Kẻ Sống Sót

Chương 5: Nguồn tài nguyên khan hiếm

Họ thức dậy trong ánh sáng nhợt nhạt của bình minh, mệt mỏi và lo âu. Thực phẩm và nước uống trong kho dự trữ đã gần cạn kiệt, và thời gian không còn nhiều. Khôi nhìn quanh nhóm, cảm giác nặng nề dâng lên khi thấy những ánh mắt tràn đầy lo lắng.

“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa,” Khôi bắt đầu, giọng anh trầm và quyết đoán. “Chúng ta phải ra ngoài, tìm kiếm thực phẩm và nước.”

“Nhưng bên ngoài là cả một bầy thây ma,” Giang phản bác, vẻ mặt không mấy tin tưởng. “Còn có cả những băng nhóm khác nữa. Chúng ta không thể mạo hiểm.”

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Hòa nói, vỗ về Giang. “Nếu không đi, chúng ta sẽ chết đói. Cần phải có kế hoạch.”

Ngân, vẫn giữ vẻ lo lắng, gật đầu. “Nếu chúng ta tìm được một khu vực an toàn, có thể sẽ tìm thấy một số nguồn nước và thực phẩm.”

Khôi đưa tay lên, ngắt lời: “Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm đi tìm nước, nhóm còn lại tìm thực phẩm. Giang, em và Hòa sẽ đi tìm nước. Ngân và tôi sẽ tìm thực phẩm.”

“Nhưng Khôi…” Giang bắt đầu.

“Không có nhưng nhị gì cả,” Khôi cắt ngang, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta phải hành động ngay.”

Nhóm bắt đầu chuẩn bị. Hòa kiểm tra lại vũ khí, trong khi Giang sắp xếp những thứ cần thiết cho chuyến đi. Ngân nhìn Khôi, cô cảm nhận được sự quyết tâm nhưng cũng thấy nỗi lo lắng trong ánh mắt anh. Mọi thứ đều nằm trong sự mạo hiểm.

Khi cả nhóm chia tay, không khí nặng nề bao trùm. Mỗi bước đi ra khỏi căn cứ như một bước vào cõi vô định. Khôi và Ngân đi về phía một siêu thị gần đó, nơi họ hy vọng tìm thấy thực phẩm.

“Chúng ta có thể gặp rắc rối,” Ngân thận trọng nói khi họ tiến gần đến siêu thị.

“Đúng, nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ không có gì cả,” Khôi trả lời, sự quyết tâm trong giọng nói. “Hãy nhớ rằng chúng ta không chỉ tìm kiếm thực phẩm, mà còn phải sống sót.”

Khi bước vào siêu thị, không khí trong đó thật im ắng. Những kệ hàng trống không, chỉ còn lại những vết tích của một cuộc sống đã qua. Khôi nhặt một vài hộp thực phẩm còn sót lại, nhưng lòng anh không nguôi lo lắng.

“Có tiếng động,” Ngân thì thầm, ánh mắt cô dán chặt vào một góc tối.

Khôi ngay lập tức dừng lại, lắng nghe. Tiếng động lạo xạo vang lên từ phía sau kệ hàng. Anh rút súng, ra hiệu cho Ngân im lặng. Họ từ từ tiến về phía âm thanh, tim đập nhanh trong lồng ngực.

Một bóng người xuất hiện, nhưng không phải là zombie. Đó là một thành viên của băng nhóm khác. Gã đàn ông có vẻ ngoài hầm hố, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt đầy tính toán. “Đừng có động đậy,” gã nói, giọng lạnh lùng. “Các người đang ở trong lãnh thổ của chúng tôi.”Khôi không nao núng. “Chúng tôi chỉ tìm thực phẩm. Không có ý định gây rối.”

“Thực phẩm? Thật buồn cười,” gã cười khẩy. “Cái gì các người có thể mang lại cho tôi?”

“Chúng tôi không có gì để trao đổi,” Khôi nói, cố giữ bình tĩnh. “Nhưng chúng tôi không muốn gây hấn.”

“Rất tiếc, tôi không tin tưởng vào những lời hứa,” gã bước tới, áp sát. “Chúng ta có thể giải quyết mọi chuyện theo cách hòa bình… hoặc không.”

Khôi nắm chặt súng, cảm giác căng thẳng dâng lên. “Hãy để chúng tôi đi. Chúng tôi không có ý định gây rối.”

“Đáng tiếc, tôi không có ý định để các người sống sót,” gã đàn ông khẽ cười, lùi lại một bước và ra hiệu cho những người khác xuất hiện từ bóng tối.

Trong khoảnh khắc, Khôi cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. Nhưng anh không thể để Ngân và mình rơi vào tay kẻ thù. “Ngân, chạy!” Khôi quát lên.

Ngân không chần chừ, cô quay người chạy về phía lối ra. Khôi bắn một phát, nhưng gã đã né được. Tiếng súng vang lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Những bóng người từ phía sau ập tới, và Khôi cảm nhận được cơn sóng sợ hãi cuộn trào.

“Chạy nhanh lên!” Khôi hét lớn, cố gắng bám theo Ngân. Họ lao ra khỏi siêu thị, nhưng những gã đàn ông kia đã không bỏ cuộc. Tiếng chân đuổi theo vang lên ở phía sau.

Ngân và Khôi chạy băng qua con phố hoang vắng, trái tim đập thình thịch. Họ cần tìm nơi trú ẩn, nhưng xung quanh chỉ toàn là sự tĩnh lặng đáng sợ. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp,” Ngân nói, thở hổn hển.

“Đằng kia!” Khôi chỉ về phía một tòa nhà bỏ hoang. Họ lao vào, trốn sau một chiếc xe cũ kỹ. Tiếng bước chân ngày càng gần, và Khôi cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao.

“Chúng ta không thể ở đây mãi,” Ngân nhấn mạnh, ánh mắt cô hoảng loạn.

“Chờ một chút,” Khôi thì thầm, căng thẳng nhìn ra ngoài. Những gã đàn ông đang tìm kiếm, nhưng họ không biết rằng Khôi và Ngân đang ở ngay gần đó.

“Có thể chúng ta cần một kế hoạch khác,” Khôi nghĩ thầm, lòng đầy trăn trở. Nếu không tìm ra cách đối phó, họ sẽ không chỉ mất thực phẩm mà còn cả mạng sống.

Khôi biết rằng cuộc sống của họ phụ thuộc vào quyết định tiếp theo. Nhưng giờ đây, không chỉ là cuộc chiến với zombie, mà còn là cuộc chiến với những kẻ sống sót khác. Tất cả chỉ mới bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn