Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 13: Trông cô thế này siêu đáng yêu

Trọng Vũ nhắn lại: [Quả nhiên anh thích gái ngọt ngào.]

Sao nghe có vẻ hơi chua nhỉ? Cô liền gửi thêm ba nhãn dán nhe răng cười để pha loãng vị chua.

Cô bé mặt trời nhỏ ngọt ngào thì ai mà chẳng thích. Đưa tay kéo nhẹ đuôi tóc cô ấy, đến cả dáng vẻ lúc tức giận cũng thấy đáng yêu. Nếu bị véo mũi giữa chốn đông người, cô ấy sẽ cười lớn giơ nắm đấm lên, giả vờ đòi đánh vào ngực hay vào mặt đối phương.

Cốt truyện đậm chất phim thần tượng, nhưng lại chẳng phải phim thần tượng, mà là cảnh tượng hiện thực từng diễn ra rành rành trước mắt Trọng Vũ.

Đó là Kiều Tư Hành và Giang Trừng Nguyệt của tuổi mười sáu, mười bảy.

Trọng Vũ và Kiều Tư Hành lại là một bức tranh với phong cách hoàn toàn khác.

Lần đầu tiên cô chạm vào cơ thể anh chính là lúc hôn anh. Cô chẳng hề căng thẳng, anh cũng sành sỏi như một tay lão luyện, rất nhanh bọn họ đã dùng lưỡi cạy mở khớp hàm của đối phương.

Lần hôn thứ hai, cô nhét bao cao su vào lòng bàn tay anh. Anh nôn nóng xé rách lớp vỏ, suýt chút nữa thì đeo ngược, động tác tuy lóng ngóng nhưng lại vô cùng kiên định.

Họ chưa từng cười đùa ầm ĩ hay liếc mắt đưa tình, giữa họ chỉ có sự va chạm về thể xác và cuộc giằng co về tâm lý.

Nếu Kiều Tư Hành năm mười tám tuổi có chút xíu thích cô về mặt tinh thần, thì tám phần mười là do bị cô ngủ cho tâm phục khẩu phục.

Trọng Vũ năm mười tám tuổi vừa thâm hiểm lại vừa táo bạo, chữ "ngọt ngào" chẳng có nửa điểm liên quan tới cô.

Sau khi đi làm lại, Trọng Vũ chính thức chuyển tổ. Nội dung công việc có sự điều chỉnh lớn, chức vụ của cô cũng sắp được thăng tiến.

Tối nay bộ phận tổ chức liên hoan, mọi người đều rào đón chúc mừng cô trước.

Ly rượu vừa nâng lên thì Kiều Tư Hành gọi tới. Anh bảo đã mang hai thùng đồ về cho cô rồi, hỏi khi nào tiện để mang qua.

Cô đáp để cuối tuần.

Kiều Tư Hành: "Không được, phải tối nay."

Trọng Vũ khẽ cười: "Bá đạo thế cơ à?"

Kiều Tư Hành ở đầu dây bên kia hừ nhẹ một tiếng, trêu chọc: "Bao giờ mới cho tôi diện kiến mấy 'nhân tuyển' của cô đây?"

"Nhân tuyển gì cơ?" Nhất thời cô chưa load kịp.

"Thì bạn trai tương lai và vị hôn phu của cô ấy."

Mấy nam đồng nghiệp bên cạnh đang trêu đùa cợt nhả, cười phá lên, âm thanh lọt cả vào ống nghe. Trọng Vũ mượn đà nói với Kiều Tư Hành: "Nghe thấy chưa, quân số dự bị dồi dào lắm."

Cúp máy xong, cô lại quăng cho anh một quả ngọt: [Mười giờ qua nhà tôi.]

Kiều Tư Hành vẫn chưa ăn tối. Anh về nhà sắp xếp lại hành lý, tắm rửa, sau đó lái xe ra siêu thị thực phẩm tươi sống.

Ở siêu thị, anh mua hai phần nguyên liệu nấu ăn, một phần trong đó có nấm, cà chua và bánh bao nhân thịt cỡ nhỏ, định lát nữa sẽ mang qua cho Trọng Vũ.

