Kẻ Sống Sót

Chương 17: Sức mạnh dị năng

Khi cuộc chiến với Đạt diễn ra ác liệt, một âm thanh lạ vang lên, thu hút sự chú ý của cả nhóm. Tiếng động phát ra từ phía sau, nơi Thúy Ngân đang đứng. Cô cảm thấy một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, như thể có điều gì đó đang kêu gọi cô.

“Ngân! Cẩn thận!” Khôi hô to khi thấy cô đứng yên, ánh mắt đờ đẫn. Nhưng cô không thể rời khỏi vị trí, như thể một sức mạnh vô hình đang giữ cô lại.

Đột nhiên, một luồng sáng chói lòa xuất hiện, bao quanh Ngân. Mọi người trong nhóm đều dừng lại, không ai dám cử động. Ngân cảm thấy mình như bị cuốn vào một cơn lốc, và trong khoảnh khắc, những hình ảnh từ quá khứ hiện lên trước mắt. Cô thấy mình đang đứng giữa một đám đông, những người bạn học cùng lớp, những nụ cười, những kỷ niệm đẹp đẽ. Nhưng rồi tất cả biến mất, chỉ còn lại nỗi đau và sự mất mát.

“Ngân!” Hương Giang gọi, giọng cô đầy lo lắng.

Khi ánh sáng dần tắt, Ngân đứng đó, vẫn còn ngơ ngác nhưng ánh mắt đã khác. Một sức mạnh kỳ lạ hiện lên trong cô, như thể những ký ức và cảm xúc đã chảy vào huyết quản, thổi bùng lên một ngọn lửa mới. Cô cảm nhận được năng lượng trong cơ thể, một điều gì đó mà trước đây cô chưa bao giờ trải qua.

“Cái gì vừa xảy ra?” Hòa hỏi, ánh mắt không rời khỏi Ngân.

“Em... không biết,” Ngân đáp, giọng nói run rẩy. “Nhưng em cảm thấy... mạnh mẽ hơn.”

Khôi không mất thời gian, “Nếu em có khả năng gì đó, hãy dùng nó!”

Ngân gật đầu, cảm giác hồi hộp và lo lắng hòa quyện. Cô nhìn về phía Đạt, người đang đứng đó, ánh mắt lấp lánh sự tàn ác. “Em sẽ cố gắng!”

Cô đưa tay ra, và một luồng sáng xanh nhạt bắt đầu phát ra từ bàn tay. Ngân cảm nhận được sức mạnh từ nguồn năng lượng bên trong, và cô dồn tất cả vào một cú đánh. Một chùm sáng bùng nổ, lao thẳng về phía Đạt, làm hắn bất ngờ.

“Cái quái gì vậy?!” Đạt kêu lên, cố gắng né tránh. Nhưng không kịp, ánh sáng va vào hắn, khiến hắn loạng choạng.

“Tiếp tục đi!” Hương Giang hô lên, “Chúng ta phải tận dụng cơ hội này!”

Khôi lao về phía Đạt, không cho hắn thời gian hồi phục. Hòa cũng tham gia, cùng với Ngân, tạo thành một sức mạnh đồng đội chưa từng có. Mọi thứ như hòa quyện lại, tạo nên một vòng tròn ánh sáng bao quanh họ.

“Ngân, hãy tập trung!” Giang nhắc nhở, “Sức mạnh của em có thể giúp chúng ta.”

Ngân thở sâu, cố gắng tìm kiếm nguồn năng lượng bên trong. Cô thấy những hình ảnh của những người đã mất, và đó chính là động lực để cô tiếp tục. “Em có thể làm được!” cô thầm thì.Một lần nữa, cô đưa tay ra, và một luồng sáng mạnh mẽ hơn lần trước phóng ra, hướng thẳng về phía Đạt. Lần này, ánh sáng không chỉ làm hắn loạng choạng mà còn khiến hắn cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết mà nhóm đã xây dựng. Hắn loạng choạng, sự tàn bạo trong ánh mắt dần thay thế bằng sự hoảng sợ.

Khôi không bỏ lỡ thời cơ, anh lao vào, cú đấm của anh không chỉ mang theo sức mạnh của cơ bắp mà còn là sức mạnh của lòng quyết tâm. “Đến lúc phải trả giá!” anh gầm lên.

Đạt bị đánh trúng, loạng choạng lùi lại. “Không! Các người không thể làm thế này!” Hắn hét lên, nhưng sự kháng cự của hắn đã yếu đi.

Ngân cảm thấy sức mạnh trong người dần giảm, nhưng cô không từ bỏ. “Chúng ta phải kết thúc nó!” cô thốt lên.

Mọi người trong nhóm đều tập trung vào Đạt, không ai còn nghi ngờ về sức mạnh mà Ngân đã mang lại. Họ cùng nhau tấn công, không chỉ bằng sức mạnh thể chất mà còn bằng sự đoàn kết và tình bạn.

Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên phương diện thể xác, mà còn là cuộc chiến nội tâm, khi mỗi người trong nhóm đều chiến đấu để vượt qua nỗi đau và những ký ức tồi tệ. Họ đã tìm thấy sức mạnh từ chính bản thân và từ nhau, và đó chính là điều mà Đạt không thể hiểu.

Cuối cùng, Đạt ngã xuống, không còn sức lực để đứng vững. Nhóm của Khôi đứng xung quanh, thở hổn hển, nhưng ánh mắt họ không còn sợ hãi. Họ đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

Ngân vẫn đứng đó, hơi thở gấp gáp, cảm giác như vừa trải qua một cơn bão. “Em... em đã làm được,” cô thì thầm, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.

Khôi nhìn vào mắt Ngân, không thể tin rằng họ đã vượt qua được thử thách này. “Chúng ta đã làm được!” anh nói, giọng đầy tự hào.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một cảm giác bất an lại dâng lên. Đằng xa, những tiếng động lạ vang lên, như thể có điều gì đang đến gần. Khôi và nhóm nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Hương Giang lên tiếng, “Có thể còn nhiều kẻ thù khác đang đến.”

Khôi gật đầu, “Chúng ta cần phải di chuyển. Tìm một nơi an toàn.”

Nhưng khi họ vừa định rời đi, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, khiến cả nhóm quay lại. Một bóng đen khổng lồ xuất hiện, chặn lối ra. Họ không thể tin vào mắt mình. Cơn ác mộng chưa kết thúc.

“Chuẩn bị sẵn sàng!” Khôi quát lên, quyết tâm không để bất kỳ ai bị tổn thương thêm nữa. Trong lòng anh, một ngọn lửa mới bùng cháy. Cuộc chiến chưa kết thúc, và họ vẫn phải tiếp tục chiến đấu để sống sót.

truyenfull,truyenfull vn