Kết Hôn Với Vương Hãn Thảo Nguyên
Chương 1
Ngụy Sí, thế tử Xương Hoa Hầu, kẻ có hôn ước từ thuở nhỏ với ta, đã đánh một trận thua thảm hại.
Phụ hoàng muốn trị tội hắn.
Nửa đêm hôm ấy, hắn mắt đỏ hoe leo cửa sổ tìm ta, thề non hẹn biển, hẹn ước duyên nợ kiếp sau.
Ta nhất thời mềm lòng, bèn cầu xin trước mặt phụ hoàng, lấy việc hòa thân để đổi lấy mạng sống cho hắn.
Thế nhưng, vào đúng ngày đoàn hòa thân của ta đặt chân đến vương đình Hung Nô.
Ám vệ từ kinh đô truyền tin tới: Ngụy Sí đang cử hành đại hôn cùng muội muội của ta, Khang Phúc công chúa.
Ta mỉm cười, nụ cười còn chưa dứt đã vung một chưởng đập ch ết con bò đang đi ngang qua.
1.
Con bò tội nghiệp kia bị ta đập đổ xuống đất, nó hộc ra một búng m áu rồi ch ết ngay lập tức, không chút đau đớn.
Đám lính Hung Nô bên cạnh doanh trại giận dữ, rút ki ếm lao về phía ta, miệng gào thét bằng thứ tiếng Hung Nô mà ta không hiểu, khí thế vô cùng hung hãn.
"Không thấy bổn cung đang tức giận sao?!" Ta lại vung thêm một chưởng nữa.
Mũ của tên lính Hung Nô bay vút lên cao, mắt hắn tr ợn ngược, xoay tại chỗ ba vòng rồi nhắn lăn ra nằm cạnh con bò.
Ta ra hiệu cho thị vệ lui xuống, đoạn ngẩng đầu nhìn hắn Bắc Đình Vương Hung Nô đang đứng đờ đẫn trước mặt.
Ta cất tiếng hỏi: "Vừa rồi ngươi nói gì?"
Bắc Đình Vương râu ria xồm xoàm, ta đoán khoảng hơn năm mươi tuổi, hắn chớp chớp mắt vài cái.
"À... bổn vương... vừa rồi nói..."
Thị nữ của ta nhanh miệng đáp lời trước.
"Bẩm điện hạ, Bắc Đình Vương vừa nói vì điện hạ đã tới Hung Nô thì chính là người phụ nữ của Hung Nô, bảo điện hạ cởi hết y phục rồi cưỡi lên lưng bò đi một vòng quanh vương đình, lão ta mới thu nạp điện hạ vào trướng."
Ta liếc nhìn hắn Bắc Đình Vương râu ria xồm xoàm, đến cả khuôn mặt cũng sắp nhìn không rõ, nhíu mày rồi chỉ vào con bò đã an nghỉ từ lâu.
"Cưỡi con bò này hả?"
"Không phải, ý của bổn vương là con bò này đã rửa sạch sẽ, đi một vòng quanh vương đình rồi, điện hạ có thể thu nó vào trướng để ăn..." Bắc Đình Vương cười lấy lòng đáp.
Ta lạnh mặt thông báo với Bắc Đình Vương: "Chuyện bên Đại Tấn ta chưa xong, ta phải về."
"Nàng đến đây là để hòa thân!" Bắc Đình Vương gân cổ lên.
Ta giơ chưởng lên: "Ta hối hận rồi!"
Bắc Đình Vương rút đại đao ra, giận dữ trừng mắt nhìn ta.
"Vậy thì bổn vương phải xem xem, đao của bổn vương cứng, hay chưởng của nàng cứng!"
Ta vung chưởng một cái.
Thanh đại đ ao truyền thuyết đã cùng hắn chinh chiến sa trường mười năm, ch ém vô số thủ cấp, cứ thế bị ta đánh gãy làm đôi.
Bắc Đình Vương há hốc miệng, nhét vừa cả quả trứng gà.
Chốc lát sau, hắn đàn ông râu ria xồm xoàm, cao hơn ta cả cái đầu này, đột nhiên tuôn hai hàng lệ nóng, ngồi bệt xuống đất đập tay thảm thiết.
"Đao của ta ơi! Ai! Đao của ta ơi! Ai! Á! Á!"
Hắn tráng hán Hung Nô này khóc lớn quá, làm ta nhức cả tai.
Ta đưa tay áp sát vào chòm râu quai nón của hắn: "Còn khóc nữa là ta t át vào đây đấy."
Bắc Đình Vương nín bặt, ngẩng đầu liếc nhìn ta. Chẳng hiểu sao, từ trong đám râu ria xồm xoàm kia, ta lại thấy thấp thoáng vẻ e thẹn.
Hắn nũng nịu nói: "Ừm, nàng bỏ tay ra trước đã."
Thấy hắn đã bị ta trấn áp, ta mãn nguyện thu tay về.
Ngôi chùa ta từng tới để cầu phúc cho quốc gia tên là Thiếu Lâm Tự, mười năm ở đó, ngày nào ta cũng luyện Thiết Sa Chưởng.
Tay ta không ngang sắt mới lạ đấy!!!!
2.
Bắc Đình Vương tên là Cát Cách Mộc Đức, là em trai của Đại Thiền Vu Hung Nô, cũng chính là kẻ đã đánh bại Ngụy Sí và đích danh chỉ mặt đòi cưới công chúa đi hòa thân.
Hôm đó, rốt cuộc ta vẫn không về được, bởi vì Cát Cách Mộc Đức nói theo quy củ trên thảo nguyên của họ, nữ tử xuất giá thì không được về nhà mẹ đẻ trừ khi đã có con.
Ta lại nâng bàn tay nhỏ xinh của mình lên.
Cát Cách Mộc Đức vội nói, thật ra cũng không phải là không thể theo quy củ của Đại Tấn, nữ tử xuất giá ba ngày sau sẽ về thăm nhà.
Nhưng ta phải cử hành hôn lễ xong thì mới bắt đầu tính ngày.
"Ngươi tùy tiện tìm đứa con trai nào ra đây bái đường với ta là được." Ta nói.
Cát Cách Mộc Đức trợn tròn mắt nhìn ta: "Ta không có con trai."
Ta vội vàng xin lỗi: "Thật ngại quá đại gia, nhắc tới nỗi đau của ngươi rồi, vậy con trai ngươi đã mất thế nào vậy?"
Sắc mặt Cát Cách Mộc Đức đen sì, ta cũng không rõ là do hắn đen mặt hay vốn dĩ làn da hắn đã đen như vậy.
Sau khi ta nói xong câu đó, Cát Cách Mộc Đức bỏ đi luôn.
Hắn kéo một tên Hung Nô bên ngoài trướng, lầm bầm cái gì đó nghe không rõ.
"Bọn họ đang nói gì vậy?" Ta hỏi thị nữ biết tiếng Hung Nô đứng bên cạnh.
Tử Sam vừa thêu túi thơm mới cho ta, vừa thuật lại cuộc đối thoại:
"Này, Trát Bố, tiểu nương tử kia gọi ta là đại gia, ta trông già lắm sao?
Vương, ngài là vị Vương trẻ tuổi anh tuấn nhất thảo nguyên chúng ta.
Vậy tại sao nàng ta lại gọi ta là đại gia?
À, Vương của ta, có lẽ đó là cách tiểu công chúa tình tứ với ngài đấy."
Ta: "????"
Bổn công chúa không hiểu, nhưng bổn công chúa thấy thật chấn động.
3.
Sau ngày hôm đó, Cát Cách Mộc Đức không quay lại nữa.
Lều trại trên thảo nguyên sao có thể so với cung điện, thậm chí còn không bằng cả thiền phòng ở Thiếu Lâm Tự. Ta ngủ mà người đau nhức, nên sáng sớm đã dậy ra ngoài dạo bước.
Người ở Bắc Vương Đình không hề ngăn cản, cứ để mặc ta dẫn theo mấy thị vệ, thị nữ tản bộ trên thảo nguyên rộng lớn.
Đi dạo một lúc, ta nhìn thấy bầy chiến mã mà Bắc Vương Đình nuôi.
Giờ này hình như là lúc thả ngựa, đàn ngựa phi nước đại dưới nắng sớm, khí thế vô cùng hùng vĩ.
Một hắn cưỡi trên lưng ngựa trắng đang thét vang, quất roi đuổi đàn ngựa. Khi nhận ra ta, hắn ngược nắng phi về phía này.
Ta nheo mắt nhìn thân hình cao lớn vạm vỡ ấy đang lao tới, dưới ánh nắng sớm trông như một khối đen sì.
Hắn đến gần, ngồi trên lưng ngựa giơ tay ra với ta, chỉ hỏi một câu ngắn ngủn: "Có đi không?"
Cuối cùng ta cũng nhìn rõ dung mạo người đàn ông này. Hắn có khuôn mặt góc cạnh cương nghị, hoàn toàn không có vẻ tuấn tú mảnh khảnh như nam tử Đại Tấn. Bộ y phục cưỡi ngựa ôm sát thân hình, làm nổi bật khí chất nam nhi.
"Ngươi có quen bổn cung sao? Đại thúc." Ta lên tiếng hỏi.
Người đàn ông nhảy từ trên ngựa xuống trước mặt ta, tức giận quát:
"Trát Bố nói ta là vị Vương trẻ tuổi anh tuấn nhất thảo nguyên! Mà nàng lại gọi ta là đại thúc!"
Trời đ ánh!
Đây chẳng phải là Cát Cách Mộc Đức đã cạo sạch râu hay sao!
Ta thừa nhận hắn cạo râu xong có trẻ hơn vài tuổi, nhưng làm gì đến mức trẻ tuổi anh tuấn nhất chứ!
"Trát Bố lừa ngươi đấy." Ta tiếc nuối nhìn Cát Cách Mộc Đức.
Cát Cách Mộc Đức tức đến run cả người.
"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?" Ta cố dùng tuổi tác để đánh thức Cát Cách Mộc Đức.
Cát Cách Mộc Đức gắt gỏng trả lời:
"Tám tuổi!"
Ta không nhịn nổi, giáng một chưởng lên đầu hắn.
"Tám tuổi cái con khỉ!"
4.
Ai, ta thật ngốc, thật sự rất ngốc.
Ta không nên tát Cát Cách Mộc Đức một cái đó.
Uy lực của Thiết Sa Chưởng đâu phải chuyện đùa, một cái tát của ta khiến vu y trên thảo nguyên nói rằng n ão của Cát Cách Mộc Đức đã bị rung lắc đến mức trộn đều một nửa rồi.
"Thật có lỗi, nhưng nếu bỏ qua sự thật thì ngươi cũng có chút sai, ngươi nói xem ngươi gạt ta làm chi chứ."
Ta nhìn Cát Cách Mộc Đức đầu quấn đầy băng gạc, trong lòng cảm thấy áy náy.
Cát Cách Mộc Đức ôm con cừu nhỏ lườm ta một cái: "Ngụy Sí cũng gạt nàng, sao nàng không t át hắn?"
Ta lườm lại hắn: "Ngươi không cho ta trở về, làm sao ta tát hắn được?"
Cát Cách Mộc Đức cuống lên.
"Nàng không đại hôn với ta, sao ta có thể cùng nàng trở về? Lỡ như nàng trở về rồi không quay lại thì sao? Ta đ ánh trận này chính là vì muốn cướp một nương tử về đó."
Ta nhíu mày: "Ngươi muốn cưới ta?"
Cát Cách Mộc Đức gật đầu: "Ừm!"
"Ngươi có còn biết xấu hổ không, già mà còn thích gặm cỏ non!" Ta rụt người lại phía sau.
Cát Cách Mộc Đức nghiến răng nghiến lợi, từng chữ thốt ra từ kẽ răng.
"Ta năm nay mới hai mươi tư! Là vị Vương trẻ tuổi anh tuấn nhất thảo nguyên!"
Ta nhìn Cát Cách Mộc Đức hai cái: "Nhưng trông ngươi thật sự giống ba mươi tư, còn có râu thì giống như năm mươi tư vậy."
Cát Cách Mộc Đức lại không thèm đếm xỉa đến ta nữa.
Một lát sau, Cát Cách Mộc Đức mở miệng nói: "Sau khi trở về, nàng thật sự sẽ t át Ngụy Sí sao?"
"Lời vô ích." Ta cử động cổ tay.
"T át mấy cái?" Cát Cách Mộc Đức hỏi.
"Tát đến ch ết thì thôi." Ta cũng nghiến răng giống hệt Cát Cách Mộc Đức lúc nãy.
Khóe môi Cát Cách Mộc Đức nhếch lên.
"Được, vậy hôm nay chúng ta cử hành hôn lễ, ngày kia ta cùng nàng trở về t át hắn."
.......