Kết Hôn Với Vương Hãn Thảo Nguyên

Chương 3

Đội thân vệ của Cát Cách Mộc Đức vừa la hét vừa đuổi theo sát nút.

 

Tử Sam lạnh lùng phiên dịch: "Có hố! Có hố! Vương cả người lẫn ngựa đều rơi xuống hố rồi!"

 

Được rồi, hóa ra hắn chẳng biết độn thổ.

 

"Dừng xe!" Ta hét lớn ra lệnh cho xe ngựa dừng lại rồi lao xuống, "Đồ khốn kiếp!"

 

Cát Cách Mộc Đức lồm cồm bò dậy từ dưới hố, mặt mũi lấm lem bùn đất, vừa nhìn thấy ta đã nghiêm túc chỉnh lại cho ta.

 

"Ta tên là Cát Cách Mộc Đức, không phải tên là Đồ Khốn Kiếp."

 

Ta ngượng ngùng đưa tay sờ mũi: "Ha ha."

 

"Nếu nàng gọi tên ta không thuận miệng, vậy thì hãy gọi ta là Vương giống như bọn họ đi." Cát Cách Mộc Đức suy nghĩ một hồi rồi đưa ra cái tên mà hắn ưng ý nhất.

 

Ta hơi chần chừ: "Như vậy không ổn lắm đâu."

 

"Có gì mà không ổn, nàng gọi thử một tiếng ta nghe xem nào." Cát Cách Mộc Đức phủi bụi trên người, vươn tay ôm lấy ta rồi cùng lên xe ngựa.

 

Thấy hắn đáng thương như vậy, ta liền thuận theo ý hắn: "Vương bát đản." (Vương bát đản (chữ Hán: 王八蛋) là một từ lóng trong tiếng Trung Quốc, được dùng làm lời chửi rủa, lăng mạ với ý nghĩa tương tự như "đồ khốn nạn", "đồ khốn kiếp" hay "đồ mất dạy" trong tiếng Việt)

 

Cát Cách Mộc Đức: "...Nàng đừng tưởng ta không biết nghĩa của từ Vương bát đản, ta cũng đã học tiếng Trung Nguyên của các nàng đấy nhé."

 

"Ồ." Ta suy nghĩ xem còn có thể gọi hắn là gì nữa.

 

Chưa kịp nghĩ ra thì Cát Cách Mộc Đức lại thốt lên một câu: "Nếu là Vương bát đản thì chúng ta cùng làm Vương bát luôn."

 

Ai mà thèm làm Vương bát đản cùng hắn chứ.

 

Ta vừa định phản bác, quay đầu lại thấy hắn nhìn ta đầy nghiêm túc: "Khốn kiếp, chúng ta cùng làm Vương bát đản, rồi cũng sẽ cùng sống thọ trăm tuổi."

 

Ta khựng lại, suýt chút nữa là nghẹn thở: "Ngươi gọi ta là gì cơ?"

 

Cát Cách Mộc Đức chỉ vào chiếc túi thơm thêu hai chữ bên hông ta: "Khốn kiếp, chẳng phải đây là tên của nàng sao?"

 

Đến cả Tử Sam vốn luôn lạnh lùng như đã đắc đạo vô tình cũng phải phì cười.

 

"Yến Yến!" Ta không nhịn được mà gầm lên một tiếng.

 

"Xin lỗi Yến Yến." Cát Cách Mộc Đức chân thành xin lỗi ta.

 

"Ta không tên là Yến Yến." Ta cạn lời đáp, "Ta tên là..."

 

7.

 

Cái tên được ghi trong ngọc điệp của Đại Tấn là Tư Mã Toàn Ngọc, nhưng khi mẫu hậu ta còn sống, lúc ta chưa bị đưa vào chùa cầu phúc cho quốc gia, mẫu hậu thường vỗ lưng ta, dịu dàng gọi ta là "Yến Yến".

 

Tổng giác chi yến, ngôn tiếu yến yến.

 

Đây là khởi đầu của mẫu hậu và phụ hoàng trong ký ức của bà, bà đã mang theo khởi đầu tươi đẹp này mà hoài niệm cả một đời, cuối cùng vẫn phải ra đi trong nỗi oán hận khi tình nghĩa phu thê chẳng trọn vẹn.

 

Ngụy Sí...

 

Là lá bùa hộ mệnh cuối cùng mà mẫu hậu để lại cho ta trước lúc lâm chung. Bà đã dùng hết gia sản cả đời mình, thậm chí cả của hồi môn để lại cho ta, để đổi lấy tờ hôn ước với Ngụy Sí, mong sao sau này ta lớn lên có thể gả vào nhà họ Ngụy gia thế hiển hách, phú quý cả đời.

 

Mà tộc họ Ngụy, những kẻ đã nhận của hồi môn của ta từ mười năm trước.

 

Sau khi lừa ta đi hòa thân, bọn chúng đã ngang nhiên nuốt trọn toàn bộ của hồi môn đó.

 

Thậm chí có khả năng còn dùng của hồi môn mà ta gửi tới trước để làm sính lễ cưới Tư Mã Dao Hoa.

 

Ta vô thức siết chặt nắm đấm, móng tay nhuộm đỏ ghim sâu vào da thịt.

 

Đúng lúc này, Cát Cách Mộc Đức nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang siết chặt của ta ra, rồi nhìn ta thâm trầm hỏi:

 

"Tấn Đô khiến nàng không vui sao?"

 

Ta vốn không muốn trả lời, nhưng chẳng biết vì điều gì thôi thúc, ta vẫn gật đầu.

 

Khẽ đáp lại hắn: "Ừm."

 

Cát Cách Mộc Đức im lặng một lát rồi lại hỏi: "Tại sao nàng lại phải đến hòa thân?"

 

Câu hỏi này khiến ta nhất thời không biết nên trả lời Cát Cách Mộc Đức thế nào.

 

"Ta đã cho người điều tra, người của Đại Tấn đều nói nàng vì Ngụy Sí nên mới ủy khuất bản thân đến hòa thân." Cát Cách Mộc Đức nhẹ bẫng nói, "Nhưng ta không tin bọn chúng."

 

Ta khựng lại, rồi không đáp mà hỏi ngược lại:

 

"Vậy còn ngươi, tại sao lại cưới ta? Đừng nói với ta là vì cái tát kia nhé."

 

Cát Cách Mộc Đức liếc nhìn ta, vẻ mặt ngượng ngùng.

 

"Ừm... cái này, nàng bảo ta phải nói với nàng như thế nào đây?"

 

"Đàn ông con trai đừng có dài dòng như thế." Ta nhíu mày.

 

Cát Cách Mộc Đức liếc mắt nhìn Tử Sam.

 

Tử Sam rõ ràng đang cúi đầu thêu thùa mà như thể trên đỉnh đầu cũng mọc mắt vậy, lập tức nhảy ra khỏi xe ngựa.

 

"Bịch..." một tiếng như quả bí đao rơi xuống đất.

 

"Giờ có thể nói được rồi chứ." Ta nhìn Cát Cách Mộc Đức.

 

Cát Cách Mộc Đức tiến sát lại bên tai ta, thì thầm nhỏ to với ta.

 

"Yến Yến, thật ra ta vẫn khá thích nàng đánh ta, chỉ là nàng nhớ nương tay một chút, nếu không ta chếc mất thôi."

 

Ta không biết nên đánh giá Cát Cách Mộc Đức thế nào, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thảo nguyên bao la rộng lớn lướt qua trước mắt ta, con đường bằng phẳng khiến xe ngựa chạy rất nhanh.

 

Sau khi nhìn một hồi, ta bỗng nhớ ra điều gì, sắc mặt tái nhợt quay đầu nhìn Cát Cách Mộc Đức hỏi:

 

"Xe ngựa cứ chạy với tốc độ này sao?"

 

Cát Cách Mộc Đức gật đầu: "Đúng vậy."

 

Sắc mặt ta càng thêm trắng bệch: "Tử Sam cứ thế mà nhảy xuống sao?"

 

Sắc mặt Cát Cách Mộc Đức cũng tái mét đi.

 

8.

 

Tử Sam vốn chẳng sứt mẻ gì.

 

Ta suýt nữa quên mất, khi còn ở Thiếu Lâm Tự cùng ta, ta luyện Thiết Sa Chưởng, nàng ấy luyện Thiết Bố Sam.

 

Nàng không những bình an vô sự, mà thậm chí còn thêu xong cho ta một chiếc túi thơm mới, trên túi thêu bốn chữ "Đỗ Phủ Năng Động".

 

Ta không hiểu rõ lắm, Đỗ Phủ là ai, hắn có thể động đậy thì có gì đáng vui mừng?

 

Ta thấy ngại không muốn hỏi Tử Sam, liền chọc chọc Cát Cách Mộc Đức, bảo hắn đi hỏi.

 

Cát Cách Mộc Đức hí hửng chạy đi hỏi ngay.

 

"Tử Sam cô nương, Đỗ Phủ Năng Động có nghĩa là gì?"

 

Tử Sam đang định gặm chân cừu thì khóe miệng giật giật, liếc nhìn Cát Cách Mộc Đức rồi đáp lại đầy vẻ ghét bỏ: "Cần năng bổ chuyết (cần cù bù thông minh)."

 

Cát Cách Mộc Đức nhìn thấu sự chê bai trong mắt Tử Sam, dứt khoát cướp lấy chân cừu trong tay nàng, rồi lại hí hửng quay về bên cạnh ta.

 

Hắn vừa đưa chân cừu cho ta, vừa báo cáo đáp án: "Tử Sam nói 'Đỗ Phủ Năng Động' nghĩa là cần cù bù thông minh."

 

Ta đáp: "Ồ, thế thì Đỗ Phủ kia cũng năng động phết đấy."

 

Cát Cách Mộc Đức ghé sát vào ta, cười hì hì: "Ta còn năng động hơn hắn."

 

Ta chẳng hiểu nổi: "Ngươi tranh cái này làm gì?"

 

Cát Cách Mộc Đức nhướng mày: "Nàng không tin ta sao?"

 

Ta lùi lại một chút: "Ta tin."

 

Cát Cách Mộc Đức nắm lấy tay ta: "Nói suông vô ích, để ta chứng minh cho nàng xem."

 

"Không cần chứng minh, ta tin ngươi."

 

Từ kinh thành Đại Tấn đến Bắc Đình, lúc trước ta đi mất hai tháng, nay từ Bắc Đình trở về kinh thành Đại Tấn, ta đi mất ba tháng.

 

Cát Cách Mộc Đức vừa vào tới địa phận Đại Tấn là không chịu nhấc nổi bước chân nữa.

 

Đi ngang qua huyện phủ, hắn đòi kéo ta xuống phố dạo chơi,

 

đi ngang qua sơn thôn, hắn đòi kéo ta vào làng dạo chơi,

 

ngay cả khi đi trên quan đạo cây cỏ bao quanh, thỉnh thoảng hắn cũng muốn kéo ta vào rừng nghịch ngợm.

 

Đường xá xa xôi đã mệt, đi cùng Cát Cách Mộc Đức còn mệt hơn!

 

Đích trưởng công chúa cùng phu quân hồi kinh, ngay khi ta và Cát Cách Mộc Đức vừa tiến vào hoàng thành, đã được Lễ bộ vô cùng coi trọng.

 

Nói ra thật buồn cười.

 

Đám quan lại Lễ bộ này, miệng thì ra rả quy củ là quan trọng nhất, thế mà khi mẫu hậu ta còn chưa nhắm mắt, họ đã bắt đầu chuẩn bị nghi trượng lập hậu mới cho phụ hoàng rồi.

 

Ngay ngày thứ hai sau khi ta rời kinh thành đi hòa thân, bọn chúng đã chuẩn bị đại lễ kết hôn cho Ngụy Sí - kẻ vốn có hôn ước với ta - với người khác.

 

Xe ngựa dừng trước cổng hoàng thành, Cát Cách Mộc Đức ra dáng phu quân, đỡ ta xuống xe.

 

Ngay cái nhìn đầu tiên, ta đã thấy ba kẻ thù miễn cưỡng coi là người quen.

 

Ngụy Sí, Tư Mã Dao Hoa, và vị quan Lễ bộ năm xưa thay mặt triều đình tiễn ta đi hòa thân, dọc đường dỗ dành ta rằng Ngụy Sí ở kinh thành đang đau khổ thế nào.

 

Ta ở chùa miếu nhiều năm, đến tận bây giờ mới biết kẻ này là huynh đệ tốt của Ngụy Sí.

 

"Thần là Lễ bộ Thị lang Vương Cán, phụng mệnh Bệ hạ, cung nghênh Bắc Đình Vương, Thọ An công chúa hồi cung thăm người thân." Vương Cán bước lên trước, ra vẻ hoàn toàn không quen biết ta mà hành lễ.

 

Tư Mã Dao Hoa xách váy nhiệt tình đi tới bên cạnh, thân mật khoác tay ta nói chuyện.

 

"Hoàng tỷ, tỷ cuối cùng cũng về rồi. Hu hu hu, Hung Nô khổ cực, tỷ chắc chắn đã chịu nhiều uất ức rồi. Ngày đó vốn dĩ là Dao Hoa phải đi hòa thân, nhưng, nhưng mà..."

 

"Đã là ngươi phải đi hòa thân, vậy giờ đổi lại cho ta cũng chưa muộn, Bắc Đình Vương sẽ không bận tâm đâu."

 

Ta ngắt lời Tư Mã Dao Hoa, nhìn chằm chằm chiếc trâm bộ diêu khổng tước trên đầu nàng ta.

 

Sắc mặt Tư Mã Dao Hoa cứng đờ, cười khan hai tiếng.

 

Tư Mã Dao Hoa chưa kịp nói tiếp thì Cát Cách Mộc Đức đã sốt sắng trước, dùng cái giọng oang oang của hắn mà gào lên:

 

"Ai bảo ta không bận tâm?! Ta bận tâm đấy! Ta không cần nàng ta!"

 

Cát Cách Mộc Đức hậm hực kéo ta về phía mình, sau khi gào xong câu đó lại cúi đầu nhìn ta sâu sắc: "Ta chỉ cần nàng thôi."

 

Lão già này, lại bày trò.

 

Mặt bổn cung đỏ bừng.

 

Rõ ràng ba tháng nay hắn không cạo râu nên lởm chởm cả, nhưng không hiểu sao, ta nhìn bộ dạng này của hắn lại thấy thuận mắt hơn nhiều.

 

"Bắc Đình Vương, Thọ An công chúa, Bệ hạ đã thiết yến trong cung chờ đợi hai vị, kính mời Vương gia và công chúa di bước." Vương Cán tiến lên một bước nói.

 

Ta nhìn Vương Cán, rồi lại nhìn Ngụy Sí và Tư Mã Dao Hoa đang đứng bên nhau, lên tiếng hỏi hắn:

 

"Đây chính là điều ngươi nói, rằng Ngụy Sí sau khi ta đi hòa thân thì nhớ ta phát đ.i.ê.n, thậm chí vì ta mà lâm bệnh?"

 

Vương Cán mỉm cười, mặt dày đáp:

 

"Thọ An công chúa nói đùa rồi, Ngụy tướng quân vốn một lòng ngưỡng mộ Khang Phúc công chúa, trên đường đi hòa thân, hạ quan chẳng qua chỉ thuận theo những lời suy diễn của Thọ An công chúa mà nói tiếp thôi."