Kẻ Đứng Sau Bóng Tối

Chương 5: Bí Mật Từ Quá Khứ

Minh Ngọc ngồi đối diện với Huy Hoàng, hai người như những chiến binh chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Không khí trong phòng nặng nề, mang theo hơi thở của những bí mật chưa được khám phá. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, sự căng thẳng len lỏi vào từng mạch máu.

“Chúng ta cần tìm hiểu về quá khứ của cha mẹ tôi,” cô nói, giọng điệu kiên quyết. “Họ đã để lại những mảnh ghép nào cho tôi?”

Huy Hoàng gật đầu, ánh mắt hắn dường như đang dò xét tâm tư của cô. “Có lẽ những tài liệu trong nhà họ sẽ giúp ích cho chúng ta. Tôi biết một vài địa điểm mà có thể họ đã từng lui tới.”

“Địa điểm nào?” Minh Ngọc hỏi, sự tò mò trỗi dậy trong lòng.

“Căn nhà cũ của họ ở ngoại ô thành phố. Nơi đó từng là nơi cha mẹ cô thường gặp gỡ những người bạn thân thiết. Có thể họ đã để lại một số dấu vết,” Huy Hoàng trả lời, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn mang theo sự bí ẩn.

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” Minh Ngọc quyết định, không còn thời gian để chần chừ. Cô đứng dậy, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

“Chờ đã,” Huy Hoàng ngăn cô lại, “Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng. Địa điểm đó không chỉ là một ngôi nhà bình thường.”

Cô nhìn hắn, sự nghi ngờ bắt đầu xuất hiện. “Tại sao anh lại biết nhiều như vậy về họ?”

Huy Hoàng im lặng một lúc, ánh mắt xa xăm. “Tôi đã từng điều tra về gia đình cô. Có nhiều điều không đơn giản như vẻ bề ngoài.”

“Điều gì?” Minh Ngọc hỏi, cảm giác hồi hộp đan xen với sự lo lắng.

“Gia đình cô có liên quan đến Thập Đại Bóng Tối,” hắn nói, từng từ như một cú sốc. “Họ không chỉ là nạn nhân mà còn là những người nắm giữ những bí mật quan trọng.”

Minh Ngọc cảm thấy như đất dưới chân mình sụp đổ. “Điều đó có nghĩa là gì? Họ đã biết những gì?”

“Có thể họ đã phát hiện ra điều gì đó mà hội đồng không muốn ai biết,” Huy Hoàng giải thích. “Và điều đó đã khiến họ gặp nguy hiểm.”

“Vậy chúng ta đang đối mặt với ai?” Cô hỏi, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“Họ có thể đang theo dõi chúng ta,” Huy Hoàng đáp, giọng nói trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

“Được rồi,” Minh Ngọc gật đầu, quyết tâm đã trở lại. “Chúng ta sẽ đến đó và tìm hiểu mọi thứ.”

Khi họ rời khỏi căn phòng, Minh Ngọc cảm thấy như mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đã mất. Đường phố vắng lặng, ánh đèn le lói như đang chứng kiến sự chuyển mình của một định mệnh.

Trên đường đi, Huy Hoàng không ngừng quan sát xung quanh, sự cảnh giác hiện rõ trên gương mặt hắn. “Cô có cảm thấy ai đó đang theo dõi không?” Hắn hỏi, giọng điệu lo lắng.Minh Ngọc lắc đầu, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi nghi ngờ. “Có thể chỉ là cảm giác của anh.”

Huy Hoàng không nói gì thêm, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi những bóng dáng lướt qua. Cô cảm nhận được sự căng thẳng, như một sợi dây đang kéo căng giữa họ.

Khi họ đến căn nhà cũ, những cánh cửa sổ bị bụi bám phủ kín, không có dấu hiệu của sự sống. Minh Ngọc đứng trước cánh cửa, tim đập thình thịch. “Chúng ta sẽ tìm ở đâu?”

“Bắt đầu từ tầng hầm,” Huy Hoàng chỉ dẫn, “nơi đó thường là chốn giấu kín những bí mật.”

Họ mở cửa tầng hầm, bóng tối bao trùm. Minh Ngọc cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ bên trong xộc ra, như thể nơi đây đã từng chứng kiến những điều kinh hoàng. Huy Hoàng bật đèn pin, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi vào những bức tường ẩm mốc.

“Cẩn thận,” hắn nhắc nhở, giọng nói thấp xuống.

Họ bước xuống từng bậc thang, Minh Ngọc cảm thấy như mình đang lún sâu vào những ký ức chôn vùi. Tầng hầm chứa đựng mùi ẩm mốc và sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô đi đầu, ánh sáng đèn pin chiếu vào những chiếc hộp cũ kỹ, những tấm ván gỗ mục nát.

“Có lẽ đây là nơi họ cất giữ những tài liệu,” Huy Hoàng nói, bắt đầu mở những chiếc hộp.

Minh Ngọc cảm thấy hồi hộp. Cô cúi xuống, chạm vào một chiếc hộp bằng gỗ, cảm giác như có một dòng điện chạy qua. “Hãy xem cái này,” cô kêu lên, khi mở nắp hộp ra.

Bên trong là những bức ảnh cũ, hình ảnh cha mẹ cô mỉm cười bên một người đàn ông lạ mặt. Minh Ngọc cảm thấy như mình đang nhìn thấy một phần của quá khứ bị lãng quên. “Ai là người này?” Cô hỏi, chỉ vào người đàn ông.

“Có thể là một người bạn,” Huy Hoàng suy đoán. “Nhưng tôi không chắc. Chúng ta cần tìm hiểu thêm.”

Minh Ngọc gật đầu, lòng tràn đầy sự quyết tâm. Mỗi bức ảnh như một mảnh ghép, dẫn lối cho cô đến với sự thật. Nhưng sự thật ấy có thể mang đến cả ánh sáng lẫn bóng tối.

Khi họ tiếp tục lục lọi, Minh Ngọc chợt cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thoảng qua, như thể có ai đó đang đứng lặng lẽ theo dõi họ từ phía bóng tối. Cô quay lại, nhưng chỉ thấy những bức tường ẩm mốc cùng với những kỷ niệm xưa cũ.

“Huy Hoàng, chúng ta không nên ở đây lâu,” cô nói, giọng có phần lo lắng.

“Đúng vậy,” hắn đồng tình, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian. “Chúng ta cần phải ra ngoài trước khi bị phát hiện.”

Khi họ chuẩn bị rời khỏi tầng hầm, một âm thanh lạ vang lên, khiến cả hai dừng lại. Minh Ngọc nín thở, cảm giác như mọi thứ đang chờ đợi một cú sốc lớn. “Cái gì vậy?” Cô hỏi, giọng run rẩy.

“Có ai đó,” Huy Hoàng khẽ thì thầm, tay hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.

Minh Ngọc cảm thấy tim mình đập mạnh, sự hồi hộp đẩy lên cao trào. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng một điều chắc chắn, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn