Kẻ Sống Sót

Chương 16: Đối mặt với Vũ Quốc Đạt

Khôi dẫn đầu nhóm, họ lặng lẽ tiến vào khu vực của Vũ Quốc Đạt. Ánh đèn yếu ớt từ những ngôi nhà đổ nát phát ra ánh sáng mờ ảo, tạo nên không khí nặng nề và đầy căng thẳng. Mỗi bước đi của họ đều phải được tính toán cẩn thận, không chỉ để tránh sự phát hiện của kẻ thù mà còn để bảo vệ bản thân khỏi những nguy hiểm bất ngờ.

“Đến nơi rồi,” Khôi thì thầm khi họ dừng lại ở một góc khuất, nơi có thể quan sát toàn cảnh khu vực căn cứ của Đạt. Những người lính canh đứng gác, ánh mắt sắc lẹm, luôn sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.

“Chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận mà không bị phát hiện,” Giang nói, đôi mắt cô chăm chú vào màn hình điện thoại. “Để tôi thử hack vào hệ thống an ninh.”

“Cẩn thận nhé,” Hòa nhắc nhở, trong khi anh kiểm tra lại vũ khí. “Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ rối tung lên.”

Giang gật đầu, tập trung vào công việc của mình. Chỉ trong vài phút, cô đã xâm nhập vào hệ thống và những thông tin về vị trí của các lính canh bắt đầu hiện ra trên màn hình. “Có ba người đứng gác ở phía đông, một ở phía tây và hai ở phía bắc. Chúng ta có thể lợi dụng khoảng trống ở phía nam để tiến vào.”

“Được, chúng ta sẽ chia thành hai đội,” Khôi quyết định. “Một đội sẽ tiếp cận từ phía nam, trong khi đội còn lại sẽ tạo phân tán từ phía bắc.”

Ngân, mặc dù có vẻ lo lắng, vẫn lên tiếng. “Nếu có chuyện gì không ổn, chúng ta phải biết cách rút lui ngay lập tức.”

“Chúng ta không thể rút lui,” Khôi khẳng định. “Chúng ta đã đến đây để giải cứu Giang và đối mặt với Đạt. Mỗi người trong nhóm đều có trách nhiệm.”

Tâm trạng căng thẳng khiến không khí trở nên nặng nề. Họ đều hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu với kẻ thù, mà còn là một thử thách lớn với lòng trung thành và tình bạn.

Khi họ sẵn sàng, Khôi hít một hơi thật sâu. “Đi thôi.” Họ bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng, như những bóng ma lướt qua bóng tối.

Khi đến gần vị trí của Đạt, họ nhận ra căn cứ được bảo vệ rất nghiêm ngặt. Những bức tường cao và hàng rào điện tử khiến việc tiếp cận trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. “Phải làm sao đây?” Hòa hỏi, ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng.

“Chúng ta cần đánh lạc hướng họ,” Giang đề xuất. “Tôi có thể tạo một tín hiệu giả để khiến họ tập trung vào một hướng khác.”

“Được,” Khôi đồng ý. “Nhưng phải nhanh chóng.”

Giang lập tức bắt tay vào việc, trong khi Khôi và Hòa chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tấn công. Ngân đứng bên cạnh, hồi hộp nhưng vẫn giữ vững tinh thần. Cô biết rằng đây là thời khắc quan trọng, không chỉ cho nhóm mà còn cho cả những người khác mà họ đang chiến đấu vì.

“Xong rồi,” Giang nói, ánh mắt cô ánh lên sự tự tin. “Họ đang di chuyển về phía tín hiệu giả.”

Khôi ra hiệu cho mọi người. “Đi thôi!” Họ nhanh chóng lẻn vào trong, sử dụng sự hỗ trợ của bóng đêm để che giấu mình.

Khi họ vào đến trong căn cứ, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh đèn chói lóa từ những chiếc đèn pin của lính canh khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Khôi dẫn đầu, anh cảm nhận được sự hồi hộp trong từng nhịp tim của mọi người.

“Chúng ta phải tìm Giang ngay lập tức,” Khôi nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói của anh.

“Ở đây!” Giang cất tiếng, chỉ tay vào một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. “Tôi cảm thấy có điều gì đó ở đó.”Họ tiến về phía cánh cửa, nhưng không ngờ rằng phía bên kia chính là nơi ẩn náu của Vũ Quốc Đạt. Khôi cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng. “Đừng để bị phát hiện,” anh nhắc nhở.

Khi họ mở cửa, một ánh sáng chói lòa bỗng dưng ập vào, và họ thấy Đạt đứng đó, mỉm cười lạnh lùng. “Cuối cùng thì cũng đến,” hắn nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Tôi đã chờ đợi các người.”

Khôi cảm thấy sự giận dữ dâng trào. “Đừng mong thoát khỏi tội ác của mình,” anh gầm lên.

“Thú vị đấy,” Đạt đáp, ánh mắt hắn lấp lánh sự tàn ác. “Hãy xem ai là kẻ sống sót.”

Ngay lập tức, cuộc chiến bắt đầu. Đạt lao vào, sức mạnh của hắn như một cơn bão. Khôi nhanh chóng phản ứng, tránh được cú đánh đầu tiên và đấm trả. Tiếng va chạm vang lên, thể hiện sự khốc liệt của cuộc chiến.

Hòa và Giang cũng tham gia, mỗi người đều chiến đấu hết mình. Ngân đứng ở phía sau, lo lắng nhưng không dám rời mắt khỏi cuộc chiến. Cô biết rằng nếu có cơ hội, cô sẽ phải hỗ trợ nhóm.

Khi Khôi và Đạt giao tranh, Hòa cố gắng tìm kiếm cơ hội để tấn công từ bên hông. Giang, với khả năng phân tích nhạy bén, nhanh chóng tìm ra điểm yếu của Đạt và chỉ dẫn cho Khôi. “Hắn đang mất tập trung! Tập trung vào tay trái của hắn!”

Khôi lập tức điều chỉnh, lao vào với một cú đấm mạnh mẽ, nhưng Đạt vẫn kịp thời né tránh. Hắn quay lại, ánh mắt đầy thù hận. “Các người không thể thắng!”

“Chúng ta không bao giờ từ bỏ!” Khôi đáp lại, quyết tâm không lùi bước.

Cuộc chiến kéo dài, mỗi người trong nhóm đều cảm thấy sức lực cạn kiệt. Họ đã làm mọi thứ để chống lại kẻ thù tàn bạo, nhưng Đạt vẫn không hề dễ dàng bị đánh bại. Hắn là một chiến binh khét tiếng, và mỗi cú đấm của hắn đều mang theo sức mạnh của sự tàn nhẫn.

Giang nhận ra rằng họ cần một kế hoạch mới. “Chúng ta phải phối hợp lại!” cô hô lên. “Tôi sẽ tạo ra một tín hiệu để dụ hắn ra ngoài!”

Khôi gật đầu, “Làm đi!”

Giang nhanh chóng thiết lập tín hiệu, và ngay khi Đạt bị phân tâm, Hòa tận dụng thời cơ, lao về phía hắn, tấn công mạnh mẽ. Cú đánh bất ngờ khiến Đạt loạng choạng, nhưng hắn ngay lập tức lấy lại thăng bằng và phản công.

Khôi không bỏ lỡ cơ hội, anh lao vào tấn công, quyết tâm kết thúc cuộc chiến này. Trong khoảnh khắc căng thẳng, ánh mắt của Khôi và Đạt chạm nhau, và mọi thứ như dừng lại. Khôi hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là để sống sót mà còn là để lấy lại công lý cho những người đã mất.

“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi nào ngươi phải trả giá!” Khôi gầm lên.

Cuộc chiến tiếp tục, và những cú đấm, những cú đá diễn ra như một điệu múa nguy hiểm. Mỗi người trong nhóm đều cảm nhận được sức mạnh của tình bạn, của sự đoàn kết. Họ không chỉ chiến đấu cho chính mình, mà còn cho tất cả những người mà họ yêu thương.

Khi Đạt dần dần bị đẩy vào thế yếu, một tia hy vọng lóe lên trong lòng nhóm. Nhưng liệu họ có thể đánh bại hắn trước khi quá muộn? Cuộc chiến sinh tử này chưa bao giờ dễ dàng, và những gì đang chờ đợi phía trước sẽ quyết định số phận của tất cả.

Mỗi giây trôi qua, sự hồi hộp càng gia tăng. Ai sẽ là người sống sót cuối cùng?

truyenfull,truyenfull vn