Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 14: Thuần khiết muốn chết

Ăn xong bát bò viên Trọng Vũ nấu, Kiều Tư Hành rửa sạch bát đũa rồi chào tạm biệt ra về. Trà sữa ổi Trọng Vũ cất công làm nửa ngày anh cũng chẳng còn tâm trạng nào để thưởng thức.

Anh biết trạng thái của mình lúc này đang không tốt.

Anh cũng nhận ra sự nhiệt tình của Trọng Vũ đã vơi bớt đi nhiều. Ánh mắt cô như muốn nói: Anh thật kỳ lạ, hôm nay tôi chẳng còn hứng thú gì với anh nữa rồi.

Quay lại xe, Kiều Tư Hành mở điện thoại xem ảnh Thịt Bao, cái tên "Chu Tuần" lại một lần nữa nhảy ra trong đầu.

Lúc ăn, anh hỏi Trọng Vũ Trứng Cuộn đâu rồi. Trọng Vũ bảo Trứng Cuộn thích bám Chu Tuần, thường xuyên chạy sang nhà đối diện chẳng chịu về nhà.

Chẳng lẽ mèo cũng giống chủ sao?

Chín năm bạn bè, ở hai căn hộ đối diện, ngày nào cũng chạm mặt, thân thiết đến mức đi du lịch có thể mặc bikini trước mặt anh ta, lại còn chụp những bức ảnh thân mật như thể người yêu...

Trong đầu cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?

Lúc nổ máy, đồng hồ trên xe hiển thị mười một rưỡi, e rằng đây là buổi hẹn hò ngắn ngủi nhất của hai người.

Nửa đêm, Trọng Vũ bắt đầu dọn dẹp thùng đồ cũ Kiều Tư Hành mang về.

Kiều Tư Hành vốn tỉ mỉ, hai thùng carton cũ rích đã được anh thay bằng một thùng nhựa cỡ lớn. Mở nắp thùng ra, đồ đạc bên trong vậy mà đều được phân loại gọn gàng. Giấy tờ được xếp ngay ngắn trong một túi hồ sơ lớn, những món đồ lặt vặt nằm gọn trong hộp nhựa, còn cúp thì được bọc cẩn thận bằng túi vải.

Trọng Vũ trịnh trọng nhắn một tin cảm ơn và không quên dành cho anh lời khen ngợi sự chu đáo.

Trong hộp nhựa chứa rất nhiều bưu thiếp, tiền xu kỷ niệm và huy hiệu, mang theo biết bao ký ức thuở nhỏ Trọng Vũ cùng bố mẹ đi du lịch khắp nơi. Cô ngồi thụp dưới sàn ngắm nghía rất lâu.

Đột nhiên, nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc, cô vội vàng mở chiếc túi nhung nằm trong góc hộp ra.

Bên trong là chiếc đồng hồ báo thức hình chim gõ kiến mẹ tặng trước khi cô vào tiểu học. Chiếc đồng hồ này đã gắn bó với cô suốt tám năm, đến năm lớp Tám thì hỏng. Khi ấy hoàn cảnh gia đình rất bi đát, cô chẳng có thời gian mang đi sửa, nhưng cũng không nỡ vứt đi.

Cách biệt mười bốn năm, chiếc đồng hồ đã được sửa xong. Thời gian chuẩn xác, nhịp kim cũng không trật một ly.

Chỉ còn hai phút nữa là đến mười hai giờ. Cứ đến giờ chẵn, đồng hồ lại phát ra tiếng chim gõ kiến mổ vỏ cây, mấy giờ thì gõ bấy nhiêu tiếng.

Hai phút sau, Trọng Vũ nghe thấy tiếng gõ lách cách vang lên đúng mười hai nhịp rành rọt.

Cô khoanh chân ngồi bệt trên sàn, vùi mặt cọ cọ vào đầu Thịt Bao.

Mười hai giờ mười hai phút, Kiều Tư Hành nhận được ảnh Trọng Vũ mặc đồ bơi. Loại màu vàng, loại chấm bi và loại cổ chữ V khoét sâu màu xanh sapphire, mỗi bộ bốn tấm.