Trọng Vũ về đến khu chung cư trễ hơn giờ hẹn mười lăm phút. Lúc vội vã bước vào sảnh tầng một, cô tình cờ chạm mặt Chu Tuần đang dắt xe chuẩn bị đi đạp xe đêm.

Chu Tuần hỏi: "Có người đàn ông đang đợi trước cửa nhà em đấy, ai vậy?"

Trọng Vũ giơ một tay làm số 1, tay kia làm số 0, ghép lại thành chữ cái Q.

Chu Tuần khẽ nhíu mày, sau đó gật đầu: "Hiểu rồi." Dắt xe ra đến cửa, anh ngoảnh lại nói với Trọng Vũ: "Thịt Bao đang nằm trong tay cậu ta đấy."

Mười lăm phút trước, Kiều Tư Hành đến trước cửa nhà Trọng Vũ đúng giờ hẹn.

Đợi được vài phút thì cánh cửa đối diện mở ra, một người đàn ông cao lớn mặc đồ đạp xe chuyên dụng dắt chiếc xe đạp đua bước ra ngoài, một con mèo mướp cũng đủng đỉnh đi theo.

Kiều Tư Hành nhận ra ngay đó là Thịt Bao. Chú mèo nhỏ năm xưa do anh phát hiện ra trước, trên đỉnh đầu có một vệt lông trắng hình trái tim.

"Thịt Bao." Anh khẽ gọi, Thịt Bao lập tức cảnh giác nhìn anh.

Người đàn ông hỏi: "Đến tìm Trọng Vũ à?"

Anh gật đầu, lịch sự chào: "Chào anh."

Người đàn ông gọi Thịt Bao một tiếng, ra hiệu cho nó vào nhà.

Nhưng Thịt Bao lại thong dong bước về phía Kiều Tư Hành, rồi ngoan ngoãn nằm ngay dưới chân anh.

Người đàn ông đành hỏi: "Hai người hẹn nhau à? Cô ấy sắp về chưa?"

"Ừm, đúng vậy."

"Được, vậy anh trông chừng mèo giúp nhé."

Sống ở ngay căn hộ đối diện, có thể để Thịt Bao ra vào nhà tùy ý, lại là một người đàn ông có khí chất mạnh mẽ và trông cực kỳ điềm tĩnh... Rốt cuộc anh ta có quan hệ gì với Trọng Vũ?

Phương án dự phòng của cô chăng?

Kiều Tư Hành chìm vào dòng suy nghĩ mông lung.

Thang máy đến nơi, Trọng Vũ rảo bước đi về phía cửa nhà.

Nghe thấy tiếng động, Kiều Tư Hành đứng dậy khỏi mặt đất, khoanh tay trước ngực bày ra tư thế chuẩn bị tra khảo.

Thịt Bao kêu "meo" một tiếng, cào cào vào ống quần anh, muốn tiếp tục tận hưởng sự v**t v*.

Kiều Tư Hành đành phải khom lưng bế bổng nó lên ôm vào lòng, lùi lại nhường chỗ cho Trọng Vũ mở cửa, tay kia xách theo túi đồ mang cho cô đang đặt dưới đất.

Trọng Vũ hỏi: "Anh mua gì cho tôi thế?"

Kiều Tư Hành đáp: "Em giải thích chuyện anh hàng xóm của cô trước đã, anh ta chính là người giúp em chăm sóc mèo lúc em đi vắng đúng không."

"Tôi cần gì phải giải thích với anh?"

"Giải thích quan hệ giữa hai người."

Trọng Vũ dừng động tác dọn dẹp đồ đạc trên tay, mím môi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kiều Tư Hành: "Anh đang tra khảo tôi đấy à?"

Kiều Tư Hành nhận ra lời lẽ của mình không được ôn hòa cho lắm bèn kìm nén cảm xúc, mở miệng hỏi lại: "Xin hỏi tại sao anh hàng xóm này lại có quan hệ tốt với em như vậy?"

"Anh ấy là đàn anh thời đại học của tôi, chúng tôi quen nhau chín năm rồi."

