Kiều Tư Hành rất thích nắm bắt trọng tâm.
Đối với anh, câu nói này của Trọng Vũ chỉ có một trọng tâm duy nhất: cô thích anh.
Còn về nhân tuyển khác, đa phần chỉ là lời nói của kẻ say mà thôi.
Xung quanh cô quả thực có rất nhiều "hạt giống tốt", ví dụ như các cựu học sinh tinh anh hay nhân tài công nghệ kỹ thuật cao. Nhưng nếu cứ ném anh vào so sánh với những người đó, đánh giá tổng hợp cả ngang lẫn dọc, chưa chắc anh đã không giành được điểm tuyệt đối.
Huống hồ hai người đã biết rõ ngọn ngành về nhau, điểm cơ bản của anh vốn dĩ không hề thấp.
Kiều Tư Hành nhíu mày nói: "Em say rồi, ngủ nhanh đi."
Nhịp tim của anh bỗng chốc đập hơi nhanh, tuy đó chỉ là lời lúc say, nhưng nghe thực sự chói tai.
Trước khi cúp video, anh mang theo chút oán giận phản đòn lại kẻ đang say: "Tôi chỉ bảo thử xem sao, thế mà em đã nghĩ ngay đến chuyện kết hôn rồi. May mà tôi không theo chủ nghĩa độc thân đấy, nếu không thì áp lực tâm lý sẽ lớn đến mức nào chứ. Chúc ngủ ngon."
Trọng Vũ quả thực đã buồn ngủ rũ rượi, cô coi lời càu nhàu của Kiều Tư Hành như câu thần chú ru ngủ, nhắm mắt thiếp đi.
Sau một giấc ngủ ngắn, cô thức dậy đi tắm rửa đánh răng. Trên WeChat hiển thị một tiếng trước Kiều Tư Hành có gửi tới một tệp âm thanh.
Cô nhấn mở, không ngờ lại chính là bài hát "Dịu dàng" do anh hát năm đó.
Bên dưới còn kèm theo một tin nhắn thoại: [Tôi mù âm nhạc. Đây là lần thua cược với Cao Gia Dương từ rất lâu trước đây nên phải hát trong quán karaoke. Nếu em cảm thấy nghe lọt tai, sau này tôi có thể thường xuyên hát cho em nghe.]
Cao Gia Dương là cậu bạn thân nhất thời cấp ba của anh.
Trọng Vũ khẽ chau mày, trai đẹp mà hát lệch tông thì đúng là mất điểm thật.
Về nguồn gốc của tệp âm thanh này, hiện tại đang có hai phiên bản. Cô hiểu Kiều Tư Hành hơn, nên sẵn sàng tin tưởng người mà mình biết rõ.
Nhưng Giang Trừng Nguyệt có cách nói riêng của cô ấy cũng là chuyện bình thường. Cô nghĩ Giang Trừng Nguyệt chẳng có lý do gì phải nói dối mình.
Giọng hát hài hước thật đấy. Trọng Vũ vặn nhỏ âm lượng, miễn cưỡng nghe cho hết.
Có điều tâm trạng lại khá hơn rất nhiều.
Hề Nhiễm cảm thấy thái độ của Kiều Tư Hành đối với Trọng Vũ rất không bình thường. Tối qua ở nhà cô giáo chủ nhiệm chưa tìm được cơ hội nắn gân anh, nửa đêm sực nhớ ra, cô nàng liền bá đạo gọi điện thoại qua chẳng màng đến giờ giấc.
Kiều Tư Hành đang mất ngủ bèn ngồi chơi Zelda: Breath of the Wild, lúc này đang làm người rừng đi lạc trong rừng rậm. Liếc nhìn thời gian, một giờ sáng, anh mặc kệ chiếc điện thoại rung bần bật trên tủ đầu giường.
Tầm này, người có thể khiến anh nghe máy chỉ có người nhà, đồng nghiệp và bệnh nhân.
Hề Nhiễm chuyển sang gửi tin nhắn thoại, định bụng đợi sáng sớm Kiều Tư Hành tỉnh dậy sẽ cho anh một đòn uy h**p.
Cô nàng gửi hẳn một đoạn ghi âm dài chẵn năm mươi chín giây.
Kiều Tư Hành chơi game đến mệt mới nhấn mở lên nghe.
Dùng AI để sắp xếp từ ngữ đấy à? Thành ngữ tuôn ra liên tục. Bạn trai cũ của cô nàng gộp lại đủ xếp thành một đội bóng rồi, thế mà nửa đêm nửa hôm còn chạy tới nhắc nhở anh đừng có trăng hoa?
Còn bảo anh đừng có mơ mộng đến hoa tuyết liên trên vách núi, sao cô nàng không đọc thẳng số căn cước công dân của Trọng Vũ ra luôn đi. Trọng Vũ trong lòng cô nàng là thiên sơn tuyết liên cơ đấy? Thế thì tẩm bổ thật.
Nghe xong, anh nhắn lại cho đại tiểu thư: [Văn phong lai láng, nhưng tôi từ chối tiếp thu.]
Đặt điện thoại xuống, anh lại nhớ đến một vài hình ảnh Hề Nhiễm bám lấy Trọng Vũ ngày trước.
Đám nam sinh đánh bóng rổ, Trọng Vũ tuyệt đối không xem, nhưng Hề Nhiễm luôn cố sức kéo cô đến sân bóng. Cô lúc nào cũng nhét tai nghe, chống cằm ngẩn ngơ, chẳng mảy may quan tâm đến diễn biến trận đấu. Nếu ánh mắt cô tình cờ rơi trên người anh, thì thường là lúc anh đang đứng uống nước ở rìa sân rất gần với cô.
Hề Nhiễm sẽ bình phẩm về vóc dáng của đám con trai, cô cũng từng thuận theo ánh mắt của Hề Nhiễm mà lướt qua cơ bụng của anh vài lần. Ánh mắt nhạt nhẽo ấy cứ như đang nhìn một món điểm tâm hết sức bình thường, chẳng có lấy một chút hứng thú thưởng thức.
Hồi mới vào lớp Mười, Trọng Vũ đến trường báo danh trễ mất nửa tháng.
Người đến muộn khó tránh khỏi việc bị cả tập thể chú ý, từng nét đặc trưng và hành động của cô đều bị mọi người soi xét.
Hề Nhiễm chọn Trọng Vũ làm bạn không ngoài ba lý do: thông minh, xinh đẹp, và không có tiền.
Người thông minh mới xứng với cô nàng, người xinh đẹp giúp cô nàng bổ mắt, còn người không có tiền thì dễ nắm thóp. Đây chính là tiêu chuẩn đánh giá bạn bè mà đại tiểu thư luôn áp dụng triệt để từ nhỏ đến lớn.
Trọng Vũ luôn đối diện với mọi thứ bằng thái độ lạnh nhạt, thi thoảng mới dành cho đại tiểu thư một chút thiên vị. Về sau hai người xa cách, những lúc tình cờ chạm mặt, từ trường kỳ lạ giữa họ cứ như một cặp đôi đang hờn dỗi nhau.
Anh phát hiện ra, người tỏ ra mất tự nhiên hơn lại chính là Trọng Vũ.
Hề Nhiễm nhiệt tình, cởi mở nhưng có giới hạn, vậy mà cũng đụng phải vách đá ở chỗ Trọng Vũ. Anh tự động lùi lại ba bước, trở thành một kẻ tọc mạch một cách khó hiểu.
Thật ra, anh luôn tò mò về cô.
Từ cái nhìn đầu tiên, từ đôi mắt tĩnh lặng đó, từ lúc cô viết tên "Trọng Vũ" lên bảng đen, từ lần thi thử đầu tiên cô đạt 145 điểm Toán, từ cái cách cô lấy bút gõ nhẹ lên mũi Hề Nhiễm lúc giảng bài...
Chỉ có điều, cô không phải là hình mẫu lý tưởng của anh.
Anh thích những cô gái có nụ cười ngọt ngào, mềm mại như một chú mèo.
Kiều Tư Hành không thích nhớ lại tuổi mười sáu, mười bảy của mình, đó là một độ tuổi vô cùng thiếu kiên định.
Mối tình đầu bắt đầu một cách hồ đồ, rồi cũng kết thúc chóng vánh. Giang Trừng Nguyệt hỏi anh tại sao lại thay lòng đổi dạ nhanh thế, anh tự ngẫm lại, chuyện này có lẽ cũng giống như việc Hề Nhiễm ngày nào cũng treo tên anh trên cửa miệng, chỉ là sự giải phóng hormone bừa bãi ngoài mặt của thời kỳ dậy thì mà thôi.
Sau này, Hề Nhiễm để mắt tới một cậu nam sinh trường bên, từng khóc lóc, từng ầm ĩ, từng suy sụp, đó mới gọi là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.
Giang Trừng Nguyệt chưa từng khóc lóc, ầm ĩ hay suy sụp, vì thế bọn họ chưa bao giờ trở mặt, vẫn là bạn bè.
Còn về Trọng Vũ, cô là một kẻ xâm nhập đầy mạnh mẽ nằm ngoài dự kiến.
Khoảnh khắc cô ra tay, thời kỳ dậy thì hỗn loạn của Kiều Tư Hành chính thức chấm dứt.
Đàn ông rất khó quên được cô gái đã dẫn dắt mình bước vào thế giới của người trưởng thành. Người đó là Trọng Vũ, đối với anh, nó càng giống như một chuyến hành trình đi tìm chân tâm hơn.
Hình mẫu lý tưởng chỉ là những lời nói sáo rỗng, sự tò mò của anh có lẽ mới chính là điểm xuất phát cho trái tim anh.
Ký ức xa xăm rất khó để lần ngược lại.
Biết bao thiện cảm đã chìm nghỉm bởi gương mặt lạnh lùng của đối phương, rồi lại giấu mình phía sau sự kiêu hãnh trong bầu không khí cạnh tranh gay gắt.
Cảm giác đối với một người cần phải trải qua một quá trình tiếp xúc lâu dài, tích tụ từng chút một mới đắp nặn thành hình thù cụ thể.
Anh đã từ từ thích tính cách kỳ quặc và đặc biệt của cô như thế đấy.
Đêm nay đối với Kiều Tư Hành có chút quá dài.
Nhịp tim thường xuyên vọt lên trên 100.
Hôm sau, khi anh họ gọi điện bảo Trọng Vũ đến nhà ăn cơm, cô đã ở sân bay rồi.
Anh họ nhắc đến hai thùng đồ cũ, đó là những món đồ tương đối quan trọng còn lưu lại nhà họ sau khi nhà của Trọng Vũ bị bán đi nhiều năm trước.
Ngoại trừ album ảnh và kỷ vật mẹ để lại, Trọng Vũ cảm thấy chẳng có gì quan trọng.
Nhưng anh họ cứ khăng khăng cho rằng có vài thứ sẽ hữu ích với cô. Cô hết cách, đành nhờ Hề Nhiễm đến lấy, sau đó sẽ gửi bưu điện đến Thượng Hải.
Hề Nhiễm lái xe chạy một chuyến.
Trong khu tập thể cũ dành cho cán bộ nhân viên, gia đình năm người sống chật chội trong căn hộ 110 mét vuông. Bà cụ dùng ánh mắt soi mói đánh giá từ đầu đến chân bộ dạng sành điệu của Hề Nhiễm.
Ngày Tết đến nhà tay không thì khó coi, Hề Nhiễm thừa biết gia đình này đối xử tệ bạc với Trọng Vũ, nên món quà cô nàng mang đến chỉ là hai hộp cao a giao tiện tay lấy trong phòng chứa đồ trước khi đi.
Bà cụ cất giọng hỏi cô nàng: "Cháu và Trọng Vũ là bạn thân à?"
Cô nàng gật đầu.
Bà cụ bật cười đầy ẩn ý, lại hỏi: "Con bé đối xử với bạn bè có tốt không?"
Hề Nhiễm nghe ra được mùi mỉa mai, bèn cười ngọt ngào đáp: "Tốt cực kỳ ạ."
Nói xong, cô nàng ôm hai thùng đồ cất lời chào tạm biệt.
Lúc cất đồ vào cốp xe, Hề Nhiễm phát hiện một chiếc cúp đã phai màu trong một chiếc thùng. Cô nàng lấy ra xem, là giải Nhất cuộc thi tính nhẩm Trọng Vũ đạt được thời tiểu học.
Về sau cô đạt được biết bao nhiêu giải thưởng, cái này vừa chẳng nổi bật, giữ lại làm gì cơ chứ?
Sự tò mò thôi thúc, cô nàng lại xem thêm những thứ khác. Ngoài một số giấy khen, bên trong còn có vài món đồ chơi hồi nhỏ của Trọng Vũ, một chiếc đồng hồ báo thức hình chim gõ kiến, vài món đồ lưu niệm mua trong những chuyến du lịch khắp nơi.
Có vẻ gia cảnh trước kia của Trọng Vũ rất khá giả, vậy tại sao sau này lại chật vật đến thế?
Hề Nhiễm lại nhìn thấy một tờ chứng chỉ thi xếp loại piano trong thùng.
Lên tiểu học cô đã thi đạt cấp tám rồi sao? Người phụ nữ này biết đánh piano á?
Hề Nhiễm lập tức chụp ảnh gửi cho Kiều Tư Hành, không quên mỉa mai thêm một câu: [Cậu nhìn xem! Thảo nào giáo viên chủ nhiệm lại bảo cậu ấy nhìn chúng ta như nhìn một lũ ngốc!]
Câu nói này không phải không có cơ sở.
Lễ hội nghệ thuật của trường năm đó, giáo viên âm nhạc muốn cho đỡ phiền nên bảo Kiều Tư Hành đánh một bản nhạc để chiếm một suất biểu diễn cho đủ tụ. Cao Gia Dương hùa theo, bảo phải chọn một bạn nữ đàn bốn tay thì mới có điểm nhấn.
Giáo viên hỏi trong lớp còn ai biết đánh piano nữa không, chỉ có mỗi Giang Trừng Nguyệt giơ tay.
Đồng hồ sinh học của Kiều Tư Hành mấy ngày nay bị rối loạn, nhìn thấy tin nhắn Hề Nhiễm gửi, đầu óc anh càng thêm mông lung.
Trên chứng chỉ có dán ảnh hồi nhỏ của Trọng Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn, vầng trán sạch sẽ, mặc chiếc áo sơ mi có nơ bướm ở cổ, nụ cười vô cùng ngọt ngào.
Đây là Trọng Vũ mà anh biết sao?
Rốt cuộc cô đã xem thường anh đến mức nào mà chưa từng chịu phơi bày một bản ngã chân thật và trọn vẹn nhất trước mặt anh.
Anh hỏi Hề Nhiễm: [Cô ấy đâu rồi?]
Hề Nhiễm: [Về Thượng Hải rồi.]
Kiều Tư Hành cảm thấy phổi mình sắp nổ tung đến nơi, lập tức gọi điện cho Trọng Vũ.
Kết quả là thuê bao tắt máy.
Anh cũng phải về Thượng Hải cơ mà, cô không thể bàn bạc lịch trình với anh một tiếng được hay sao?
Sau khi Trọng Vũ hạ cánh, đàn anh đã đến đón ở sân bay.
Chu Tuần không thích nói nhiều, hai người cứ thế im lặng suốt quãng đường về nhà.
Bọn họ sống ở hai căn hộ đối diện nhau, thường xuyên ăn cơm chung. Tối nay Chu Tuần nấu món Quảng Đông, trong đó có vài món là món tủ của Trọng Vũ.
Trong bữa ăn, Trọng Vũ tặng Chu Tuần quà năm mới, cảm ơn anh ấy đã giúp cô chăm sóc hai con mèo.
Trứng Cuộn rất thích Chu Tuần, lúc này đang ngoan ngoãn nằm rạp trên đùi anh.
Anh ấy gãi gãi đầu Trứng Cuộn, nói với Trọng Vũ: "Điện thoại của em cứ reo suốt kìa."
Trọng Vũ đưa tay buộc gọn tóc lên: "Vâng, em biết rồi. Mệt quá, để em nghỉ một lát đã."
Kiều Tư Hành gửi liên tiếp mấy tin nhắn đến.
[Hạ cánh chưa?]
[Giữa bạn bè với nhau không thể báo trước lịch trình một tiếng được à?]
[Nếu tỏ ra lạnh lùng là thủ đoạn để em thả thính tôi, thì tôi thừa nhận là mình rất dính chiêu này đấy.]
Có một tin nhắn là hình ảnh, một bức ảnh thẻ năm mười tuổi của Trọng Vũ.
Kiều Tư Hành: [Hóa ra trước kia em lại ngọt ngào đến thế, đáng yêu thật đấy, tôi rất thích.]