Chương 5
Viện Toán – Lý nằm ở góc phía Tây Nam trường là một kiến trúc nhỏ hai tầng tường gạch đỏ. Những mảnh thường xuân bám tường phát triển mạnh mẽ, đổ xuống như một thác nước xanh rì. Mỗi độ hè về, cả mảng tường lại được bao phủ bởi sắc xanh mướt mát, tràn đầy sức sống. Thế nên, sinh viên và khách tham quan thường xuyên dừng chân chụp ảnh ở đây. Lâu dần, bức tường dây leo tràn ngập sinh khí này trở thành một địa điểm check-in cực hot trong khuôn viên trường.
Văn phòng của Lương Tinh Khải nằm ở tầng hai, ngay phía mặt tường có cây leo bám. Cứ cách một thời gian, họ lại phải sắp xếp người cắt tỉa bớt phần dây leo mọc lan vào cửa sổ, nếu không thì căn phòng sẽ chẳng đón nổi một tia nắng nào mất.
Hồi mới về trường hai năm trước, anh không biết dưới lầu có sinh viên hay chụp ảnh, thế nên đã đứng bên cửa sổ vài lần, ai ngờ lại bị sinh viên bắt trọn khoảnh khắc rồi đăng lên mạng. Sau một đợt gây bão dư luận, số lượng sinh viên đổ xô đến đây vì danh tiếng của anh ngày một đông. Đến mức lãnh đạo viện còn phải đích thân tới tìm anh nói chuyện tâm sự. Từ đó về sau, anh không bao giờ dám đứng gần cửa sổ nữa.
Giờ đã là đầu thu, bức tường dây leo xanh ngắt bắt đầu chuyển dần sang màu vàng cam, mang một nét cuốn hút rất riêng. Thầy Tống Thiên Lẫm cùng phòng cầm ly trà đi tới bên cửa sổ, liếc ra ngoài rồi cảm thán: “Lại một năm nữa rồi. Tôi nhớ hồi cậu mới tới, dưới lầu phòng mình nhộn nhịp lắm, ngày nào cũng đông như trẩy hội. Mà còn có bao nhiêu bạn nữ sinh lẫn cô giáo trẻ đến dò hỏi tôi tin tức về cậu nữa cơ…”
Tống Thiên Lẫm thao thao bất tuyệt hai câu nhưng chẳng thấy ai hưởng ứng. Anh ta quay đầu lại thì thấy người đàn ông với ngoại hình cực kỳ cực phẩm kia đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, gương mặt vô cùng tập trung.
“Có phải viện trưởng lại giao thêm deadline cho cậu không? Tôi đã bảo rồi, trên vai cậu đang gánh hai dự án liền, cái gì từ chối được thì cứ từ chối đi, ôm đồm làm sao hết việc.”
“Không phải, không phải dự án đâu ạ.” Lương Tinh Khải nhanh tay tắt trình duyệt ngay khi đối phương vừa tiến lại gần. Profile của Trương Sĩ trên “Giao diện ngành Y” lập tức biến mất khỏi màn hình.
Anh khẽ ngước mắt, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc phức tạp rồi biến mất, anh lên tiếng hỏi: “Thầy Tống, thầy kết hôn từ ba năm trước đúng không ạ?”
“Đúng thế, sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”
“Em có vài chuyện… có lẽ cần thỉnh giáo anh một chút.”
Tống Thiên Lẫm nghe vậy thì lập tức đặt ngay ly trà xuống, kéo ghế ngồi sát lại gần, máu bà tám nổi lên: “Cậu có đối tượng trong lòng rồi à?”
Vị này chính là đại diện cho trường phái “thanh tâm quả dục” của viện bọn họ, biết bao nhiêu người muốn mai mối cho mà đều bị từ chối thẳng thừng. Giờ tự dưng thốt ra câu này, bảo sao không khiến người ta tò mò cho được!
“Không phải ạ.” Người đàn ông một lần nữa phủ nhận, rồi bình thản buông một câu: “Em kết hôn rồi.”
“?”
Tống Thiên Lẫm nghệt mặt ra tại chỗ, phải mất nửa phút mới load kịp thông tin: “…Cậu nói cái gì cơ?!”
Lương Tinh Khải đi thẳng vào vấn đề: “Đám cưới chốt vào cuối tháng mười hai, khách sạn cũng đặt xong rồi. Thầy Tống này, giờ bọn em đang cần chốt công ty tổ chức sự kiện và phong cách concept cưới, anh có biết thường phụ nữ sẽ thích kiểu đám cưới như thế nào ạ?”
“Khoan đã, khoan đã! Cậu phải nói cho tôi biết trước là cậu có bạn gái từ bao giờ đã chứ?!”
Lương Tinh Khải trầm ngâm một lát, cố gắng tóm tắt một cách ngắn gọn nhất: “Mới đây thôi ạ, là do phu nhân của Giáo sư Lạc mai mối.”
“Giáo sư Lạc nào nhỉ?” Tống Thiên Lẫm ngẫm nghĩ một chút, “Giáo sư Lạc bên Trường Y á?”
“Vâng.”
“U là trời, ai cơ? Không lẽ là cô học trò cưng mà Giáo sư Lạc yêu quý nhất… Thẩm Yên phải không?”
Lần này đến lượt Lương Tinh Khải ngạc nhiên: “Thầy cũng biết cô ấy ạ?”
“Biết chứ sao không! Cậu mới về trường được hai năm, chứ cô đệ tử ruột của Giáo sư Lạc đã nổi danh ở trường mình mấy năm nay rồi. Vừa xinh đẹp lại vừa có năng lực, ai mà không biết cơ chứ!”
Vừa nói, Tống Thiên Lẫm vừa vỗ đùi đánh đét một cái: “Tôi bảo này cậu em, hèn gì mấy đám mai mối trước đây cậu chẳng thèm ngó ngàng tới, hóa ra là tiêu chuẩn ngầm cao chót vót thế này cơ à?”
Nói đoạn, anh ta lại khẽ nhíu mày: “Nhưng mà tôi nghe nói, Thẩm Yên ở bệnh viện chuẩn kiểu ‘liều mạng tam lang’, còn cậu thì làm việc cũng ngày đêm không phân biệt. Hai người mà kết hôn… liệu có ổn không đấy?”
Lương Tinh Khải trước đó chưa tìm hiểu nhiều về Thẩm Yên, nhưng nghe đến nửa câu đầu của thầy Tống thì trong lòng đã đồng tình đến bảy, tám phần.
Mấy ngày nay bận rộn chuẩn bị cho đám cưới, những chuyện mà các bà mẹ không quyết định được đều sẽ nhắn tin hỏi ý kiến của hai người. Nhưng thường thì anh gửi tin nhắn đi từ buổi sáng, phải đến tối mịt mới nhận được phản hồi của cô. Mà tin nhắn rep lại cũng chỉ vỏn vẹn mấy chữ kiểu “sao cũng được” hoặc “anh xem rồi tính nhé”. Mấy việc nhỏ nhặt thì anh tự quyết được, nhưng chuyện lớn hơn một chút thì vẫn cần phải hỏi ý kiến cô. Ví dụ như chủ đề đám cưới chẳng hạn, kết hôn dù sao cũng là chuyện cả đời người, hôn lễ đối với con gái mà nói chắc chắn là cực kỳ quan trọng. Ấy vậy mà đã đợi hai ngày rồi, anh vẫn chưa thể nói chuyện tử tế được với cô câu nào.
Trong lòng anh thầm nghĩ: “Là do áp lực ở bệnh viện của họ lớn quá, hay là vì lý do gì khác?”
“Thôi được rồi, nhìn là biết hai người chưa thân nhau lắm.” Tống Thiên Lẫm nghiêm túc nói tiếp: “Mà chắc là cả hai lý do đấy. Khoa Ngoại Tim mạch của Bệnh viện Đại học Y số 1 nằm trong top 3 cả nước, biết bao nhiêu người sứt đầu mẻ trán còn chẳng chen chân vào nổi. Thêm vào đó là đấu đá nội bộ trong bệnh viện nữa. Giáo sư Lạc có mối quan hệ khá tốt với nhà trường, nhưng ông ấy cũng sắp nghỉ hưu rồi, đến lúc đó vây cánh của Giáo sư Lạc liệu có dễ thở được không? Bây giờ nếu không tìm một chỗ dựa vững chắc thì sớm muộn gì cũng bị người ta xô thôi.”
Lương Tinh Khải chưa chạm tới tầng sâu này của xã hội, nghe xong liền trầm ngâm giữ im lặng.
Giọng của Tống Thiên Lẫm chậm lại, bùi ngùi nói: “Thực ra tôi cực kỳ khâm phục mấy người làm bác sĩ. Cạnh tranh nội bộ, áp lực nghiên cứu khoa học, rồi còn cả mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân nữa, tâm lý phải vững vàng đến mức nào cơ chứ? Tôi sợ nhất là mấy chuyện sinh lão bệnh tử, thế nên bác sĩ vừa phải có một cái đầu lạnh, lại vừa phải có một trái tim đủ nhân từ thì mới thực sự cứu nhân độ thế được.”
“Thôi không nói chuyện này nữa.” Tống Thiên Lẫm vỗ vỗ vai anh, “Thế bao giờ tổ chức đám cưới ấy nhỉ?”
Lương Tinh Khải cũng hoàn hồn lại, nhạt giọng đáp: “Trước Tết Dương lịch ạ.”
“Được được, thế thì cũng sắp rồi.”
Tiếng chuông báo hết giờ học từ bên ngoài vang lên. Tống Thiên Lẫm có tiết ở hai ca sau nên vội vàng quay về chỗ tắt máy tính, ôm sách vở và cặp táp đi lên lớp. Câu hỏi ban đầu của anh ta đành phải kết thúc giữa chừng.
Buổi chiều không có việc gì, Lương Tinh Khải nhìn thời tiết nắng ráo ngoài trời, trong lòng khẽ lay động, thế là cũng thu dọn đồ đạc đứng dậy.
Anh đi đến nhà ăn trước. Trưa nay lúc ăn cơm, nghe một cô giáo nói ở căn tin số 2 của trường mới mở một tiệm bánh ngọt, có mấy loại bánh kem nhỏ ăn khá cuốn.
Không biết cô thích vị gì, Lương Tinh Khải liền mua liền một lúc ba vị khác nhau.
Lúc ra quầy thanh toán thì đụng phải mấy sinh viên trong lớp, tụi nhỏ chào hỏi vô cùng nhiệt tình: “Thầy Lương ạ!”
Một đứa học trò tinh nghịch nhìn thấy hộp bánh kem trong tay anh liền trêu chọc: “Thầy Lương ơi, thầy mua bánh cho bạn gái đấy à~”
Gương mặt Lương Tinh Khải thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, cuối cùng anh khẽ mím môi cười, gật đầu thừa nhận: “Ừ.”
“Oa!!!”
“Bạn gái cơ á!”
“Thầy Lương yêu rồi kìa chúng mày ơi!”
Anh rời đi trong tiếng reo hò, trêu chọc của đám học sinh. Ngồi vào trong xe, anh đặt mấy hộp bánh kem lên ghế phụ, rồi lại dán mắt vào chiếc hộp được đóng gói tinh tế kia, lặng lẽ ngắm nhìn một hồi.
Ánh nắng hơn năm giờ chiều xuyên qua lớp kính xe chiếu lên gương mặt người đàn ông, phản chiếu một lớp hào quang dịu dàng trên gò má trắng trẻo, sạch sẽ của anh.
Lương Tinh Khải chậm rãi khởi động xe. Lúc này, tâm trạng của anh cũng chẳng khác đám sinh viên vừa nãy là mấy, đều tràn ngập sự ngỡ ngàng.
Sao tự dưng… mình lại kết hôn rồi nhỉ?
***
Giáo sư Lạc một tuần chỉ ngồi khám hai buổi rưỡi và xếp lịch khoảng một đến hai ca phẫu thuật. Ca phẫu thuật mở hôm nay là cơ hội hiếm có, các thực tập sinh và bác sĩ nội trú của khóa này đều có thể đến phòng quan sát bên ngoài phòng mổ để xem trực tiếp. Thẩm Yên làm mổ phụ 1, cô đã đến phòng phẫu thuật chuẩn bị từ sớm.
Lạc Phương Dân cũng đến trước giờ, vừa nhìn thấy cô học trò của mình liền lườm cho một cái sắc lẹm. Thẩm Yên vội vàng tiến lại gần, cười nịnh nọt: “Hôm nào được nghỉ, em và Lương Tinh Khải sẽ đến tận nhà tặng quà bù cho thầy cô ạ.”
Nhưng Giáo sư Lạc chẳng dễ bị dỗ ngọt chút nào, ông vẫn hậm hực: “Thẩm Yên, em thật là… Em với cái cậu kia mới quen nhau được bao lâu mà đã đưa ra quyết định bốc đồng như thế hả?!”
Cô gái chớp chớp mắt: “Thầy ơi, chẳng phải thầy cứ giục em mau ổn định cuộc sống còn gì. Sao bây giờ em ổn định rồi mà thầy lại không vui?”
“Hai chuyện đó mà giống nhau à?!”
“Giống nhau mà thầy.” Thẩm Yên đi tới ôm lấy cánh tay của Lạc Phương Dân, nói đỡ: “Với lại, Lương Tinh Khải là do chính phu nhân của thầy mai mối đấy chứ, thầy còn không yên tâm sao ạ?”
“Thằng nhóc đó trông thì cũng được đấy, nhưng chuyện chung thân đại sự sao có thể coi như trò đùa như thế được?”
“Không phải trò đùa đâu ạ, em đã cân nhắc rất kỹ rồi thầy ơi. Dù sao thì chuyện kết hôn sinh con sớm muộn gì cũng phải đến, vậy thì thà sớm một chút cho xong. Lương Tinh Khải thực sự là một sự lựa chọn không tồi.”
“Thế mà còn bảo không phải trò đùa à? Có đứa con gái nhà nào coi chuyện kết hôn như đi làm nhiệm vụ thế này không hả?! Kết hôn là để tìm bạn đời đồng hành, chứ có phải tìm đối tác làm ăn đâu?!”
“Thì… cũng giống nhau mà…”
Lạc Phương Dân tức đến mức giơ tay lên gõ nhẹ vào đầu cô một cái: “Cái con bé này!”
“Thôi không nói chuyện này nữa ạ.” Thẩm Yên cười hì hì cho qua chuyện, rồi ra hiệu chuẩn bị bước vào ca phẫu thuật. Lạc Phương Dân là chuyên gia đầu ngành ngoại tim mạch, đối với các ca phẫu thuật ông luôn giữ thái độ cực kỳ nghiêm túc và cẩn trọng, thế là hai thầy trò lập tức bắt đầu thảo luận chuyên môn về tình trạng của bệnh nhân.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian đều là Thẩm Yên nói. Từ việc đánh giá tình trạng bệnh nhân cho đến các bước kiểm tra thiết bị, Lạc Phương Dân lắng nghe quá trình chuẩn bị ngày càng thành thạo, chuyên nghiệp của cô mà trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm.
“Đào lý mãn thiên hạ”, thành tựu của học sinh chính là vinh quang của người làm thầy. Có thể thu nhận một cô học trò như Thẩm Yên trước khi về hưu, coi như cũng đã vẽ nên một dấu chấm câu hoàn hảo cho nửa đời làm bác sĩ của ông.
Chờ chuẩn bị hòm hòm, Lạc Phương Dân mới hạ thấp giọng, nói về chuyện mà bệnh viện đang lên kế hoạch hai ngày nay: “Yên Yên này, năm nay khoa mình có một suất đặc cách để xét duyệt thăng chức lên phó giáo sư. Thầy đang tính sẽ tiến cử em lên, em lo mà chuẩn bị cho tốt vào.”
Thẩm Yên kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Thầy…”
“Tranh thủ lúc năm nay thầy vẫn còn tại chức để làm chỗ dựa cho em chút đỉnh. Chứ đợi thầy về hưu rồi, cái đám người kia kiểu gì chẳng cố tình gây khó dễ, cản đường em.” Lạc Phương Dân thấy cô có vẻ xúc động liền phẩy tay, “Thôi được rồi, qua bên gây mê xem họ chuẩn bị đến đâu rồi đi. Chuyện này quay lại phòng rồi bàn chi tiết sau.”
Tâm trạng Thẩm Yên có chút phức tạp.
Lạc Phương Dân đã tận tình dẫn dắt cô suốt gần năm sáu năm qua, cô đương nhiên không muốn tham gia vào mấy việc đấu đá, chia bè phái vô nghĩa trong nội bộ. Nhưng chỉ cần Lạc Phương Dân còn là thầy của cô một ngày, cô sẽ luôn đứng về phía ông. Cô cũng hiểu rõ sau khi Giáo sư Lạc về hưu, bản thân có thể sẽ phải đối mặt với cục diện thế nào. Chính vì vậy, để tự bảo vệ mình, cô luôn cố gắng khiến bản thân bận rộn nhất có thể. Những việc người khác không muốn làm, cô đều sẵn sàng nhận lấy; những ca trực người khác không muốn trực, cô cũng chẳng một lời oán thán mà đổi ca giúp họ. Làm vậy, một là để năng lực của bản thân thêm phần vững vàng, hai là để tránh xa khỏi những vòng xoáy thị phi kia.
Nhưng thật ra cô cũng thích trạng thái bận rộn này, thích cảm giác tìm thấy giá trị của bản thân trong công việc. Còn về chức danh phó giáo sư, cô thực sự chưa từng nghĩ mình sẽ xét duyệt sớm như vậy. Dẫu cho các bài báo khoa học và tư liệu phần cứng đều đã đủ, nhưng cô tự thấy năng lực của mình vẫn chưa tới tầm, cần phải tích lũy và học hỏi thêm một hai năm nữa. Không ngờ hôm nay thầy lại đột ngột nhắc đến chuyện này… Thẩm Yên đi đến bên ngoài phòng phẫu thuật, lắc lắc đầu để tạm gác lại những suy nghĩ mông lung, dồn toàn bộ tâm trí vào ca mổ.
Ca phẫu thuật hôm nay không khó. Sau khi kết thúc, Lạc Phương Dân và đám sinh viên đến quan sát còn tổ chức một buổi họp ngắn để giải đáp các thắc mắc. Cuộc họp kéo dài tận một hai tiếng đồng hồ, đến khi rời khỏi tầng ba thì trời bên ngoài đã ngả bóng hoàng hôn.
Thẩm Yên quay trở lại phòng trực để thay quần áo.
Khi đi ngang qua văn phòng hành chính, một cô y tá quen biết gọi cô lại, ánh mắt tràn ngập vẻ mờ ám, trêu chọc: “Bác sĩ Thẩm ơi, người nhà bác đến tìm kìa.”
“Người nhà ạ? Mẹ em đến ạ?”
Thẩm Yên thoáng giật mình ngơ ngác, bà ấy đến đây làm gì nhỉ? Vì chuyện đám cưới sao? Hay là lại cãi nhau với An Đông rồi? Cơ mà không lẽ tự dưng bà ấy lại đến thăm cô, hồi cô còn đi học, số lần bà Tưởng đi họp phụ huynh cho cô còn đếm trên đầu ngón tay nữa là.
Du Hảo không biết từ đâu chui ra, choàng lấy cổ cô, cười vô cùng gian xảo: “Không phải mẹ đâu, là chồng cậu đấy~”
“…Lương Tinh Khải á?” Thẩm Yên chỉ tay về phía phòng trực trước mặt, “Anh ấy ở bên trong à? Mọi người không làm khó người ta đấy chứ?”
“Úi chà, mới đó đã biết xót chồng rồi cơ à?”
Thẩm Yên lười đôi co với cô bạn, định bước tiếp thì bị Du Hảo kéo lại: “Không có ở phòng trực đâu, ở dưới lầu ấy. Bọn tớ định mời anh ấy vào trong ngồi, nhưng anh ấy trông có vẻ ngại ngùng lắm, mặt đỏ hết cả lên rồi kìa.”
Thẩm Yên nghĩ đến cái tính cách của anh, lại tưởng tượng ra cảnh một bầy bác sĩ, y tá vây quanh xem như xem khỉ, thế là cô lườm Du Hảo một cái rồi quay người đi về phía cửa sổ ở hành lang.
Dưới lầu là một khuôn viên sân vườn nhỏ, tầm giờ này có không ít bệnh nhân và người nhà đang đi tản bộ. Màn đêm vẫn chưa buông xuống hoàn toàn, ánh hoàng hôn mập mờ đan xen với ánh đèn đường mới lên, dệt nên một dải sáng màu vàng ấm áp.
Lương Tinh Khải đang ngồi bên rìa bồn hoa. Cạnh anh là một bé gái ngồi trên xe lăn, hai người không biết đang nói chuyện gì, anh vừa đưa tay ra múa máy ra hiệu, cô bé liền lộ ra vẻ mặt vô cùng vui mừng rồi cười toe toét. Người đàn ông cũng khẽ nhếch môi, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng, ấm áp.
Du Hảo cũng bước tới đứng bên cạnh cô, cùng nhìn xuống dưới, tặc lưỡi cảm thán: “Đợi cậu hơn một tiếng đồng hồ rồi đấy nhé.”
Mấy giây sau, cô nàng huých nhẹ vào khuỷu tay Thẩm Yên: “Hay cho cậu nhé Thẩm Yên, tớ bảo sao dạo trước tự dưng cậu lại đi hỏi thăm tớ về mấy thầy giáo bên Viện Toán – Lý, hóa ra là vì anh ấy à!”