"Chín năm thì đáng để nhấn mạnh lắm sao? Hai chúng ta quen nhau gần mười ba năm rồi đấy."

"Anh đang cãi cùn cái gì thế?" Trọng Vũ nhún vai, "Đến trễ là lỗi của tôi, tôi cũng đâu có cố ý."

Cô vừa nói vừa phân loại đồ Kiều Tư Hành mang tới cất vào tủ lạnh: "Lịch trình về Thượng Hải cũng đã chốt từ sớm rồi..."

"Tôi không thèm nói chuyện em đi không báo cáo, cũng chẳng bận tâm chuyện em về trễ. Tôi chỉ muốn biết tại sao hai người lại trùng hợp sống chung một tầng đến vậy, Thịt Bao còn thân với anh ta như thế. Em đến Thượng Hải hơn hai năm, vẫn luôn là hàng xóm với anh ta sao?"

"Tôi đã nói anh ấy là đàn anh, quen nhau nhiều năm, là bạn tốt. Hai căn hộ này đều là của anh ấy, anh ấy là chủ nhà của tôi."

Được, được lắm, ngoài việc cao to vạm vỡ, tướng mạo khôi ngô, giờ lại dán thêm cái mác "lắm tiền" nữa.

Giá nhà trung bình ở khu này là 9 vạn/mét vuông, căn này trông không hề nhỏ, bèo nhất cũng phải 130 mét vuông, tính ra một căn phải hơn 1000 vạn. Mà anh ta có tận hai căn.

"Anh ta làm nghề gì?" Kiều Tư Hành hỏi.

"Nghiên cứu ngành tại công ty chứng khoán."

Làm nghiên cứu ngành ở các công ty chứng khoán hàng đầu đa phần đều xuất thân từ khối kỹ thuật kết hợp tài chính.

Kiều Tư Hành thầm hiểu, quả nhiên cô có nhân tuyển khác.

Anh dây dưa với cô cả mười năm, vậy mà chưa bao giờ được cô dán cho cái mác "bạn tốt".

Đóng tủ lạnh lại, Trọng Vũ quay người liếc nhìn Kiều Tư Hành: "Lần đầu tiên anh đến, không muốn tham quan nhà tôi một chút sao?"

Kiều Tư Hành trầm giọng hỏi: "Chúng ta ở gần nhau như thế, hai năm nay em chưa từng nghĩ đến việc đi tìm tôi, là vì đã có người chơi cùng rồi, đúng không?"

"Anh nói chơi cùng ở phương diện nào?" Trọng Vũ có chút mất kiên nhẫn.

Kiều Tư Hành đặt Thịt Bao xuống đất, tiến sát lại gần cô thêm một bước: "Em nói xem."

"Thế này sao?" Trọng Vũ kiễng chân câu lấy cổ anh.

Kiều Tư Hành cảm nhận được luồng điện xẹt qua, nhưng vẫn đứng sừng sững bất động. Dựa vào cái gì mà cô chỉ cần ngoắc ngón tay là anh phải ngoan ngoãn quy phục?

Hơi thở của Trọng Vũ phả tới, chóp mũi dừng ngay trước cằm anh. Thấy cơ thể anh căng cứng như một tảng băng, ánh mắt cô rơi xuống yết hầu đang cố kìm nén của anh, thè lưỡi ra, nhẹ nhàng l**m qua một cái.

"Tôi làm sao ham chơi bằng anh được."

Cảm giác ẩm ướt lướt qua yết hầu, cả thể xác lẫn tâm lý của Kiều Tư Hành đồng loạt trỗi dậy những phản ứng và cảm xúc mãnh liệt, hàng chân mày thanh tú lại vì câu nói của cô mà trở nên sắc lạnh.

Lúc anh định đưa tay ra thì Trọng Vũ đã chuồn mất. Cô quay về phòng ngủ thay quần áo, cánh cửa khép hờ, tiếng sột soạt thay đồ vọng ra ngoài.

Anh bước tới đứng trước cửa phòng ngủ, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất: "Anh ta là nhân tuyển của em sao?"

