Khôi và Ngân vừa chạy được một đoạn ngắn thì tiếng gào thét từ phía sau vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng sự sống chỉ là một sợi dây mong manh. Ngân không dám nhìn lại, chỉ biết kéo Khôi đi, lòng đầy lo lắng. Cô cảm nhận được hơi thở của anh nặng nề, và sức lực của anh dần cạn kiệt.
“Chúng ta phải tìm chỗ trú!” Ngân hối thúc, không còn thời gian cho những suy nghĩ mông lung. Gương mặt Khôi lấm tấm mồ hôi, nhưng anh vẫn gật đầu, cố gắng bước theo cô.
Họ nhanh chóng lẩn vào một tòa nhà cũ kỹ, bóng tối bao trùm như một tấm màn che. Ngân đẩy Khôi vào một góc khuất, nơi ánh sáng chỉ le lói qua các khe hở. Cô quỳ xuống, thở hổn hển, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều đang chực chờ nuốt chửng họ.
“Ngồi xuống, Khôi,” Ngân nhẹ nhàng nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi sẽ kiểm tra vết thương của anh.”
Khôi gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cánh cửa. Anh biết rằng họ không thể ở lại lâu. Ngân vội vàng lấy bộ sơ cứu ra, tay run rẩy nhưng vẫn nhanh chóng kiểm tra vết thương trên chân Khôi.
“Đau lắm không?” Cô hỏi, trong lòng thầm cầu mong anh sẽ không nói rằng quá đau.
“Chỉ là một vết thương nhỏ,” Khôi cố gắng trấn an, nhưng giọng nói của anh không giấu nổi sự đau đớn. “Ngân, em… phải bảo vệ mình.”
“Tôi không thể làm vậy,” Ngân kiên quyết. “Chúng ta là một đội. Nếu anh không sống sót, tôi cũng không thể.”
Cô băng bó cẩn thận, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi lo âu khó tả. Những giây phút im lặng trở nên nặng nề. Khôi nhìn vào mắt Ngân, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng sự kết nối giữa họ đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết.
“Em có biết… Hòa đã từng…” Khôi bắt đầu, nhưng lại ngập ngừng. Câu chuyện về Hòa luôn khiến anh bối rối. Hòa, người bạn thân thiết, luôn là người vui vẻ nhất trong nhóm. Nhưng giờ đây, Khôi lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Đã từng cái gì?” Ngân ngẩng lên, đôi mắt cô đầy sự tò mò. “Có phải anh nghi ngờ về lòng trung thành của anh ấy không?”
Khôi im lặng, nhưng sự băn khoăn trong lòng không thể che giấu. “Tôi không biết nữa. Có điều gì đó trong quá khứ của Hòa mà tôi chưa bao giờ hiểu rõ.”
Ngân thở dài, rồi nhẹ nhàng nói: “Chúng ta không thể để nghi ngờ chia rẽ nhóm. Mọi người đều có quá khứ, và Hòa cũng không ngoại lệ.”Khôi nhìn Ngân, lòng chợt trĩu nặng. “Em nghĩ Hòa có thể phản bội chúng ta không?”
“Tôi không muốn nghĩ như vậy,” Ngân đáp, ánh mắt cô kiên quyết. “Nhưng nếu có điều gì không ổn, chúng ta phải đối mặt với nó. Không thể để sự nghi ngờ làm hại tất cả.”
“Phải, nhưng… tôi không thể bỏ qua cảm giác đó,” Khôi thở dài, ánh mắt rời khỏi Ngân, nhìn về phía cánh cửa. “Nếu Hòa có điều gì giấu giếm, chúng ta sẽ phải chuẩn bị.”
“Được rồi. Chúng ta sẽ theo dõi anh ấy,” Ngân đồng ý. “Nhưng trước tiên, anh phải hồi phục. Chúng ta cần anh trong nhóm.”
Khôi gật đầu, nhưng cảm giác nặng nề vẫn đè nén trong lòng. Họ cần phải tìm ra sự thật về Hòa, nhưng điều đó có thể làm tổn thương nhóm. Thời gian trôi qua, và sự tĩnh lặng dần bị phá vỡ bởi tiếng bước chân từ bên ngoài.
“Có người!” Ngân thì thầm, lòng hoảng loạn. “Chúng ta phải đi ngay!”
Khôi gượng dậy, mặc dù chân anh vẫn đau. “Em dẫn đường.”
Ngân nhìn Khôi, ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng, nhưng không có thời gian cho những câu hỏi. Họ lại lao vào bóng tối, nơi những bí mật và sự nghi ngờ đang chờ đợi họ.
Khi họ ra khỏi tòa nhà, một cơn gió lạnh lướt qua. Thế giới bên ngoài vẫn tĩnh lặng, nhưng sự im lặng đó như một lời cảnh báo. Họ phải đối mặt không chỉ với thây ma, mà còn với những bí mật trong nội bộ mà họ chưa biết.
“Đi nào!” Khôi thúc giục, quyết tâm không để cho sự nghi ngờ làm yếu đi tinh thần của nhóm.
Họ di chuyển qua những con phố vắng vẻ, từng bước chân như một thử thách. Trong lòng mỗi người đều ẩn chứa những nỗi lo riêng, nhưng họ biết rằng chỉ có thể dựa vào nhau để vượt qua những giông bão sắp tới. Sự thật về Hòa đang chờ đợi họ, và họ không thể trốn tránh mãi.
Và giữa những lo lắng, một câu hỏi lớn hơn lại xuất hiện: Liệu lòng trung thành có thể vượt qua được những bí mật tăm tối? Họ sẽ phải tìm ra câu trả lời, trước khi quá muộn.