Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 12: Chi bằng đừng lãng phí thời gian

Chương 12

Vào ngày cưới, Lương Tinh Thần – em gái anh không kịp về, nhưng có gọi video cho Lục Sầm. Thẩm Yên vừa vặn đang ở ngay cạnh nên hai người có cơ hội gặp mặt qua màn hình.

Đường nét trên gương mặt Lương Tinh Thần giống mẹ hơn, nhưng khí chất lại y đúc Lương Tinh Khải, đều thiên về kiểu lạnh lùng, chín chắn. Vừa thấy cô,cô ấy chỉ khẽ mỉm cười xã giao, không mấy vồn vã.

Trò chuyện vài câu, Lục Sầm ướm lời hỏi: “Anh trai con đang bận ngoài kia, hai anh em nói với nhau mấy câu nhé?”

Lương Tinh Thần không từ chối. Lục Sầm liền cầm điện thoại đi ra ngoài. Thẩm Yên loáng thoáng nghe thấy tiếng Lương Tinh Thần chúc một câu “Tân hôn hạnh phúc”, anh đáp lại tiếng cảm ơn, rồi hỏi khi nào em ấy mới về được. Lương Tinh Thần bảo vẫn chưa định ngày, sau đó đôi bên cũng chẳng trò chuyện gì thêm.

Vừa làm lễ đón dâu từ nhà họ Thẩm qua, lát nữa là đến giờ cử hành hôn lễ nên Thẩm Yên bận rộn dặm lại lớp trang điểm, thay váy cưới, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nhiều.

Một lúc sau, bóng dáng An Tư Miểu xuất hiện ở góc gương trang điểm, cô hỏi: “Mẹ đâu rồi?”

An Tư Miểu đáp: “Đang đón khách ở ngoài ấy.”

“Bố em có đến không?”

“Ông ấy không đến đâu.”

Hôm nay có Thẩm Vệ Vinh ở đây, xác suất An Đông lộ diện gần như bằng không.

An Đông cứ dăm ba bữa lại lôi “chồng cũ của bà” ra nói xéo Tưởng Ngọc Liên. Bất kể Tưởng Ngọc Liên phản ứng ra sao thì sau đó kiểu gì cũng là một trận cãi vã nảy lửa. Mấy năm gần đây, Thẩm Yên mới lờ mờ hiểu ra nguyên nhân sâu xa.

Tạm thời chưa bàn đến chuyện danh phận, lý do lớn nhất chính là sự tự ti đã ăn sâu vào xương tủy của An Đông.

Đợi đến khi Tưởng Ngọc Liên bước vào, Thẩm Yên liền kéo bà lại gần, ghé tai nói nhỏ: “Mẹ thấy bố con chưa?”

“Thấy rồi, ông ấy đang đứng trò chuyện với bác cả của con.”

“Tối nay mẹ qua chỗ con mà ở, đừng về nhà rồi lại gây gổ với chú An.”

Tưởng Ngọc Liên có lẽ cũng thừa hiểu kịch bản gì sẽ xảy ra nếu tối nay mình mò về nhà. Khác với mọi khi, lần này bà không lập tức gạt đi, nhưng sau một hồi đắn đo, bà vẫn bảo: “Không sao đâu, mẹ nhịn ông ấy một chút là được.”

Thẩm Yên không khuyên thêm nữa: “Thế để Tư Miểu về cùng mẹ, có chuyện gì thì gọi ngay cho con.”

“Được rồi, con lo việc của mình đi, cứ ôm đồm…”

Lời chưa dứt, Thẩm Vệ Vinh đã đẩy cửa bước vào, hai mẹ con lập tức im bặt.

Dù đã ly hôn nhiều năm nhưng Thẩm Vệ Vinh không phải kiểu người cạn tình cạn nghĩa. Đôi khi ông cũng muốn quan tâm Tưởng Ngọc Liên một chút, nhưng ngặt nỗi vướng bận thân phận nên chẳng thể làm gì, Thẩm Yên đứng bên cạnh nhìn mà chỉ biết thở dài.

Hai người nhìn nhau, Tưởng Ngọc Liên nở nụ cười phá vỡ bầu không khí: “MC bảo lát nữa ông với Yên Yên phải lên sân khấu tổng duyệt đấy, đừng có đi đâu xa.”

Thẩm Vệ Vinh gật đầu: “Tôi biết rồi.”

“Vậy tôi ra ngoài trước.”

Tưởng Ngọc Liên vừa ra khỏi cửa, đợi bóng dáng bà khuất hẳn Thẩm Vệ Vinh mới thu hồi ánh mắt, hỏi con gái: “Cậu Lương đâu rồi con?”

“Khách sạn cần xác nhận lại vài thứ nên anh ấy đi đối chiếu rồi ạ.”

Thẩm Vệ Vinh nhìn cô con gái đang ngồi trước gương làm tóc, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Đứa con gái ngày nào còn chưa đứng đến đầu gối ông, chớp mắt một cái đã trổ mã xinh đẹp thế này, giờ lại sắp sửa gả cho người ta rồi?

Nhưng thế cũng tốt, con có tổ ấm nhỏ của riêng mình, có người kề cận chăm sóc.

Ông cố nặn ra một nụ cười, chìa một tấm thẻ ngân hàng về phía cô.

Thẩm Yên ngơ ngác, quay đầu lại hỏi: “Cái này là…?”

“Của hồi môn bố gom góp cho con, con cứ cầm lấy. Tuy không nhiều nhặn gì nhưng nhà chúng ta không thiếu tiền, không việc gì phải khép nép trước nhà người ta. Nếu sống không hạnh phúc thì đừng có gượng ép bản thân.”

Sống mũi Thẩm Yên chợt cay xè: “Bố…”

“Bao năm qua bố với mẹ con thật sự rất có lỗi với con. Sau này phải sống thật tốt nhé. Bố chúc con và cậu Lương tân hôn vui vẻ, bách niên giai lão.”

Giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi, làm ướt một mảng trên chiếc váy cưới cô vừa mới thay.

Lương Tinh Khải vừa vặn xuất hiện ở cửa, chứng kiến toàn bộ cảnh này.

Thẩm Yên thoáng thấy bóng anh qua gương liền nhanh chóng quệt đi giọt lệ, ngồi ghé lại ôm lấy Thẩm Vệ Vinh: “Con cảm ơn bố.”

Thẩm Vệ Vinh vỗ vỗ vai cô: “Được rồi, trang điểm xong thì ra ngoài sớm chút. Bác cả với mọi người lâu rồi không gặp con, tí nữa có thời gian thì tranh thủ trò chuyện.”

“Vâng ạ.”

Đợi Thẩm Vệ Vinh ra ngoài, Lương Tinh Khải mới bước vào. Cô ngồi thẳng dậy, ra hiệu cho chuyên viên trang điểm tiếp tục búi tóc.

Anh đứng ngay cạnh cô, cũng nhìn vào trong gương. Thẩm Yên ngước mắt lên, hai ánh mắt chạm nhau giữa khoảng không.

Hôm nay cô phải thay tận ba bộ lễ phục, còn chú rể của cô từ đầu đến cuối chỉ diện độc một bộ vest đen. Ngày thường phong cách của anh thiên về sự thoải mái, năng động như áo khoác bomber, măng tô hay trendcoat, cực kỳ hiếm khi mặc vest chỉn chu. Ngoại trừ hôm đi đăng ký kết hôn, đây là lần thứ hai Thẩm Yên thấy anh mặc như thế này.

Khung xương của anh cực chuẩn, diện vest vào lại càng tôn dáng. Bờ vai rộng vững chãi dựng lên phom dáng gọn gàng, vòng eo săn chắc phác họa nên những đường nét đầy nam tính, đôi chân dài thẳng tắp dưới lớp quần tây phẳng phiu càng thêm phần miên man. Thoạt nhìn qua, trông anh chẳng khác nào một tổng tài thâm trầm, lão luyện.

Có lẽ do ánh mắt của cô quá mức trực diện, Lương Tinh Khải hơi né tránh, thanh âm dịu dàng: “Bên khách sạn báo hệ thống âm thanh gặp chút trục trặc, họ đang dốc sức sửa chữa. Lát nữa nếu không kịp thì phải dùng loa di động, âm lượng có thể hơi nhỏ một chút, em xem có được không?”

“Được ạ.”

“Giáo sư Lạc đến rồi. Anh định đưa bài phát biểu chứng hôn nhân cho thầy nhưng thầy không lấy, bảo muốn tự ứng biến.”

Thẩm Yên mím môi cười: “Thầy đừng có hứng lên rồi thao thao bất tuyệt một tràng dài là được.”

“Quy trình của tụi mình không phức tạp lắm, thầy nói nhiều chút cũng không sao.”

“Vâng.”

Cuộc đối thoại khép lại, không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Chuyên viên trang điểm lén nhìn qua gương, trong lòng thầm xuýt xoa: Đúng là một cặp vợ chồng trẻ cảnh đẹp ý vui.

Hai người không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn nhau qua tấm gương soi.

Trông họ giống hệt một cặp uyên ương đã sâu đậm nhiều năm rồi dắt tay nhau vào lễ đường, mọi ngôn từ vạn ngữ vào khoảnh khắc này đều cô đọng lại trong ánh mắt ấy. Thợ trang điểm bỗng thấy sự tồn tại của mình ở đây có chút dư thừa.

“Thẩm Yên…”

Anh gọi tên cô, nhưng rồi lại chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Thẩm Yên rạng rỡ cong môi cười: “Tân hôn vui vẻ, Lương Tinh Khải.”

***

Mọi nghi thức trong đám cưới diễn ra suôn sẻ, kết thúc toàn bộ quy trình thì cũng đã ba bốn giờ chiều. Sau khi tiễn tất cả khách khứa, bao gồm cả Tưởng Ngọc Liên và Thẩm Vệ Vinh, Thẩm Yên thay lại quần áo thường ngày rồi lên xe về nhà. Chẳng thèm màng đến anh chồng mới cưới đang lái xe lẫn mẹ chồng ngồi băng ghế sau, cô liền nằm ườn ra th* d*c.

Mệt lả người! Khéo một ngày làm năm ca phẫu thuật cũng không mệt đến mức này!

Hôm nay Lục Sầm rất vui, trên mặt ngập tràn nụ cười: “Hôm nay mệt thật đấy, về nhà tắm rửa một cái thật sạch rồi ngủ một giấc là khỏe ngay thôi.” “Vâng ạ…”

Lương Tinh Khải quay đầu nhìn sang, người phụ nữ đã nhắm nghiền mắt, có vẻ đã ngủ say. Anh khẽ nới lỏng chân ga, tốc độ trên bảng đồng hồ từ từ giảm xuống.

Về đến nhà, cô quả nhiên đã ngủ thiếp đi. Anh định gọi cô dậy nhưng Lục Sầm cản lại. Anh đành vòng qua ghế phụ, cởi dây an toàn rồi bế thốc cô xuống xe. Cô nhẹ hơn anh tưởng nhiều, bế trong lòng chẳng tốn chút sức lực nào.

Sáng nay sau khi đón dâu là mọi người sang thẳng khách sạn luôn. Nhà cửa tuy có bài trí chuẩn bị nhưng không hề bừa bộn. Lục Sầm dọn dẹp sơ qua một lượt rồi dặn dò anh: “Cứ để nó ngủ một lát thì con nhớ gọi dậy nhé, bảo nó tẩy trang, tắm rửa rồi ăn chút gì đi. Con xem tự nấu cái gì thanh đạm hoặc gọi ship đồ ăn về cũng được.”

“Con biết rồi mẹ.”

Lục Sầm nán lại một lát rồi ra về, Lương Tinh Khải tiễn bà ra tận cửa. Nhìn cánh cửa khép lại, anh quay người đối diện với một căn nhà ngập tràn sắc đỏ hỷ sự, trong lòng đột nhiên dấy lên cảm giác vừa xa lạ vừa có chút kỳ quặc.

Chuẩn bị ròng rã suốt hai ba tháng trời, nhưng khi ngày này thực sự chạm ngõ, anh mới nhận ra mình vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Nghĩ đến việc từ nay về sau, mình sẽ cùng một cô gái khác sớm tối hòa hợp, danh chính ngôn thuận trở thành vợ chồng… đáy lòng anh vẫn thấy có chút khó mà tin nổi.

Anh đứng im lặng như thế chừng hai ba phút, sau đó cúi người xếp lại đôi giày cưới màu đỏ của cô ngay ngắn bên huyền quan. Anh đi mở cửa sổ cho không khí lưu thông, cuối cùng mới bước vào bếp, vo một vốc gạo nhỏ để nấu cháo.

Hôm nay là ngày đầu tiên Thẩm Yên dọn về nhà mới, nhưng anh thì đã chuyển đến đây ở trước nửa tháng nên mọi thứ đều quen thuộc hơn cô.

Nấu cháo xong, Lương Tinh Khải tiến đến trước cửa phòng ngủ chính, khẽ đẩy một khe hở nhỏ nhìn vào trong. Người phụ nữ trên giường vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ.

Anh thầm tính toán, tối nay có lẽ nên dọn bớt đồ đạc của mình sang phòng ngủ phụ. Dẫu sao hai người vẫn chưa quá thân thuộc, chuyện gì cũng nên từ từ thì hơn.

Khi trời bắt đầu đổ sụp tối, trong phòng ngủ chính mới có động tĩnh. Thẩm Yên vẫn mặc bộ quần áo ban chiều bước ra, mắt nhắm mắt mở. Nhìn thấy anh đang ngồi ở phòng khách, cô ngẩn người mất vài giây mới hoàn hồn, nhưng tông giọng nói chuyện lại tự nhiên đến mức chẳng có lấy một tia gượng gạo: “Đói quá…”

Lương Tinh Khải hất cằm về phía nhà bếp: “Có cháo với ít dưa muối đấy, em vào ăn lót dạ trước đi. Anh có đặt thêm đồ ăn ngoài rồi, chắc sắp tới nơi.”

Thẩm Yên đói thật rồi, cô đi thẳng vào bếp múc một bát cháo. Cháo được ninh vừa vặn, mềm nhừ, đồ ăn kèm là dưa chua và đậu nành được chế biến theo công thức nào đó, ăn cực kỳ đưa miệng.

Mới ăn được vài miếng thì đồ ship cũng tới, Lương Tinh Khải liền ngồi xuống ăn cùng cô.

Anh đã thay một bộ đồ ở nhà và tắm rửa xong xuôi, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm rất dễ chịu.

Thẩm Yên chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Còn việc gì chưa xử lý xong không anh?”

“Hết rồi, bên khách sạn với công ty hôn lễ đều đã thanh toán xong xuôi. Ảnh và phóng sự cưới tầm ba ngày nữa là có.”

“Anh vất vả rồi.”

“Em cũng vất vả mà.”

Thẩm Yên đưa mắt nhìn quanh một vòng, tò mò hỏi: “Mấy thứ này là một mình anh trang trí hết ạ?”

Trước đây cô từng đi ăn cưới họ hàng, bạn bè, mấy việc vặt vãnh này thường là cả hội anh em bạn dì cùng nhau xúm vào làm. Nhưng nhà anh thì không có nhiều người trẻ tuổi, em gái lại đang ở nước ngoài, Thẩm Yên đoán chừng đều do một tay anh tự biên tự diễn.

Người đàn ông quả nhiên khẽ gật đầu thừa nhận.

Trong phòng ngủ chính cũng được bày biện tương tự, đèn lồng nhỏ, chữ Hỷ đỏ chói, dây ruy băng trang trí, ngay cả chăn ga gối đệm cũng đổi hết sang màu đỏ rực. Thẩm Yên mường tượng ra cảnh một người đàn ông cao lớn như anh loay hoay treo mấy thứ này, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

“Cười gì thế?”

“Không có gì, chỉ là thấy rất có không khí đám cưới.”

Trong mắt anh xẹt qua một tia bất lực, liền tinh tế đánh trống lảng sang chuyện khác: “Mai em có phải đi làm không?”

“Không, em được nghỉ thêm một ngày nữa. Còn anh?”

“Anh cũng nghỉ, nhưng có mấy việc hơi gấp cần xử lý, lát nữa phải tăng ca một chút.”

“Vâng.”

Câu chuyện lại rơi vào khoảng lặng.

Thẩm Yên vừa ăn vừa ngẫm nghĩ xem sau này nên chung sống với anh thế nào, chẳng lẽ hai vợ chồng lại cứ như người dưng ngược lối, đến một chủ đề chung cũng không có sao?

Nhưng chuyện đó tính sau đi, việc cấp bách nhất hiện tại là phải đi tẩy trang và tắm rửa cái đã.

Cơm nước xong xuôi, Thẩm Yên vào thẳng phòng ngủ, loay hoay hơn một tiếng đồng hồ mới gột rửa sạch sẽ được bản thân. Cô lại tốn thêm chút thời gian để sắp xếp quần áo và đồ dùng sinh hoạt mang theo, đặt chung một chỗ với đồ của anh.

Đến khi nằm được lên giường thì đã là chín giờ tối, cô mới có thời gian rảnh rỗi để check điện thoại.

Tin nhắn chúc mừng nhiều vô kể, một số bạn bè đồng nghiệp không đến dự được đều gửi lời chúc kèm hồng bao, cô kiên nhẫn trả lời từng người một.

Cuối cùng là ảnh phóng sự cưới do Du Hảo gửi qua.

Du Hảo chụp rất nhiều ảnh, đây là lần đầu tiên Thẩm Yên được ngắm nhìn đám cưới của chính mình dưới góc nhìn của người thứ ba, cảm giác vô cùng kỳ diệu. Bản thân cô trên sân khấu trông có vẻ hơi khép nép, mà Lương Tinh Khải cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, biểu cảm hai người đều có nét sượng sùng, không tự nhiên.

Lướt qua vài tấm, cô dừng lại ở phân đoạn trao nhẫn. Lúc ấy sau khi hai bên đeo nhẫn xong, MC có khuấy động bầu không khí bảo chú rể hôn cô dâu, bên dưới khán đài cũng ồ ạt hùa theo. Anh bất đắc dĩ phải ôm hờ lấy cô, mượn góc máy để giả vờ.

Góc chụp của Du Hảo phải gọi là xuất thần, trong ảnh trông hai người giống như đang khóa môi thắm thiết thật sự.

Thẩm Yên nhìn chằm chằm bức ảnh đó một hồi lâu, rồi khẽ ngước mắt nhìn ra phía ngoài cửa. Chẳng biết anh đang bận việc gì, lúc thì im ắng, lúc lại nghe thấy tiếng bước chân đi lại.

Cô khẽ c*n m** d***.
Hôm nay là tân hôn, đêm động phòng hoa chúc của cô.

Tiếng thông báo của WeChat cắt ngang dòng suy nghĩ:

Du Hảo: 【Tớ thích tấm này nhất luôn, vãi chưởng, nhìn hai người có tướng phu thê vi ci eo!!】

Thẩm Yên bấm vào bức ảnh đi kèm, đó là khoảnh khắc hai người đi chúc rượu các bàn. Lương Tinh Khải trong bộ vest chỉnh tề, một tay đặt hờ bảo vệ phía sau lưng cô, tay còn lại nâng ly mời khách. Dáng người anh hơi nghiêng, gương mặt góc cạnh điển trai, quả thực có vài phần phong thái của tổng tài bá đạo.

Cô cũng khá thích tấm này nên đã bấm lưu về máy.

Thẩm Yên: 【Đa tạ phó nháy Du nhé.】

Du Hảo: 【?】

Du Hảo: 【Giờ này rồi mà còn rảnh rỗi rep tin nhắn tớ á…?】

Thẩm Yên bật cười gõ chữ: 【Đừng có nghĩ bậy bạ, mệt rã rời đây này.】

Hôm nay cả hai đều đã kiệt sức, hơn nữa… đúng là vẫn chưa thân nhau cho lắm. Để mai tính vậy, không việc gì phải vội.

Du Hảo trêu chọc: 【U là trời, cái đứa ngày xưa ngâm mình trong phòng phẫu thuật một ngày một đêm không kêu nửa lời mà giờ lại kêu mệt á?】

Thẩm Yên: 【Cậu cứ cưới một lần đi rồi biết.】

Du Hảo: 【Thôi xin, ế thực lực cho lành.】

Du Hảo: 【Cậu đợi tí nhé, tớ còn cả rổ ảnh đây này, để edit xong xuôi rồi gửi một thể.】

Tán gẫu với Du Hảo thêm một lúc rồi trả lời nốt số tin nhắn còn lại, mí mắt Thẩm Yên đã bắt đầu biểu tình dữ dội. Cô rốt cuộc không đợi nổi đến lúc anh quay lại phòng đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Vì quá mệt mỏi nên Thẩm Yên đánh một giấc thẳng cẳng tới sáng bạch. Lúc tỉnh dậy bên cạnh chẳng có một ai, chỉ có chiếc chăn bông là bị cô quấn chặt lấy thành một cục. Cô cũng chẳng rõ đêm qua anh có ngủ ở phòng chính hay không.

Ngồi thẫn thờ định thần lại một lát, Thẩm Yên đưa mắt nhìn quanh căn phòng ngủ vẫn còn tràn ngập cảm giác xa lạ, trong lòng một lần nữa dấy lên một tia kỳ diệu: Thế mà mình đã kết hôn rồi cơ đấy.

Cảm xúc lúc này thật khó tả, có chút kỳ quặc, nhưng phảng phất đâu đó lại là một sự kỳ vọng nho nhỏ.

Cuộc sống vốn dĩ luôn đi theo quỹ đạo rập khuôn, chỉ xoay quanh hai điểm thẳng hàng “Bệnh viện – Nhà riêng” nay bỗng chốc đảo lộn hoàn toàn. Từ nay về sau, mỗi khi tan làm trở về tổ ấm mới, trong nhà sẽ có một người đàn ông, người có lẽ sẽ gắn kết với cô cả đời này. Cô phải cùng anh ăn cơm, cùng anh chung giường, không còn là lầm lũi một mình nữa.

Liệu cô có thể thích nghi được không?

Bên ngoài có tiếng động lạch cạch, Thẩm Yên vỗ vỗ lên hai gò má cho tỉnh táo rồi bước xuống giường đi vệ sinh cá nhân.

Đánh răng được một nửa cô mới phát hiện ra điểm bất thường: Cốc súc miệng, bàn chải và khăn mặt của anh đều không thấy đâu nữa.

Chắc là buổi sáng anh dậy sớm, sợ làm cô thức giấc nên đã gom đồ ra phòng ngoài rồi, Thẩm Yên cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Ngoài phòng khách, Lương Tinh Khải đã làm xong bữa sáng. Một tô mì trứng nấu với rau cải xanh, chẳng biết anh tra thêm gia vị gì mà có thêm lớp mỡ màng bóng bẩy, trông cực kỳ k*ch th*ch vị giác.

“Mẹ anh bảo anh nấu ăn ngon lắm, không ngờ em lại được nếm thử sớm thế này.” Thẩm Yên kéo ghế ngồi xuống, ngước mắt nhìn anh: “Sao quầng thâm mắt anh rõ thế kia? Đêm qua không ngủ được à?”

Lương Tinh Khải cũng chưa ăn, anh ngồi xuống phía đối diện.

Đúng là ngủ không ngon thật.

Chẳng biết là do chiếc giường ở phòng phụ hay do gối đầu không thoải mái, hoặc giả là vì nguyên do nào khác, mà đêm qua anh cứ trằn trọc mãi đến bốn năm giờ sáng mới chợp mắt được một chút.

Thẩm Yên thì cứ đinh ninh đêm qua anh ngủ ở phòng chính, liền áy náy ra mặt: “Có phải do dáng ngủ của em xấu quá làm ảnh hưởng đến anh không? Ngại quá nhé, từ nhỏ em đã thế rồi. Em sẽ cố gắng sửa, anh cũng cố gắng thích nghi nha.”

Nghe câu này, Lương Tinh Khải bất giác mỉm cười dịu dàng: “Ăn mì trước đi em, để lát nữa là bị trương đấy.”

Cơm nước xong xuôi, anh phải vào phòng sách để tăng ca, cô cũng có việc của bệnh viện nhưng lại chẳng buồn động vào.

Nhìn đống chữ Hỷ và đồ trang trí màu đỏ khắp nhà, hôm qua nhìn thì thấy hân hoan chứ hôm nay nhìn cứ thấy có nét là lạ. Thẩm Yên bèn nói: “Lát nữa em gỡ mấy thứ này xuống nhé, được không anh?”

“Để anh gỡ cho.”

“Không sao đâu, em tìm việc gì đó làm cho đỡ cuồng tay cuồng chân ấy mà.”

Lương Tinh Khải gật đầu chiều theo ý cô. Lúc anh vừa đi đến cửa phòng sách, cô lại gọi với theo hỏi: “Em bật chút nhạc được không?”

“Được chứ, em không cần phải khách sáo thế đâu, ở nhà mình muốn làm gì cứ làm.”

“Vâng.”

Cũng không hẳn là khách sáo, chỉ là hai người mới dọn về sống chung nên cần phải mài giũa thói quen, biết tôn trọng nhau thì mới đi được đường dài.

Cô có thói quen vừa dọn dẹp vừa nghe nhạc, bằng không cứ thấy uể oải, mất hết cả động lực làm việc.

Hôm nay kiêng dè việc phòng bên cạnh có người đang bận, cô đã cố ý vặn âm lượng nhỏ hết mức có thể.

Thế nhưng Lương Tinh Khải vẫn bị phân tâm. Không chỉ có tiếng nhạc, mà cả tiếng bước chân đi tới đi lui dọn dẹp ngoài cửa tuy đã rất khẽ khàng nhưng vẫn khiến tâm trí anh có chút rối bời.

Công việc trên tay đang khá gấp, anh hít một hơi thật sâu tự nhủ phải tập trung, không được để ngoại cảnh làm phiền. Nhưng kiên trì được nửa tiếng đồng hồ thì đành đầu hàng, chỉ biết móc tai nghe ra đeo vào.

Sau khi thế giới được cách âm, mọi thứ mới đâu vào đấy.

Hơn mười một giờ trưa, gửi xong tệp tài liệu đã hoàn thiện đi, Lương Tinh Khải mới đẩy cửa bước ra khỏi phòng sách.

Cửa vừa mở, đập vào mắt anh đầu tiên là phòng khách và phòng ăn đã được thu dọn sạch sẽ, tinh tươm. Tầm mắt anh dịch chuyển, liền bắt gặp bóng dáng người phụ nữ đang ngồi xổm trước một chậu cây cảnh ở phòng khách, miệng còn lẩm bẩm một mình: “Lá bị vàng thế này chứng tỏ không phải là ăn quá no thì chính là bị bỏ đói rồi. Nhìn mày là biết lười uống nước, nhưng mà chúng ta không được vội vàng đâu nhé, uống một lúc nhiều nước quá cũng không tốt đâu.”

Cô tưới xuống nửa bình nước, còn tiện tay vuốt vuốt mấy chiếc lá bản to của cây xanh: “Được rồi, phần còn lại mai mẹ lại cho ăn tiếp.”

Tưới cây xong, cô lại cầm một món đồ trang trí trên kệ sách lên. Kiểu dáng món đồ khá kỳ dị, cô lật qua lật lại ngắm nghía, tông giọng trở nên tràn ngập sự chê bai: “Cái thứ gì thế này, xấu đau đớn.”

Nói rồi, cô ghét bỏ đặt nó về chỗ cũ, tiếp đó kéo một ngăn kéo tủ ra. Vừa kéo ra xong cô liền vội vàng đóng sập lại như chạm phải điện, nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, cô lại tự bật cười một cách kiêu ngạo: “Sợ cái gì chứ, mình dẫu sao cũng gả qua đây rồi, ngó nghiêng tí thì đã làm sao.”

Hình ảnh này hoàn toàn khác xa với ngày thường. Bác sĩ Thẩm ở bệnh viện luôn là người hô ra lửa, dứt khoát nhanh nhẹn, Thẩm Yên mà anh quen biết cũng luôn là kiểu nói một là một, hai là hai. Chính vì vậy, Lương Tinh Khải đột nhiên nhìn đến ngẩn cả người, trong lòng không khỏi kinh ngạc: Thì ra một Thẩm Yên ở thế giới riêng lại có khía cạnh đáng yêu như thế này.

Anh khẽ nhúc nhích bước chân, người phụ nữ cách đó không xa nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.

Da mặt cô cũng dày, chẳng có lấy nửa phần ngượng ngùng: “Anh làm xong việc rồi à?”

“Ừm.”

“Em đang làm quen với các thành viên trong nhà anh.”

Lương Tinh Khải khẽ nhướng mày, lên tiếng đính chính: “Nhà chúng ta.”

“Ồ, thì cũng thế cả thôi.” Thẩm Yên chỉ tay vào món đồ ban nãy: “Cái này là cái gì thế?”

“Mô hình con lắc định luật bảo toàn năng lượng.”

Nghe anh giải thích xong, cô liền tò mò chạm tay vào một cái, những viên bi nhỏ bên trong bắt đầu chuyển động lắc lư theo quy luật. Nhưng chỉ được vài vòng thì tốc độ chậm dần rồi dừng hẳn, cô nhún vai: “Chả thấy bảo toàn gì cả.”

Lương Tinh Khải kiên nhẫn giải thích: “Vì có lực ma sát, các lực khác cũng đang tác động vào nữa.”

Thẩm Yên đứng thẳng người dậy, lườm anh một cái sắc lẹm: “Em biết thừa nhé, thử anh tí thôi.”

Cô đem bình tưới nước cất ra ngoài ban công, hỏi: “Tối nay ăn gì thế anh?”

“Lát nữa anh phải đến trường một chuyến, trước giờ cơm tối sẽ về. Em muốn ăn gì không?”

“Thế anh mua giúp em món vịt quay tiệm Trần Ký ở đường Quảng Xuân nhé.”

“Được.”

Lương Tinh Khải cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài. Sau khi xỏ giày xong xuôi, anh đứng ở huyền quan nhìn vào bên trong. Cô đã lại đứng trước kệ sách, rút một cuốn sách trong đó ra lật lật, tiếp tục sự nghiệp “làm quen với các thành viên trong nhà”.

Thời tiết ngoài cửa sổ đang độ rất đẹp, ánh nắng mặt trời rọi vào người cô, phủ lên bóng hình ấy một vầng hào quang thăng hoa, ấm áp.

Anh đứng ngắm nhìn khoảnh khắc ấy chừng nửa phút, rồi mới nhẹ nhàng mở cửa rời đi.

***

Thẩm Yên cực kỳ thích món vịt quay của nhà Trần Ký này, thành ra buổi tối vô tình ăn hơi quá miệng. Cô cứ đi đi lại lại trong phòng khách cho xuôi cơm, nhân tiện cùng anh “lập ván” giao kèo phân chia việc nhà. Cô bảo mình không ngại làm việc nhà, nhưng những lúc cô bận rộn hay mệt mỏi thì anh tuyệt đối không được ép cô làm. Lương Tinh Khải đương nhiên không có ý kiến gì. Dù sao thì nguyên cả ngày hôm nay, một mình cô đã tổng vệ sinh dọn dẹp căn nhà mới sạch bong kin kít, đến nỗi hai cái nhà vệ sinh cũng được cô “làm quen” kỹ càng từ trong ra ngoài rồi. Anh dọn dẹp bàn ăn, gom túi rác rồi xách xuống lầu vứt.

Thẩm Yên đi dạo một hồi thấy bụng cũng đã xuôi xuôi, cô đứng hình mất nửa phút suy nghĩ rồi đi thẳng vào phòng ngủ chính. Cô lật tung mấy cái ngăn kéo ở tủ đầu giường và bàn trang điểm lên để tìm kiếm, lật qua lật lại mấy lượt mà tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của “chiếc bao bảo vệ” nào. Trong lòng cô bỗng dấy lên sự hoang mang nhẹ.

Ủa, không chuẩn bị gì luôn á?

Mới cưới.

Trai đơn gái chiếc trưởng thành cả rồi. Mà lại không chuẩn bị gì sao?

Thẩm Yên lắc đầu không đúng, anh từng này tuổi rồi, lại còn xuất sắc thế này, kiểu gì chả phải kinh qua vài mối tình rồi chứ. Có khi là anh cất ở chỗ nào đó thôi. Bây giờ cô đối với căn nhà này mới chỉ thân thuộc được tầm sáu phần, tìm không thấy cũng là chuyện bình thường. Mà thực ra, tìm không thấy lại càng tốt, cô vốn dĩ đang tính tìm ra để vứt sạch đi cơ mà, tuyệt đối không cho anh có cơ hội sử dụng!

Nghĩ đến đây cô mới nhẹ cả người, đi tới tủ quần áo lấy đồ ngủ để chuẩn bị đi tắm. Đồ ngủ trong tủ phần lớn là kiểu đơn giản kín đáo mặc ở nhà, nhưng cũng thấp thoáng có một hai bộ mát mẻ, gợi cảm. Thẩm Yên chẳng thèm đắn đo, dứt khoát rút ngay bộ váy lụa hai dây phối ren đen quyến rũ ra.

Lần tắm này cô cũng tự giác kỳ cọ lâu hơn bình thường tận mười phút. Tắm táp xong xuôi, cô còn bôi sữa dưỡng thể thơm phức từ đầu đến chân, đảm bảo bản thân phải thật thơm tho ngọt ngào để cả hai cùng có một đêm quan họ trao duyên thật vui vẻ.

Dù không phải là bác sĩ chuyên khoa sản, nhưng những kiến thức y khoa cơ bản thì cô nắm chắc trong lòng bàn tay. Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến việc thụ thai, ví dụ như chu kỳ rụng trứng, chất lượng tinh binh, và cả… độ thăng hoa, mặn nồng trong đời sống vợ chồng nữa.

Hôm nay tuy không phải ngày rụng trứng, nhưng cũng vừa mới qua chưa lâu, xác suất “trúng thưởng” là không hề nhỏ.
Có điều…

Nghĩ đến đây Thẩm Yên bỗng khẽ nhíu mày. Hồi trước hai người họ chỉ làm khám sức khỏe tiền hôn nhân cơ bản chứ chưa kiểm tra chuyên sâu chất lượng tinh binh của anh. Đây chắc chắn là sai sót duy nhất trong cuộc hôn nhân này rồi. Vạn nhất cái góc đó của anh mà “yếu” thật thì đúng là có tiếng mà không có miếng!

Bên ngoài thâm trầm hào nhoáng, bên trong lại “hỏng hóc” thì chết mất!

Thôi bỏ đi, giờ làm gì có thuốc hối hận mà uống, chỉ biết cầu nguyện cho anh “tốt gỗ tốt cả nước sơn” thôi. Sấy tóc khô được tầm bảy tám phần, Thẩm Yên đặt máy sấy xuống, rón rén vặn tay nắm cửa nhà vệ sinh.

Cô thò đầu ra ngoài ngó nghiêng trước. Không có ai. Nhưng lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm bên ngoài vang lên. Thẩm Yên nhướng mày, coi như anh biết điều, ra ngoài đó tắm để tiết kiệm thời gian cho cả hai.

Cô đi tới cạnh giường, trước khi trèo lên liền lôi từ trong túi xách ra một thỏi son dưỡng, quẹt nhẹ một lớp mỏng lên môi. Thỏi son này có vị đào mật ngọt ngào, lát nữa hôn nhau chắc là vị sẽ cuốn lắm đây.

Chuẩn bị xong xuôi tất cả các bước, Thẩm Yên yên tâm nằm lên giường, chỉ chờ anh tắm xong bước vào. Trong lúc chờ đợi, cô rep nốt mấy tin nhắn công việc, đọc qua vài guideline mới gần đây, rồi lại tiện tay lướt mạng tầm nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cánh cửa phòng ngủ chính đang khép hờ cũng được đẩy ra.

Người đàn ông vừa tắm xong nhưng lại ăn mặc cực kỳ kín cổng cao tường, dáng người cao lớn đứng ở cửa, mở lời có chút ngượng nghịu: “Anh vào được không?”

Thẩm Yên: ?
“Dĩ nhiên là được rồi.”

Người đàn ông né tránh ánh mắt nhìn thẳng chằm chằm của cô, đi thẳng sang phía bên kia giường nhấc chiếc gối lên, lúc này mới từ tốn bảo: “Thời gian này anh qua phòng phụ ngủ trước nhé, em cứ ngủ ở phòng chính đi.”

Anh không hề bài xích việc phát sinh quan hệ vợ chồng, cũng biết sớm muộn gì chuyện đó cũng xảy ra. Nhưng ngặt nỗi hiện tại hai người vẫn chưa thực sự thân thuộc, anh hy vọng chuyện này sẽ diễn ra khi cả hai bên đều đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.

Thẩm Yên: Ủa gì dợ?

Không được đâu nha anh trai!

Dưới ánh mắt ngày một trầm xuống của cô, anh ôm chiếc gối quay người tính rút lui.

Này nhé, định chạy trốn thật đấy à!

Thẩm Yên bắt đầu cuống lên rồi. Cô vội vàng lao xuống giường, đến dép cũng chẳng thèm xỏ, ba bước gộp làm hai đuổi theo sát nút, từ phía sau ôm chầm lấy thắt lưng anh.

Cơ thể người đàn ông lập tức cứng đờ như khúc gỗ.

Thẩm Yên kiễng gót chân kéo người anh thấp xuống một chút. Đôi môi mềm mại tìm đến môi anh, khẽ chạm một cái rồi tách ra.

Khoảng cách gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau.

Cô gần như dán sát vào cánh môi anh, giọng nói mềm mại mang theo chút nũng nịu khó giấu:

“Tháng sau em phải trực đêm suốt rồi, chi bằng tụi mình đừng lãng phí thời gian, có được không anh?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn