Minh Ngọc ngồi im lặng trong xe, không gian quanh cô như nặng nề hơn bao giờ hết. Huy Hoàng khởi động máy, tiếng động cơ vang lên như một lời cảnh báo cho những bí mật sắp được mở ra. Cô cảm thấy sự hồi hộp lẫn sợ hãi khi chiếc xe lăn bánh, đưa họ ra khỏi những con phố quen thuộc. Trong lòng cô, những câu hỏi không ngừng dồn dập: “Sự thật là gì? Tại sao hắn ta lại biết về cha mẹ mình?”
“Cô có biết tại sao tôi lại muốn giúp cô không?” Huy Hoàng hỏi, giọng điệu vẫn giữ nét quyến rũ, nhưng có phần nghiêm túc hơn.
“Bởi vì anh có lý do riêng?” Minh Ngọc đáp, không muốn để lộ sự yếu đuối.
“Cô có thể nói như vậy,” Huy Hoàng cười nhẹ, nhưng trong ánh mắt của anh vẫn ánh lên sự bí ẩn. “Tôi không chỉ muốn giúp cô mà còn muốn giải thoát chính mình khỏi những bóng tối của quá khứ.”
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, cảm nhận được sự chân thành lẫn toan tính trong đó. “Vậy anh muốn tôi làm gì?”
“Chỉ cần lắng nghe, Minh Ngọc. Mọi thứ sẽ được sáng tỏ,” hắn đáp, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước.
Chiếc xe lướt qua những con phố, dần dần ra khỏi khu vực sầm uất của thành phố. Cảnh vật bên ngoài trở nên vắng vẻ, chỉ còn những ngôi nhà cũ kĩ và những hàng cây thưa thớt. Trong lòng cô, nỗi lo âu ngày càng lớn. Huy Hoàng đang dẫn cô đến đâu? Cô có thể tin tưởng hắn không?
Một lúc sau, xe dừng lại trước một ngôi nhà cũ, mái ngói màu đỏ đã phai màu theo thời gian. Huy Hoàng mở cửa, ra hiệu cho cô bước xuống. “Đây là nơi chúng ta sẽ bắt đầu.”
Minh Ngọc cảm thấy một cơn rùng mình khi bước vào. Bên trong là không gian tối tăm, mùi ẩm mốc và bụi bặm. Những bức tranh cũ treo trên tường dường như đang nhìn chằm chằm vào cô, như muốn kể lại một câu chuyện đầy bi kịch.
“Cô có biết nơi này không?” Huy Hoàng hỏi, giọng điệu trầm xuống.
“Đã từng đến đây một lần,” cô trả lời, cảm giác nỗi đau xưa quay về. “Nhưng không nhớ rõ lắm.”
“Đây là nơi cha mẹ cô đã sống trước khi mọi chuyện xảy ra,” hắn nói, ánh mắt dõi theo từng phản ứng của cô.
Cô im lặng, tâm trí bắt đầu tái hiện những hình ảnh mờ nhạt từ quá khứ. “Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?”
“Tôi muốn cô cảm nhận được những gì đã xảy ra,” Huy Hoàng đáp, rồi bước về phía một chiếc bàn cũ. “Hãy chạm vào nó.”
Minh Ngọc chần chừ, nhưng sự tò mò đã thắng thế. Cô tiến lại gần, đặt tay lên bề mặt gỗ lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng thông tin chảy vào tâm trí cô. Hình ảnh vụt qua như một đoạn phim: tiếng cười, những giọt nước mắt, sự hoảng loạn, và cuối cùng là sự im lặng đáng sợ.
“Đây là những gì đã xảy ra,” giọng Huy Hoàng vang lên bên tai cô, nhưng cô không thể nghe thấy. Mọi thứ quá mạnh mẽ, quá đau đớn. Cô thấy hình ảnh cha mẹ mình, nụ cười trên môi nhưng lại có thứ gì đó u ám đang bao trùm.
“Minh Ngọc!” Huy Hoàng gọi, kéo cô ra khỏi cơn ác mộng.
Cô hổn hển, lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn. “Đó là… là gì?”“Đó là ký ức của nơi này. Những gì cha mẹ cô đã trải qua,” hắn nói, giọng điệu đầy thấu hiểu.
“Anh… anh đã thấy tất cả?” Minh Ngọc hỏi, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ quanh mình.
“Không chỉ tôi. Những người khác cũng biết,” Huy Hoàng thừa nhận, ánh mắt hằn sâu nỗi buồn. “Và họ không muốn để cô sống yên ổn.”
“Cái gì? Ai?” Cô hỏi, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.
“Thập Đại Bóng Tối,” hắn trả lời, mỗi từ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. “Họ đã ra tay với gia đình cô, và giờ họ sẽ không dừng lại.”
Minh Ngọc cảm thấy như mình bị đẩy vào một ván cờ mà các quân cờ đã được sắp đặt từ trước. “Tại sao anh lại giúp tôi?” Cô hỏi, hoài nghi.
“Bởi vì tôi từng là một phần của họ,” Huy Hoàng thừa nhận, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. “Nhưng tôi không muốn tiếp tục sống trong bóng tối đó nữa.”
Cô nhìn hắn, không biết phải tin vào ai. “Vậy anh muốn tôi làm gì?”
“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật. Chỉ có như vậy, cô mới có thể thay đổi số phận của mình,” Huy Hoàng nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
“Và nếu tôi không muốn?” Minh Ngọc thách thức, một phần trong cô vẫn không thể tha thứ cho hắn.
“Thì bóng tối sẽ nuốt chửng cô,” hắn đáp, giọng điệu nghiêm túc. “Và tôi sẽ không thể cứu được cô.”
Cô đứng lặng, cảm giác như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Quyết định này sẽ định hình tương lai của cô và cả gia đình. “Tôi cần thời gian,” Minh Ngọc nói, giọng trầm xuống.
“Thời gian không phải là điều chúng ta có nhiều,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt không rời khỏi cô. “Hãy suy nghĩ kỹ.”
Minh Ngọc quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng tối đang bao trùm, và những kẻ đứng sau bóng tối đang chực chờ. Cô biết mình phải hành động, nhưng trái tim cô lại đang rối bời. Liệu cô có đủ sức mạnh để đối mặt với quá khứ?
“Cô đã sẵn sàng chưa?” Huy Hoàng hỏi, giọng điệu kiên nhẫn.
“Chưa,” cô đáp, nhưng bên trong, một ngọn lửa đã bắt đầu bùng cháy. Cô không thể để lịch sử lặp lại. Cô phải tìm ra sự thật, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả cha mẹ.
“Vậy thì hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ cần mọi sức mạnh có thể,” Huy Hoàng nói, ánh mắt rực rỡ quyết tâm.
Cô gật đầu, mặc dù lòng vẫn còn lấn cấn. Hành trình này không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình. Minh Ngọc thề sẽ không để cho bóng tối nuốt chửng cuộc đời cô một lần nữa.