Tối đó, Trọng Vũ xin phép về trước.
Anh họ gọi điện tới báo bà nội ngất xỉu ở nhà, đang trên đường đưa vào bệnh viện. Lúc nhận điện thoại, sắc mặt cô vẫn điềm tĩnh, khi cáo từ chỉ nói nhà có việc bận nên mọi người cũng không quá lo lắng.
Kiều Tư Hành và Hề Nhiễm đều đã uống rượu, không thể lái xe nên cùng cô giáo chủ nhiệm tiễn cô ra tận cửa thang máy.
Sau khi cửa thang máy khép lại, cô lạnh lùng thầm nghĩ, ngất xỉu thì phải vội vàng chạy tới đó sao?
Thà quay về khách sạn còn hơn.
Dù vậy, mười phút sau, chiếc taxi vẫn chạy về hướng bệnh viện.
Bà cụ vừa vào đến phòng cấp cứu đã tỉnh, làm ầm ĩ đòi gọi video cho bố Trọng Vũ. Lúc cô đến nơi thì cuộc gọi đã xong xuôi. Bà nội đang truyền dịch, hai mắt nhắm nghiền, chẳng biết là đã ngủ say hay vừa nghe tiếng cô đến nên mới nhắm lại.
Anh họ tỏ vẻ rất lo lắng: "Bà bị tái phát chứng chóng mặt, huyết áp cũng hơi cao."
Trọng Vũ liếc nhìn chỉ số, huyết áp tâm thu 145, chỉ vừa qua ngưỡng một chút. Nếu chỉ tình cờ đo một lần thì chẳng thể coi là cao.
Chị dâu họ kéo Trọng Vũ ra ngoài phòng truyền dịch cố tỏ ra thân thiết. Trọng Vũ gặp người chị dâu này chưa quá hai lần, dăm ba câu hàn huyên chẳng khác nào nói chuyện gượng ép.
Nán lại một lát, cô định về trước thì bị bác gái cản lại.
Bác gái nắm lấy tay cô, nói: "Bố cháu không thích liên lạc với nhà bác, cháu thay mặt gia đình cảm ơn bố nhé. Mấy năm nay hoàn cảnh gia đình không tốt, sức khỏe bà nội lại kém, cứ phải khám bệnh uống thuốc suốt, mong hai bố con cháu thông cảm."
Trọng Vũ hỏi: "Cảm ơn chuyện gì ạ?"
Bác gái đáp chuyện viện dưỡng lão đã chốt xong rồi.
Trọng Vũ cắn môi, không đáp lời. Cô hiểu rồi, bà nội làm mình làm mẩy một phen thế này là để ép bố cô đồng ý gánh vác toàn bộ chi phí vào viện dưỡng lão.
Cơn nghẹn trong lòng không sao nuốt trôi, cô chẳng buồn chào hỏi ai, lập tức rời khỏi bệnh viện.
Trên đường về khách sạn, cô gõ một đoạn tin nhắn WeChat rất dài cho bố.
Cô nhắc đến sự cay nghiệt và lạnh nhạt của ông bà nội hồi cô còn nhỏ, nhắc đến sự tham lam vô tình của cả đại gia đình này lúc nhà cô phất lên cũng như lúc sa sút, nhắc cả chuyện họ khoanh tay đứng nhìn khi mẹ cô lâm bệnh nặng.
Trong lòng uất ức, từng câu từng chữ đều sắc lẹm, nhưng chưa gõ xong cô đã liên tục nhấn nút xóa, cuối cùng để lại một ô nhập văn bản trống trơn.
Thôi bỏ đi, chẳng ích gì.
Cần gì phải lãng phí cảm xúc.
Về đến phòng, Trọng Vũ uống cạn chỗ rượu vang còn thừa tối qua, rồi vào phòng tắm nghe nhạc một lúc.
Chị khóa trên với phong cách làm việc luôn cực kỳ hiệu quả gửi ảnh tới, chị ấy đã mua được chiếc túi mà Hề Nhiễm ưng ý.
Đây coi như là một chuyện vui.
Cô chuyển tiền cho đàn chị, tiện tay chốt luôn giỏ hàng của mình trên một trang web mua sắm. Khả năng tiêu tiền của cô luôn gắn liền với cảm xúc, lúc tâm trạng tồi tệ, cô sẽ cực kỳ hào phóng với bản thân.
Lúc Kiều Tư Hành gọi đến, Trọng Vũ đã ngà ngà say.
Biết cô đã về đến khách sạn, anh mới yên tâm. Anh hỏi cô: "Đang làm gì thế?"
Cô đang ngồi bên thành bồn tắm, vừa nghe nhạc vừa uống rượu để dọn dẹp đống rác rưởi cảm xúc trong lòng. Nhiệt độ điều hòa được chỉnh rất cao, cô đi chân trần, trên người chỉ mặc đúng một chiếc váy ngủ.
Sau khi kết nối video, Trọng Vũ đặt điện thoại lên bồn rửa mặt, để ống kính chĩa thẳng vào mình. Bờ vai thon thả và chiếc cổ trắng ngần lọt vào tầm mắt, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt đang trong trạng thái mơ màng say xỉn. Kiều Tư Hành cất giọng hỏi: "Bây giờ tôi mà qua tìm, em có mở cửa cho tôi không?"
Trọng Vũ cười tít mắt, ánh nhìn say sưa chếnh choáng: "Trong đầu anh ngoài mấy thứ linh tinh vớ vẩn này ra, không chứa nổi thứ gì khác à?"
Lời này nghe vô lý thật, người gọi thoại là anh, nhưng người chuyển sang gọi video là cô cơ mà. Mặc ít thế này là có ý đồ gì?
Kiều Tư Hành day day mi tâm: "Uống nhiều rồi à?"
Trọng Vũ quơ quơ ngón tay.
"Có cần tôi qua đó không?"
Trọng Vũ lắc đầu.
"Vậy cúp máy nhé, em nghỉ ngơi sớm đi."
"Không muốn..."
Kiều Tư Hành nhíu mày cười: "Vậy rốt cuộc em muốn tôi phải làm sao?"
Ánh mắt Trọng Vũ chiếu thẳng tới, nhìn chòng chọc vào đôi mắt Kiều Tư Hành trên màn hình: "Không lên giường là hết chuyện để nói à?"
Kiều Tư Hành trút một hơi thở, rũ mắt xuống, điều chỉnh lại tư thế ngồi, quyết định không đôi co với kẻ say. Anh dỗ dành bằng chất giọng dịu dàng, nhỏ nhẹ: "Được, chúng ta nói chuyện. Nhưng em phải chú ý an toàn, chỗ em đang ngồi trơn lắm, với lại tôi đoán chắc em không mang dép đúng không. Bây giờ em ra giường nằm nhé, được không?"
Kiều Tư Hành rất biết cách dỗ dành người khác. Chỉ là những tình huống hai người ở cạnh nhau phần lớn đều sặc mùi mờ ám, chút tài ăn nói của anh gần như đều dùng vào những lúc tán tỉnh, trêu ghẹo, khiến Trọng Vũ luôn cảm thấy sự dịu dàng của anh chẳng có mấy phần thật lòng.
Trọng Vũ quả thực cũng mệt rồi, cô đặt ly rượu xuống, rửa tay rồi lên giường nằm dài một cách lười biếng. Bây giờ Kiều Tư Hành chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng hơi ửng đỏ của cô.
"Em muốn nói chuyện gì?" Kiều Tư Hành chống cằm, nhìn hàng mi đang chớp chớp liên tục của cô.
Trọng Vũ bảo: "Hay anh hát cho tôi nghe một bài đi."
"Hát á?" Kiều Tư Hành bật cười: "Nửa đêm nửa hôm, tôi sợ làm em giật mình đấy."
Chất giọng anh rất hay, đánh piano cũng rất giỏi, nhưng khoản ca hát thì đúng là rất bình thường.
Hồi lớp Mười một, trường có hai suất đi Bắc Kinh tham gia kỳ thi tiếng Anh. Giang Trừng Nguyệt với khả năng nói tiếng Anh xuất sắc chiếm một suất, suất còn lại Trọng Vũ đã chiến thắng sau khi cạnh tranh với Kiều Tư Hành. Hai cô gái cùng nhau đến Bắc Kinh.
Trên máy bay, Giang Trừng Nguyệt nhét tai nghe vào tai Trọng Vũ: "Cho cậu nghe cái này hài lắm." Vừa nghe giọng, Trọng Vũ đã biết ngay là ai. Kiều Tư Hành đang hát bài "Dịu dàng" của Mayday. Giang Trừng Nguyệt lúc cười trông cực kỳ rạng rỡ hoạt bát, cô ấy nói với Trọng Vũ: "Tớ bảo cậu ấy mù âm nhạc mà cậu ấy không tin, cứ khăng khăng đòi thu âm cho tớ nghe bằng được."
Khoảng thời gian đó mọi người rất hiếm khi thấy hai người họ đi cùng nhau, Trọng Vũ lúc ấy mới chợt hiểu ra, thì ra họ chọn cách yêu đương trong bí mật.
Giang Trừng Nguyệt lại nói: "May mà cậu thắng cậu ấy đấy, chứ không tớ đi Bắc Kinh với cậu ấy thì ngại chết mất."
...
Trọng Vũ chống tay đỡ đầu: "Không hát thì thôi vậy."
"Em muốn nghe bài gì?"
"Hết muốn nghe rồi."
"Con người em sao lật mặt nhanh thế hả."
Trọng Vũ im lặng, hàng mi ngừng chớp, nghiêm túc thưởng thức gương mặt Kiều Tư Hành trên màn hình. Nhìn từ trán xuống cằm, rồi lại từ môi lên xương mày.
Kiều Tư Hành hỏi: "Sao thế?"
Lúc này Trọng Vũ mới chớp mắt một cái, nói: "Thấy anh rất đẹp trai."
Đây là lần đầu tiên Kiều Tư Hành nghe cô nói câu này. Mặc dù trong lòng anh thừa biết, ngày trước cô từng bước dụ dỗ anh lên giường, chắc chắn là vì anh có điểm gì đó xuất chúng hơn người. Hơn nữa, với một cô gái như cô, nếu chỉ có mỗi nhan sắc mà không có ưu điểm nào khác, thì đến tám phần là cô cũng chẳng buồn ngủ cùng.
Cô rất hiếm khi có những khoảnh khắc vương vấn ướt át thế này. Kiều Tư Hành thấy cơ hội ngàn năm có một, liền cất lời hỏi: "Vậy có muốn thử với tôi không?"
"Thử gì cơ?"
Đột nhiên, anh cảm thấy dùng cách gọi video để hỏi câu này có vẻ không được trang trọng cho lắm. Nhưng cơ hội tốt khó tìm, Kiều Tư Hành vẫn quyết định nói ra.
Anh bảo: "Trọng Vũ, hai đứa mình khá là tâm đầu ý hợp, có muốn thử tiến xa hơn một chút không?"
Trọng Vũ phải thầm cảm ơn men rượu, đầu óc đang nặng trĩu, thính giác cũng hơi mông lung, lúc này cô có bày ra nét mặt gì đi chăng nữa thì cũng đều có thể coi là đang say. Nhưng suy nghĩ của cô thì vẫn cực kỳ tỉnh táo.
Ngay từ đầu, cô đã không hề có ý định phát triển một mối quan hệ ổn định nào đó với Kiều Tư Hành.
Thi thoảng gặp mặt, hẹn hò lên giường, làm những chuyện sung sướng mà không cần chạm đến chân tâm. Vừa chẳng có gánh nặng tâm lý, lại khỏi cần lo âu cho tương lai. Mối quan hệ đơn giản kiểu này, trong hoàn cảnh cả hai đều độc thân, có thể duy trì được rất nhiều năm.
Nếu một trong hai người gặp được chân ái, mối quan hệ có thể dừng lại bất cứ lúc nào, lùi về vị trí bạn bè bình thường mà chẳng hề sứt mẻ tình cảm. Sau này gặp lại vẫn có thể đàng hoàng cởi mở chào hỏi một câu, ôn lại chút tình nghĩa bạn học cũ.
Trong thâm tâm cô, việc cô sẵn lòng thiết lập kiểu quan hệ thân mật vừa lâu dài vừa thoải mái này với ai, thì đó đã là một phần thưởng vô giá dành cho người đàn ông ấy rồi. Cô là một "người bạn thân mật" vô cùng đáng tin cậy, không bao giờ đi quá giới hạn, cũng chẳng bao giờ hành xử tùy hứng.
Giờ phút này, Trọng Vũ nhìn thấy một chút chân thành trong ánh mắt Kiều Tư Hành.
Cô quyết định trêu anh một chút, bèn hỏi: "Mấy năm nay anh đi đâu vậy?"
Kiều Tư Hành cảm thấy đây lại là một câu hỏi chẳng đâu vào đâu. Rõ ràng là lần tan rã trước, chính cô là người tỏ ra chán chường, khiến anh phải có những đánh giá mới về suy nghĩ của cô.
Ngay từ lúc bắt đầu, thái độ của cô đã không đủ rõ ràng. Năm tư đại học, anh từng nhiều lần hỏi cô có muốn đến Thượng Hải không, ẩn ý trong lời nói đã rành rành ra đó, nhưng cô chưa từng để tâm.
Những năm đầu, anh thường suy nghĩ xem rốt cuộc mình đóng vai trò gì trong lòng cô. Anh từng có vô vàn sự hoài nghi, thậm chí còn nghi ngờ không biết trước kia cô có yêu thầm mình không. Nhưng cô quá cao tay, cô luôn biết cách khiến anh cảm nhận được tâm thế "chơi game" của cô trong những lúc hai người thân mật.
Có lẽ chỉ vì anh đẹp trai, vóc dáng chuẩn, kỹ năng tốt, đầu óc cũng không đến nỗi tồi, nên mới được cô chọn trúng, trở thành một thú tiêu khiển giúp cô chống lại cuộc sống nhàm chán những lúc không học bài.
Khi lần đầu tiên kết thúc, ngoài việc hỏi cô có đau không, anh cũng từng hỏi cô lý do tại sao. Cô nằm sấp bên mép giường không nhúc nhích, giọng điệu lười biếng nói: "Hết bài tập để làm rồi, tìm một người thông minh cùng làm chút chuyện mà người lớn thích làm, khám phá thế giới mới thử xem. t*nh d*c là một thứ khá thú vị đấy chứ. Còn anh, cảm giác tốt không?"
...
Bây giờ, Kiều Tư Hành muốn nghiêm túc trả lời câu hỏi này của Trọng Vũ.
Sau khi suy nghĩ ròng rã ba phút đồng hồ, anh mới chậm rãi cất giọng êm ái: "Cứ mãi so đo với em là tôi sai, tôi cũng sẽ không tìm bất cứ lý do nào để ngụy biện cả. Hay là chúng ta đừng nói chuyện quá khứ nữa, chỉ nói chuyện tương lai thôi. Một cô gái dũng cảm như em, chẳng lẽ lại sợ hãi khi bước vào một hành trình mới do chính em hoàn toàn làm chủ sao?"
Vốn tưởng Kiều Tư Hành sẽ tranh luận với mình, ví dụ như lôi chuyện cô đến Thượng Hải hai năm trời mà không thèm liên lạc với anh lấy một lần ra để nói. Không ngờ anh vậy mà lại thay đổi rồi.
Hai mươi tám tuổi quả nhiên khác hẳn mười tám, hai mươi, hay thậm chí là hai mươi lăm tuổi.
Cho nên, là do tuổi tác đã tới, hay là không muốn ham chơi nữa? Suy nghĩ này là kết quả của việc cân nhắc kỹ lưỡng, hay chỉ là sự bồng bột nhất thời vì mới lạ? Từng là một thiếu niên tựa như cơn gió, nay đã là một người đàn ông trưởng thành sâu thẳm như biển cả. Gió lặng rồi, liệu sóng có ngừng vỗ hay không?
Trọng Vũ thích sự xuất chúng, từ nhỏ đến lớn, làm việc gì cũng muốn đạt kết quả tốt nhất. Không hiểu thì học, chưa quen thì luyện, không có thiên phú thì liều mạng bù đắp.
Tình yêu lại là một bài toán quá khó, có quá nhiều yếu tố cấu thành, không thể cứ nỗ lực là có được. Trong tình yêu, điều cô muốn so đo tính toán chính là điểm mấu chốt nhất theo quan điểm của cô, cô có phải là sự lựa chọn đầu tiên hay là người được yêu nhất của người đó hay không.
Nếu không phải, vậy thì bỏ đi.
Bởi vì thứ gọi là tình yêu này vốn chẳng hề ảnh hưởng đến sự trưởng thành của cô. Có hay không, cuộc đời này cô vẫn sẽ sống một cách rực rỡ nhất.
Cô trở mình, nói với Kiều Tư Hành: "Tôi khá thích anh đấy, chỉ cần chức năng sinh lý của anh không bị thoái hóa, tôi sẽ luôn có hứng thú với anh. Còn chuyện yêu đương và kết hôn lại là một vấn đề khác, tôi đã chọn người khác rồi."