Kẻ Sống Sót

Chương 10: Bước ngoặt

Khôi đứng giữa đống đổ nát, lòng dạ nặng trĩu. Những hình ảnh của Giang, người bạn đồng hành, hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô đã bị bắt cóc, và giờ đây số phận của cô phụ thuộc vào quyết định của anh và nhóm. Tùng, kẻ luôn tính toán và tàn nhẫn, đã đưa Giang vào thế giới đen tối của hắn. Khôi cảm thấy như có một lưỡi dao cắt vào tim mình mỗi khi nghĩ về việc có thể mất đi Giang.

“Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi,” Giang lên tiếng từ phía sau màn hình máy tính, ánh sáng xanh lấp lánh trên khuôn mặt cô. “Tôi đã tìm ra vị trí của Tùng. Hắn đang ở trong một khu nhà bỏ hoang, gần đây thôi.”

“Phải,” Khôi gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta cần hành động ngay.”

Ngân nhìn họ, đôi mắt đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta có thể bị phục kích. Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn.”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Hòa nhấn mạnh, sự nhiệt huyết trong giọng nói của anh khiến mọi người tràn đầy động lực. “Nếu không cứu được Giang, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong ân hận.”

Khôi cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết của nhóm. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và giờ đây, họ sẽ phải liều lĩnh hơn bao giờ hết. Mỗi người một tâm tư, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung.

“Lên đường thôi,” Khôi nói, giọng trầm nhưng chắc chắn.

Họ di chuyển qua những con phố hoang tàn, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động khô khan. Từng tòa nhà cũ kỹ như những con quái vật im lặng, chứng kiến sự điên loạn của thế giới. Khôi dẫn đầu, mắt luôn cảnh giác, sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm.

Khi đến gần khu nhà bỏ hoang, họ thấy dấu hiệu của một cuộc giao tranh. Những vết máu còn sót lại trên mặt đất khiến lòng họ chùng xuống. Tùng không phải là kẻ dễ đối phó, và hắn chắc chắn đã chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Giang nói, sự tỉnh táo của cô luôn được phát huy đúng lúc. “Tôi có thể hack hệ thống an ninh trong khu này, nhưng cần thời gian.”

“Thời gian không phải là thứ chúng ta có nhiều,” Khôi đáp, nhìn về phía tòa nhà. “Hòa và Ngân sẽ đứng canh, còn tôi và Giang sẽ vào trong.”

Ngân ngập ngừng, “Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với các anh…”

“Chúng ta sẽ trở về,” Khôi cắt ngang, quyết tâm không cho phép nỗi sợ hãi xâm chiếm.

Bốn người chia thành hai nhóm. Giang và Khôi tiến vào bên trong, còn Hòa và Ngân đứng ngoài, mắt chăm chú theo dõi. Những tiếng động lạ vọng lại từ sâu trong tòa nhà, như một lời cảnh báo.

Bên trong, không khí ngột ngạt và lạnh lẽo. Giang nhanh chóng tiếp cận bảng điều khiển, đôi tay lướt trên bàn phím như một nghệ sĩ. “Tôi cần khoảng năm phút,” cô thì thầm, ánh mắt đầy quyết tâm.

Khôi đứng bên cạnh, lòng như lửa đốt. Anh biết thời gian không chờ đợi ai, và sự im lặng này có thể là dấu hiệu của những điều tồi tệ sắp xảy ra.

“Đừng lo, tôi sẽ làm được,” Giang nói, như đọc được tâm tư của anh.

Nhưng chưa đầy một phút, tiếng động từ phía cuối hành lang vang lên. Khôi nắm chặt tay, căng thẳng dâng trào. Tùng và bọn đàn em của hắn sắp tới.

“Giang, nhanh lên!” Khôi hối thúc.Cô gật đầu, ánh mắt tập trung, nhưng một giây sau, cánh cửa phía sau họ bật mở. Tùng xuất hiện, nụ cười lạnh lẽo trên môi. “Chào mừng các bạn đến với buổi tiệc của tôi.”

Khôi cảm thấy máu trong người như đông lại. Hắn đã biết họ sẽ đến. “Buông Giang ra, Tùng!”

“Haha, không dễ vậy đâu. Tôi cần một con tin, và cô ấy rất quý giá với bạn,” Tùng đáp, ánh mắt như những lưỡi dao sắc nhọn.

Giang nhìn Khôi, sự lo lắng hiện rõ. “Chúng ta phải tìm cách thoát ra.”

“Cô nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi đây sao?” Tùng cười khẩy. “Các người đã quá muộn màng rồi.”

Khôi không còn thời gian để suy nghĩ. Anh lao vào, nhưng Tùng đã sẵn sàng. Một cú đá mạnh từ hắn khiến Khôi ngã xuống. Giang hét lên, nhưng bị một tên đàn em giữ chặt.

“Khôi!” cô kêu cứu, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như sụp đổ.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khôi cố gắng đứng dậy, nhưng Tùng đã kêu gọi đồng bọn. Hòa và Ngân bên ngoài nhận thấy điều bất thường, và họ nhanh chóng lao vào.

“Chạy!” Hòa hô to, nhưng đã quá muộn. Một trận hỗn loạn xảy ra. Khôi và Hòa phải chiến đấu với những kẻ thù đông đảo, trong khi Giang cố gắng thoát khỏi vòng tay của tên giữ cô.

“Chúng ta không thể thua!” Khôi gào lên giữa tiếng súng nổ và những tiếng la hét.

Cuộc chiến diễn ra trong sự hỗn loạn. Khôi cảm thấy cơ thể mình như bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Giang cần anh, và họ cần nhau hơn bao giờ hết.

Cuối cùng, khi mọi thứ tưởng chừng như sắp kết thúc, ánh sáng le lói từ cửa sổ phía xa khiến Khôi chợt nghĩ ra một kế hoạch. “Hòa, Ngân, theo tôi!” anh la lên, dẫn nhóm ra khỏi khu vực nguy hiểm.

“Nhưng Giang!” Ngân thét lên, lòng đầy lo lắng.

“Cô ấy sẽ không sao đâu. Chúng ta sẽ quay lại!” Khôi nói, nhưng trong lòng anh không chắc chắn lắm.

Họ nhanh chóng thoát ra ngoài, nhưng không quên nhìn lại. Giang vẫn đang bị Tùng giữ, và anh biết mình không thể để điều đó xảy ra.

Khi họ ra ngoài, ánh sáng mặt trời le lói chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi. “Chúng ta cần phải tìm cách cứu Giang,” Khôi nói, giọng đầy quyết tâm.

“Nhưng chúng ta phải có kế hoạch,” Hòa đáp, vết thương trên vai anh khiến mọi thứ càng thêm khó khăn.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Giang là một phần của nhóm, và chúng ta sẽ đưa cô ấy về,” Khôi khẳng định.

Nhưng trong lòng anh, nỗi lo âu vẫn không nguôi. Tùng không phải là kẻ dễ đối phó, và mọi thứ đều nằm trong tay hắn. Họ sẽ phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, bởi cuộc chiến này chưa kết thúc.

truyenfull,truyenfull vn