Khôi bước ra khỏi tòa nhà cũ, nơi nhóm của anh vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời đang lặn dần, nhuộm màu đỏ rực cả bầu trời. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Những thây ma đã bị tiêu diệt, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh vẫn không nguôi.
“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn,” Khôi nói với nhóm, ánh mắt quét qua từng thành viên. Giang gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Hòa vẫn đang lau vết máu trên búa, trong khi Ngân đứng bên cạnh, khuôn mặt thoáng chút lo lắng.
“Nhưng nơi nào?” Ngân hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm. “Chúng ta không biết còn bao nhiêu thây ma ở quanh đây.”
“Tôi có một vài địa điểm trong đầu,” Khôi đáp, “Nhưng chúng ta phải di chuyển nhanh. Thời gian không còn nhiều.”
Trong khi nhóm chuẩn bị, một bóng người xuất hiện từ phía xa, lặng lẽ tiến lại gần. Khôi nheo mắt, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. “Cẩn thận,” anh nhắc nhở, tay nắm chặt búa.
Bóng người đó tiến lại gần hơn, và khi ánh sáng chiếu rõ, Khôi nhận ra đó là một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt hốc hác, nhưng ánh mắt lại đầy toan tính. “Chào các bạn,” hắn nói, giọng điềm tĩnh. “Tôi là Phạm Minh Tùng.”
Khôi cảnh giác, không thích sự tự tin của kẻ lạ. “Có việc gì không?” anh hỏi, ánh mắt không rời khỏi hắn.
“Tôi biết các bạn đang tìm kiếm nguồn tài nguyên,” Tùng bắt đầu, nụ cười nhếch môi. “Tôi có thể giúp đỡ.”
“Giúp đỡ?” Giang lặp lại, giọng nghi ngờ. “Tại sao chúng tôi lại tin tưởng vào một kẻ lạ mặt như anh?”
Tùng không tỏ ra bối rối. “Bởi vì tôi có thông tin về một kho chứa thực phẩm và nước sạch. Nơi đó an toàn hơn những gì các bạn đang trải qua.”
Khôi trao đổi ánh mắt với Giang, rồi nhìn Hòa và Ngân. Một phần trong anh cảm thấy nghi ngờ, nhưng một phần khác lại thấy mời gọi bởi lời hứa hẹn của Tùng. “Có gì đảm bảo rằng anh không dẫn chúng tôi vào bẫy?” Khôi hỏi.
“Đó là một lựa chọn,” Tùng trả lời, giọng điềm tĩnh. “Nhưng hãy nghĩ xem, nếu các bạn không thử, các bạn sẽ tiếp tục sống trong sợ hãi và thiếu thốn. Tôi có thể cho các bạn thứ mà các bạn cần.”
“Thứ mà anh cần là gì?” Hòa cắt ngang, vẻ mặt nghi ngờ. “Tôi không tin rằng anh lại tốt bụng như vậy.”“Thú vị,” Tùng nói, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi cần những người có năng lực. Các bạn có thể giúp tôi xây dựng một căn cứ mạnh mẽ. Một nơi mà những kẻ yếu đuối sẽ không có chỗ đứng.”
Khôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn ta không chỉ muốn giúp đỡ, mà còn muốn lợi dụng họ. “Chúng tôi không có ý định gia nhập bất kỳ ai,” anh cương quyết. “Chúng tôi chỉ muốn sống sót.”
Tùng nhún vai, nụ cười vẫn không rời khỏi khuôn mặt. “Tùy các bạn. Nhưng hãy nhớ, trong thế giới này, chỉ có những kẻ mạnh mới sống sót. Nếu các bạn từ chối, tôi sẽ không ngần ngại tìm kiếm những người khác.”
Vừa dứt lời, hắn quay người bước đi, để lại một không khí căng thẳng. Khôi nhìn theo, lòng trĩu nặng. Hắn ta không phải là một người bình thường. “Chúng ta không thể để hắn tiếp cận nhóm mình,” Giang nói, giọng lo lắng.
“Đúng vậy,” Khôi đáp. “Nhưng có thể chúng ta cần phải theo dõi hắn. Nếu hắn nói thật, có thể chúng ta sẽ tìm được một cơ hội.”
“Cơ hội hay cái bẫy?” Hòa hỏi, vẻ mặt không mấy tin tưởng.
“Không có gì là chắc chắn,” Khôi nói, “Nhưng chúng ta không thể để mình rơi vào tình thế tuyệt vọng. Hãy giữ liên lạc với nhau và sẵn sàng hành động.”
Nhóm của Khôi tiếp tục di chuyển, cảm giác bất an vẫn đeo bám. Họ đã từng trải qua nhiều thử thách, nhưng sự xuất hiện của Tùng như một dấu hiệu cho thấy mọi thứ chưa kết thúc. Một nỗi lo lắng mới dâng lên trong lòng mỗi người: liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những kẻ thao túng như hắn?
Khi trời tối dần, nhóm tìm được một khu vực nhỏ để nghỉ ngơi. Mọi người quây quần bên nhau, bàn bạc về những gì đã xảy ra. Hòa là người đầu tiên lên tiếng. “Nếu hắn thực sự có thông tin, chúng ta nên cân nhắc.”
“Nhưng giá phải trả có thể là rất lớn,” Giang nhấn mạnh.
“Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội,” Khôi nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Tôi sẽ không để cho bất kỳ ai trong nhóm mình phải chịu đựng thêm nữa.”
Ngân im lặng, nhưng ánh mắt cô chứa đựng sự lo lắng. “Chúng ta phải cẩn thận.”
Khi đêm xuống, ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ dần tắt, nhưng trong lòng Khôi, ngọn lửa quyết tâm lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn ta đã xuất hiện, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.