Khôi và Ngân chạy nhanh về phía góc phố, tim đập mạnh trong lồng ngực. Mặc dù hơi thở của họ đã dần ổn định, nhưng sự căng thẳng trong không khí vẫn không thể giảm bớt. Khôi dừng lại, dựa lưng vào tường, lắng nghe âm thanh phía sau. Tiếng bước chân của kẻ đuổi theo vẫn vang vọng, gần hơn và rõ hơn.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Khôi thì thầm, nhấn mạnh từng chữ. “Cần tìm chỗ an toàn hơn.”
Ngân gật đầu, nhưng sự lo lắng trên khuôn mặt cô không thể che giấu. “Nếu có ai đó bị thương...”
Khôi cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô. “Chúng ta sẽ lo cho nhau. Ngân, em là người duy nhất có thể giúp nếu có chuyện gì xảy ra.”
Đột nhiên, một tiếng gào thét vang lên từ phía sau. Một nhóm zombie xuất hiện, mặt mũi chúng trắng bệch và đầy máu. Khôi không còn thời gian để suy nghĩ. “Chạy!” anh la lên, kéo Ngân theo.
Họ lao vào một con hẻm nhỏ, nơi chỉ có một lối đi hẹp. Cả hai nín thở, ép sát vào tường. Những tiếng động lạ lùng từ đằng sau khiến Ngân sợ hãi. Cô nhìn Khôi, đôi mắt mở to, như muốn hỏi: “Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?”
Khôi lắc đầu. “Chờ một chút. Đợi cho chúng đi qua đã.”
Ngân gật đầu, nhưng sự hồi hộp vẫn không rời khỏi cô. Một vài phút sau, tiếng gào thét của zombie dần xa. Khôi thở phào, quyết định lén lút tiến ra ngoài.
Khi họ vừa bước ra khỏi hẻm, một tiếng động khác khiến cả hai quay lại. Một con zombie, lớn hơn và dữ tợn hơn, từ phía sau lao tới. Khôi không kịp suy nghĩ, anh giơ súng lên và bắn. Viên đạn trúng vào đầu con quái vật, nhưng không ngờ, một tiếng động khác lại vang lên từ phía bên trái.
“Đằng kia!” Ngân chỉ tay. Một nhóm zombie khác đang tiến lại gần. Khôi cảm thấy sự hoảng loạn dâng lên trong lòng.
“Chạy!” Anh kéo Ngân chạy về phía bên phải, nhưng không may, họ đã bị vây. Một con zombie khác xuất hiện từ phía trước, cản đường đi của họ.
“Không!” Ngân hét lên, nhưng Khôi không có thời gian để dừng lại. Anh quyết định quay lại, đẩy Ngân về phía an toàn. “Đi! Tôi sẽ chặn chúng lại!”
“Không, Khôi! Đừng!” Ngân van nài, nhưng anh đã khẽ lắc đầu. “Đi đi! Tôi sẽ theo sau!”
Trong lúc Khôi đối mặt với con zombie, anh cảm thấy một cơn đau nhói ở chân. Một trong những con quái vật đã tóm được anh, móng tay sắc nhọn cào vào da. Khôi lùi lại, nhưng sức mạnh của nó quá lớn. Anh không thể để Ngân thấy mình yếu đuối.
“Khôi!” Ngân quay lại, nhưng Khôi đã kịp thời bắn một viên đạn trúng vào đầu con quái vật. Nó ngã xuống, nhưng cơn đau khiến anh không thể đứng vững. Anh cảm nhận máu chảy từ chân mình, nhưng không thể để Ngân thấy sự yếu đuối.
“Đi!” Khôi hét lên, giọng nói khàn đặc. Ngân đứng yên, ánh mắt lo lắng. “Ngân, em là người duy nhất có thể cứu sống chúng ta. Hãy đi!”
Cuối cùng, Ngân dường như hiểu được. Cô quay đầu chạy, để lại Khôi một mình đối mặt với những con quái vật. Khôi không có thời gian để suy nghĩ, chỉ biết cầm chắc khẩu súng và chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử.
Vài giây sau, một tiếng gào thét vang lên. Một trong những con zombie đã đứng dậy, và Khôi không thể tin vào mắt mình. Nó không chỉ có một, mà là hàng loạt những bóng đen xuất hiện từ các hướng khác nhau.
Khi Khôi chuẩn bị đối mặt với chúng, một cơn choáng váng ập đến. Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Không thể ngã xuống, không thể để Ngân phải một mình. Anh gắng gượng, bắn thêm một viên đạn nữa, nhưng sức lực đã cạn kiệt.
