Khôi và Ngân nép mình sau chiếc xe cũ kỹ, thở hổn hển, ánh mắt lo lắng quan sát những kẻ đang tìm kiếm họ. Cảm giác căng thẳng như một sợi dây kéo căng, một chút nữa thôi có thể đứt gãy.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Ngân hỏi, đôi mắt cô ánh lên sự sợ hãi.
“Chờ một chút, có thể bọn họ sẽ bỏ đi,” Khôi thì thầm, không dám nhúc nhích. Anh cảm nhận rõ ràng nhịp đập của trái tim mình, từng nhịp như tiếng trống dồn dập.
“Nhưng nếu không?” Ngân nhìn anh, giọng nói run rẩy. “Nếu bọn họ không đi?”
Khôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Ngân. “Chúng ta không thể để họ bắt được.” Anh biết, không chỉ là sự sống còn của họ mà còn là sự an toàn của cả nhóm.
Một giọng nói từ phía bên kia vang lên: “Tìm kỹ vào! Chúng ta không thể để những kẻ này thoát.” Khôi nắm chặt súng, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để họ rơi vào tay những kẻ xấu.
“Ngân, tôi sẽ ra ngoài. Cô ở đây, đợi tôi,” Khôi thì thầm, cố gắng trấn an cô.
Ngân gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng. Khôi nhẹ nhàng mở cửa xe, rồi lén lút bò ra ngoài. Anh di chuyển nhanh nhẹn, tận dụng mọi bóng tối để che giấu mình. Những kẻ săn lùng vẫn đang tập trung tìm kiếm, không hề nhận ra sự hiện diện của anh.
Khôi quét mắt quanh khu vực, tìm kiếm một lối thoát. Mọi thứ tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân của bọn họ. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, có lẽ do một kẻ nào đó làm rơi thứ gì đó. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
“Đi thôi!” Khôi ra hiệu cho Ngân. Họ phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi bị phát hiện. Cả hai cùng chạy về phía lối ra, nhưng không ngờ rằng một trong những gã đàn ông đã quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ.
“Chạy đi đâu?” Gã cười khẩy, bước tới gần. “Hai người nghĩ có thể thoát khỏi tôi sao?”
Khôi cảm thấy mồ hôi đổ xuống trán. Anh không thể để Ngân bị tổn thương. “Chúng tôi không có ý gây rối, chỉ muốn rời khỏi đây,” anh cố gắng thuyết phục.
“Rời khỏi? Không dễ như vậy đâu,” gã nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Tôi thích giữ lại những kẻ sống sót.”
Khôi không còn thời gian để suy nghĩ. Anh nhắm súng vào gã, quyết định liều lĩnh. “Lùi lại, nếu không tôi sẽ bắn!”Ngân đứng bên cạnh, ánh mắt lấp lánh sự sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô không muốn nhìn thấy Khôi phải đối mặt với nguy hiểm một mình.
“Ngân, chạy!” Khôi quát lên, tay vẫn giữ chắc súng. Ngân không chần chừ, cô lao về phía lối ra, nhưng gã đàn ông không dễ dàng để họ thoát.
Khôi bắn một phát, viên đạn trúng vào vai gã. Hắn lùi lại, nhưng không hề mất đi sự bình tĩnh. “Các người sẽ phải trả giá cho điều này!” Gã gầm lên, gọi đồng bọn.
Ngân đã kịp chạy ra ngoài, nhưng Khôi vẫn phải đối mặt với kẻ thù. “Chạy nhanh lên, tôi sẽ theo sau!” Khôi hét lên, lòng anh nặng trĩu.
Gã đàn ông cười lớn, “Thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể thoát khỏi tôi.” Hắn tiến lại gần, ánh mắt đầy thù hằn.
Khôi nhìn quanh, tìm kiếm một cơ hội. Lòng quyết tâm dâng cao, anh không thể để Ngân một mình. Trong khoảnh khắc, Khôi quyết định. Anh quay lưng chạy về phía Ngân, mặc kệ những tiếng gọi của gã đàn ông.
“Khôi!” Ngân la lên, nhưng anh không dừng lại. Họ cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Hai người lao ra khỏi tòa nhà, chạy băng qua con phố hoang vắng. Khôi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ đuổi theo, nhưng anh không dám quay lại. Họ cần phải tìm một nơi trú ẩn an toàn.
“Đằng kia!” Khôi chỉ về một góc phố, nơi có vẻ như có thể ẩn nấp. Họ nhanh chóng lao về phía đó, nhưng tiếng bước chân vẫn vang lên phía sau.
“Chúng ta không thể dừng lại!” Ngân thở hổn hển, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy quyết tâm.
“Đúng vậy,” Khôi đáp, nhưng lòng anh nặng trĩu. Họ không chỉ phải đối mặt với những kẻ sống sót, mà còn với những mối đe dọa từ bên trong nhóm của mình.
Khi họ đến gần góc phố, Khôi cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như một điềm báo. “Ngân, hãy cẩn thận. Mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Họ dừng lại, th* d*c, và Khôi nhìn quanh. Thời gian không còn nhiều, và cuộc chiến sinh tồn của họ mới chỉ bắt đầu. Liệu họ có thể vượt qua được thử thách này hay sẽ phải đối mặt với những điều tồi tệ hơn?