Khôi đứng bên ngoài căn cứ, lòng trĩu nặng lo âu. Hòa và Ngân bên cạnh anh, gương mặt họ hiện rõ sự căng thẳng. Họ vừa thoát khỏi tình huống nguy hiểm, nhưng Giang vẫn còn trong tay Tùng. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng thở gấp gáp của họ.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hòa nói, giọng trầm xuống. “Tùng không phải kẻ dễ chơi. Hắn có băng nhóm rất mạnh.”
“Chúng ta đã từng đánh bại hắn trước đây,” Khôi đáp, nhưng âm thanh của mình không đủ mạnh mẽ để thuyết phục cả nhóm. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Ngân nhìn thẳng vào mắt Khôi, đôi mắt cô chứa đựng sự lo lắng. “Nhưng Giang... Nếu chúng ta không cứu cô ấy, cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Khôi khẳng định, quyết tâm dâng trào. “Hòa, cậu có thể chế tạo một số thiết bị hỗ trợ không?”
“Chắc chắn rồi, nhưng thời gian không chờ đợi,” Hòa trả lời, bắt đầu suy nghĩ về những thứ có thể dùng để giúp đỡ.
Khôi quay sang Ngân. “Cô có thể liên lạc với Giang không? Có thể cô ấy có thông tin gì hữu ích.”
“Cô ấy không có điện thoại,” Ngân đáp, gương mặt cô lộ rõ sự chán nản. “Nhưng tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang ở đâu, chúng ta có thể tìm ra.”
Khôi gật đầu. “Vậy thì hãy làm điều đó. Chúng ta cần biết chính xác Tùng đang giữ Giang ở đâu.”
Ngân nhắm mắt, tập trung. Một vài giây sau, cô mở mắt, gương mặt có chút tái nhợt. “Cô ấy ở một kho hàng bỏ hoang gần khu vực bến cảng. Nhưng... có rất nhiều người canh gác.”
“Chúng ta cần phải chuẩn bị thật kỹ,” Khôi nói, cảm thấy một cơn tức giận dâng trào trong lồng ngực. “Không chỉ để cứu Giang mà còn để kết thúc mọi chuyện với Tùng.”
Hòa bắt đầu thu thập vật liệu. Anh lôi từ trong túi ra một số linh kiện, bắt đầu chế tạo một thiết bị phát tín hiệu để có thể định vị được kẻ thù. “Tôi sẽ cần ít nhất một giờ,” Hòa nói. “Trong lúc đó, chúng ta có thể bàn bạc thêm về kế hoạch.”
Khôi và Ngân gật đầu, bắt tay vào việc lên kế hoạch. Thời gian trôi qua trong sự hồi hộp. Mỗi phút đều như kéo dài hơn, sự lo lắng đè nặng lên họ. Họ không chỉ phải đối mặt với Tùng, mà còn với những kẻ mà hắn đã thu hút về phía mình.
“Chúng ta sẽ tấn công vào lúc trời tối,” Khôi quyết định. “Khi đó, chúng ta có thể lợi dụng bóng tối để di chuyển mà không bị phát hiện.”“Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra?” Ngân lo lắng. “Chúng ta không thể để Giang gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Khôi nhấn mạnh, sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến Ngân cảm thấy vững lòng hơn.
Cuối cùng, Hòa hoàn tất thiết bị và nhóm chuẩn bị xuất phát. Khôi kiểm tra lại vũ khí, cảm giác căng thẳng trong lòng đã trở thành một ngọn lửa cháy bỏng. Anh biết rằng đây là cơ hội cuối cùng để cứu Giang và cũng là lúc để đối mặt với Tùng.
Khi màn đêm buông xuống, họ lén lút tiến về phía kho hàng. Hòa dẫn đầu, theo sau là Khôi và Ngân. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ. Khi họ đến gần kho hàng, ánh đèn từ bên trong hắt ra, đủ để thấy được bóng dáng của những tên đàn em đang đứng gác.
“Chúng ta phải chia ra,” Khôi thì thầm. “Hòa, cậu sẽ đi vòng ra phía bên trái, Ngân và tôi sẽ tiếp cận từ phía trước.”
Hòa gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cẩn thận nhé.”
Khôi và Ngân di chuyển về phía trước, lòng đầy hồi hộp. Họ cần phải giữ im lặng, không để bị phát hiện. Khi gần đến cửa kho, Khôi có thể nghe thấy tiếng nói của Tùng vang vọng bên trong.
“Bọn chúng sẽ không bao giờ cứu được cô ấy,” hắn cười khẩy. “Tôi đã chuẩn bị mọi thứ.”
Khôi nắm chặt tay, cảm giác giận dữ dâng trào. Hắn đang thao túng mọi thứ, nhưng Khôi không thể để điều đó xảy ra.
“Chúng ta phải vào trong,” Khôi nói, ánh mắt lướt qua Ngân. Cô gật đầu, quyết tâm trong đôi mắt thể hiện rõ ràng.
Họ tiến gần hơn, và bất ngờ một tên gác phát hiện ra họ. “Này! Ai đó!” hắn kêu lên, tay đã rút súng.
Khôi không chần chừ, lao về phía tên đó. Một cú đá mạnh khiến hắn ngã xuống đất. Ngân ngay lập tức lao vào hỗ trợ, nhưng tiếng súng đã vang lên.
“Chạy!” Khôi hô lên, lòng dâng trào sự lo lắng. Họ phải tìm cách cứu Giang trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Cuộc chiến bắt đầu, và Khôi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hắn biết rằng cuộc chiến này không chỉ để cứu Giang, mà còn để chấm dứt mọi thứ với Tùng một lần và mãi mãi.