Chương 11
Nói ra thì đây là lần đầu tiên Thẩm Yên đến nhà của anh, nơi anh và Lục Sầm đang sống.
Đó là một căn biệt thự nhỏ hai tầng kiểu Tây, phía trước có một khu vườn. Khu vườn được Lục Sầm chăm chút vô cùng ngăn nắp, ngay cả vào mùa này vẫn còn vài khóm hoa không rõ tên đang lặng lẽ nở rộ.
Vừa bước vào phòng khách, Thẩm Yên không khỏi thầm cảm thán.
Đúng là người một nhà.
Giống hệt căn hộ của Lương Tinh Khải, trong phòng khách không hề có tivi, thay vào đó là những chồng sách đủ loại chất kín khắp nơi. Có vẻ Lục Sầm rất thích sưu tầm đồ đạc, từ giá sách trên tường, mặt bàn cho đến những chiếc bàn trà nhỏ đặt ở góc nhà đều bày đầy những món đồ tinh xảo đủ kiểu.
Khác với nơi cô đang ở, cũng khác nhà An Tư Miểu, không khí nơi đây phảng phất mùi giấy mực của sách vở, mang một vẻ trầm lắng, bề thế, là sự hòa quyện giữa phong thái và tri thức của vài thế hệ tích lũy lại.
Lương Tinh Khải từng nói với cô rằng bố anh là một nhà vật lý học. Người bà nội quá cố của anh, vào thời đại ấy, đã là giảng viên đại học. Ông nội hiện đang dưỡng già ở quê cũng từng xuất bản vài cuốn sách. Cô từng hỏi là sách gì, nhưng anh giấu nhẹm đi nhất quyết không chịu nói, chỉ bảo sau này rồi cô sẽ biết.
Ngoài ra, gia đình bên ngoại có thể bồi dưỡng được một nghệ sĩ hí khúc xuất sắc như Lục Sầm cũng hiển nhiên chẳng phải gia đình bình thường.
Biết hai người sẽ tới, lúc này Lục Sầm đang bận rộn trong bếp.
Thẩm Yên thu lại ánh nhìn, rảo bước hướng về phía nhà bếp. Cô định mở lời chào nhưng đột nhiên lại thấy hơi ngượng nghịu.
Giấy đăng ký kết hôn đã nhận rồi, nhưng hôn lễ vẫn chưa tổ chức. Trước đây trên mạng còn có thể qua loa cho xong, nhưng giờ gặp mặt trực tiếp mà cố tình lược bỏ cách xưng hô thì thật sự quá bất lịch sự.
Cô chỉ chần chừ hai giây rồi cất tiếng:
‘‘Mẹ, để con phụ mẹ nhé.’’
Trong mắt Lục Sầm thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Lương Tinh Khải đứng cách đó không xa cũng quay đầu nhìn sang.
“Ơi!” Mẹ Lục là người phản ứng lại đầu tiên, bà cười hớn hở vẫy tay: “Vào đây mau con, mẹ đang phân vân không biết con cá này nên kho tộ hay đem hấp đây. Yên Yên qua xem rồi quyết định hộ mẹ với.”
Thẩm Yên biết nấu ăn đôi chút, nhưng công việc bận rộn, bình thường gần như đều ăn ở bệnh viện. Khó lắm mới được nghỉ ngơi, đâu còn dư sức mà xuống bếp, nên số lần nấu nướng cũng chẳng đáng là bao. Nhưng phụ bếp vài việc đơn giản thì vẫn không thành vấn đề.
Cuối cùng con cá được quyết định đem hấp xì dầu.
Lục Sầm bảo cô pha nước sốt, còn mình phụ trách hai món cuối cùng. Vừa xào rau vừa trò chuyện:
‘‘Tinh Khải cũng biết nấu ăn đấy, nấu còn khá ngon nữa. Con ăn thử chưa?’’
‘Chưa ạ.’
“Sau này hai đứa về chung một nhà cứ bắt nó nấu cho mà ăn. Công việc của nó nhẹ nhàng, lại tan làm sớm, mấy việc nhà cửa cứ đè đầu nó ra mà bắt làm.”
Giọng điệu “chê bai” con trai của bà khiến Thẩm Yên khẽ mỉm cười: “Vâng ạ, con nhớ rồi mẹ.”
Mẹ Lục lại tiếp lời: “Hồi trước mẹ với bố nó bận tối ngày, toàn là nó nấu cơm rồi hai anh em ăn với nhau. Con bé ấy nghiện nhất là món anh trai nấu đấy.”
Thẩm Yên nhìn sang bà: ‘‘Em gái anh ấy hiện giờ ở nước ngoài thế nào rồi ạ?’’
Lục Từ im lặng một lát rồi mới đáp: ‘‘Cũng ổn. Bé con năm nay ba tuổi rồi, vừa mới đi mẫu giáo.’’
‘‘Đám cưới tụi con em ấy có về không ạ?’’
“Mẹ có hỏi rồi, nó bảo còn phải xem tình hình… Hình như vừa tìm được việc mới, không dễ xin nghỉ.”
Lục Sầm tắt bếp.
“Yên Yên, con lấy giúp mẹ cái đĩa dưới tủ nhé, cái nhỏ ấy.”
Thẩm Yên cúi người mở tủ, lấy chiếc đĩa ra.
Chủ đề đó cũng theo vậy mà khép lại.
Mấy món xào nóng hổi được bưng lên bàn, thức ăn đầy ắp. Ba người ăn xong mà vẫn còn thừa lại hơn một nửa.
Thẩm Yên vốn định đứng lên dọn dẹp, nhưng lần này mẹ Lục dứt khoát không cho cô động tay vào, toàn bộ công cuộc thu dọn bãi chiến trường đều được bàn giao thẳng thừng cho Lương Tinh Khải.
Mẹ Lục dắt Thẩm Yên đi đến một góc phòng khách, nơi có đặt một bài vị.
“Yên Yên, đây là bố của Tinh Khải. Mẹ muốn giới thiệu ông ấy với con, con có ngại không?”
Thẩm Yên nhìn người đàn ông trong khung ảnh đen trắng. Bức ảnh lưu giữ lại dung mạo của ông ở độ tuổi ngoài năm mươi, đeo một cặp kính cận, trông vô cùng hiền hậu và nho nhã, Lương Tinh Khải giống ông đến sáu, bảy phần.
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông vừa ở trong bếp đi ra đã cằn nhằn một câu: “Mẹ này!”
“Mẹ cái gì mà mẹ!” Lục Sầm quay lại lườm con trai một cái. Thấy Thẩm Yên không có vẻ gì là bài xích, bà liền tự tay thắp một nén hương, lầm bầm khấn vái: “Ông xã ơi, đây là con dâu của chúng ta nhé. Ông xem đi, có đúng là xinh đẹp y như tôi từng kể với ông không? Yên Yên nhà mình còn xuất sắc hơn con trai ông nhiều, con bé làm bác sĩ phẫu thuật đấy. Chẳng bù cho con trai ông, cứ nhìn thấy máu là tụt huyết áp quay đơ ra.”
Thẩm Yên nghe xong hơi ngơ ngác: “Anh ấy sợ máu ạ?”
Nhưng rõ ràng hôm xảy ra vụ tai nạn giao thông đó, cô đâu có thấy anh có biểu hiện gì bất thường đâu nhỉ?
“Thật đấy chứ, hồi nhỏ nó cứ thấy máu là ngất xỉu ngay tại chỗ. Eo ôi, người ngợm mềm nhũn ra rồi ngã rạp vào lòng mẹ, y như một cô gái nhỏ ấy.”
Phòng khách và nhà bếp chỉ cách nhau vài mét, người đàn ông đang đứng rửa bát bất lực đến cực điểm, chỉ biết gọi một tiếng: “… Mẹ!”
Mẹ Lục cười khoái chí, như thể vừa tìm được niềm vui mới: “Yên Yên, con đợi mẹ tí, mẹ đi tìm ảnh hồi nhỏ của nó cho con xem.”
Nhà nhiều đồ đạc nên mẹ Lục phải lục lọi chỗ này, bới móc chỗ kia một hồi lâu mới tìm thấy một cuốn album ảnh. Bà thổi phù một cái cho bay lớp bụi bám trên bìa, rồi lật mở trang đầu tiên. Vừa nhìn thấy ảnh, biểu cảm của bà bỗng chốc trở nên bùi ngùi: “Đây là hồi nó mới sinh này, thằng bé lúc ấy nặng có hai cân rưỡi, yếu ớt lắm, phải nằm viện theo dõi mấy ngày mới được cho ra đấy.”
Bà lại lật sang trang tiếp theo, vừa lật vừa nói: “Còn đây là lúc thôi nôi. Con nhìn xem nó bốc trúng cái gì này, cái vá múc cơm! Bốc được cái vá một cái là tống ngay vào mồm.”
Thẩm Yên ghé sát lại xem, quả nhiên thấy một cậu nhóc một tuổi mặc quần hở đũng đang cầm cái thìa ăn, má bánh bao mũm mĩm, trông đáng yêu hết nấc.
“Tấm này là chụp chung với bố nó ở trong phòng sách này…”
“Tấm này thì…”
Mẹ Lục cứ như một người kể chuyện chuyện nghiệp, mỗi lần lật sang một bức ảnh là lại tuôn ra một giai thoại. Lật thêm vài trang nữa, đến một bức ảnh chụp cậu nhóc tầm bốn, năm tuổi đang bế một đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời, mẹ Lục liền bảo: “Em gái nó thì khỏe mạnh hơn nó nhiều, lúc mới sinh khóc to đến mức mấy cô y tá còn phải kêu nhức cả đầu.”
Hồi nhỏ thì chưa nhìn ra được gì nhiều, ánh mắt Thẩm Yên lúc này đổ dồn hoàn toàn vào cậu anh trai trong ảnh. Cậu bé tỏ ra vô cùng cẩn thận, đôi mắt sáng ngời pha chút căng thẳng nhìn chằm chằm vào người lớn phía sau ống kính. Có vẻ hơi sợ sệt, muốn tìm sự giúp đỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng im để chụp hình, gương mặt phụng phịu, đáng yêu.
Lương Tinh Khải dọn dẹp xong xuôi bước tới. Thấy mẹ Lục vẫn đang đắm chìm trong đống ảnh cũ, Thẩm Yên ngước đầu nhìn anh. Trong đôi mắt có phần ngượng ngùng của anh hiện lên nụ cười dịu dàng, cô khẽ trêu: “Hồi nhỏ anh đáng yêu phết nhỉ.”
Anh không đáp lời, quay sang nói với mẹ: “Mẹ, tụi con về đây.”
“Nhanh thế á?” Lục Sầm gập cuốn album lại, “Để mẹ tiễn hai đứa.”
Đèn trong khu chung cư đã sáng lên, trên đường đi lác đác vài cụ già và trẻ nhỏ đi ngang qua.
Nói là tiễn, nhưng vì mẹ Lục có quá nhiều điều muốn sẻ chia, nên cuối cùng biến thành cuộc tản bộ chậm rãi của cả ba người quanh khuôn viên.
“Tinh Khải chẳng có ưu điểm gì mấy, giống hệt bố nó, được mỗi cái tinh tế, chu đáo. Nhưng mà cái tính bướng bỉnh thì không ai bằng. Em gái nó ghét nó nhất ở điểm đó đấy, suốt ngày chê anh trai quản lắm chuyện, thế là hai anh em cứ thích bật lại nhau chan chát. Đợt trước con bé đòi kết hôn với người nước ngoài, hai đứa nó suýt chút nữa là cạch mặt nhau luôn.”
Lương Tinh Khải lại cạn lời, lên tiếng ngắt lời: “Mẹ, mẹ kể mấy chuyện này làm gì.”
“Yên Yên giờ là người một nhà rồi, sao mẹ lại không được kể?” Mẹ Lục lườm anh một cái, rồi quay sang Thẩm Yên than thở: “Mẹ với bố nó bình thường tính tình đều rất ôn hòa, chẳng hiểu sao lại đẻ ra hai đứa cứng đầu cứng cổ như thế này. Đã ba bốn năm trôi qua rồi mà chẳng đứa nào chịu cúi đầu nhận lỗi trước, nghĩ mà tức cái lồng ngực.”
Thẩm Yên nghe xong không khỏi ngạc nhiên, cô thật sự không ngờ mối quan hệ giữa hai anh em họ lại ở trong trạng thái căng thẳng đến vậy.
Mẹ Lục lại nắm lấy mu bàn tay Thẩm Yên, vỗ vỗ nhẹ nhàng: “Yên Yên à, cái thằng này trên người lắm tật xấu lắm, con chịu khó bao dung nó một chút nhé. Còn nếu sau này cảm thấy sống không hạnh phúc thì cứ ly hôn, việc gì phải cam chịu, đừng để bản thân phải chịu uất ức.”
Thẩm Yên hoàn toàn đứng hình, không thể ngờ nổi những lời này lại có thể thốt ra từ chính miệng mẹ chồng của mình. Cô bật cười, khẽ đáp: “Vâng ạ.”
Qua những gì tiếp xúc từ trước đến nay, cô chưa thấy anh có tật xấu nào rõ ràng cả. Anh rất chu đáo, nhưng bướng bỉnh á? Thẩm Yên cảm thấy từ này đặt lên người anh có chút sai. Anh rõ ràng thuộc kiểu người rất dịu dàng, ai nói gì cũng thuận theo mới đúng chứ nhỉ? Sao có thể vì bất đồng quan điểm với em gái mà chiến tranh lạnh suốt ba bốn năm trời được?
Có người hàng xóm đi ngang qua chào hỏi, mẹ Lục khẽ ngẩng cao cằm đầy tự hào giới thiệu: “Bác Ngô à, đây là con dâu tôi, bác sĩ ngoại khoa tim mạch của Bệnh viện số 1 đấy.”
Người hàng xóm tò mò muốn hỏi thêm thông tin về cô, tiếc là Thẩm Yên còn chưa kịp mở miệng thì mẹ Lục đã tranh phần trả lời hết sạch sành sanh từ đầu đến cuối.
Cặp vợ chồng trẻ cứ thế ngoan ngoãn đứng một bên nghe hai người lớn buôn chuyện.
Trời đã tối hẳn, ánh đèn đường dọc theo lối đi tỏa ra vầng sáng màu vàng ấm áp, vừa vặn soi rõ mặt đường. Bên bồn hoa có một chú mèo hoang mũm mĩm đang ăn, thỉnh thoảng lại l**m lông, l**m chân.
Thẩm Yên hơi nghiêng đầu, lặng lẽ đưa mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
Dáng người anh cao gầy, ánh đèn đường hắt xuống hốc mắt anh một khoảng bóng râm nho nhỏ, càng làm tôn lên đôi mắt có màu đồng tử rất đậm kia, trông đặc biệt tĩnh lặng. Dọc theo sống mũi cao thẳng của anh đổ xuống, tạo nên một đường ranh giới sáng tối vô cùng rõ rệt.
Ánh mắt cô vô thức dời xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang buông thõng tự nhiên của anh.
Khớp xương rõ ràng, từng độ cong của các đốt ngón tay đều đẹp đẽ đến độ vừa vặn hoàn hảo, ẩn hiện dưới làn da là những đường gân xanh nhàn nhạt.
Một bàn tay vừa sạch sẽ, thon dài lại vừa tràn đầy sức mạnh. Ngay khoảnh khắc này, Thẩm Yên bỗng nhiên hiểu rõ thế nào là định nghĩa của một “đứa cuồng tay”.
Lòng cô khẽ động, bất giác đưa tay ra nắm lấy.
Tay anh thật ấm, lại còn rất to, một bàn tay của cô vậy mà không bao trọn nổi bốn ngón tay của anh.
Cơ thể đối phương bỗng chốc cứng đờ, anh có chút ngơ ngác cúi đầu nhìn xuống.
Thẩm Yên nở nụ cười rạng rỡ, càng siết chặt tay anh hơn, cả người cũng tự nhiên nương sát vào vai anh.
Hơi thở của hai người ghé sát vào nhau, Lương Tinh Khải ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ trên người cô. Đó là một mùi hương rất khó tả, giống như vị ngọt của trái cây lại vừa giống hương thơm của hoa cỏ. Anh không dám cử động mạnh, lòng bàn tay đan vào nhau mềm mại vô cùng, nhưng hình như ở đó có một vết chai nhỏ, là vết chai do cầm dao phẫu thuật sao?
Lương Tinh Khải nhìn nụ cười của cô khi đối diện với mẹ Lục và người hàng xóm, trong lòng không khỏi lướt qua một tia kinh ngạc. Sao cô ấy có thể diễn tự nhiên đến mức này nhỉ? Hay là vì có người ngoài ở đây nên cô mới phối hợp làm trò đóng kịch?
Giây tiếp theo, anh đã có câu trả lời. Cô đáp lại lời người hàng xóm với nụ cười rạng rỡ đầy ẩn ý: “Vâng ạ, tụi con là bạn học cùng khóa, con thích anh ấy lắm. Chắc là do duyên số đưa đẩy đấy ạ, cái này khó nói trước được lắm, anh Tinh Khải thấy đúng không?”
Lương Tinh Khải bắt gặp ánh mắt như đang tìm kiếm sự đồng tình của cô, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp. Nhưng trên gương mặt anh, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ: “Đúng vậy ạ.”
…
Càng cận kề ngày cưới, Thẩm Yên ngoài việc xin nghỉ phép ba ngày ra thì còn gộp luôn mấy ngày nghỉ phép của tháng này lại, gom được một đợt nghỉ dài tận bảy tám ngày liên tục.
Bố cô cũng lên thành phố sớm hơn dự định. Cô đã bàn trước với Lương Tinh Khải rằng hai người sẽ cùng ra sân bay đón ông.
Lần gặp mặt trước là từ hồi tháng Tư, thấm thoắt một cái đã nửa năm trôi qua. Thẩm Yên vừa gặp đã trao cho bố một cái ôm thật chặt. Sau khi buông ra, ánh mắt sắc lẹm của bố vợ bắt đầu quét một lượt, đánh giá cậu con rể lần đầu tiên diện kiến.
Thẩm Vệ Vinh từng đi lính mười mấy năm, hiện tại lại đang làm sếp lớn, khí chất toát ra tự nhiên khác hẳn người thường. Lương Tinh Khải không dám nhìn thẳng vào mắt ông, chỉ lịch sự chủ động đưa tay ra trước: “Con chào bố ạ.”
Gương mặt Thẩm Vệ Vinh vẫn lạnh tanh như tiền, nhưng nể mặt cô con gái đang dùng ánh mắt “cảnh cáo” đứng bên cạnh, ông đành đưa tay ra bắt, chỉ vài giây sau đã buông ra ngay, buông một câu lạnh lùng: “Đi thôi.”
Anh chàng rể mới vừa xuất trận đã ăn ngay một gáo nước lạnh từ bố vợ. Lương Tinh Khải biết điều biết ý rụt tay về, lặng lẽ bước theo sau.
Nhà họ Thẩm có một căn hộ ở vùng ngoại ô, diện tích khá rộng rãi, nhưng vì cách bệnh viện xa quá nên Thẩm Yên rất hiếm khi về đây ở. Có điều hiện tại nhà cửa đã được dọn dẹp tươm tất, cô sẽ rước dâu từ chính nơi này.
Vừa về đến nhà, Thẩm Yên còn chưa kịp hỏi xem tối nay cả nhà ăn ở ngoài hay nấu cơm ở nhà, Thẩm Vệ Vinh đã chắp hai tay sau lưng, dùng giọng điệu lạnh lùng nói với Lương Tinh Khải: “Cậu đi theo tôi vào đây.”
Thẩm Yên giật nảy mình: “Bố ơi, có chuyện gì thì lát nữa rồi nói sau được không ạ? Bố làm anh ấy sợ phát khiếp lên rồi kìa.”
“Con trật tự .”
“…”
Lương Tinh Khải ngược lại chẳng mấy lo lắng. Anh thấy mối quan hệ giữa cô và bố khá tốt, dưới cái nền tảng tình cảm ấy thì Thẩm Vệ Vinh xác suất cao là sẽ không làm khó dễ anh quá mức. Hơn nữa, tự dưng rước được con gái rượu nhà người ta đi một cách mập mờ thế này, ông có làm khó chút đỉnh thì anh cũng phải cam chịu thôi.
Anh cố tình đi chậm lại một bước để đóng cửa phòng sách lại.
Thẩm Vệ Vinh đi tới ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt sắc như dao cau một lần nữa găm thẳng về phía anh: “Yên Yên nói cậu làm giảng viên à?”
“Vâng ạ, con đang công tác tại Đại học Nam Thành.”
Về gia thế lý lịch của người này, Thẩm Vệ Vinh đã nhờ người điều tra chút ít rồi. Gia phong chuẩn mực, dòng dõi tri thức, con gái của ông đúng là biết chọn người thật đấy. Nhưng kể cả gia thế có tốt đến mấy đi chăng nữa, thì chuyện đại sự cả đời như kết hôn cũng không thể làm càn được.
“Công việc bình thường có bận rộn lắm không?”
“Cũng ổn định ạ.”
“Thế thường ngày phải làm những việc gì?”
“Dạ, làm dự án, làm thí nghiệm, lên lớp họp hành, thỉnh thoảng thì đi công tác ạ.”
Thẩm Vệ Vinh khẽ nhíu mày.
“Hay tăng ca không?”
Lương Tinh Khải không hiểu vì sao ông lại chú ý đến điểm này, vẫn thành thật trả lời:
“Còn tùy tình hình ạ. Thường khi tiến độ thí nghiệm hoặc số liệu không đạt yêu cầu thì con mới phải ở lại thêm.”
Thẩm Vệ Vinh ngồi thẳng người.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Giọng nói trầm xuống:
“Tôi không cần biết vì sao cậu cưới con gái tôi. Nhưng nếu Yên Yên đã chọn cậu, vậy thì hãy làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Cân bằng cho tốt giữa công việc và gia đình. Nếu để con bé chịu ấm ức, tôi có vô số cách xử lý cậu.”
Lương Tinh Khải đứng nghiêm bên cạnh.
Nghe vậy cũng nghiêm túc gật đầu.
“Con rể đã hiểu. Xin bố cứ yên tâm.”
Thẩm Vệ Vinh lại nhìn người đàn ông trước mặt thật kỹ.
Ánh mắt từ khuôn mặt dần chuyển xuống thân hình.
Rồi trong lòng lại bật cười.
Con gái ông nào phải kiểu người để bản thân chịu thiệt?
Ông đứng dậy, đi tới giá sách, cầm khung ảnh cô bé Thẩm Yên khoảng sáu bảy tuổi lên.
Nhìn một lúc rồi giọng dịu xuống đôi phần.
“Chuyện bên phía mẹ nó khá phức tạp. Bình thường tôi không ở cạnh, mà nó cũng chẳng thích kể cho tôi nghe. Sau này nhờ cậu để ý nó nhiều hơn, đừng để ai bắt nạt nó.”
Ban đầu nghe tin con gái kết hôn, Thẩm Vệ Vinh vô cùng kinh ngạc.
Sau cơn kinh ngạc lại là chút an lòng.
Ông và mẹ cô đều có lỗi với con.
Để cô từ nhỏ đã phải lớn lên trong cô đơn.
Thẩm Yên của hiện tại độc lập, mạnh mẽ và kiên cường.
Nhưng dường như vẫn thiếu đi một điều gì đó.
Bất kể thế nào, có một người ở bên cạnh cô cũng là chuyện tốt.
Ông đưa tay lau lớp bụi trên mặt kính khung ảnh.
Ánh mắt vẫn dừng trên cô bé ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
“Yên Yên nhà tôi rất thích ăn kẹo với bánh ngọt. Hồi nhỏ mỗi lần ra ngoài là quấn lấy tôi đòi mua. Không mua thì làm nũng, rơi từng hạt trân châu nhỏ cũng không chịu đi. Sau này nếu về nhà mà tiện tay mang cho nó một chiếc bánh kem nhỏ, nó sẽ vui lắm.”
Trí nhớ của Lương Tinh Khải vốn rất tốt.
Nếu anh nhớ không nhầm, trước đây Thẩm Yên từng nói cô không thích đồ ngọt.
Trong đầu anh nhất thời có chút rối loạn.
Nhưng vẫn gật đầu đáp:
“ Con nhớ rồi.”
Sau đó, Thẩm Vệ Vinh lại dặn dò thêm rất nhiều chuyện.
Ví dụ như cô thích sạch sẽ, nhà cửa không được bừa bộn.
Thích ngủ nướng, ngày nghỉ đừng gọi cô dậy, nếu không cô sẽ giận dỗi.
Tửu lượng không tốt, uống chút rượu là đỏ mặt rồi nói linh tinh, nên cố gắng đừng để cô uống…
Lương Tinh Khải ghi nhớ từng điều một.
Khi anh bước ra khỏi phòng, đã hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua.
Vừa mở cửa, anh suýt đâm phải người phụ nữ đang ghé sát cửa lén nghe ngóng.
Lương Tinh Khải lùi lại nửa bước.
Cửa cách âm quá tốt, Thẩm Yên chẳng nghe được bao nhiêu, vội ngẩng đầu hỏi:
“ Bố em có mắng anh không?”
Lương Tinh Khải khẽ cười.
“ Không có.”
“ Thật không?”
“ Thật.”
Anh nhìn cô.
“ Đi thôi, ra ngoài ăn tối. Anh đặt nhà hàng rồi.”
…
Tối hôm ấy, Lục Sầm cũng tới.
Sự xuất hiện của bà thành công san sẻ một nửa hỏa lực của Thẩm Vệ Vinh, giúp Lương Tinh Khải có thể yên ổn ăn hết bữa cơm.
Hơn chín giờ, bữa tiệc mới kết thúc.
Lương Tinh Khải lái xe đưa hai bố con về nhà.
Đến nơi, Thẩm Vệ Vinh chủ động đi vào nhà trước, Thẩm Yên đứng bên cạnh cửa xe vẫy tay: “Anh về đi nhé, đi đường cẩn thận nha.”
“Thẩm Yên.”
Anh gọi cô lại, cởi dây an toàn rồi mở cửa bước xuống xe.
Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt chạm nhau trong không gian một cao một thấp. Tiếng côn trùng kêu râm ran khắp khu chung cư, bầu không khí bỗng chốc thay đổi, ngay cả cơn gió đêm dường như cũng trở nên ấm áp hơn hẳn.
Lương Tinh Khải khẽ nói: “Ngày kia theo đúng lịch trình, tầm mười giờ sáng anh sẽ qua đây đón em.”
Ngày kia chính là đám cưới. Trong lòng Thẩm Yên khẽ dâng lên một cảm xúc khó tả, cô gật đầu: “Vâng ạ.”
Anh cầm lấy tay cô, đặt vào lòng bàn tay một viên kẹo bạc hà thơm mát.
Nương theo tiếng gió đêm, giọng anh dịu dàng đến lạ kỳ: “Chúc ngủ ngon. Hẹn gặp lại em vào ngày kia nhé.”