Minh Ngọc cảm thấy bầu không khí trong phòng thay đổi ngay khi Huy Hoàng tiến lại gần. Ánh mắt sắc lạnh của anh ta như một mũi dao sắc bén, xuyên thấu vào tâm trí cô. Cô không thể rời mắt khỏi gương mặt đầy bí ẩn của hắn. Có điều gì đó về Huy Hoàng khiến cô vừa bị cuốn hút vừa cảm thấy nguy hiểm.
“Cô có nghĩ rằng mình có thể làm một điều gì đó lớn lao không?” Huy Hoàng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh.
Minh Ngọc ngập ngừng. “Điều gì lớn lao?” Cô không dễ dàng để lộ những suy nghĩ của mình.
“Thay đổi vận mệnh của chính mình, và có thể là cả những người khác.” Huy Hoàng tiến lại gần hơn, hơi thở của anh mang theo sự tự tin. “Cô có thể bắt đầu bằng cách tìm hiểu về quá khứ của gia đình mình.”
“Nhưng tôi không thể…” Cô lắp bắp, cảm giác như có cái gì đó trong lòng cản trở.
“Cô có thể, nếu cô dám đối mặt với nỗi sợ hãi,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt như đang thách thức cô. “Chúng ta không thể để quá khứ kiểm soát tương lai.”
Minh Ngọc hít sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi không thể tin anh. Anh là một phần của những kẻ đứng sau bóng tối.”
“Đúng vậy,” Huy Hoàng thừa nhận, không chút do dự. “Nhưng tôi cũng đã thấy những điều mà họ đã làm. Và tôi không muốn tiếp tục ở bên họ.”
“Điều đó có nghĩa là gì?” Cô hỏi, cảm giác mâu thuẫn trong lòng dâng lên.
“Có nghĩa là tôi sẽ giúp cô.” Huy Hoàng lùi lại một bước, cho cô không gian để suy nghĩ. “Tôi biết cô có khả năng đặc biệt. Cô có thể nhìn thấy ký ức. Điều đó có thể giúp chúng ta khám phá ra những bí mật mà những kẻ đứng sau bóng tối đã che giấu.”
Minh Ngọc cảm thấy một sự thôi th*c m*nh mẽ. Cô muốn hiểu hơn về cha mẹ mình, về những gì đã xảy ra. “Nếu tôi đồng ý, tôi phải làm gì?”
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây.” Huy Hoàng chỉ vào chiếc bàn cũ mà cô đã chạm vào. “Hãy để ký ức dẫn lối cho cô.”
Cô tiến lại gần, lòng rối bời. Mọi thứ xung quanh như trở nên mờ ảo. Khi bàn tay cô chạm vào bề mặt gỗ, hình ảnh lại ùa về. Lần này, không chỉ là tiếng cười và nước mắt, mà còn là những cuộc tranh cãi, những giọt nước mắt đau thương. Cô thấy cha mẹ mình, khuôn mặt họ hiện lên rõ nét, nhưng lại phủ một lớp u ám.
“Đó là ký ức của họ,” Huy Hoàng thì thầm, giọng nói như một nhạc trưởng đang dẫn dắt bản giao hưởng. “Và bây giờ, cô cần phải hiểu rõ điều đó.”
“Nhưng tại sao lại là tôi?” Cô hỏi, giọng có phần run rẩy.
“Bởi vì cô là người duy nhất có thể thay đổi điều này.” Huy Hoàng nhìn thẳng vào mắt cô, sự nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt hắn. “Cô là ánh sáng duy nhất giữa những bóng tối.”Cô lùi lại một bước, cảm giác như mình vừa bước vào một cuộc chiến không thể thoát ra. “Tôi không biết mình có đủ sức mạnh để làm điều đó không.”
“Cô có thể, nếu cô dám đối mặt với sự thật,” Huy Hoàng khẳng định, ánh mắt kiên định. “Nhưng hãy nhớ, mỗi bước đi sẽ đều có nguy hiểm.”
“Và anh thì sao? Anh có thực sự muốn giúp tôi?” Minh Ngọc hỏi, sự nghi ngờ vẫn còn đọng lại trong lòng.
“Đúng vậy. Nhưng không chỉ vì cô,” hắn trả lời, âm thanh như một lời hứa. “Mà còn vì chính tôi. Tôi muốn thoát khỏi những bóng tối mà mình đã sống trong quá lâu.”
Minh Ngọc nhìn hắn, cảm nhận được sự mâu thuẫn trong chính anh ta. “Tôi cần thời gian.”
“Thời gian không phải là thứ mà chúng ta có nhiều,” Huy Hoàng nhắc nhở, giọng điệu nghiêm túc. “Bóng tối đang chực chờ.”
Cô gật đầu, một phần trong lòng đã sẵn sàng. Nhưng phần còn lại lại hoang mang. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến cô, mà còn đến nhiều người khác. “Tôi sẽ tìm hiểu về quá khứ. Nhưng tôi không thể làm điều này một mình.”
“Tôi sẽ ở đây,” Huy Hoàng hứa, ánh mắt hắn không rời khỏi cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó.”
Minh Ngọc cảm thấy một luồng sức mạnh dâng lên trong lòng. Cô không thể để bóng tối nuốt chửng cuộc đời mình một lần nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả những người mà cô yêu thương.
“Được rồi,” cô nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Huy Hoàng mỉm cười, một nụ cười không chỉ mang lại sự quyến rũ mà còn chứa đựng sự bí ẩn. “Chúng ta sẽ tìm hiểu những ký ức còn sót lại. Và có thể, những ký ức đó sẽ dẫn lối cho chúng ta đến với sự thật.”
Minh Ngọc cảm thấy tim mình đập mạnh. Hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô biết mình không đơn độc. Cô đã có Huy Hoàng bên cạnh, dù cho sự bí ẩn của anh ta vẫn chưa được giải mã hoàn toàn.
“Chúng ta sẽ cần chuẩn bị,” cô nói, quyết tâm trong lòng đã được thắp sáng. “Không chỉ về mặt thể chất, mà còn cả tinh thần.”
“Đúng vậy,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cần phải đối mặt với những kẻ đứng sau bóng tối.”
Cô gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô sẽ không từ bỏ. Hành trình khám phá sự thật và vạch trần những bí mật sẽ bắt đầu từ đây.
Khi họ rời khỏi căn phòng, bóng tối bên ngoài như đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đã bùng cháy, ánh sáng của hy vọng và quyết tâm sẽ dẫn lối cho cô trong cuộc chiến này.