Ngân dừng lại, nhìn thấy Khôi từ xa, và lòng cô thắt lại. Cô không thể bỏ rơi anh. “Khôi!” Cô chạy lại, nhưng khi đến gần, thấy cảnh tượng khủng khiếp trước mắt.
“Không!” Ngân kêu lên, chạy tới. Nhưng Khôi đã ngã quỵ, đầu gục xuống, và chân anh đã bị thương nặng.
“Ngân…” Khôi thều thào, nhìn vào mắt cô. “Em phải… chạy… đi…”“Không! Tôi không thể để anh ở đây!” Ngân quỳ xuống bên cạnh, cảm giác sợ hãi bao trùm. Cô nhìn thấy máu chảy từ chân anh, và nỗi lo lắng dâng trào. “Tôi sẽ cứu anh!”
Khôi cố gắng ngồi dậy, nhưng sức lực đã hoàn toàn rời bỏ. “Em phải… sống… tìm… nhóm…” Anh nói, giọng nói yếu ớt.
Ngân không thể ngừng khóc. Cô cảm thấy từng giọt nước mắt rơi xuống, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Cô đã học được rất nhiều trong trường y, và giờ là lúc để sử dụng tất cả những gì mình biết.
“Khôi, hãy cố gắng nhé!” Ngân nói, giọng kiên quyết. Cô nhanh chóng lấy bộ dụng cụ sơ cứu trong túi ra. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể.”
Khôi nhìn cô, đôi mắt xanh mờ mịt nhưng vẫn đầy hy vọng. “Em… phải… cẩn thận…”
Cô cắn chặt môi, bắt đầu xử lý vết thương. Mặc dù tay run rẩy, nhưng cô tập trung vào từng động tác. Cô biết rằng nếu không nhanh chóng xử lý, Khôi sẽ không sống nổi.
“Ngân, hãy đi… nếu không… họ sẽ tìm thấy em…” Khôi nhắc lại, nhưng Ngân không thể nghe.
“Mọi thứ sẽ ổn!” Cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô dùng bông băng để băng bó vết thương, từng cử chỉ đều tràn đầy lo âu. “Chỉ cần anh sống sót, chúng ta sẽ thoát khỏi nơi này.”
Mồ hôi lăn dài trên trán Khôi, nhưng anh không thể tách rời ánh mắt khỏi Ngân. “Ngân… em là… lý do tôi sống… hãy đi…”
Cô lắc đầu, nước mắt vẫn rơi. “Không. Tôi sẽ không để anh lại đây.”
Khôi cảm thấy sức lực của mình dần cạn kiệt. Nhưng anh biết rằng Ngân không thể ở lại đây lâu. “Em… phải… đi…” Anh thều thào, rồi nhắm mắt lại.
Ngân cảm thấy lòng mình như bị xé nát. Cô không thể để anh ra đi. Trong giây phút đó, cô quyết định. “Khôi, hãy nắm tay tôi!”
Khôi mở mắt, không hiểu cô đang nói gì. “Đừng… để tôi… một mình…”
“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau!” Ngân quyết liệt, nắm chặt tay Khôi. “Tôi sẽ không bỏ rơi anh!”
Một tiếng gào thét từ phía xa vang lên. Ngân biết rằng thời gian không còn nhiều. Cô phải hành động ngay lập tức. “Khôi, hãy cắn răng chịu đựng nhé. Tôi sẽ giúp anh!”
Khôi nắm chặt tay cô, và trong giây phút đó, anh cảm nhận được một sức mạnh nào đó từ Ngân. Dù đau đớn, nhưng anh không thể từ bỏ.
“Chúng ta sẽ sống sót!” Ngân thề hứa, ánh mắt đầy quyết tâm.
Khi tiếng gào thét gần hơn, Ngân nhanh chóng hoàn thành việc băng bó. Cô kéo Khôi đứng dậy, nhưng anh không thể đứng vững. “Đừng… để tôi… một mình…”
“Chúng ta sẽ không rời xa nhau!” Ngân khẳng định, cố gắng đỡ Khôi đứng vững.
Họ không còn thời gian. Ngân biết rằng nếu không tìm cách thoát khỏi đây ngay lập tức, cả hai sẽ không còn cơ hội nào khác. “Theo tôi!” Cô kéo Khôi về phía góc phố, nơi có vẻ an toàn hơn.
Trong lòng Ngân, một nỗi sợ hãi mới bắt đầu hình thành. Họ không chỉ đối mặt với zombie, mà còn với những kẻ thù khác đang rình rập. Nếu không cẩn thận, họ có thể mất tất cả.
“Chạy!” Ngân hét lên, và họ lao vào bóng tối, nơi chỉ có những tiếng thở hổn hển và nhịp tim đập mạnh mẽ trong cuộc chiến sinh tồn không có hồi kết.