Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 8: Để anh đưa em đi

Chương 8

Đám cưới được ấn định vào cuối tháng mười hai, bây giờ mới là cuối tháng mười, thời gian chuẩn bị vẫn còn khá xông xênh.

Đợt nghỉ lễ Quốc khánh vừa rồi Thẩm Yên không được nghỉ ngày nào, lịch trực từ mùng 1 đến mùng 7 kín mít. Sau đó cô được ở nhà ngủ bù trọn một ngày rồi lại bắt đầu chuỗi ngày quay cuồng như chong chóng. Sáng sớm hôm nay, Tưởng Ngọc Liên gọi điện đến, biết cô liên tục tăng ca liền cằn nhằn suốt mười mấy phút. Đại ý là bảo cô bây giờ đã kết hôn rồi, phải biết bớt chút thời gian mà vun vén cho gia đình và cuộc sống hôn nhân, không thể cứ cắm đầu cắm cổ vào công việc như trước được nữa.

Lúc đó cô mới vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng một lúc lâu mới sực nhớ ra là mình đã kết hôn.

Khách sạn, bên tổ chức tiệc cưới, váy cưới… mấy thứ này đều đã chốt xong xuôi. Mấy ngày nay không còn bận tối tăm mặt mũi như trước nữa, thế nên tần số liên lạc giữa cô và Lương Tinh Khải cũng giảm mạnh. Thêm vào đó là lịch phẫu thuật dày đặc xếp mãi không hết, tính ra cuộc sống của cô hiện tại chẳng khác gì lúc còn độc thân.

Thẩm Yên nhắm mắt lại, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nói vào điện thoại: “Biết rồi ạ, con cúp máy đây, lát nữa còn phải đi làm.”

Cô tắt màn hình điện thoại, nướng thêm vài phút trên giường rồi mới chịu dậy đánh răng rửa mặt để đi làm.

7 giờ 50 phút, chiếc xe đúng giờ rẽ vào bãi đỗ xe dành cho nhân viên bệnh viện. Thẩm Yên gạt gương xuống vuốt lại mái tóc, dặm thêm chút son rồi mới mở cửa xuống xe.

Vừa mở cửa xe ra, cô vô tình chạm mắt với người đàn ông cũng vừa tới ở phía đối diện. Cô khựng lại một giây, hai giây sau mới ngước mặt lên gật đầu chào một tiếng.

Trương Sĩ bước tới: “Sớm thế.”

“Anh cũng vậy.” Vì cả hai đều cùng đường đi bộ về phía tòa nhà nội trú, Thẩm Yên đành đi song song với anh ta, bèn bắt chuyện cho đỡ gượng gạo: “Anh thích nghi được với môi trường ở đây chưa?”

Trương Sĩ nhìn cô một cái, biểu cảm khá bình thản: “Có gì mà không thích nghi được, trước đây tôi cũng từng thực tập ở chỗ này rồi, em quên rồi à?”

“… Mấy năm trôi qua rồi, nhân sự của bệnh viện thay đổi nhiều, quy trình chế độ cũng cải tổ không ít, khác biệt lớn lắm.”

“Ừ, thay đổi lớn thật.”

Giọng anh ta trầm xuống khi nói câu này, nghe như thể đang có ẩn ý khác. Thẩm Yên im lặng, không biết phải đáp lại thế nào.

Hồi còn học đại học, Trương Sĩ rất được lòng các bạn nữ. Anh ta vừa có tính cách tốt, vừa đẹp trai, thành tích học tập xuất sắc lại còn đam mê thể thao. Nếu trường hay khoa có tổ chức bình chọn “nam thần học đường” gì đó, chắc chắn anh ta sẽ có một suất trên bảng vàng.

Thế nên, hồi đó khi anh ta theo đuổi Thẩm Yên, cô đã rất bất ngờ. Có lẽ vì anh ta quá chân thành và kiên trì, nên cô gái tuổi hai mươi năm ấy hoàn toàn không có sức kháng cự. Dù lúc đó cả hai đều bận rộn, nhưng trên cương vị là một người bạn trai, Trương Sĩ thực sự không có điểm gì để chê trách.

Ngoại trừ lý do từ phía mẹ anh ta, thì giờ nghĩ lại, chuyện chia tay phần lớn là lỗi ở cô. Cô không thể đáp lại những cảm xúc cần có trong tình yêu, cô cũng không có thời gian, hoặc nói đúng hơn là cô không muốn dành thời gian để yêu đương. Lúc đó, cô cần phải nắm bắt mọi cơ hội xuất hiện trước mắt mình. Khi ấy cả hai đều còn quá trẻ, nếu mỗi người chịu hy sinh, nhường nhịn vì đoạn tình cảm này thêm một chút, có lẽ kết cục đã không đến mức phải dừng lại. Nhưng cô chưa bao giờ hối hận. Bản thân cô ở tuổi đôi mươi chọn lựa như vậy, chứng tỏ giữa họ vốn dĩ không có duyên phận.

Sắp đi đến sảnh thang máy, Thẩm Yên mới hỏi thêm một câu: “Lần này anh chuyển công tác sang đây bao lâu?”

Có mấy bác sĩ và y tá cũng đang đợi thang máy, hai người vô tình bị ép đứng sát lại gần nhau. Chờ vài giây sau cô mới nghe thấy câu trả lời của anh ta: “Tôi vào biên chế chính thức rồi, hợp đồng ba năm.”

Thẩm Yên cụp mắt xuống, không nói gì thêm.

Khi thang máy xuống đến tầng trệt, Trương Sĩ bước ra trước. Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng quen thuộc ấy đang đi xa dần, cho đến khi cửa thang máy đóng lại lần nữa.

Vẫn như mọi khi, cô vừa canh chuẩn giờ chấm công, vừa ăn vội hai miếng bữa sáng ngon lành được chuẩn bị sẵn, rồi cùng đồng nghiệp ca đêm bàn giao công việc. Đi buồng, họp hành, hội chẩn… đến khi quay lại phòng trực thì đã hơn 11 giờ trưa.

Tựa vào lưng ghế ngồi nghỉ một lát, Thẩm Yên rút điện thoại từ trong túi áo blouse trắng ra. Trên WeChat, ngoại trừ công việc thì không có tin nhắn cá nhân nào. Cô lướt màn hình xuống dưới, tìm đến khung trò chuyện với người đàn ông kia.

Cuộc trò chuyện gần đây nhất là từ hai ngày trước, anh nói đã đổi một chiếc giường mới cho nhà cưới, có điều mùi gỗ vẫn còn hơi nồng, phải mở cửa thông phòng khoảng một hai tháng. Cô nhắn lại một chữ “Vâng”, sau đó anh cũng không trả lời nữa.

Ngón tay cô lướt nhẹ, bấm vào ảnh đại diện của anh. Avatar trông rất bình thường, là một bức ảnh phong cảnh bờ biển không biết chụp ở xó xỉnh nào, nhưng bố cục khá ổn, trông cũng có chút nghệ thuật. Trang cá nhân thì mở chế độ hiển thị nửa năm, nhưng chẳng đăng lấy một dòng trạng thái nào.

Thẩm Yên thoát ra ngoài rồi quay lại khung chat, gõ chữ: 【Đang bận à?】

Hai phút sau, bên kia trả lời: 【Vừa họp xong, có chuyện gì thế?】

Thẩm Yên: 【Không có gì.】

Thẩm Yên: 【Nhớ ăn cơm đấy.】

Lương Tinh Khải: 【Ừ.

Lương Tinh Khải: 【Em cũng thế.】

Thẩm Yên: 【…】

Cô không thèm rep lại nữa, úp điện thoại xuống bàn.

Văn phòng bắt đầu có người ra vào lác đác, cô nói dăm ba câu xã giao với đồng nghiệp. Đang định sắp xếp lại bệnh án thì vô tình liếc thấy điện thoại trên bàn, cô chớp chớp mắt, lại cầm lên mở WeChat: 【Giường mới trông thế nào? Có ảnh không anh?】

Lương Tinh Khải: 【Chưa chụp, lát tan làm em có thể tự qua mà xem.】

Thẩm Yên: 【Hôm nay anh có phải tăng ca không? Cùng đi đi.】

Lương Tinh Khải: 【Em không nhớ mật khẩu à?】

Thẩm Yên: 【…】

Sao lúc trước cô không phát hiện ra là anh chàng này còn có cái thuộc tính “kháy đểu” người khác thế nhỉ?

Cô lại gõ chữ: 【Em muốn gặp anh.】

Nhưng ngay khoảnh khắc định bấm gửi, cô lại chần chừ, đổi thành: 【Em có chuyện muốn nói với anh.】

Lương Tinh Khải: 【Được.】

Gần đến giờ nghỉ trưa, bác sĩ Vương chịu trách nhiệm xếp lịch trực bước vào: “Bác sĩ Thẩm này, lịch trực tháng sau sắp chốt rồi, cô vẫn xếp vào ca cuối chứ?”

Thẩm Yên theo quán tính định đồng ý, nhưng đầu óc bỗng nảy số, liền kịp thời đổi giọng: “Thôi, tháng sau tôi xin nghỉ phép theo đúng chế độ.”

Bác sĩ Vương hơi ngẩn ra: “Đúng chế độ là sao ta?”

“Nghỉ trọn tám ngày ấy.”

Du Hảo bên cạnh liền nói chen vào: “Bác sĩ Vương, bác sĩ Thẩm nhà em tháng nào cũng trực kín lịch, người ta lại vừa mới kết hôn xong, nghỉ tám ngày là còn ít đấy nhé!”

Bác sĩ Vương lúc này mới vỡ lẽ, cười toe toét: “À à, ra là vậy, không thành vấn đề! Thế bao giờ thì tổ chức đám cưới? Khoa mình chắc chắn phải duyệt cho bác sĩ Thẩm một kỳ nghỉ dài hơi rồi.”

Thẩm Yên cũng cười theo: “Không cần đâu ạ, cứ cho tôi nghỉ phép kết hôn theo đúng quy định là được rồi.”

“Ok nghén!”

Bác sĩ Vương vừa đi, Du Hảo liền sán lại gần, nháy mắt ra hiệu: “Không mời tớ làm phù dâu à?”

Thẩm Yên liếc xéo một cái: “Tính làm gì đấy?”

“Chồng bà cực phẩm như thế, dàn rể phụ chắc cũng… mlem mlem lắm chứ gì~” Du Hảo cố tình kéo dài giọng, ý đồ quá rõ ràng.

Thẩm Yên gõ nhẹ vào đầu cô bạn: “Tiếc là tụi tớ không làm lễ cưới, không có phù rể hay phù dâu gì đâu.”

“Hả…?”

“Đợi sau này tớ với anh ấy quen thân hơn chút nữa, tớ hỏi thăm xem có anh chàng nào hợp nhãn để giới thiệu cho.”

Du Hảo nghe xong liền phì cười: “Cái gì mà ‘đợi quen thân hơn’? Hai người kết hôn rồi đấy bà nội!” Thẩm Yên nhún vai, ngồi xuống trước máy tính bắt đầu vùi đầu vào công việc.

4 giờ chiều, ca làm việc kết thúc, Thẩm Yên sắp xếp xong xuôi công việc từ sớm để tan làm đúng giờ. Từ bệnh viện lái xe đến nhà mới chỉ mất tầm bảy tám phút, lúc đến nơi Lương Tinh Khải vẫn chưa qua, cô tự bấm mã số rồi bước vào nhà.

Lần gần nhất cô ghé qua là khoảng hai tuần trước. Khi đó, căn nhà mới chỉ có vài món nội thất cơ bản, bụi bặm cũng chưa được lau dọn kỹ càng. Thế mà hôm nay vừa bước vào cửa, mọi thứ đã thay đổi đến mức ngỡ ngàng, khác một trời một vực so với trước.

Không chỉ được quét dọn sạch bong kin kít, bộ bàn ăn và sofa cũng đã được thay mới, đến cả dàn đèn trần trông cũng sang xịn mịn hẳn ra. Thẩm Yên ngắm nghía kỹ càng từng chút một, trong lòng thầm ưng ý. Không ngờ gu thẩm mỹ của anh chàng này cũng ra gì và này nọ phết, kiểu dáng đồ nội thất và đồ gia dụng đều rất nịnh mắt, tinh tế chứ không hề lòe loẹt hoa hòe hoa sói.

Cô đi thẳng vào phòng ngủ chính để xem chiếc giường mới. Đó là một chiếc giường làm bằng gỗ đặc mang phong cách cổ điển, trong không khí quả thực vẫn còn thoang thoảng mùi gỗ nồng. Lớp màng nilon bọc đệm đã được bóc ra, chắc là để cho bay bớt mùi. Cô cúi người sờ thử, rồi ngồi hẳn lên để cảm nhận. Độ cứng vừa phải, rất ổn áp.

Thế nhưng cô cũng chẳng ngồi được bao lâu, mùi gỗ càng lúc càng nồng khiến cô phải bỏ chạy. Ngay cạnh phòng ngủ chính là một phòng ngủ phụ, bên trong cũng đã được thay giường và đệm mới. Thẩm Yên chỉ liếc nhìn qua một cái rồi đi thẳng ra phòng khách ngồi đợi.

Chờ mãi đến gần 5 giờ chiều, điện thoại rốt cuộc mới báo có tin nhắn mới: Lương Tinh Khải: 【Xin lỗi em, anh có việc đột xuất, vẫn chưa xong nữa.】

Lương Tinh Khải: 【Có chuyện gì thế? Nói qua WeChat được không? Không thì mai anh xuống phố tìm em.】

Cô suy nghĩ một chút rồi nhắn lại: 【Để em qua tìm anh.】

Đại học Nam Thành chính là ngôi trường mà cô từng gắn bó suốt 8 năm thanh xuân. Con đường từ bệnh viện đi đi về về trường học có bao nhiêu cột đèn xanh đèn đỏ, trên đường có những cửa hàng quán nào, chẳng ai có thể rành rọt hơn cô được nữa.

Vì cổng trường có đăng ký biển số xe của cô từ trước nên Thẩm Yên lái xe thẳng vào trong, hướng về phía Viện Toán – Lý. Khu vực của Viện Toán – Lý thì cô không quen thuộc cho lắm, rẽ tới rẽ lui qua mấy ngã rẽ mới tới được tòa nhà hai tầng bằng gạch đỏ này. Dù bản thân không rành nơi này, nhưng cả cái trường này chẳng ai là không biết Viện Toán – Lý chính là một địa điểm “sống ảo” nổi tiếng của giới trẻ. Bây giờ đang là mùa thu, mảng tường bám đầy dây thường xuân đã chuyển sang sắc đỏ rực, đẹp đến mức nao lòng .

Tầm giờ này có không ít sinh viên đang đứng dưới chân tường chụp ảnh check-in. Thẩm Yên phải đợi người, thế là cô khoanh tay đứng dưới bóng cây đối diện nhìn sang. Mấy cô cậu sinh viên thi nhau tạo đủ dáng, gương mặt tràn ngập hơi thở thanh xuân, nụ cười rạng rỡ, trông ai cũng tràn đầy sức sống.

Đi làm được vài năm, lại còn ở trong môi trường bệnh viện chứng kiến đủ mọi hỷ nộ ái ố, sinh ly tử biệt, Thẩm Yên càng thấu hiểu sâu sắc rằng “mạng sống là đáng quý”, hay “chẳng biết ngày mai và tai nạn, cái nào sẽ đến trước”. Những câu nói này đối với cô không hề sáo rỗng. Tuổi mười tám, đôi mươi chính là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của một đời người, đẹp đến mức nếu lãng phí dù chỉ một giây một phút thôi cũng là một cái tội. Cô ngắm nhìn sự trẻ trung, tươi đẹp của những người khác, khóe môi cũng vô thức cong lên một nụ cười.

Cùng lúc đó ở trên tầng, Tống Thiên Lẫm và Lương Tinh Khải vừa họp xong liền cùng nhau quay trở lại văn phòng. Tống Thiên Lẫm vừa đi vừa cằn nhằn: “Tôi lạy luôn đấy, phương án KPI cứ sửa đi sửa lại suốt, thế này có khác gì ép người ta vào đường cùng không, đúng là chẳng làm được cái tích sự gì.”

Lương Tinh Khải bước đến ngồi xuống trước bàn làm việc, lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn cô gửi từ nửa tiếng trước, anh liền rep lại ngay: 【Em đến chưa?】

Từ bệnh viện đến đây cũng có một quãng đường, lại đúng vào giờ cao điểm tan tầm, nửa tiếng vừa rồi chắc cô vẫn đang kẹt trên đường thôi. Thế nhưng, Lương Tinh Khải bỗng nhớ lại tốc độ lái xe phóng nhanh vượt ẩu của cô vào cái ngày hôm đó, anh khẽ nhíu mày, tắt máy tính rồi chuẩn bị đi xuống lầu.

Đúng lúc này, Tống Thiên Lẫm rót xong cốc nước liền đi ra phía cửa sổ. Ban đầu anh ta còn định cằn nhằn thêm vài câu, nhưng ánh mắt bỗng bị thu hút bởi một bóng dáng dưới lầu. Anh ta nheo mắt nhìn kỹ, rồi vội vàng vẫy vẫy tay gọi đồng đội: “Tinh Khải, mau lại đây xem ai kìa, sao tôi nhìn cứ thấy quen quen thế nhỉ?”

Lương Tinh Khải vốn chẳng buồn để ý, nhưng như sực nhớ ra điều gì, anh khựng lại hành động dọn dẹp đồ đạc rồi sải bước đi về phía cửa sổ. Thuận theo tầm mắt của Tống Thiên Lẫm nhìn xuống, quả nhiên anh nhìn thấy người vốn dĩ nên xuất hiện muộn hơn đang đứng ngay dưới kia. Không chỉ có một mình Thẩm Yên, bên cạnh cô còn có hai nam sinh trẻ tuổi, chẳng biết đang buôn chuyện gì mà cô cười trông rất dịu dàng lịch sự, sau đó một nam sinh rút điện thoại ra, còn cô thì dùng điện thoại quét mã.

Chỉ một lát sau, hai nam sinh kia rời đi. Người phụ nữ ở dưới lầu như có thần giao cách cảm, bỗng ngẩng đầu nhìn lên phía trên.

Bốn mắt nhìn nhau. Thời gian dường như ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc ấy.

Khoảng cách một tầng lầu nói gần không gần, nói xa không xa. Nó vừa vặn đủ để hai người nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt nhau, nhưng cũng không đến mức quá gần khiến việc lập tức dời mắt đi trở nên gượng gạo.

Người ở dưới lầu phản ứng trước, cô giơ tay lên vẫy, nụ cười trên môi lại rạng rỡ thêm vài phần. Ánh hoàng hôn chợt từ phía tây hắt lại, xuyên qua những tán cây, nhảy ngót trong đôi mắt anh.

Tống Thiên Lẫm vẫn còn lải nhải bên cạnh: “Quen mắt thật sự ấy, tôi thề là đã gặp ở đâu rồi. Có phải giáo viên trường mình không nhỉ? Tinh Khải, cậu có ấn tượng gì không?”

“Không phải.”

“Không phải á? Thế là ai?”

Lương Tinh Khải lùi lại hai bước né tránh ánh nắng rọi qua cửa sổ. Anh nhìn sang Tống Thiên Lẫm, trầm ngâm một hai giây rồi thong thả buông một câu: “Vợ em.”

“?” Tống Thiên Lẫm phải đứng hình mất năm giây mới load kịp: “Đậu xanh, Thẩm Yên?!”

Lương Tinh Khải không thèm chấp, tiếp tục cúi xuống dọn dẹp đồ đạc, động tác có phần nhanh hơn.

Tống Thiên Lẫm sán lại gần anh, huých vai trêu chọc đầy mờ ám: “Úi chà chà, vợ đến tận nơi đón tan làm cơ đấy nhá~” thấy chính chủ bơ mình, anh ta vẫn dấn tới: “Không ngờ bác sĩ Thẩm lại đích thân đến đây đón cậu luôn, bất ngờ chưa?”

Trong mắt Tống Thiên Lẫm, chuyện Lương Tinh Khải kết hôn đúng là một kỳ tích. Anh vốn là kiểu người cực kỳ quy củ, đi đến nơi về đến chốn, hiếm khi tham gia tụ tập với mọi người, cũng chẳng ham hố kết giao bạn bè, cuộc sống mỗi ngày chỉ xoay quanh mấy cái biểu đồ topo với phòng thí nghiệm nhiệt độ cao siêu cấp chán ngắt. Thế mà đùng một cái, thanh niên nghiêm túc ấy lại biến hình thành đàn ông đã có gia đình chỉ sau một tháng, giờ lại còn có cả vợ đến tận nơi rước về!

Tống Thiên Lẫm soi kỹ biểu cảm của anh, cố tìm ra một chút gợn sóng khác lạ, nhưng đáng tiếc là gương mặt kia vẫn luôn “bình ổn như một dòng nước”, chẳng hề lộ chút cảm xúc nào ra ngoài. Anh ta tò mò hỏi: “Tinh Khải, kết hôn vui không? Phỏng vấn tí, cảm giác hiện tại thế nào?”

Im lặng.

Lương Tinh Khải nhét cuốn sổ cuối cùng vào cặp táp, khẽ đáp: “Không biết.”

Không biết, không thể diễn tả bằng lời, một buổi chiều như thế này là lần đầu tiên xuất hiện trong đời anh.

Tống Thiên Lẫm cũng đi xuống lầu cùng anh, anh ta bước đến trước mặt Thẩm Yên chào hỏi một tiếng, điệu bộ cực kỳ nghiêm túc chỉnh tề: “Chào cô, tôi là Tống Thiên Lẫm, đồng nghiệp của Tinh Khải.”

Thẩm Yên cũng lịch sự mỉm cười đáp lại: “Chào anh ạ.”

Tống Thiên Lẫm rất biết điều liền bảo: “Thế tôi không làm bóng đèn nữa nhé, đi trước đây.” Có điều trước khi chuồn, anh ta vẫn không quên nháy mắt ra hiệu đầy ẩn ý với Lương Tinh Khải.

Chờ người kia đi khuất, Thẩm Yên vẫn nhìn theo bóng lưng anh ta thêm vài giây. Tống Thiên Lẫm có vóc dáng và ngoại hình khá ổn, người có thể làm đồng nghiệp với Lương Tinh Khải đương nhiên cũng chẳng phải dạng vừa. Cô thuận miệng hỏi một câu: “Đồng nghiệp này của anh có bạn gái chưa?”

“?”

Lương Tinh Khải khẽ nhíu mày: “Hỏi cái này làm gì?”

Thẩm Yên thu hồi ánh mắt, sóng đôi bước đi cùng anh: “Hỏi thăm chút thôi mà.”

“Thầy Tống kết hôn rồi.”

“Ơ, thế à…”

Trong giọng nói của cô ngập tràn sự thất vọng rõ mồn một. Lương Tinh Khải cụp mắt nhìn gương mặt đang ỉu xìu của cô, im lặng không nói gì. Đi được vài bước, anh mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Em có chuyện gì muốn nói với anh à?”

Thực ra chẳng có chuyện gì cả, chỉ là muốn gặp anh thôi. Nhưng anh đã hỏi đến mức này, dù không có chuyện cô cũng phải “nặn” ra một việc: “Ảnh cưới bao giờ thì có nhỉ?”

“Hai ngày trước anh hỏi rồi, bên studio bảo tuần sau mới có.” Người đàn ông có chút bất lực, “Nếu anh không nhớ nhầm thì em cũng có mặt trong nhóm chat mà.”

“À… thế ạ.” Thẩm Yên cười trừ đầy gượng gạo, “Bận quá nên em không chú ý tin nhắn.”

Nghĩ lại cũng đúng. Lương Tinh Khải nghiêng người che chắn cho cô khỏi một cậu chàng đang lao xe đạp vội vã lướt qua, dịu dàng hỏi lại: “Em lặn lội qua đây chỉ vì chuyện này thôi sao?”

“Cũng không hẳn, chỉ là…” Thẩm Yên dừng bước, ngước lên nhìn anh cười một tiếng rạng rỡ: “Hôm nay em được tan làm sớm, muốn mời anh ăn một bữa tối coi như bồi dưỡng, anh vất vả rồi.”

Lương Tinh Khải nương theo chút ánh sáng cuối ngày của hoàng hôn nhìn cô, vài giây sau mới gật đầu: “Được.”

Cô lái xe đưa anh đi ăn, ăn xong lại tiện đường chở anh về gần trường. Tầm giờ này đường xá bắt đầu đông đúc, Thẩm Yên chạy xe khá rén và chậm rì rì. Thi thoảng cô lại lén liếc nhìn sang bên cạnh hai ba lượt, thầm nghĩ bụng chắc lần này anh sẽ không cằn nhằn chuyện cô phóng nhanh vượt ẩu nữa đâu nhỉ.

Quả nhiên, suốt dọc đường cho đến khi vào nhà hàng, người đàn ông này chẳng nói chẳng rằng gì. Thế nhưng vừa xuống xe, anh bỗng dưng buông một câu xanh rờn chẳng liên quan: “Vợ của thầy Tống cũng là giảng viên trường mình, làm cố vấn học tập bên trường Du lịch.”

Thẩm Yên: “…”

Đầu cô hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, ủa, cô có hỏi câu này đâu ta?

Đây không phải lần đầu cô ăn cơm cùng anh, nhưng lại là lần đầu tiên hai người hẹn hò ăn riêng. Thẩm Yên chọn một quán trà kiểu Quảng Đông. Trước khi gọi món, cô hỏi anh muốn ăn gì, anh bảo gì cũng được.

Thế là cô gọi vài món theo khẩu vị của mình: “Em khá thích đồ ăn ở quán này, vị không bị ngọt quá. Chứ đồ Quảng Đông ở mấy chỗ khác kiểu gì cũng bỏ thêm tí đường. Anh thích ăn ngọt hay ăn mặn hơn?”

Anh lại đáp: “Sao cũng được.”

Thẩm Yên nhìn anh, nghiêm túc chấn chỉnh: “Thực ra em không thích ba chữ ‘sao cũng được’ này đâu nhé. Nói nước đôi như vậy tuy là tiện cho mình, nhưng lại dễ làm người khác đau đầu lắm đấy.”

Lương Tinh Khải hơi khựng lại, lập tức sửa lưng: “Anh cũng không thích ăn ngọt lắm, đồ mặn hay đồ cay đều được hết.” Lúc này cô mới gật đầu vừa lòng, vừa rót trà vừa hỏi: “Quê anh ở đâu thế? Dân gốc Nam Thành luôn ạ?”

“Không phải, quê anh ở vùng Xuyên Du (Tứ Xuyên – Trùng Khánh). Năm anh năm tuổi thì cả nhà chuyển qua đây theo bố.”

“Ủa? Em cứ tưởng anh là người Nam Thành chứ.”

“Hồi đó bố anh công tác tại Đại học Nam Thành, mẹ thì làm phó đoàn bên Đoàn văn công chỗ nhà cũ, ai cũng bận tối tăm mặt mũi. Lại thêm khoảng cách yêu xa nên hai người thi thoảng xảy ra lục đục, sau này bên Viện của trường này vừa vặn tạo điều kiện cho mẹ anh, nên cả nhà mới dọn hẳn qua đây.”

“Ra là vậy, thế ở quê anh chắc mọi người ăn cay dữ dội lắm nhỉ?” Thẩm Yên nhìn anh, trông anh thế này chẳng giống kiểu người biết ăn cay tí nào.

“Khẩu vị ăn uống thì tùy thuộc vào môi trường và thói quen thôi. Anh sống ở đây hơn hai mươi năm rồi, nhiều thứ cũng bị đồng hóa từ lúc nào không hay.”

“Ồ.” Thẩm Yên tự rót nước cho mình, “Em khá là thích vùng đó, đồ ăn ngon mà cảnh lại đẹp, con người thì siêu nhiệt tình. Thế quê anh cụ thể là ở đâu vậy? Tết này tụi mình có phải về quê không?”

“Nhã An. Bình thường thì không sao, nhưng năm nay chắc là phải về rồi.”

“Ủa, sao thế anh?”

Lương Tinh Khải nhìn cô một cái, rồi lại cúi đầu, mím môi nói: “Người lớn trong nhà bảo, kết hôn rồi thì phải dắt nhau về nhận tổ quy tông, ra mắt tổ tiên một chuyến.”

“… À… vâng.” Thẩm Yên bỗng cảm thấy có chút ngượng ngùng khó tả, đành bưng cốc nước lên uống một ngụm để chữa ngượng.

Giữa hai người rơi vào khoảng lặng mất hai ba phút, cho đến khi các món ăn lần lượt được dọn lên, Thẩm Yên mới tiếp tục tìm chủ đề để buôn chuyện. “Em gái anh ở bên kia đã lấy được thẻ xanh chưa?”

Về thông tin của cô em gái này, cô chỉ biết loáng thoáng là đã sang Mỹ, kết hôn với một người nước ngoài, hiện tại có một nhóc tì ba tuổi và rất hiếm khi về nước.

“Rồi.”

Giọng anh hơi trầm xuống, nghe qua thì chẳng khác gì ngày thường, nhưng Thẩm Yên vốn là người nhạy bén nên vẫn đánh hơi được điều gì đó không ổn. Nghĩ đến việc ngay cả thầy Lương cũng chẳng buồn nhắc tới đứa con gái này, đoán chừng đây là chuyện riêng tư trong nhà không muốn người ngoài biết, cô liền biết ý không hỏi sâu thêm nữa mà chủ động lảng sang chuyện khác.

Sau đó, chủ đề câu chuyện chủ yếu xoay quanh công việc của hai người, bầu không khí nhìn chung khá là vui vẻ. Thẩm Yên tuy không hiểu lắm mấy thuật ngữ chuyên ngành đao to búa lớn của anh, nhưng nhìn cách anh nói về đề tài nghiên cứu của mình một cách lưu loát và đầy tự tin, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hào nhoáng của anh khi đứng trên bục giảng, chắc chắn là phong thái ngút ngàn, thu hút ngàn tràng pháo tay bên dưới.

Thành phố lên đèn lúc 8 giờ tối, anh đi thanh toán tiền, Thẩm Yên cầm túi xách chuẩn bị đứng dậy thì điện thoại bỗng đổ chuông. Là một số điện thoại bàn lạ hoắc. Cô nhấn nút nghe, tông giọng chuyển sang chế độ nghiêm túc, chuẩn chỉnh: “Alo xin chào, Thẩm Yên xin nghe.”

“Chào cô, đây là đồn công an đường Thiên Viên. Mẹ cô là bà Tưởng Ngọc Liên hiện đang ở chỗ chúng tôi, mời cô qua đây một chuyến.” Tim Thẩm Yên bỗng hẫng mất một nhịp, chưa kịp hỏi rõ đầu đuôi thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Lương Tinh Khải vẫn đang đứng ở quầy thu ngân tính tiền, vừa quay đầu lại đã thấy cô hớt hải bước ra, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, sốt sắng, thậm chí còn chẳng nhìn thấy anh mà cứ thế lao thẳng ra cửa lớn. Anh vội vàng bước tới giữ cô lại, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Cô theo bản năng định gạt tay anh ra, bước chân vẫn vô cùng vội vã. Nhân viên phục vụ báo số tiền, Lương Tinh Khải nhanh chóng lướt điện thoại quét mã thanh toán, sau đó xoay người đuổi theo người phụ nữ đang đứng ở cửa. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng nhịp thở vẫn rối loạn thấy rõ: “Mẹ em đang ở đồn công an, em phải qua đó một chuyến, anh tự về trước nhé.”

Lương Tinh Khải tiến lên hai bước, dứt khoát nắm chặt lấy bàn tay đang hơi run rẩy của cô, giọng nói trầm ổn đầy tin cậy: “Để anh đưa em đi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn