Minh Ngọc đứng bất động, trái tim như ngừng đập khi ánh mắt của Huy Hoàng chạm vào cô. Ánh sáng vàng từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét sắc sảo, nhưng cũng phô bày sự lạnh lùng đáng sợ. Cô đã nghe nhiều về hắn, nhưng giờ đây, đứng trước mặt, cảm giác thực tế lại khác hẳn.
“Huy Hoàng,” cô khẽ gọi tên, giọng không thể giấu nổi sự lo lắng. “Tại sao anh lại ở đây?”
“Đừng giả vờ ngây thơ, Minh Ngọc,” anh ta đáp, bước vào trong với dáng vẻ tự tin. “Tôi biết cô đang điều tra. Tôi chỉ muốn nói chuyện.”
“Chuyện gì?” Cô không thể để cho sự sợ hãi lấn át, nhưng giọng nói của mình lại không vững vàng như mong muốn.
“Về quá khứ,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh chợt ánh lên sự bí ẩn. “Về những điều mà cô không hề hay biết.”
Minh Ngọc cảm thấy một cơn rùng mình. Những ký ức của gia đình, những bí mật đã được chôn giấu bỗng nhiên trỗi dậy, như những bóng ma từ quá khứ. “Tôi không cần nghe những điều đó từ anh,” cô đáp, dù trong lòng lại đang chao đảo.
“Tôi không muốn làm tổn thương cô,” Huy Hoàng nói, nhưng giọng điệu của anh lại không cho phép điều đó. “Tôi chỉ muốn giúp cô hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra.”
“Giúp tôi?” Minh Ngọc cười châm biếm. “Một kẻ như anh, có lẽ không biết đến khái niệm đó đâu.”
“Cô có thể nghĩ vậy,” Huy Hoàng thản nhiên. “Nhưng hãy nhớ, những gì tôi biết có thể thay đổi mọi thứ.”
Minh Ngọc cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Trong giây phút này, cô không biết nên tin ai. Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề, không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai, đặc biệt là từ một kẻ mà cô biết rõ là có những âm mưu đen tối.
“Cô không thể đơn độc trong cuộc chiến này,” Huy Hoàng nói, giọng điệu nghiêm túc hơn. “Hội đồng không phải là một đối thủ mà cô có thể đối phó một mình.”
“Tôi không cần sự bảo vệ của anh,” cô khẳng định, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an.
“Cô không hiểu,” Huy Hoàng nói, đôi mắt anh sáng lên. “Tôi không ở đây để bảo vệ cô. Tôi ở đây để cảnh báo cô.”
Cảm giác như có một làn sóng lạnh lẽo tràn qua người Minh Ngọc. Cô không thể để cho hắn chiếm ưu thế. “Cảnh báo? Về điều gì?”
“Về những gì đang đến gần,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt không rời khỏi cô. “Cô sẽ không thể chạy trốn khỏi số phận của mình.”
“Đừng có dọa tôi,” cô nói, nhưng lời nói của mình lại yếu ớt hơn cô nghĩ.
Huy Hoàng tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp. “Cô sẽ phải đối mặt với những bóng tối mà mình đã cố gắng trốn chạy. Tôi chỉ muốn giúp cô không bị tổn thương.”
“Giúp tôi? Tại sao tôi phải tin anh?” Minh Ngọc hỏi, nhưng ngay cả cô cũng không biết câu hỏi đó có ý nghĩa gì.“Bởi vì tôi biết những gì đã xảy ra với cha mẹ cô,” hắn đáp, giọng điệu không còn điềm tĩnh như trước.
Những từ đó như một cú sốc mạnh mẽ. Minh Ngọc cảm thấy mọi thứ xung quanh như ngừng lại. “Anh biết? Làm thế nào?”
“Tôi có những mối quan hệ mà cô không thể hình dung nổi. Và tôi có thể cho cô biết sự thật,” Huy Hoàng nói, giọng điệu thay đổi, mang theo một chút thuyết phục.
“Điều gì khiến anh nghĩ tôi sẽ tin những lời nói của một kẻ như anh?” Cô gằn giọng, nhưng trong lòng lại như có một tiếng gọi kỳ lạ.
“Bởi vì tôi có thể cho cô thấy,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt đầy thách thức. “Cô có muốn biết không?”
Minh Ngọc nuốt nước bọt, cảm giác như mình đang đứng trên một ngã rẽ. Cô có thể cảm nhận được sức hút từ những lời nói của hắn, nhưng cũng biết rằng đi theo con đường này có thể dẫn đến những hiểm nguy không lường trước được.
“Cô có muốn biết sự thật về cái chết của cha mẹ mình không?” Huy Hoàng tiếp tục, giọng điệu đầy cám dỗ.
Cô không thể trả lời ngay lập tức, chỉ có thể gật đầu một cách miễn cưỡng.
“Tốt. Để bắt đầu, hãy theo tôi.” Huy Hoàng quay người, dẫn lối ra khỏi ngôi nhà cũ. Minh Ngọc cảm thấy một phần trong mình đang bị kéo đi, nhưng cũng có một phần khác muốn phản kháng lại.
“Đi đâu?” Cô hỏi, không thể giấu nổi sự nghi ngờ.
“Một nơi an toàn hơn,” Huy Hoàng trả lời. “Nơi mà cô có thể thấy được những gì đã xảy ra.”
Minh Ngọc hít một hơi thật sâu, rồi quyết định. Cô không thể để cho nỗi sợ hãi chi phối mình. Cô cần sự thật, dù nó có thể đau đớn thế nào. Cô bước theo Huy Hoàng, lòng đầy lo âu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
Khi ra khỏi ngôi nhà, ánh nắng mặt trời chói chang dường như không thể làm dịu đi nỗi ám ảnh trong lòng cô. Huy Hoàng dẫn cô đến một chiếc xe hơi đen bóng đỗ bên lề đường. Cánh cửa mở ra, hắn nháy mắt với cô. “Lên xe.”
Minh Ngọc miễn cưỡng bước vào, cảm giác như mình đang bước vào một cạm bẫy. Huy Hoàng ngồi bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi cô. “Hãy chuẩn bị tinh thần,” anh ta nói. “Sự thật có thể không dễ chịu.”
Cô thở dài, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực. “Tôi đã sẵn sàng,” cô nói, giọng kiên quyết.
Chiếc xe lăn bánh, đưa họ vào một hành trình đầy bí ẩn. Minh Ngọc không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng cô hiểu rằng cuộc sống của mình đã thay đổi mãi mãi. Những ký ức, những bí mật, tất cả đang chờ đợi cô khám phá.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đầy hồi hộp. Bóng tối đang dần hiện ra, và những kẻ đứng sau bóng tối sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.