Trọng Vũ thay một bộ đồ mặc nhà bằng nhung mỏng màu trắng. Lúc chải tóc trước gương, cô lấy hai chiếc kẹp nhỏ cố định tóc ở hai bên.

Khi mở cửa ra, cô mới trả lời Kiều Tư Hành: "Anh đoán xem."

Nhìn bộ dạng hệt như cô bé nhà bên của Trọng Vũ lúc này, trong nháy mắt Kiều Tư Hành nảy sinh tà niệm, muốn rót cạn những thứ vẩn đục của bản thân vào trong cơ thể đang đầy vẻ khiêu khích của cô một cách cuồng bạo.

Trọng Vũ chọc chọc vào ngực anh: "Tránh ra."

Anh tóm lấy cổ tay cô, kéo xuống vị trí đang chứa đầy tà niệm của mình, dừng lại, cười khẩy: "Lần nào tôi ham chơi mà chẳng phải do em trêu ghẹo?"

Đầu ngón tay Trọng Vũ ấn xuống lúc nặng lúc nhẹ: "Chỉ mình tôi thôi sao? Chúng ta bao lâu mới gặp nhau một lần cơ mà."

Kiều Tư Hành cố tình không trả lời, sau đó buông tay cô ra.

Ngón tay Trọng Vũ vẫn đặt nguyên chỗ cũ.

"Vẫn chưa sờ đủ à?" Kiều Tư Hành bật cười thành tiếng.

Trọng Vũ rụt tay về, hung hăng trừng mắt lườm anh một cái.

Kiều Tư Hành không định leo lên giường cô nhanh như vậy, làm thế sẽ khiến anh trông rất rẻ mạt. Trước khi cô sẵn sàng đánh giá những năng lực khác của anh, anh sẽ không dễ dàng thể hiện kỹ năng điểm cao nhất của mình trong mắt cô đâu.

Trọng Vũ không đến mức mất hứng, d*c v*ng của cô vốn kém xa anh.

So với quá khứ, quá trình tái thiết lập mối quan hệ lần này ít nhiều có phần dài dòng và trắc trở. Lùi lại năm năm trước, chỉ cần cơ thể chạm nhau, dù lúc đó miệng có buông ra những lời lẽ làm tổn thương nhau đến nhường nào, thì chỉ một chốc lát hai người cũng có thể hừng hực lửa tình ngay.

Năm đó, mãi đến khi nhận được offer và chuẩn bị nhận việc cô mới báo cho anh biết. Sau khi bay đến Bắc Kinh, sắc mặt anh luôn tối sầm. Bọn họ không ăn tối mà đi thẳng tới khách sạn. Lần đó cả hai đều không chuẩn bị bao cao su, dường như đã hạ quyết tâm không dùng t*nh d*c để giải quyết vấn đề nữa.

Thế nhưng lý trí lại đầu hàng trước d*c v*ng, cuối cùng họ vẫn quấn lấy nhau.

Hôm sau lúc trả phòng, khách sạn trừ tiền một hộp bao cao su. Vẫn còn dư một chiếc chưa dùng, trước khi ra sân bay, anh đã nhét nó vào tay cô với vẻ đầy mỉa mai châm biếm.

Anh nói: "Đi mà tìm người khác đi."

Theo cách hiểu của anh, chính Trọng Vũ là người chủ động trước. Dáng vẻ của cô luôn kiêu ngạo, lời thốt ra cũng khiến anh lạnh lòng, nhưng ở trên giường, cô lại có thể phơi bày trọn vẹn bản thân trước anh không chút e dè, điều đó cho thấy nhu cầu của cô đối với anh hời hợt đến nhường nào.

Dù là vậy, Trọng Vũ cũng chưa từng nảy sinh quyết tâm chặn liên lạc với anh.

Và chỉ ba tháng sau, anh lại lấy cớ lên Bắc Kinh xem triển lãm để ngủ lại nhà mới của cô hai đêm.

...

Kiều Tư Hành bước đến bên cửa sổ sát đất trong phòng khách, chống tay lên cửa kính ngắm cảnh đêm bên ngoài.

Bóng Trọng Vũ in trên mặt kính, cô đi qua đi lại, lúc thì vào bếp, lúc lại rót nước ở quầy bar. Tiếng thái rau rửa củ đứt quãng vọng lại, bầu không khí gia đình ấm cúng dần bao trùm.

"Tôi chưa ăn tối."

Nghe thấy câu này, Trọng Vũ ngẩng đầu nhìn sang.

Khoảng cách giữa hai người là cả một gian bếp và phòng khách. Anh đang đi dép lê đứng ngoài ban công, trên tay cầm món đồ chơi của Trứng Cuộn.

Một cảm giác thật kỳ lạ.

Trọng Vũ không đáp lời, chỉ bỏ dở công việc đang làm trên tay, đi thẳng tới mở tủ lạnh.

Nghe thấy tiếng bật bếp và xé bao bì, tâm trạng Kiều Tư Hành tốt lên được một chút xíu, anh bắt đầu đi tham quan nhà cô.

Không, là nhà của gã đàn ông kia. Anh còn chưa biết gã tên gì.

Phong cách Bauhaus pha nét hoài cổ, sofa đen, đồ gỗ, sàn gỗ vân chéo, nhiều khu vực được trang trí phối màu xanh trắng vàng đỏ. Ngoài ban công có một chiếc trụ cào móng cho mèo làm thủ công, trên tường phòng ăn là một góc treo đầy ảnh.

Kiều Tư Hành nhìn thấy ảnh Trọng Vũ mặc bikini trên tường, cùng với rất nhiều bức ảnh chụp chung giữa cô, Chu Tuần và một cô gái khác.

Trong đó có một tấm cô mặc váy, chùng gối đu bám trên cánh tay Chu Tuần, cô cười rạng rỡ, mái tóc và vạt váy bị gió biển thổi tung bay rối bời. Hình nền phía sau là mặt biển xanh biếc.

Có một năm liên lạc dịp Tết, Kiều Tư Hành biết Trọng Vũ đang đi nghỉ dưỡng ở ngoài đảo. Những lúc không gặp mặt, mối quan hệ của họ chưa đạt đến mức độ ân cần hỏi han hay báo cáo lịch trình cho nhau nghe, nên anh cũng chẳng dò hỏi xem cô đi cùng ai.

Giờ nhìn thấy những tấm ảnh này, anh mới nhận ra, sự hiểu biết của anh về cô thực sự quá ít ỏi.

Nên trách cô không chịu nói nhiều, hay là do anh đặt câu hỏi quá ít?

Nhưng liệu anh hỏi thì có nhận được câu trả lời không? Đến bước đường ngày hôm nay, cô đi đâu, làm gì, khi nào đi, toàn là đến nơi rồi anh mới biết.

Cô chẳng mảy may bận tâm đến anh chút nào.

Kiều Tư Hành hỏi Trọng Vũ: "Em thích đồ bơi thương hiệu nào?"

Trọng Vũ đang nấu bò viên Triều Châu cho anh, vừa ném một nắm xà lách vào nồi, cô nghe không rõ: "Hả?"

"Vóc dáng của em vô cùng đẹp, tuy chỉ có cúp B, nhưng b** ng*c rất đầy đặn, sờ vào cảm giác cực kỳ đàn hồi."

Câu này thì Trọng Vũ nghe rõ mồn một, cô nhíu mày: "Anh bị điên à?"

"Muốn xin ảnh của em, được không? Bao nhiêu năm nay em chưa bao giờ gửi ảnh cho tôi. Tôi chỉ muốn ảnh em mặc đồ bơi thôi, bộ màu vàng này, bộ chấm bi này, còn cả bộ cổ chữ V khoét sâu màu xanh sapphire này nữa, gửi file mềm cho tôi đi."

Trọng Vũ chống tay ngang hông, cắn môi nhìn gã đàn ông này.

Kiều Tư Hành ngước mắt chạm phải ánh nhìn của cô, giơ tay chỉ vào chiếc kẹp trên tóc cô: "Em thế này siêu đáng yêu, lần sau thấy chiếc kẹp tóc nào đẹp, tôi nhất định sẽ mua tặng em."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn