách Mộc Đức, nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, không nhịn được khen hắn.

 

"Ngươi đúng là một nhân tài."

 

Không phải ta muốn ngồi ở đây, mà thực sự là bộ dạng này của hắn, ta chỉ có ngồi như thế này mới nhìn thấy được mặt hắn.

 

Cát Cách Mộc Đức rất vui vẻ nhìn ta nói: "Cứ thế này, cứ thế này, tư thế này đầu ta không bị rung lắc nữa."

 

Ta: "..." Ngươi đừng có ép ta tát ngươi thêm lần nữa.

 

Có lẽ vì ánh mắt của ta quá hung dữ, khiến Cát Cách Mộc Đức nhìn ra sát ý.

 

Cát Cách Mộc Đức nói: "Theo quy củ Hung Nô chúng ta, ta chếc thì nàng phải gả cho huynh đệ của ta."

 

Ta nói: "Nếu huynh đệ ngươi trông đẹp trai, ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường."

 

Cát Cách Mộc Đức: "Nhưng ta chỉ có một người huynh đệ, đại ca ta năm nay năm mươi tám rồi."

 

Ta đáp: "Vậy thì bỏ đi thôi."

 

Cát Cách Mộc Đức cười: "Nàng quả nhiên thích ta."

 

Hắn quả nhiên đã bị ta đánh hỏng cả đầu óc rồi.

 

Vào ngày thứ ba sau khi thành hôn, Cát Cách Mộc Đức quả nhiên mang theo ta lên đường trở về Đại Tấn.

 

Ngày chúng ta hồi môn, Cát Cách Mộc Đức dẫn theo ta cùng đội thân vệ của hắn chạy ở phía trước, đám quan lại Hung Nô ở Bắc Vương đình thì đuổi theo phía sau, miệng kêu gào ầm ĩ bằng thứ tiếng Hung Nô mà ta không tài nào hiểu nổi.

 

Cát Cách Mộc Đức quất roi ngựa thật mạnh, lớn tiếng đáp lại đám bề tôi bằng thứ tiếng chim hót đó.

 

Ta chống cằm nằm sấp bên cửa sổ xe ngựa, đầu óc mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì.

 

Tử Sam vẫn tập trung thêu thùa, vẻ mặt lạnh nhạt phiên dịch cho ta:

 

"Vị vương trẻ tuổi tuấn tú nhất thảo nguyên ơi, ngài muốn dẫn Vương phi xinh đẹp động lòng người nhất thảo nguyên của chúng ta đi đâu vậy?"

 

"Các ngươi quay về đi, đừng đuổi theo nữa, ta phải cùng Vương phi về nhà mẹ đẻ để dạy dỗ kẻ đáng ghét đây."

 

"Vị vương trẻ tuổi tuấn tú nhất thảo nguyên ơi, ngài cùng Vương phi xinh đẹp động lòng người nhất thảo nguyên trở về để dạy dỗ ai vậy?"

 

"Dạy dỗ kẻ bắt nạt Vương phi."

 

"Ồ, vậy các ngài đi sớm về sớm nhé."

 

"Đúng rồi, từ nay về sau các ngươi không được gọi nàng ấy là Vương phi xinh đẹp động lòng người nhất thảo nguyên nữa."

 

"Vậy chúng ta phải gọi là gì ạ?"

 

"Phải gọi là Vương phi xinh đẹp động lòng người nhất thiên hạ."

 

"Tạm biệt! Vị vương trẻ tuổi tuấn tú nhất thiên hạ, cùng Vương phi xinh đẹp động lòng người nhất thiên hạ..."

 

Nghe Tử Sam thuật lại một cách vô cảm, ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Câu nói chủ nào tớ nấy quả không sai chút nào.

 

Cát Cách Mộc Đức đột nhiên dí mặt sát lại gần ta, cười hớn hở nhìn ta rồi thốt ra một câu kinh người.

 

"Nữ nhân, nàng cười lên trông thật đẹp."

 

Ta bị Cát Cách Mộc Đức làm cho giật mình, tức thì không cam chịu yếu thế mà véo lấy cằm hắn.

 

"Nam nhân, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta rồi đấy."

 

Mặt Cát Cách Mộc Đức đỏ bừng, giây tiếp theo, hắn vút một cái đã biến mất tăm.

 

"Ngươi vậy mà còn biết cả độn thổ!" Ta vô cùng kinh ngạc.

 

Cát Cách Mộc Đức, người còn bao nhiêu bất ngờ mà bổn cung chưa biết nữa đây?