Khôi đứng giữa căn phòng tối, ánh mắt chăm chú nhìn Tùng, kẻ mà họ đã tìm kiếm bấy lâu. Hắn tựa lưng vào cánh cửa, nụ cười thách thức không bao giờ rời khỏi gương mặt hốc hác. Giang, được giải thoát, vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt cô đã ngời lên hy vọng.
“Giang, em có sao không?” Khôi hỏi, giọng lo lắng.
“Em ổn,” Giang đáp, nhưng đôi môi cô run rẩy. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”
“Không dễ như vậy đâu,” Tùng nói, tiến vào một bước. “Tôi không cho phép các người thoát.”
Ngân đã đứng dậy, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để anh làm hại ai nữa, Tùng.”
“Hài hước,” hắn cười khẩy, “Các người nghĩ mình có thể ngăn cản tôi? Tôi mới là người điều khiển mọi thứ.”
Khôi không chờ đợi thêm. “Chúng ta không có thời gian để tranh cãi!” Anh lao về phía Tùng, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn. Một cú đấm mạnh mẽ từ Tùng khiến Khôi lùi lại, nhưng anh nhanh chóng lấy lại thăng bằng.
“Giang, em và Ngân ra ngoài trước!” Khôi hét lên. “Tôi sẽ giữ hắn lại!”
Giang và Ngân nhìn nhau, không ai muốn rời bỏ Khôi. Nhưng họ cũng hiểu rằng nếu không thoát ra ngoài, sẽ không còn cơ hội nào khác. “Đi đi!” Khôi ra lệnh, ánh mắt của anh không cho phép họ phản đối.
Ngân gật đầu, kéo Giang theo mình. Họ chạy ra khỏi căn phòng, tiếng súng và tiếng la hét từ bên ngoài vẫn vang vọng. Khôi quay lại nhìn Tùng, kẻ đang đứng đó với ánh mắt lạnh lẽo, như một con thú săn mồi.
“Mày nghĩ có thể thoát được sao?” Tùng nói, tiến lại gần. “Mày không hiểu gì về trò chơi này cả.”
Khôi không đáp. Anh chỉ cần một cơ hội để tấn công. Hắn đã xem thường anh, và đó là sai lầm. Khi Tùng lao tới, Khôi đã chuẩn bị. Một cú đá mạnh vào bụng khiến hắn ngã xuống, nhưng ngay lập tức, Tùng lăn mình ra đất, đứng dậy trong tích tắc.
“Thật sự mày muốn làm điều này?” Tùng hỏi, giọng khinh bỉ. “Mày không thấy rằng tất cả chỉ là vô nghĩa? Mày không thể thay đổi được gì.”
“Cái gì là vô nghĩa?” Khôi quát. “Chính mày đã gây ra thảm họa này. Mày không thể thoát khỏi trách nhiệm!”
Một cơn tức giận dâng trào trong Khôi, và anh xông lên tấn công. Một cú đấm trúng vào mặt Tùng, nhưng hắn vẫn không khuất phục. Hắn bật cười, điều đó khiến Khôi cảm thấy càng tức giận hơn.
“Chúng mày chỉ là những kẻ sống sót, không hơn không kém,” Tùng nói, nụ cười tắt dần. “Mày sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh thật sự.”
Khôi bỗng nhận ra, không chỉ có bản thân Tùng mà cả thế giới này đang nằm trong tay những kẻ như hắn. “Nếu mày nghĩ rằng mày có quyền quyết định số phận của người khác, thì mày đã sai,” Khôi nói, tay nắm chặt lại.“Tao không quan tâm đến số phận của ai cả,” Tùng đáp, ánh mắt hắn chợt lấp lánh. “Chỉ cần mày cản đường tao, mày sẽ phải trả giá.”
Giọng nói của hắn mang theo sự tàn nhẫn, nhưng Khôi không thể lùi bước. Anh đã chịu quá nhiều mất mát, không thể để điều đó xảy ra thêm một lần nữa.
“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Khôi tuyên bố, quyết tâm dâng trào. “Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”
Ngay lúc đó, tiếng súng lại vang lên từ bên ngoài. Hòa, với vẻ mặt kiên quyết, xuất hiện từ cánh cửa. “Cần giúp không?” anh hỏi, tay cầm súng nhắm thẳng vào Tùng.
“Cùng nhau,” Khôi nói, ánh mắt không rời khỏi kẻ thù.
Tùng nhận ra mình đã bị bao vây. Hắn bắt đầu lùi lại, nhưng không thể thoát được. “Chẳng ai có thể giúp được mày đâu, Khôi,” hắn quát. “Mày sẽ phải hối hận.”
“Không, chính mày mới là người sẽ phải hối hận,” Khôi đáp, và cả nhóm lao vào trận chiến quyết định.
Trận chiến diễn ra ác liệt, từng cú đánh, từng viên đạn bay ra đều mang theo sự sống và cái chết. Khôi cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết, và điều đó khiến anh thêm quyết tâm.
Cuối cùng, khi Tùng ngã xuống, Khôi cảm thấy như một gánh nặng đã được gỡ bỏ. Nhưng hắn vẫn cười, ánh mắt đầy thách thức. “Mày chưa thấy hết đâu,” hắn nói, rồi lặng lẽ nhắm mắt lại.
Khôi không thể lơ là. Hắn đã để lại những mảnh ghép bí ẩn, và sự thật về thảm họa sinh học vẫn chưa được phơi bày.
“Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân thực sự,” Khôi nói, ánh mắt kiên định nhìn vào những người còn lại trong nhóm. “Không thể để điều này xảy ra lần nữa.”
“Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?” Hòa hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Phải tìm hiểu về những gì Tùng đã làm,” Giang nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Có thể hắn đã để lại dấu vết.”
Khôi gật đầu. “Và chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật. Không thể để hắn tiếp tục gây ra thảm họa.”
Ngân nhìn Khôi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Một nỗi lo lắng len lỏi trong lòng Khôi. Hắn đã thua, nhưng không có nghĩa là cuộc chiến đã kết thúc. Một hành trình mới bắt đầu, và họ sẽ phải đối mặt với những bí mật còn sâu thẳm hơn nữa.