Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 7: Anh có thích trẻ con không

Chương 7

Du Hảo vốn là đầu mối liên lạc giữa bệnh viện và trường y, bình thường hay phải giao thiệp với phía nhà trường nên quen biết cực kỳ rộng.

Hôm sau buổi xem mắt, Thẩm Yên hỏi cô nàng xem có biết thầy giáo nào bên viện Toán – Lý không. Chỉ một câu hỏi đó thôi mà Du Hảo đã “đổ” hết sạch sành sanh những gì mình hóng hớt được cho Thẩm Yên nghe.

Chẳng hạn như anh chàng này từ lúc vào trường hai năm nay chỉ cắm đầu vào nghiên cứu, xung quanh chưa từng xuất hiện bất kỳ bóng hồng hay tin đồn mập mờ nào. Mấy cô nàng đồng nghiệp lẫn sinh viên thích anh đều bị anh từ chối thẳng thừng, không có cửa.

Lúc đó Thẩm Yên có hỏi thêm một câu: “Thế còn hồi ở nước ngoài thì sao?”

Không ngờ chuyên gia săn tin này lại còn biết tuốt: “Nghe đâu hồi ở nước ngoài anh ấy cũng độc thân suốt. Cho nên cái cô giáo quen anh ấy mà tớ biết mới bảo, chắc anh này tu thành chánh quả rồi, kiểu người không màng khói lửa nhân gian ấy.”

Tốt lắm, tình sử sạch sẽ, không có mối quan hệ nam nữ phức tạp.

Thẩm Yên lại hỏi thăm thêm vài câu, cuối cùng nghiêm túc cân nhắc suốt hai ngày rồi chủ động đề xuất chuyện kết hôn với anh.

Ban đầu cô còn tính nếu anh không đồng ý thì mình sẽ “giao diện bám đuổi”, theo đuổi cho bằng được mới thôi, cùng lắm thì thua keo này bày keo khác. Ai dè anh chàng chẳng thèm cho cô cơ hội cầm cưa, gật đầu cái rụp luôn.

Vệt nắng cuối ngày hoàn toàn tan biến nơi đường chân trời, bầu trời ngả sang sắc xanh lam thẫm đầy tĩnh mịch.

Người đàn ông bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn, Thẩm Yên theo bản năng né người sang một bên. Tránh xong cô mới nhận ra hành động né tránh này của mình hơi thừa thãi.

Cô đi về phía phòng trực trước, dọc đường liếc điện thoại, quả nhiên WeChat đang nhảy thông báo liên tục từ phía bệnh viện.

Du Hảo đi bên cạnh lải nhải: “Yên Nhi, tớ tò mò chết đi được. Chồng sắp cưới của cậu ngon thật đấy, nhưng trai trẻ triển vọng trong viện mình cũng đâu có thiếu, sao cậu lại lọt hố mỗi mình anh ấy thế?”

Thẩm Yên bước vào nhà vệ sinh của phòng trực trước, bóp chút nước rửa tay vào lòng bàn tay rồi xoa tạo bọt, rửa đi rửa lại vài lần dưới vòi nước cho sạch bách, lúc này mới quay người, tựa lưng vào cửa phòng đáp: “Đi làm đã đủ mệt mỏi áp lực rồi, tớ không muốn tan làm về nhà lại cùng một nửa kia thảo luận về ca phẫu thuật hôm nay hay hôm qua của bệnh nhân đâu, với cả…”

Nói được một nửa cô bỗng khựng lại, Du Hảo liền hóng hớt gặng hỏi: “Với cả gì cơ?”

Thẩm Yên nhún vai, thản nhiên buông một câu: “Mùi nước sát trùng làm tớ bị tắt hứng.”

“…”

Du Hảo đứng hình mất hai giây rồi bật cười khúc khích: “Chả nhẽ mấy anh bên nghiên cứu khoa học lên lớp mới làm cậu ‘l*n đ*nh’ chắc?”

“Cái đó thì chưa biết được.” Người phụ nữ nhướn mày, khóe môi ẩn hiện nụ cười tinh nghịch: “Phải ‘check hàng’ thử mới biết được.”

“Thử á? Cẩn thận kẻo lại tạo ra một nhân loại mới đấy nhé.”

Thẩm Yên không tiếp lời trêu chọc này, nụ cười càng thêm ẩn ý: “Được thôi, cậu nói xem sau này con của bọn tớ có thành thiên tài không?”

Du Hảo nghe xong liền trợn tròn mắt: “Cậu tính sinh con luôn rồi á? Tớ tưởng cậu còn phải đợi thăng chức lên phó giáo sư cơ mà.”

Thẩm Yên: “Biết đâu lại ‘âm âm thành dương’, đến lúc đó ngay cả đại học nó cũng chẳng đỗ nổi.”

“Nói thật đấy à?”

“Không đỗ đại học thì nhét vào bụng đẻ lại.”

“Thẩm Yên!”

“Ừm, thật đấy.” Giọng điệu của cô nàng lúc nghiêm túc lúc lại bông đùa, khiến người ta chẳng thể nắm bắt được cảm xúc thật sự.

Hai người tuy không cùng một “tần số” nhưng nói chuyện vẫn cực kỳ ăn rơ. Thẩm Yên cúi đầu nhìn đồng hồ, nhanh chóng bước ra cửa: “Đi đây, người ta đang đợi rồi.”

Dưới lầu, cô bé ngồi xe lăn khi nãy đã đi mất. Thẩm Yên bước đến bên cạnh anh, hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Lương Tinh Khải đưa chiếc bánh ngọt nhỏ cho cô: “Mua dọc đường đấy, em tan làm rồi à?”

Bất ngờ nhận được bánh ngọt, Thẩm Yên ngó vào trong túi, hóa ra bên trong có tận ba cái. Đã nhiều năm nay cô không ăn đồ ngọt, đồ nếp cũng rất hiếm khi động vào, lần gần đây nhất ăn là ké hai miếng trong tiệc sinh nhật của An Tư Miểu.

“Nhiều thế này, sao em ăn hết được.”

“Anh không biết em thích vị gì nên chọn bừa ba vị anh thích.”

“?”

“Nhỡ đâu em không thích cái nào thì anh vẫn ăn hộ được.”

Thẩm Yên nghe anh nói vậy, không nhịn được cười: “Anh có thể hỏi em mà.”

“Ừ nhỉ.”

Cô đi về phía bãi đỗ xe, một lúc sau mới nghe thấy giọng trầm thấp của anh truyền lại từ phía sau: “Vậy… em có thích không?”

“Em không hảo ngọt lắm nên cũng không có vị nào đặc biệt yêu thích cả. Nhưng anh mua cho thế này là em vui rồi, cảm ơn anh nhé.”

“Ừm.”

Giọng anh thoáng chút hụt hẫng, nếu không để ý kỹ thì chẳng thể nhận ra. Thẩm Yên quay đầu lại, thấy người đàn ông đang hơi rủ mắt. Cô đứng khựng lại, anh cũng dừng bước theo.

“Sao anh lại qua đây?”

Lương Tinh Khải dịu giọng đáp: “Qua hỏi em xem có yêu cầu gì về chủ đề đám cưới không, với cả chuyện chụp ảnh cưới lần trước nữa.”

Thực ra buổi trưa cô đã thấy tin nhắn của anh rồi, nhưng sau đó bận quá nên quên béng mất việc trả lời. Thẩm Yên ngó nghiêng xung quanh, chỉ tay về phía một cái chòi nghỉ mát nhỏ: “Đi thôi, ra kia nói chuyện.”

Sau khi ngồi xuống, cô lấy một hộp bánh ngọt nhỏ từ trong túi ra, cẩn thận mở ra rồi dùng chiếc thìa xúc một miếng đưa vào miệng. Vị socola đậm đà, tan ngay đầu lưỡi. Thẩm Yên ngước lên nhìn anh: “Ngon quá.”

Cô múc một thìa đưa sang phía anh: “Anh thử xem.”

Lương Tinh Khải nhìn động tác tự nhiên của cô, rồi lại nhìn chiếc thìa cô vừa dùng xong, trong lòng thoáng chút ngẩn ngơ.

“Ngon thật mà, anh thử đi.” Cô lại đưa chiếc thìa về phía trước một chút. Lương Tinh Khải bỗng cảm thấy tai mình hơi nóng lên. Anh cúi người, ghé sát vào ăn trọn miếng bánh nhỏ kia, bờ môi cẩn thận né tránh để không chạm vào chiếc thìa.

Ngọt thật. Ngọt hơn so với tưởng tượng của anh nhiều.

Cô có vẻ không thích ăn lớp kem tươi lắm, chỉ dùng chiếc thìa nhỏ xúc từng vòng quanh rìa bánh rồi mới bỏ vào miệng. Có chút kem dính vào khóe môi, cô theo bản năng l**m nhẹ một cái, giúp đôi môi vốn dĩ hơi nhạt màu giờ đây như được phủ một lớp nước bóng bẩy, ửng lên sắc hồng tự nhiên quyến rũ.

Người phụ nữ bất ngờ ngẩng đầu lên, Lương Tinh Khải chột dạ vội vàng dời tầm mắt đầy thất lễ của mình đi chỗ khác.

Thẩm Yên không mảy may chú ý đến chi tiết đó, cô đặt chiếc thìa xuống rồi nói: “Về chủ đề đám cưới thì em sao cũng được, đừng có hoa hòe hoa sói, lòe loẹt quá là được.”

Anh rút điện thoại ra, mở mấy mẫu mà công ty tổ chức tiệc cưới gửi qua: “Em xem thử mấy cái này đi.”

Thẩm Yên đón lấy điện thoại của anh, chăm chú nhìn một hồi rồi chọn một cái: “Tone màu xanh lá này đi ạ.”

“Được, thế còn ảnh cưới thì sao?”

“Ngày kia em được nghỉ một ngày, hôm đó đi chụp luôn cũng được.”

“Ừm.”

Vài câu ngắn ngủi kết thúc, hai người vốn chưa thân thiết mấy lại ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn đá, bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng. Lát sau, người đàn ông lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc trước: “Vậy anh về trước nhé.”

“Lương Tinh Khải.” Thẩm Yên đứng dậy theo anh, gọi anh dừng lại, trong giọng nói mang theo chút áy náy: “Xin lỗi anh nhé, đợt này em hơi bận. Chuyện đám cưới em sẽ cố gắng phối hợp với anh, nhưng em không dám hứa là mình sẽ có nhiều thời gian rảnh đâu…”

Kết hôn suy cho cùng là chuyện của hai người, nhưng cô đúng là không thể bóc tách nổi thời gian để lo liệu mấy việc vụn vặt này.

“Anh hiểu mà, không sao đâu.” Người đàn ông quay người bước đi, bóng lưng thẳng tắp, vững chãi.

Thẩm Yên cúi đầu nhìn hai hộp bánh ngọt nhỏ còn lại, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác áy náy khó tả.

……

Cô đã sắp xếp công việc ổn thỏa từ trước để đảm bảo buổi chụp ảnh cưới diễn ra suôn sẻ.

Hôm đi chụp, hai người chỉ chọn đúng hai bộ trang phục, giải quyết gọn gàng ngay trong một buổi sáng. Cả hai đều là những tấm chiếu mới, chưa có kinh nghiệm chụp choẹt gì, dưới sự hướng dẫn của nhiếp ảnh gia mới chật vật hoàn thành xong các tư thế tạo dáng. Nhưng cũng may là nhờ có chiếc giao diện cực phẩm gánh còng lưng, ảnh gốc chụp ra dù chưa qua chỉnh sửa photoshop kỹ càng thì trông đã vô cùng hoàn mỹ rồi.

Dù chỉ có hai bộ quần áo, nhưng tính ra hai người cũng chụp đi chụp lại hơn trăm tấm hình. Đủ mọi tư thế quen thuộc từ ôm ấp, rúc vào lòng nhau cho đến đứng cách xa nhau một khoảng, không thiếu kiểu gì.

Thẩm Yên vừa nhìn người đàn ông đang ôm mình trong ảnh, vừa liếc sang người đàn ông diện vest đi giày tây lịch lãm đang đứng cùng cô xem ảnh trên máy tính của nhiếp ảnh gia, không tiếc lời khen ngợi: “Lương Tinh Khải, tính ra anh ăn ảnh phết nhờ. Em thấy sau này anh không làm nghiên cứu nữa mà lấn sân sang giới giải trí làm ngôi sao chắc cũng kiếm bộn tiền đấy.”

Anh chàng nghe vậy thì tai đỏ ửng lên một cách khó hiểu, nhưng gương mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc, cụp mắt đáp: “Anh không làm ngôi sao đâu.”

Nói xong, trước khi cô kịp phản hồi, anh đã quay người đi thẳng.

Thẩm Yên cảm thấy hơi kỳ quặc, ủa mình nói sai chỗ nào à?

Lịch trình này vốn được xếp đột xuất. Chụp ảnh cưới xong, buổi trưa hai người phải qua nhà thầy giáo cũ của cô ăn cơm. Thầy của Thẩm Yên là Lạc Phương Dân, cô đã đến nhà thầy mấy lần rồi nên quen đường đi lối lại như nhà mình.

Hôm nay, người ra mở cửa là cô cháu gái nhỏ mới hơn bốn tuổi của thầy Lạc. Con bé vừa nhìn thấy cô đã ngọt ngào gọi: “Dì Yên Yên~” Sau đó, thấy người đàn ông lạ mặt đứng cạnh cô, nó liền nghiêng đầu tò mò hỏi: “Chú là ai thế ạ?”

Cô bé trông vừa xinh xắn vừa lanh lợi. Thẩm Yên ngồi xổm xuống ôm lấy con bé, hào phóng giới thiệu: “Đây là chồng của dì Yên Yên, Tiểu Noãn phải gọi là chú Tinh Khải nha.”

Lương Tinh Khải rủ mắt nhìn người phụ nữ đang ngồi xổm trước mặt mình.

Còn Tiểu Noãn thì chớp chớp mắt nhìn anh một hồi, sau đó khum hai bàn tay nhỏ xíu lại, ghé sát vào tai Thẩm Yên thì thầm: “Dì Yên Yên ơi, chồng dì đẹp trai xỉu luôn.”

Thẩm Yên cũng nhỏ giọng đáp lại: “Đúng thế, dì cũng thấy vậy á.”

Sư mẫu Tiền Thanh từ trong nhà bước ra đón, nụ cười hiền hậu: “Đến rồi đấy à.”

Lương Tinh Khải chào hỏi lễ phép, đưa quà biếu lên: “Chào giáo sư Tiền ạ.”

Giáo sư Tiền cũng giảng dạy tại trường đại học. Lương Tinh Khải từng gặp bà một lần trong một hội nghị khoa học, sau đó không biết giáo sư Tiền nghe ngóng từ đâu biết anh và Lục Ảo là bạn học đại học, liền nhờ Lục Ảo làm mai, giới thiệu đối tượng cho anh. Anh bị Lục Ảo lôi kéo ép buộc mãi mới chịu đi gặp mặt. Lúc đó anh còn chưa biết rõ những chuyện này, càng không biết đối tượng xem mắt của mình lại chính là học trò cưng của giáo sư Lạc.

“Vào nhà nhanh đi hai đứa, ông nhà đang xào nốt món cuối cùng là ăn cơm được rồi.” Tiền Thanh bảo Tiểu Noãn đi rửa tay, rồi giải thích thêm: “Hai hôm nay mẹ con bé đi công tác nên gửi nó ở đây với bọn cô. Con bé này hôm nay vừa nghe nói dì Yên Yên đến là vui ra mặt luôn.”

Thẩm Yên hỏi: “Chị Toàn Toàn đi công tác đâu thế ạ?”

“Bắc Kinh em ạ, đi tận một tuần cơ. Cái công việc này của nó thật sự làm cô nhức hết cả đầu…”

Lạc Phương Dân đang đeo tạp dề, tay cầm muôi xào nấu bỗng xuất hiện ở cửa bếp, ngắt lời vợ: “Sao nói dông dài thế bà nó, Tiểu Lương qua đây phụ thầy một tay nào.”

Lương Tinh Khải chưa từng gặp thầy Lạc, nhưng anh biết vị giáo sư này ở trường y có tiếng là “thét ra lửa”, cực kỳ nghiêm khắc trong việc giảng dạy và quản lý sinh viên. Cho nên lúc này, nhìn bộ dạng đeo tạp dề lẫn “mệnh lệnh” đầy quen thuộc kia, anh ngẩn người một lát rồi mới bước vào bếp.

Năm món mặn một món canh, cơ bản đều đã nấu xong, công việc Lương Tinh Khải nhận được là nếm thử xem canh đã vừa vị chưa.

Thầy Lạc thấy động tác của anh khá thành thục liền hỏi: “Biết nấu ăn à?”

“Dạ biết.”

“Bình thường tự nấu sao?”

“Nếu có thời gian thì em tự nấu ạ.”

Thầy Lạc nghe vậy mới có chút yên tâm: “Thẩm Yên không biết nấu ăn đâu, lần nào qua đây nó cũng ăn chực thôi. Sau này em chịu khó để ý chăm sóc nó một chút, bao dung nó nhiều vào nhé.”

“Dạ vâng.”

Lương Tinh Khải không có ý kiến gì với câu nói này, nhìn cô là biết ngay kiểu người không thuộc về căn bếp rồi.

“Thầy nghe trưởng khoa Chương bên viện các em nói, trong tay em hiện đang gánh hai đề tài nghiên cứu, cuối năm nay còn có một phòng thí nghiệm cấp quốc gia nữa đúng không?”

“Dạ đúng, hiện tại đã bắt đầu chuẩn bị rồi ạ.”

“Thẩm Yên thời gian này cũng đang chuẩn bị hồ sơ lên phó giáo sư, con bé bận đến mức tối tăm mặt mũi. Thầy thật sự chẳng hiểu nổi sao hai đứa lại va vào nhau được nữa.”

Lương Tinh Khải im lặng, không biết phải tiếp lời thế nào. Anh đặt chiếc bát dùng để thử canh đã rửa sạch sẽ về vị trí cũ, rồi bê đĩa thức ăn vừa xào xong bên cạnh ra ngoài.

Món ăn trong chảo của thầy Lạc cũng sắp ra đĩa, thầy tắt bếp, đưa tay ra sau: “Đưa ta cái đĩa nào.” Nhưng không thấy có ai đáp lại. Thầy quay đầu lại thì chỉ thấy bóng lưng người đàn ông đang dứt khoát rời khỏi nhà bếp. Ông bật cười mắng: “Cái thằng nhóc này!”

Bữa cơm bắt đầu đúng giờ. Trên bàn ăn, hai vợ chồng thầy Lạc kẻ tung người hứng, người đấm người xoa, luân phiên “hỏi thăm” Lương Tinh Khải đủ chuyện từ công việc, tiền đồ cho đến cuộc sống, sở thích và gia đình. Thẩm Yên lặng lẽ ngồi bên cạnh đút cơm cho Tiểu Noãn, đợi đến khi thấy anh sắp đỡ không nổi mấy màn tra hỏi nữa mới lên tiếng đánh trống lảng, đổi chủ đề.

Thực ra cô rất thích nhà thầy giáo cũ, thầy Lạc và sư mẫu đối xử với cô cực kỳ tốt, trên người họ có rất nhiều điều đáng để cô học hỏi. Con gái của họ là chị Toàn Toàn cũng là một nữ cường nhân thực thụ, luôn tỏa sáng lấp lánh trong lĩnh vực của mình. Cô càng thích bầu không khí gia đình của họ hơn. Một gia đình trọn vẹn và hòa thuận chính là mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng tâm hồn, cô không thể tưởng tượng nổi sau một ngày làm việc mệt mỏi mà được trở về một ngôi nhà như thế này thì cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao.

Ăn cơm xong, sư mẫu và thầy Lạc vào bếp dọn dẹp. Thẩm Yên vốn định vào giúp một tay nhưng lại bị đuổi ra ngoài để chơi với Tiểu Noãn.

Tiểu Noãn đang chơi trò thay váy cho búp bê barbie: “Dì Yên Yên ơi, con muốn chiếc váy màu đỏ cơ.” Thẩm Yên nghe lời con bé, lục tìm chiếc váy màu đỏ ra.

Cô bé thành thục thay bộ quần áo nhỏ cho búp bê, rồi buộc cho nó hai bím tóc đuôi ngựa hơi ngố tàu, cuối cùng là xỏ giày. Nhưng tìm mãi chẳng thấy đôi giày đâu, con bé liền hỏi: “Chú Tinh Khải ơi, chú có thấy đôi giày của em bé đâu không ạ?”

“…… Chú chưa thấy.”

“Nhưng vừa nãy rõ ràng là ở chỗ chú mà.”

Lương Tinh Khải xê dịch vị trí trên ghế sofa để tìm thử nhưng vẫn không thấy. Tiểu Noãn xịu mặt xuống, tự mình bò qua tìm. Chỉ một lát sau, không biết con bé mò mẫm ở đâu ra hai chiếc giày nhỏ xíu chỉ bằng cỡ ngón tay cái, liền hớn hở ngước đôi mắt to tròn long lanh như bồ câu nhìn anh: “Chú ơi con tìm thấy rồi nè!”

Lương Tinh Khải giống như không biết phải tương tác với trẻ con thế nào, chỉ biết ngượng ngùng nở một nụ cười đáp lại. Thẩm Yên đứng bên cạnh liếc nhìn hai người bọn họ, vừa xoa đầu Tiểu Noãn vừa làm như vô tình hỏi: “Lương Tinh Khải , anh có thích trẻ con không?”

Người đàn ông nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau vài giây rồi anh mới dời mắt đi chỗ khác. Anh có vẻ không hề giấu diếm, thành thật thú nhận: “Không thích lắm.”

“Tại sao vậy?”

“Hơi ồn ào.”

Thẩm Yên bĩu môi. Ồn ào thì đã sao, phải ồn ào náo nhiệt một chút mới vui chứ. Mà thôi kệ đi, không thích thì không thích, dù sao cũng chẳng cần anh phải thích.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn