Khôi dẫn đầu, Ngân đi theo sau, cả hai lén lút tiến vào kho hàng tối tăm. Ánh đèn mờ từ những ngọn đèn huỳnh quang hắt ra, tạo nên những bóng đổ dài kỳ quái. Khôi nín thở, từng bước chân của họ vang lên như tiếng trống trong đêm tĩnh lặng.
“Phía bên trái, có hai tên,” Khôi thì thầm, chỉ tay về hướng đó. Ngân gật đầu, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng bủa vây.
Hòa đang ở phía ngoài, anh nấp sau một chiếc xe tải cũ kỹ, theo dõi tình hình. “Mọi thứ ổn, các cậu cứ tiếp tục,” anh nói qua bộ đàm, giọng điệu đầy tự tin.
Khôi và Ngân tiếp cận gần hơn. Họ có thể nghe thấy tiếng nói của Tùng vọng ra từ trong kho, giọng điệu đầy tự mãn. “Chúng sẽ không bao giờ tìm thấy cô ấy. Đúng là một lũ ngu ngốc.”
“Chúng ta phải vào trong,” Khôi nói, quyết tâm không thể lay chuyển. “Ngân, chuẩn bị sẵn sàng.”
Ngân gật đầu, nhưng lòng vẫn lo lắng. Họ cần phải hành động nhanh chóng trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ. Đột nhiên, một trong hai tên gác quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
“Người nào đó!” hắn kêu lên, rút súng ra.
Khôi không chần chừ, lao về phía trước, cú đấm mạnh mẽ khiến tên gác ngã xuống. Ngân lập tức xông vào hỗ trợ, nhưng tiếng súng đã vang lên. Họ không còn thời gian để suy nghĩ.
“Chạy!” Khôi hô lên, cảm giác sợ hãi len lỏi trong lòng. Họ phải cứu Giang, không thể để cô ấy rơi vào tay Tùng.
Tiếng súng vang dội, Khôi nhảy về phía góc tường, nấp sau một thùng hàng. “Ngân, cậu có thấy Giang không?” anh hỏi, thở hổn hển.
“Không… nhưng có thể cô ấy đang ở phía trong,” Ngân đáp, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta phải tìm cách vào trong,” Khôi quyết định, nắm chặt tay. “Tôi sẽ dụ chúng ra ngoài, cậu vào trong tìm Giang.”
“Không, tôi sẽ không để cậu một mình,” Ngân khăng khăng. “Chúng ta là một đội.”
Khôi nhìn thẳng vào mắt Ngân, cảm nhận được sự kiên quyết của cô. “Được rồi, chúng ta sẽ cùng nhau.”
Họ bắt đầu di chuyển, lén lút giữa những thùng hàng. Tiếng đạn nổ và tiếng la hét từ bên trong kho hàng khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Hòa, từ vị trí nấp, nhìn thấy hai tên gác khác đang lao ra, anh quyết định hành động.
“Lên!” Hòa hét, lao ra khỏi chỗ nấp, nhắm vào tên gần nhất. Một viên đạn bay ra, trúng vào chân tên đó, khiến hắn ngã quỵ.
“Được rồi, bây giờ!” Khôi ra hiệu cho Ngân, cả hai chạy về phía cửa kho. Họ vừa bước vào thì một làn đạn chợt vút qua. Khôi kịp thời né tránh, nhưng Ngân bị trúng.
“Ngân!” Khôi hốt hoảng, vội vã lao về phía cô. “Cô có sao không?”“Chỉ là xây xát nhẹ,” Ngân đáp, cố gắng đứng dậy dù chân đau buốt. “Chúng ta phải tiếp tục.”
Khôi nắm lấy tay cô, cả hai cùng nhau xông vào bên trong. Không khí trong kho hàng ngột ngạt, tiếng kêu thét và sự hỗn loạn tràn ngập. Họ thấy Tùng đứng ở giữa, cười khẩy khi nhìn thấy họ.
“Cuối cùng cũng đến,” hắn nói, ánh mắt đầy thách thức. “Các người sẽ không bao giờ cứu được cô ấy.”
Khôi cảm nhận được sự tức giận dâng trào. “Đừng coi thường chúng tôi, Tùng. Chúng tôi sẽ kết thúc mọi chuyện này.”
Tùng chỉ tay về phía họ. “Giết chúng!”
Bên trong kho, những tên đàn em của Tùng lao vào, và một trận chiến nổ ra. Khôi và Ngân chiến đấu bên nhau, sự ăn ý giữa họ thể hiện rõ ràng. Khôi lao vào, đấm vào mặt một tên, trong khi Ngân dùng chân đá vào bụng một tên khác.
“Chúng ta phải tìm Giang!” Ngân hô lên giữa tiếng động hỗn loạn.
“Ở đâu?” Khôi hỏi, nhanh chóng đánh gục thêm một tên nữa.
Ngân nhìn quanh, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Tôi không biết… có thể bên kia!” Cô chỉ vào một cánh cửa bên trái.
“Được rồi, đi!” Khôi hô lên, cả hai chạy về phía cánh cửa đó. Tiếng súng vẫn nổ vang, nhưng họ không thể dừng lại. Họ cần phải tìm Giang, và không gì có thể ngăn cản họ.
Khi đến cánh cửa, Khôi đẩy mạnh và bước vào. Bên trong là một căn phòng tối, mùi ẩm mốc nồng nặc. Giang đang bị trói trên ghế, gương mặt cô hốc hác nhưng vẫn đầy sự kiên cường.
“Giang!” Ngân kêu lên, lao đến.
Khôi nhanh chóng kiểm tra xung quanh, cảm giác bất an dâng trào. Họ đã tiến xa, nhưng liệu có đủ sức để thoát khỏi đây?
“Cứu tôi!” Giang nói, ánh mắt cầu cứu.
Khôi nhanh chóng cắt đứt dây trói. “Chúng ta phải đi ngay!”
Nhưng khi họ vừa chuẩn bị rời khỏi, cánh cửa đột ngột mở ra. Tùng đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo. “Các người nghĩ có thể thoát sao?”
Khôi nhận ra rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ đã đến gần nhưng cái giá phải trả sẽ là lớn hơn họ tưởng. Giờ đây, sự sống còn của họ phụ thuộc vào lòng dũng cảm và quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Khôi nói, giọng kiên định. “Đây là trận chiến quyết định.”