Khôi đứng im, lòng đầy căng thẳng, khi ánh mắt anh chạm vào Tùng. Hắn đứng đó, với nụ cười lạnh lùng, như thể tất cả những gì đã xảy ra đều chỉ là một trò chơi. Không khí xung quanh họ nặng nề, như thể thời gian đã ngừng lại.
“Cuối cùng cũng gặp lại, Khôi,” Tùng nói, giọng điệu trêu chọc. “Tao đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi.”
Khôi nắm chặt tay, cảm giác như có một ngọn lửa đang cháy trong lòng. “Mày đã tước đi tất cả của tao,” anh gằn giọng. “Tao sẽ không để mày thoát.”
Tùng bước lên một bước, ánh mắt hắn như lửa. “Cảm xúc của mày thật dễ đoán. Nhưng mày có chắc mày chỉ muốn trả thù? Hay mày cũng sợ hãi rằng mình sẽ trở thành giống như tao?”
Những lời của Tùng như một nhát dao đâm sâu vào tâm trí Khôi. Anh không chỉ đang chiến đấu với kẻ thù bên ngoài mà còn với chính mình. Mối hận thù, nỗi đau mất mát, và sự sợ hãi đang đè nặng lên vai. “Tao sẽ không trở thành như mày,” Khôi đáp, giọng kiên quyết.
“Vậy hãy chứng minh điều đó,” Tùng thách thức, rồi bất ngờ lao về phía Khôi, đôi tay hắn rút ra một con dao sắc bén.
Khôi phản ứng nhanh, né người sang một bên. Hắn đâm trượt, nhưng sức mạnh của cú đâm khiến Khôi lảo đảo. Anh quay lại, nắm lấy một khúc gỗ bên cạnh, định tấn công. “Mày không thể thoát khỏi những gì đã làm!”
“Tao đã sống sót trong thế giới này bằng cách nào đó. Mày chỉ là một kẻ yếu đuối!” Tùng cười khẩy, nhưng giọng hắn có phần lo lắng.
Khôi không cho hắn thời gian để chuẩn bị, anh lao tới, khúc gỗ vung lên như một vũ khí. Trong khoảnh khắc này, nỗi đau và quyết tâm hòa quyện thành một. Hắn tránh được đòn tấn công, nhưng Khôi không dừng lại. Anh đã sống sót qua nhiều thử thách, và lần này cũng không phải ngoại lệ.
“Ngừng lại!” Giang hét lên từ phía sau, nhưng Khôi đã không còn nghe thấy gì ngoài tiếng đập mạnh của tim mình.
“Mày không thể đánh bại tao, Khôi,” Tùng nói, giọng đầy kiêu ngạo. “Mày nghĩ rằng mình có thể cứu những người khác trong khi chính bản thân mình cũng không thể vượt qua nỗi sợ hãi?”
Khôi dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Tao không chỉ chiến đấu cho bản thân. Tao còn chiến đấu cho những người đã mất, cho nhóm của tao.”
“Nhóm của mày?” Tùng cười, “Chúng sẽ bị mày bỏ rơi thôi.”
Khôi nhắm mắt, hình ảnh của Ngân, Hòa, và Giang hiện lên trong tâm trí. Họ đã đứng bên nhau, vượt qua bao thử thách. Anh không thể để họ phải gánh chịu thêm nữa. Lòng quyết tâm lại bùng lên.
“Mày có thể làm mọi thứ để thao túng người khác, nhưng mày không thể thao túng được tao!” Khôi gào lên, lao về phía Tùng một lần nữa.
Cả hai va chạm, tiếng kim loại va vào nhau vang lên, nhưng lần này Khôi không chỉ dựa vào sức mạnh. Anh nhớ lại những gì Giang đã dạy, cách phân tích điểm yếu của kẻ thù. Anh áp sát, dùng khúc gỗ quật vào tay Tùng, khiến hắn đánh rơi con dao.“Đúng là mày đã sống sót, nhưng không có nghĩa là mày có thể thắng!” Khôi nói, ánh mắt rực lửa.
Tùng lùi lại, ánh mắt hoảng loạn. “Mày không thể thắng được! Mày chỉ là một kẻ sống sót!”
Khôi không dừng lại. “Tao sẽ cho mày thấy thế nào là sống sót thật sự!” Anh tiến lên, quyết tâm không cho Tùng một cơ hội nào.
Một cú đấm mạnh mẽ từ Khôi trúng vào mặt Tùng, làm hắn ngã xuống đất. Sự tàn nhẫn trong ánh mắt hắn dần thay thế bằng sự sợ hãi. Khôi đứng đó, thở hổn hển, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang dần sáng lên.
“Đừng nghĩ rằng mày có thể dễ dàng thoát khỏi những gì đã gây ra,” Khôi nói, nhưng trong lòng anh trỗi dậy một sự mâu thuẫn. Anh đã từng khao khát trả thù, nhưng giờ đây, sự sống còn của những người bên cạnh mới là điều quan trọng nhất.
Tùng nằm dưới đất, đôi mắt vẫn ánh lên sự kiêu ngạo. “Mày sẽ không bao giờ có được điều đó. Mày chỉ là một kẻ sống sót, không có gì hơn.”
Khôi cảm thấy một cơn bão trong lòng. Anh có thể kết thúc mọi thứ ngay bây giờ, nhưng cái giá phải trả là gì? Hắn là kẻ đã tước đi gia đình anh, nhưng nếu anh giết hắn, anh sẽ trở thành giống như hắn.
“Tao không muốn trở thành như mày,” Khôi nói, lòng kiên quyết. “Tao muốn sống trong thế giới này với những người mà tao yêu thương.”
Tùng nhìn thẳng vào mắt Khôi, “Mày sẽ hối hận.”
“Không, tao sẽ không hối hận,” Khôi đáp, giọng đầy tự tin.
Nhưng ngay khi Khôi quay lưng, một tiếng động vang lên từ phía sau. Hắn, Tùng, đã rút một khẩu súng ra. “Mày nghĩ rằng tao sẽ để mày đi dễ dàng như vậy sao?”
Khôi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh xoay người lại, nhưng đã quá muộn. Một phát súng vang lên, và thế giới xung quanh anh như ngưng lại.
“Khôi!” Giang kêu lên, nhưng tất cả đều mờ dần trong mắt anh. Anh đã đứng trước ngưỡng cửa của quyết định, nhưng giờ đây, mọi thứ lại trở nên mơ hồ.
Trong khoảnh khắc ấy, Khôi biết rằng sự sống còn không chỉ nằm ở việc trả thù, mà còn là khả năng lựa chọn giữa cái ác và cái thiện. Anh không thể để sự trả thù dẫn dắt mình. Thế giới vẫn còn đó, và anh phải sống sót vì những người còn lại.
Khi tiếng súng vang lên, mọi thứ dần chìm vào bóng tối. Liệu Khôi có thể vượt qua được khoảnh khắc này? Liệu ánh sáng có thể lóe lên trong bóng đêm? Mọi thứ đều chưa rõ ràng, và câu chuyện chỉ mới bắt đầu.