Anh đang đứng trước đảo bếp chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai. Vẻ nóng bỏng gợi cảm trên màn hình như một vệt tương mù tạt mật ong quết thẳng vào tim anh.

Anh hoàn toàn không trông mong cô sẽ để tâm đến lời nói hồ đồ của anh lúc trước. Chẳng ngờ cô lại hào phóng đến vậy.

Anh rót nửa ly Gin, thêm hai thìa mứt bưởi, pha cho mình một ly Martini vị bưởi.

Vừa nhâm nhi, vừa ngắm đi ngắm lại mười hai bức ảnh kia tới ba bốn lần.

Mười hai tấm, vừa nãy là mười hai giờ...

Ừm, hẳn là cô ấy đã nghe thấy tiếng chim gõ kiến.

Một ngày của Trọng Vũ lúc nào cũng kín lịch như những ô vuông được lấp đầy. Sáng phát triển phần mềm, chiều họp đánh giá liên bộ phận, sếp lại giao cô phụ trách nghiên cứu trước công nghệ tiên tiến, cô còn phải dành thời gian test công nghệ mới và theo sát các bài báo tại những hội nghị khoa học hàng đầu về đồ họa.

Các nhóm tự phát triển engine ở các ông lớn công nghệ luôn liên tục xuất bản bài báo khoa học. Những lúc nghiên cứu, cô thi thoảng lại nghĩ đến Kiều Tư Hành. Đều làm việc với cường độ cao, đều phải vắt óc viết báo cáo nghiên cứu, mà sao cái "mùi tăng ca" trên người tên này lại nhạt đến vậy.

Lúc rời khỏi công ty đã mười giờ tối. Vừa lên taxi đeo tai nghe vào, cô nhận được tin nhắn từ Trịnh Hảo.

Trịnh Hảo vẫn đang tối ưu hóa cơ sở dữ liệu phẫu thuật khoa Ngoại thần kinh, cô ấy nhờ Trọng Vũ tư vấn vài vấn đề.

Về đến nhà, Trọng Vũ giải đáp thắc mắc cho Trịnh Hảo xong liền chạy sang nhà Chu Tuần bắt Trứng Cuộn về.

Chu Tuần ngày mai phải đi công tác, Trứng Cuộn bắt buộc phải về nhà.

Máy làm bánh mì nhà Chu Tuần đang chạy ro ro, anh ấy đang nướng bánh mì khoai môn bí đỏ. Nướng xong anh ấy sẽ cắt một nửa cho Trọng Vũ làm bữa sáng, phần còn lại dành cho Chương Toàn, người rất thích ăn khoai môn sắp từ Pháp trở về.

Chương Toàn chính là đàn chị của Trọng Vũ.

Ba người quen nhau vì chữ cái đầu trong họ đều là Z (Zhong, Zhou, Zhang).

Trọng Vũ bò nhoài trên sàn tìm Trứng Cuộn đang trốn dưới gầm tủ. Cái đ* h** s*c này đang giương đôi mắt xanh lè trừng trừng khiêu khích chủ.

Đúng lúc này điện thoại Trọng Vũ reo lên, Hề Nhiễm gọi video.

Trọng Vũ bắt máy: "Hi, xin chào."

Hề Nhiễm trong màn hình trừng mắt lườm người phụ nữ vừa mở miệng đã nghe như cái máy: "Đồ tồi vô tâm vô tính, đã hứa một ngày gọi điện cho tôi một lần rồi cơ mà?"

Trọng Vũ lập tức kiểm điểm lại bản thân. Bắt đầu làm lại đúng là bận túi bụi, cô hứa từ ngày mai sẽ gửi tin nhắn chào buổi sáng cho cô nàng mỗi ngày.

Hề Nhiễm hỏi cô đang làm gì.

"Bắt mèo."

"Đây là nhà cậu á?"

"Nhà đàn anh của tôi, anh ấy sống ở căn đối diện."

"Cho xem mặt tí đi."

"Xem ai cơ?"

"Đàn anh của cậu."

"Chuyện này... e là không tiện." Trọng Vũ không cần nhìn cũng biết Chu Tuần sẽ không rảnh rỗi mà ứng phó với những tình huống như thế này.

Quả nhiên, Chu Tuần vờ như không thấy, đi thẳng về phòng làm việc của mình.

Hề Nhiễm đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh.

Trọng Vũ nhíu mày: "Sao thế?"

Hề Nhiễm vỗ vỗ ngực: "Má ơi, tí nữa thì đụng phải ma!" Trước cửa quán bar, cô nàng vừa sượt ngang qua tay bạn trai cũ đời thứ N, người đang cố tỏ ra không quen biết cô nàng.

Trọng Vũ hỏi: "Muộn thế này rồi mà cậu còn ở đâu đấy?"

Đại tiểu thư thì còn ở đâu được nữa, cuộc sống về đêm của cô nàng mới chỉ vừa bắt đầu thôi.

Trọng Vũ vươn tay tóm Trứng Cuộn lôi ra ngoài, giơ lên trước ống kính cho Hề Nhiễm xem một cái.

Hề Nhiễm chép miệng: "Ui chao, con mèo này ra dáng phết, ánh mắt tinh ranh gớm."

"Cậu đi chơi đi." Trọng Vũ muốn cúp máy.

Đôi mắt hạnh nhân của Hề Nhiễm bỗng phóng ra một tia nhìn sắc lẹm: "Kiều Tư Hành đang theo đuổi cậu đúng không?"

"Không có." Trọng Vũ phủ nhận. Đúng là không có thật mà.

Hề Nhiễm đảo mắt: "Được rồi, hôm nào rảnh giới thiệu đàn anh của cậu cho tôi làm quen đi. Không cao không đẹp trai thì thôi nhé."

Vài phút sau bánh mì nướng xong, Trọng Vũ lấy ra để nguội.

Chu Tuần nghe tiếng động bước từ phòng làm việc ra. Trọng Vũ giải thích với anh ấy: "Vừa nãy là bạn học cấp ba của em gọi."

"Để anh làm cho." Chu Tuần đón lấy đôi găng tay chống nóng từ tay Trọng Vũ, hỏi: "Em định tính sao?"

Trọng Vũ biết anh ấy đang ám chỉ chuyện cô và Q. Giọng Hề Nhiễm to như vậy, đàn anh lại là người vô cùng nhạy bén.

Cô đáp: "Em chưa có suy tính gì cả."

Chu Tuần gật đầu, không ý kiến gì thêm. Những chuyện thế này cô thường tâm sự với Chương Toàn nhiều hơn.

Anh ấy thăm dò thử, cũng chỉ vì nghĩ nếu cô có tiến triển tình cảm, dẫn bạn khác giới về nhà thì sự cân bằng trong cuộc sống chung của mọi người có lẽ sẽ bị phá vỡ. Anh ấy biết những năm nay cô vẫn luôn đứt quãng hẹn hò với Q, ban nãy cuối cùng anh ấy cũng biết được tên của Q chính là Kiều Tư Hành.

Cái cô gái gọi video với Trọng Vũ lúc nãy, ồn ào thật.

Kiều Tư Hành vừa bước ra khỏi phòng mổ đã nghe nói có người nhà bệnh nhân đang làm loạn trong khoa.

Đến nơi mới biết, đó không còn là người nhà bệnh nhân nữa, mà là người nhà của người đã khuất. Bệnh nhân bị vỡ phình động mạch bóc tách đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên bàn mổ.

Người nhà làm ầm ĩ là vì một cuộc nói chuyện giữa bác sĩ và bệnh nhân. Trước ca phẫu thuật, cô con gái mười ba tuổi của người bệnh cứ bám riết lấy Lâm Nhược Hàm hỏi xem phẫu thuật có thành công không. Việc trao đổi trước phẫu thuật là nói chuyện với người mẹ, nhưng vì sợ cô bé không hiểu những thuật ngữ chuyên môn nên Lâm Nhược Hàm chỉ chọn những lời dễ nghe để an ủi. Hành động tuy xuất phát từ lòng tốt, nhưng lời lẽ lại thiếu sự cẩn trọng. Vài từ ngữ nghe qua như một lời cam đoan chắc nịch, khiến ca phẫu thuật vốn chỉ có tỷ lệ thành công 70% lại chẳng may rơi tõm vào hố sâu 30% xui rủi còn lại.

Mẹ cô bé cứ bám riết lấy không buông, nói rằng một bác sĩ trẻ vừa vào nghề còn bảo phẫu thuật không khó, chắc chắn cứu được người, vậy tại sao giờ chồng cô lại đi mất rồi.

Trong văn phòng, Chủ nhiệm khoa vỗ bàn đập rầm rầm: "Phình động mạch bóc tách mà sao có thể không khó được! Lâm Nhược Hàm, cô làm chị gái tri kỷ trong phòng bệnh, được vài người bệnh và người nhà khen ngợi vài câu, rồi cô quên luôn mình là bác sĩ rồi đúng không?"

Lâm Nhược Hàm không phục: "Biện pháp y tế quan trọng, nhưng sự quan tâm chăm sóc tinh thần thì không quan trọng sao? Con bé mới mười hai tuổi, khóc lóc suốt, đổi lại là mọi người, mọi người an ủi thế nào?"

"Mẹ con bé ở ngay bên cạnh, cần cô phải an ủi chắc?"

Chủ nhiệm Trần bảo Kiều Tư Hành nói chuyện với Lâm Nhược Hàm. Đứng ngoài cửa nghe được vài câu, Kiều Tư Hành quyết định đi gặp người nhà trước.

Cơ sở dữ liệu phẫu thuật do Trịnh Hảo làm đã phát huy tác dụng trong cuộc trò chuyện. Bằng một thái độ ôn hòa hơn, Kiều Tư Hành giải thích cho người nhà hiểu tại sao chồng cô lại không thể tránh khỏi sự xui xẻo 30% ấy.

Nhắc đến Lâm Nhược Hàm, anh mở bức ảnh các y bác sĩ và bệnh nhân cùng tổ chức sinh nhật cho cô ấy trên vòng bạn bè năm ngoái, giải thích về tính cách cũng như thái độ chuyên nghiệp của cô ấy.

Làm đến nước này, nếu người nhà vẫn tiếp tục làm loạn thì anh cũng đành bó tay.

Làm một bác sĩ, ngoài việc chữa bệnh cứu người, còn phải cáng đáng cả nghiên cứu khoa học lẫn quan tâm tâm lý bệnh nhân, chưa kể lúc nào cũng phải giữ cái đầu tỉnh táo nghiêm ngặt.

Ngày nào cũng mệt mỏi rã rời.

Rời bệnh viện, Kiều Tư Hành ghé tiệm bánh ngọt gần đó mua một miếng bánh matcha. Cả tuần nay chưa gặp Trọng Vũ, cô cũng chẳng thèm chủ động liên lạc. Anh lấy điện thoại ra đăng một tấm ảnh Thịt Bao lên vòng bạn bè, kèm theo dòng trạng thái ngắn gọn: [Muốn ăn thịt.]

Nửa tiếng sau, Trọng Vũ nhắn tin đến: [Tôi qua nhà anh có tiện không?]

Kiều Tư Hành đã về đến nhà, trong túi đồ ngọt ngoài bánh matcha còn có bánh phô mai và socola tươi mà Trọng Vũ thích. Thế nhưng anh lại gửi định vị một chỗ khác: [Tôi đợi emh ở đây.]

Đó là công viên nằm giữa nhà hai người.

Trọng Vũ cũng không đoán được tên này định làm trò gì, cô chỉ mang theo mỗi điện thoại, khăn giấy và chìa khóa ra khỏi nhà. Nếu lát nữa có "hoạt động" gì thêm thì khoảng cách cũng gần, cứ về nhà lấy đồ thay cũng tiện.

Khi cô đến điểm hẹn, Kiều Tư Hành đã đợi sẵn ở đó.

Anh mặc đồ thường ngày, ngồi trên chiếc ghế dài ven hồ.

Trọng Vũ tiến lại gần, anh bèn dịch hai chiếc túi giấy sang một bên, ra hiệu cho cô ngồi xuống: "Tôi lau rồi, sạch lắm."

"Anh mang gì đến thế?" Trọng Vũ hỏi.

Anh đưa một túi giấy cho cô: "Tự em mở ra xem đi."

Trọng Vũ lấy đồ bên trong ra, vậy mà lại là hai bộ đồ bơi. Anh mua thật à. Một bộ áo hai dây kiểu Pháp màu vàng chanh, một bộ bikini thiết kế độc lạ màu trắng.

Kiều Tư Hành không hỏi cô có thích hay không, mà hỏi: "Em nghĩ tôi sẽ có cơ hội ngắm em mặc hai bộ này không?"

"Đâu có khó."

"Ý tôi là, đi nghỉ mát, ở bờ biển ấy." Kiều Tư Hành nhún vai, "Mặc ở nhà thì có gì thú vị, ở nhà cứ mặc nội y gợi cảm là được rồi."

Trọng Vũ thực sự chẳng biết phải đáp lại câu này thế nào.

Kiều Tư Hành lại nói: "Bên trong còn một món nữa đấy."

Trọng Vũ cúi đầu tìm, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Mở ra, bên trong lại là một chiếc kẹp tóc đính kim cương hình lông vũ.

Cô sững người.

"Cái này cũng nói trước là sẽ mua cho em rồi."

"... Cảm ơn anh. Là kim cương thật sao? Nếu là thật thì hơi đắt tiền quá rồi."

"Đồ giả thôi."

"Ồ. Rất đẹp."

Trọng Vũ là cô gái thẳng thắn, không học được kiểu ỏn ẻn e thẹn, có bất cứ khúc mắc gì trong lòng cô sẽ nói ra ngay.

Kiều Tư Hành tôn trọng suy nghĩ của cô, cũng tin rằng cô đủ thông minh và biết nhìn hàng. Bây giờ nói dối, sau này cô có phát hiện ra, thì cùng lắm cô cũng chỉ âm thầm tặng lại một món quà có giá trị tương đương chứ tuyệt nhiên sẽ không trách cứ tại sao kim cương lại là đồ thật.

Sự ăn ý này đã rất lâu rồi chưa lặp lại.

Trước kia anh từng tặng cô những đôi giày thể thao đắt tiền, lắc tay và cả iPad. Ngày ấy cô không có tiền, cứ đàng hoàng nhận lấy. Vài năm sau, khi kiếm được công việc lương cao, ngay tháng lương thứ ba cô đã mua tặng anh nước hoa, đồng hồ và mẫu máy chơi game mới nhất.

Có vẻ như trong thâm tâm cô, đã đinh ninh bọn họ sẽ có một mối quan hệ phát triển lâu dài.

Thực tế đúng là như vậy, cô luôn nắm giữ thế chủ động.

Kiều Tư Hành lại đưa bánh ngọt cho Trọng Vũ: "Sợ béo thì ăn hai miếng cho vui rồi thôi. Còn lại để tôi ăn."

"Tâm trạng tôi đang tốt lắm." Trọng Vũ ghé sát nhìn mặt Kiều Tư Hành: "Hôm nay anh rất mệt à?"

"Ừ."

"Thế thì còn ăn thịt kiểu gì?"

Kiều Tư Hành khẽ cười: "Chỉ có em mới nghĩ đó là ám hiệu thôi."

"Không phải sao?"

"Là phải." Anh nhếch mép, "Nhưng mà cứ ngồi trong công viên như thế này cũng xoa dịu tâm hồn lắm. Trọng Vũ, chúng ta cũng không nhất thiết lần hẹn hò nào cũng phải lên giường, đúng không."

Trọng Vũ không đáp.

Cô ăn từng miếng bánh ngọt, nhìn hai cái bóng sát rịt vào nhau trên mặt đất, chợt nhớ lại những lời chế giễu của anh về việc cô bình thường cư xử chẳng khác nào một "chiến binh thuần ái" (luôn tin vào tình yêu đích thực).

Cô vốn dĩ đã thuần khiết muốn chết đi được rồi có biết không hả.

Chỉ là anh không hiểu mà thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn