Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 13: Em muốn ăn gì?

Chương 13

Sự mềm mại nơi đầu môi chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Thế nhưng đầu óc Lương Tinh Khải vẫn đờ đẫn mất một lúc lâu, vị mật đào còn vương lại trên môi ngọt lịm.

Cô ấy sao lại.

“Thẩm Yên……”

Người phụ nữ lại kiễng chân muốn hôn tiếp. Lương Tinh Khải vừa cúi đầu, vô tình lướt qua b** ng*c tuyết trắng phập phồng sau lớp áo của cô liền vội vã dời mắt đi, nghiêng đầu né tránh nụ hôn ấy.

Yết hầu anh khẽ lăn một vòng, giọng nói đè nén: “Thẩm Yên, em nghĩ kỹ chưa?”

Thẩm Yên buông vòng tay đang ôm anh ra, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: “Dĩ nhiên rồi, kết hôn lâu như vậy không phải là để chờ ngày này sao? Anh còn do dự cái gì?”

Lương Tinh Khải thành thật nói ra suy nghĩ của mình: “Anh tưởng là đợi tình cảm của chúng ta tốt lên một chút rồi mới phát sinh quan hệ thì sẽ tốt hơn.”

Thẩm Yên bật cười: “Giáo sư Lương này, sao anh lại có cái tư tưởng cổ hủ như thế nhỉ? Nếu cả đời này tình cảm không tốt lên thì chẳng lẽ chúng ta nhịn l*m t*nh cả đời luôn à? Chúng mình kết hôn rồi đấy, chứ có phải đang yêu đương vụng trộm đâu.”

Dáng vẻ người phụ nữ vừa như buồn cười, vừa có nét nghiêm túc, khiến Lương Tinh Khải không cách nào phản bác được.

Anh trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng gật đầu.

Thế nhưng sau sự cố xen ngang vừa rồi, hứng thú của Thẩm Yên đã vơi đi quá nửa.

Có điều cô không nói dối, nhân lực ở khoa không đủ, cô phải trực xoay vòng vị trí bác sĩ nội trú chính cùng với đồng nghiệp. Cứ cái đà này, có khi thời gian gặp anh còn chẳng có, hôm nay mà không làm thì phải đợi đến tận tháng sau.

Cô lại một lần nữa tiến sát về phía trước. Không ngờ môi còn chưa chạm nhau, anh lại dừng lại, giữ chặt lấy tay cô, giọng trầm xuống đến đáng sợ: “Chưa chuẩn bị đồ bảo hộ.”

“Không có thì thôi.”

Thẩm Yên khăng khăng muốn hôn, nhưng anh cứ như bị trúng bùa ngải, kiên quyết không nhường nhịn: “Không được.”

Chút kiên nhẫn cuối cùng hoàn toàn tan biến, cô cũng bắt đầu nổi cáu, hất tay ra: “Thôi bỏ đi.”

Trở lại giường, Thẩm Yên hậm hực kéo chăn trùm kín mít, quay lưng về phía anh: “Anh sang phòng ngủ phụ mà ngủ.”

Cú đá chăn của cô rất mạnh, Lương Tinh Khải dĩ nhiên nhận ra cô đang giận. Anh còn muốn nói gì đó, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong, xoay người tắt đèn rồi rời đi.

Chuyện phát sinh quan hệ anh có thể tiếp nhận, nhưng chuyện con cái thì cần phải suy nghĩ kỹ càng. Bây giờ không có biện pháp an toàn nào mà đã làm, chính là không có trách nhiệm với cô.

……

Sáng hôm sau ai nấy đều phải đi làm, Thẩm Yên có thói quen đi sát giờ. Cô thức dậy, nhanh chóng rửa mặt rồi thay quần áo, mọi thứ chẳng khác gì ngày thường, cho đến khi nhìn thấy một người đàn ông xa lạ trong phòng ăn cùng với hai phần bữa sáng, cô mới ngẩn người ra một chút.

Thế nhưng quỹ thời gian eo hẹp không cho cô cơ hội để ăn sáng hay hồi tưởng lại việc mình đã kết hôn. Cô vội vã vớ lấy một quả trứng gà rồi đi thẳng ra cửa: “Em đi đây, bye bye.”

Lương Tinh Khải chỉ kịp nhìn bóng dáng cô biến mất như một cơn gió ngoài cửa, tiếng cửa chính “rầm” một cái đóng lại.

Anh im lặng một lát, rồi ngồi xuống ăn sáng.

Đến văn phòng trường lúc tám giờ rưỡi, Tống Thiên Lẫm – người vừa đi dự đám cưới hôm kia không khỏi kinh ngạc: “Đã đi làm rồi à? Hai vợ chồng không đi tuần trăng mật à?”

Lương Tinh Khải cất cặp tài liệu, nhấn nút mở máy tính, nhàn nhạt đáp: “Cô ấy không có thời gian.”

Về chuyện trăng mật trước đó anh có mở lời hỏi một câu, Thẩm Yên chẳng cần suy nghĩ đã gạt phắt đi, bảo là rất khó xin nghỉ. Anh đã được lĩnh giáo sự bận rộn của cô từ lúc chuẩn bị đám cưới rồi nên hoàn toàn thấu hiểu.

Tống Thiên Lẫm cũng đoán được: “Bác sĩ đúng là bận thật, sau này Giáo sư Lương nhà ta phải chuẩn bị tâm lý làm hậu phương vững chắc rồi.”

Lương Tinh Khải mỉm cười, bắt đầu công việc của ngày hôm nay.

Anh cũng bắt đầu bận rộn, hôm qua vừa nộp một bộ tài liệu dự án, khoảng thời gian tới có không ít việc phải chuẩn bị. Ngay sáng nay anh phải họp với các thành viên trong nhóm dự án để hoàn thiện phương án thí nghiệm và phân công công việc.

Các thầy cô và sinh viên khác trong nhóm không đi dự đám cưới hôm kia, vừa gặp mặt đã ùa vào đòi kẹo mừng, đòi bao ăn. Lương Tinh Khải liền vui vẻ nhận lời mời bữa trưa nay.

Bận rộn cả buổi sáng mới có thời gian th* d*c, Lương Tinh Khải trở về văn phòng uống vài hớp nước, rồi rút điện thoại ra.

Thông báo tin nhắn rất nhiều, nhưng không có cái nào của cô.

Anh im lặng một lúc, rồi gửi đi: 【Em ăn trưa chưa?】

Đợi mười mấy phút không thấy trả lời, đoán chừng cô đang bận. Lương Tinh Khải cất điện thoại, cùng đồng nghiệp xuống nhà ăn.

Những người có thể vào làm việc tại viện Toán lý hầu hết đều có học vị từ Tiến sĩ trở lên, phần lớn các thầy cô đều đã lập gia đình. Cộng thêm việc Lương Tinh Khải vừa mới kết hôn, chủ đề trên bàn ăn tự nhiên không tránh khỏi chuyện vụn vặt sau hôn nhân.

Có thầy giáo lên tiếng: “Thực ra hôn nhân giống như một tòa thành bao vây vậy, người bên ngoài thì muốn nhảy vào, người bên trong lại muốn thoát ra.”

“Cậu nói câu này cẩn thận đừng để bà xã nghe thấy nhé.”

Thầy giáo kia cười lớn: “Anh tưởng cô ấy không muốn thoát ra chắc? Đứa nhỏ nhà tôi nghịch ngợm đến mức ngày nào cô ấy cũng đòi ly hôn với tôi kìa.”

Một cô giáo khác tiếp lời: “Thầy Trần ơi, thấu hiểu cho chị nhà chút đi. Tôi đây này, cứ mỗi lần hướng dẫn con học bài là lại muốn bỏ chồng bỏ con ngay lập tức.”

Tống Thiên Lẫm huých vai anh: “Tinh Khải, hai vợ chồng định bao giờ sinh em bé?”

Lương Tinh Khải: “Còn sớm ạ.”

Chưa bàn đến chuyện Thẩm Yên có muốn có con hay không, nhưng hiện tại quả thực còn sớm. Tuổi đời cô còn trẻ, trước đó khi đến nhà Giáo sư Lạc, Giáo sư Lạc có nói riêng với anh rằng dạo này Thẩm Yên đang chuẩn bị xét duyệt học hàm Phó giáo sư. Dù có được duyệt hay không thì trong vòng hai năm tới cô cũng cần phải tạo ra thành tích, bảo anh đừng gây áp lực cho cô.

Tống Thiên Lẫm cũng chưa có con, liền đồng tình: “Công nhận, cứ để tôi tận hưởng thế giới hai người thêm chút nữa đi, có con vào một cái là không còn được thong thả như bây giờ đâu.”

Cơm nước xong xuôi trở lại văn phòng, cuối cùng anh cũng thấy tin nhắn trả lời của cô: 【Em chuẩn bị ăn.】

Lương Tinh Khải: 【Tối nay em muốn ăn gì?】

Lần này tin nhắn đến rất nhanh: 【Từ tối nay em bắt đầu trực đêm, mấy ngày tới chắc là ở luôn phòng nghỉ của bệnh viện, hôm nào về em báo anh sau nhé.】

Lương Tinh Khải nhíu mày, liền hiểu ra hàm ý trong câu nói đêm qua của cô.

Nhưng mà sao trực đêm đến mức không về nổi nhà thế này?

Có phải là…… cô vẫn còn đang giận không?

Tối qua đúng là hai người chưa thấu hiểu nhau, lỗi tại anh.

Suy nghĩ một lát, Lương Tinh Khải trực tiếp bấm điện thoại gọi cho cô. Chuông reo một hồi lâu mới có người nhấc máy, đầu dây bên kia hình như vừa đi đến một góc vắng vẻ, giọng điệu lọt vào loa điện thoại mang theo vài phần phụng phịu: “Gì thế anh?”

Giọng người đàn ông vẫn ôn hòa như cũ: “Không về nhà nghỉ ngơi được à em?”

“Phiền lắm.”

“Anh có thể đưa đón em mà.”

“Bác sĩ nội trú chính phải trực chiến 24/24 mệt chết đi được, cứ có thời gian nghỉ là em chỉ muốn nằm bò ra ngủ thôi.”

Lương Tinh Khải im lặng, cuối cùng không nói thêm gì nữa: “Vậy em tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”

Đầu bên kia, Thẩm Yên còn muốn nói vài câu, nhưng cấp dưới là bác sĩ nội trú đang thực hành theo quy chuẩn lại gọi, cô đành vội vàng buông một câu: “Thế nhé, em cúp máy đây.”

Lương Tinh Khải nghe tiếng “tút tút” vang lên trong ống nghe, một lúc sau mới bất lực đặt điện thoại xuống.

Hơn năm giờ chiều, Tống Thiên Lẫm dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị tan làm, thấy người đối diện vẫn đang gõ máy tính lạch cạch liền hỏi: “Thí nghiệm của các cậu đã bắt đầu đâu, sao chưa về đi?”

“Em tăng ca một lát.”

“Gớm, vợ chồng mới cưới mà tăng ca cái gì, mau về nhà ôm vợ đi ông ơi.”

Người đàn ông không đáp lời, tốc độ gõ bàn phím càng nhanh hơn, gương mặt không một cảm xúc, thậm chí có phần lạnh lùng.

Tống Thiên Lẫm bất chợt rùng mình một cái, vội vàng vớ lấy chiếc túi rồi chuồn lẹ khỏi văn phòng.

Thế nhưng Lương Tinh Khải cũng không ở lại quá lâu. Khoảng bảy giờ, anh ghé qua căng-tin nhỏ của trường, lúc bước ra, trên tay đã xách theo một hộp cơm.

Trên đường đi có đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi trong trường, ban đầu anh định rẽ vào, nhưng suy nghĩ một chút lại thôi, bước chân hướng thẳng ra ngoài.

Đến khi tới bên ngoài bệnh viện, không thấy cửa hàng tiện lợi nào, anh liền rẽ vào một hiệu thuốc.

Nhân viên bán hàng hỏi: “Chào anh, anh muốn mua gì ạ?”

“Bao cao su.”

Cô nhân viên ngẩng đầu nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt vài cái. Anh có ngũ quan nhu hòa, khí chất xuất chúng, lúc này trên mặt không một nét ngượng ngùng, vô cùng bình tĩnh và thản nhiên.

Cô ấy bước ra khỏi quầy thu ngân, dẫn anh đến khu đồ kế hoạch hóa gia đình.

Lương Tinh Khải chưa bao giờ mua thứ này, liền tiện tay lấy đại vài hộp.

***

Thẩm Yên trước khi lên chức Bác sĩ chính từng làm nội trú chính một năm, chỉ là dạo này có đồng nghiệp phải đi học tập bên ngoài, nhân lực thiếu thốn nên cô mới tạm thời lên thay.

Bác sĩ nội trú chính phải chịu trách nhiệm quán xuyến tất cả mọi việc lớn nhỏ trong khoa, khối lượng công việc cực kỳ đồ sộ, đây là một thử thách lớn đối với các bác sĩ trẻ.

Chỉ cần làm ca chính một tuần thôi là có thể sụt đi vài cân, mức độ cực nhọc phải gọi là ở “level địa ngục”.

Hai chữ “mới cưới” trong đầu Thẩm Yên sớm đã bị quăng ra ngoài vũ trụ. Một chuỗi các ca phẫu thuật được sắp xếp, rồi nhận bệnh nhân, hội chẩn, viết bệnh án khiến cô nhức cả đầu.

Bận rộn mãi đến hơn bảy giờ tối mới có thời gian đi ăn, vừa hay gặp Du Hảo cũng vừa tan làm đi cùng cô.

“Cậu không về nhà thật à? Chẳng phải nhà mới của hai người cách bệnh viện không xa sao?”

Thẩm Yên cúi người gọi hai món với dì múc cơm, vừa nói: “Không, lát nữa về chưa kịp ấm chỗ lại bị một cuộc điện thoại réo ngược trở lại, hành xác lắm.”

“Nhưng cậu vừa mới kết hôn mà, chồng cậu không có ý kiến gì à?”

Thẩm Yên hừ thầm trong lòng, ngủ còn chẳng cho ngủ, anh ta thì có ý kiến gì được chứ? Người có ý kiến phải là cô mới đúng này?

Múc cơm xong hai người tìm chỗ ngồi xuống, Thẩm Yên rốt cuộc vẫn chụp một bức ảnh gửi qua cho anh.

Người ta buổi trưa đã tinh tế nhắn tin rồi lại gọi điện, cô cũng chẳng phải hạng người hẹp hòi gì. Một lần chưa “ăn” được thì sau này vẫn phải tiếp tục “ăn” chứ.

Vừa gửi đi, đầu bên kia đã rep lại: 【Anh vừa đến bệnh viện của em rồi, có mang cho em ít cơm ở căng-tin nhỏ này.】

Căng-tin nhỏ của Đại học Nam Thành là phiên bản nâng cấp của nhà ăn tập thể, đẳng cấp tương đương với nhà hàng cao cấp bên ngoài, hương vị các món ăn đều rất ra gì và này nọ.

Thẩm Yên nhắn: 【Thế anh vào nhà ăn tìm em đi.】

Du Hảo ở đối diện thấy cô vừa chụp ảnh vừa gõ chữ liên tục liền cười mờ ám: “Ồ ~ Giáo sư Lương đấy à?”

“Ừm.” Thẩm Yên đặt điện thoại xuống, gắp chiếc đùi gà lớn trong bát của mình sang cho bạn.

Đầu Du Hảo nhảy số ra một dấu chấm hỏi: “Chi vậy?”

Du Hảo còn độc thân, ngày thường toàn là cô trêu chọc Thẩm Yên, hiếm khi Thẩm Yên có dịp nở nụ cười tinh quái: “Chồng tớ đến ship cơm cho tớ rồi ~”

“……”

Du Hảo suýt nữa thì lộn cái bàn: “Được lắm cái con nhỏ này, cậu phân phát cẩu lương cho tớ đấy hả?”

“Chứ sao nữa.”

Du Hảo cắn một miếng đùi gà thật mạnh, rồi tò mò hỏi tiếp: “Yên nhi, hai người có ‘hợp’ không?”

Thẩm Yên hiểu ngay trong một nốt nhạc, khẽ thở dài một tiếng sầu đời: “Đừng nhắc nữa.”

“Không hợp á? Không lý nào, quẻ bát tự hiển thị rõ ràng là đời sống vợ chồng của hai người hợp nhau nhất mà.”

“??? Cậu xem cái kiểu quẻ gì thế? Còn tính được cả phương diện này cơ à?”

Du Hảo cũng thắc mắc: “Tớ cũng là lần đầu tiên bói ra cái quẻ kiểu này đấy, không thì mắc gì tớ phải tò mò chuyện giường chiếu của hai người làm chi.”

“……”

“Không hợp thật à?”

“Nói gì đi chứ.”

Thẩm Yên bất lực: “Đã làm cái gì đâu mà biết có hợp hay không.”

“Hả?” Du Hảo chống đũa, ngơ ngác một hồi rồi đoán mò: “Chẳng lẽ…… Giáo sư Lương không lên được?”

Lương Tinh Khải vừa vặn từ cửa bước vào. Thẩm Yên ra hiệu cho Du Hảo đang quay lưng lại ngậm miệng, nhưng cái đứa này lại chẳng biết nhìn sắc mặt, vẫn tiếp tục thả hồn theo trí tưởng tượng phong phú: “Không nên nha, dáng người Giáo sư Lương mlem như thế, chẳng lẽ lại thuộc hệ ‘tốt nước sơn hơn tốt gỗ’? Trời đất ơi, Thẩm Yên cậu thảm quá vậy! Hay là cậu qua khoa Thận – Tiết niệu bốc ít thuốc cho anh ấy đi.”

“……”

Người đàn ông đã đi đến ngay trước mặt, cũng chẳng biết có nghe thấy cái gì không. Thẩm Yên trực tiếp lên tiếng cắt đứt lời nói nhảm của bạn mình, ngửa mặt lên cười: “Anh đến nhanh thế?”

Lương Tinh Khải chỉ nghe thấy nửa câu cuối có từ “Tiết niệu” gì đó, anh cũng không nghĩ ngợi nhiều, đặt hộp cơm lên bàn rồi chào hỏi Du Hảo: “Chào Bác sĩ Du.”

Du Hảo suýt chút nữa thì phun cả ngụm cơm ra ngoài, cố sống cố chết nuốt xuống rồi vội vàng nói: “Chào giáo sư Lương, chào Giáo sư Lương ạ.”

Anh nhạt giọng gật đầu, ngồi xuống bên cạnh vợ, giọng nói mềm mỏng đi vài phần: “Anh gọi vài món theo khẩu vị của em, nhưng có điều hơi nguội một chút rồi.”

“Không sao đâu ạ.” Thẩm Yên mở hộp cơm ra, thức ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút, cô đặt vào giữa bàn rồi gọi Du Hảo ăn cùng.

Du Hảo không dám nói hươu nói vượn nữa, bắt đầu chuyển sang bài nịnh nọt: “Giáo sư Lương này, hai hôm trước tôi có xem thời sự, nghe nói bên các anh lại vừa đột phá cái gì đó, ôi mấy cái lý thuyết cao siêu đấy tôi nghe không hiểu lắm, nhưng nghe chừng có vẻ xịn sò lắm nha, anh đỉnh thật đấy.”

Là thành tích của đội thầy Viện trưởng thôi.”

“Úi dời, thì cũng như nhau cả mà, bên viện của các anh toàn làm mấy cái cống hiến khoa học, đỉnh chóp luôn.”

Thẩm Yên liếc nhìn bạn mình, đúng là cái đồ nịnh bợ.

Còn chưa kịp để cô ngăn lại, cái đứa này đã không biết móc từ đâu ra một bộ bài Tarot: “Giáo sư Lương, anh bốc một lá đi.”

Lương Tinh Khải: “?”

Thẩm Yên thật sự cạn lời, một phát giật lấy bộ bài Tarot nhét ngược trả lại cho bạn: “Tập trung chuyên môn của cậu đi.”

“Hì hì.”

Du Hảo nháy mắt một cái, lại bắt đầu tổ lái sang hướng khác: “Giáo sư Lương ơi, bên viện của các anh có thanh niên tài tuấn nào đến tuổi kết hôn không, giới thiệu cho tôi một người với, nước phù sa không chảy ruộng ngoài.”

Thẩm Yên: “……”

Lương Tinh Khải lục lọi một lượt trong đầu những thầy giáo còn độc thân mà mình quen biết, không lập tức hứa hẹn ngay mà bảo: “Để tôi về hỏi thử xem sao.”

“Chốt đơn luôn!” Du Hảo cười rạng rỡ: “Nếu mà thành đôi, anh với Yên nhi cứ chuẩn bị tinh thần ngồi mâm chính nha.”

Cái mồm Du Hảo cứ như cái loa phường, nói liến thoắng không ngừng.

Thẩm Yên sợ cô nàng lại vạ miệng nói ra điều gì không nên nói, liền tăng tốc độ lùa cơm.

Tầm mười phút là ăn xong, cô dọn dẹp hộp cơm lại: “Cậu cứ thong thả ăn nhé, tụi tớ đi trước đây.”

“Đi đi đi đi.”

Cũng không vội trở lại khoa, Thẩm Yên tiễn anh ra ngoài.

Tầm giờ này khu nội trú cực kỳ nhộn nhịp. Những bệnh nhân đã hồi phục kha khá nhưng chưa được xuất viện cùng với người nhà đang đi dạo, hóng gió dưới lầu; các bác sĩ, y tá giao nhận ca người thì chuẩn bị ra về, người thì tranh thủ đi ăn cơm.

Cứ đi được vài bước là lại có người chào hỏi Thẩm Yên, ánh mắt tò mò của mọi người đều dừng lại trên người đàn ông đi bên cạnh cô.

“Bác sĩ Thẩm, đây là…?” Một bệnh nhân mặc quần áo người bệnh dừng bước hỏi.

Thẩm Yên hào phóng giới thiệu: “Bà Lý, đây là ông xã cháu ạ.” Cô nói thêm: “Bên ngoài lạnh lắm, bệnh của bà chưa khỏi hẳn đâu, không được đi dạo lâu quá đâu đấy.”

“Biết rồi, biết rồi.” Bà lão nhìn Lương Tinh Khải từ trên xuống dưới một lượt, nở nụ cười hiền hậu: “Đẹp trai quá, rất xứng đôi với Bác sĩ Thẩm nhà chúng ta.”

Lương Tinh Khải thường xuyên lên lớp giảng bài, làm báo cáo, những phân cảnh lớn nhỏ gì anh cũng trải qua nhiều rồi, nhưng hôm nay việc bị dò xét với thân phận này khiến anh có chút không tự nhiên, bèn xích lại gần bên cạnh cô một chút.

Thẩm Yên không nhận ra, đợi đi xa rồi mới nhắc đến chuyện ngày hôm qua: “Tối qua anh đừng hiểu lầm nhé, em nói thật đấy, tháng này em bận đến mức có khi chẳng có thời gian về nhà đâu.”

Lương Tinh Khải trước kia không có khái niệm gì về vị trí “bác sĩ nội trú chính”, trước khi đến đây đã tra cứu qua, bây giờ hoàn toàn có thể thấu hiểu.

“Không sao đâu, nhưng mà em ở lại bệnh viện thì có bất tiện lắm không?”

“Thì cũng chỉ là một chỗ để tắm rửa với ngủ thôi mà, không có gì bất tiện cả, với lại em cũng ở quen rồi.”

Hai người thong thả bước đi, màn đêm đã buông xuống mang theo những làn gió se se lạnh.

“Thường bận những việc gì?” Anh chủ động hỏi, giọng nói thoảng vào trong gió.

Thẩm Yên đáp: “Toàn là việc lặt vặt thôi, cái gì không rõ ràng thuộc về ai thì đều quy về em quản tất. Từ việc lớn như sắp xếp các ca phẫu thuật trọng điểm, đến việc nhỏ như xử lý rác thải ở phòng bệnh, tóm lại là việc gì cũng đến tay.”

“Một ngày 24 tiếng không được nghỉ ngơi sao?”

“Dĩ nhiên là có chứ, khoa của em có một ca chính và hai ca phụ, mọi người luân phiên nhau. Nhưng hiện tại nhân sự đang căng thẳng, hai ca phụ đều chưa có nhiều kinh nghiệm, em còn phải kèm cặp họ nữa.”

Lương Tinh Khải cúi mắt nhìn, chiếc áo blouse trắng khoác trên người cô vô cùng vừa vặn. Người phụ nữ hai tay đút túi áo, sống lưng thẳng tắp, gương mặt không trang điểm sạch sẽ trắng ngần, đôi mắt sáng ngời có thần.

Anh đã từng thấy dáng vẻ lúc làm việc của cô.

Có lẽ những sự việc chuyên nghiệp nằm ngoài lĩnh vực của bản thân đều dễ khiến người ta sinh ra lòng kính ngưỡng, anh cũng khâm phục ngành nghề này của bọn họ, khâm phục sự điềm tĩnh không chút sợ hãi của cô khi đối mặt với bệnh nhân.

Đi đến bãi đỗ xe, hai người đứng lại, Thẩm Yên nói: “Được rồi, anh về đi, có gì liên lạc sau.”

Anh cao hơn cô một chút, lúc này hơi rũ mắt, tầm nhìn rơi vào bờ môi đỏ mọng trước mắt.

Tối hôm qua cô đã hôn anh một cách tự nhiên như thế, không một chút ngại ngùng.

Cảm giác chạm vào ấm áp, mang theo vị ngọt ngào của đào mật.

Ánh mắt Lương Tinh Khải dời từ bờ môi sang bên tai cô, ổn định lại tâm thần: “Ngày mai em muốn ăn gì?”

“Anh vẫn đến nữa à?”

“Ừm.”

“Thế thì…… em muốn uống canh, canh gì cũng được ạ.”

“Được.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn