Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 4

Quốc vương ra lệnh xử treo cổ kỵ sĩ Thánh Điện Ruggs, công khai hành hình hắn giữa phố. Tin tức nhanh chóng lan khắp Jerusalem, từ con đường lớn đến ngõ nhỏ trong thành đều bàn tán về chuyện này, người dân tụ tập trong quán rượu, ngoài chợ phiên, tranh luận không ngớt, có người cho rằng quốc vương làm vậy để thể hiện sự công chính, giữ gìn trật tự trong thành, nhưng cũng có người âm thầm suy đoán đằng sau việc này liệu có ẩn chứa cuộc đấu đá quyền lực sâu xa hơn hay không.

Vài ngày sau, Reynald cưỡi ngựa tiến vào Jerusalem.

Trong phòng nghị sự, Baldwin IV ngồi trên vương tọa, lạnh lùng nhìn thẳng về phía Reynald.

Trước khi tới đây, Reynald đã chuẩn bị sẵn một bài biện bạch. Lúc này, hắn bày ra dáng vẻ vô cùng thành khẩn, cung kính cúi người hành lễ thật sâu trước quốc vương.

“Thưa bệ hạ tôn kính, việc không quản thúc chặt chẽ thuộc hạ quả thực là lỗi lầm nghiêm trọng của thần. Hôm nay thần đặc biệt đến đây để chuộc tội với ngài, thần xin trịnh trọng cam đoan những chuyện tương tự tuyệt đối sẽ không tái diễn. Thần đã nghiêm túc kiểm điểm bản thân và khiển trách nặng nề các kỵ sĩ dưới quyền. Sau này bọn họ nhất định sẽ tuân theo lệnh của bệ hạ, không dám vượt quá giới hạn dù chỉ nửa bước.”

Baldwin IV đánh giá vị đại thần trước mặt, ngón tay phải khẽ gõ lên tay vịn vương tọa, ánh mắt ngài từ đỉnh đầu Reynald chậm rãi hạ xuống, lướt qua đôi mày và ánh mắt đang cố tỏ ra khiêm nhường.

Thỉnh thoảng Reynald ngẩng đầu nhanh chóng nhìn quốc vương rồi lập tức cúi mắt xuống.

Baldwin IV lên tiếng: “Trước đây ngươi cũng từng phạm không ít sai lầm nhưng ta chưa từng giáng xuống hình phạt quá nặng. Ngươi và Guy tốt nhất đừng làm chuyện gì sau lưng ta, việc xử tử Ruggs lần này chính là lời cảnh cáo dành cho ngươi.”

“Vâng… vâng, thần nhất định ghi nhớ.” – Trên mặt Reynald vẫn giữ nguyên vẻ cung kính giả tạo, nhưng trong lòng hắn đã thầm nguyền rủa tình thế tồi tệ hiện tại. Hắn biết mình không thể tiếp tục xem vị quốc vương này là đứa trẻ năm nào nữa, quốc vương hiện tại đã trở thành một vị quân vương khiến người khác phải kính sợ, sự nhạy bén và năng lực quyết đoán của ngài tuyệt đối không thể xem thường.

Rời khỏi phòng nghị sự, Reynald thấy một gương mặt xa lạ đứng trước cửa, hắn nhìn chằm chằm Aisha với ánh mắt đầy ác ý, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ: “Ta nghĩ ta biết ngươi là ai rồi, nữ tử mà Ruggs mang về từ đoàn thương nhân chính là ngươi phải không?”

Tim Aisha lập tức thắt lại, nàng không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Reynald khó chịu trước thái độ phớt lờ ấy, đột nhiên hắn bước tới gần, gần đến mức Aisha có thể ngửi thấy mùi khó chịu nồng nặc trên người hắn. Reynald nghiến răng nói: “Ta sẽ nhớ kỹ ngươi, chính ngươi đã hại chết một kỵ sĩ của ta!”

Aisha lặng lẽ nuốt xuống một ngụm nước bọt, kẻ trước mặt với khuôn mặt đầy thịt, bụng phệ, để bộ râu màu đỏ nâu, nhìn thế nào cũng thấy giả dối. Khi hắn nói chuyện với Baldwin IV, nàng luôn cảm thấy sự cung kính đó chỉ là giả vờ.

Nàng không biết vị râu đỏ này còn định nhìn mình bao lâu nữa, may thay, từ trong phòng vang lên giọng nói của Baldwin IV.

“Aisha Bellaville, nàng có thể vào rồi.”

Âm thanh ấy chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng khiến Aisha nháy mắt như có sức lực, nàng nhìn Reynald một cái rồi nhanh chóng bước vào phòng.

Reynald khinh miệt hừ lạnh, bàn tay siết chặt chuôi kiếm bên hông rồi quay người bỏ đi.

Aisha bước vào trong, hỏi: “Bệ hạ, có phải ta đã gây thêm phiền phức cho ngài không?”

“Không sao, nàng không cần phải bận tâm đến chuyện đó.” – Ngài vừa nói vừa đứng dậy, chuẩn bị trở về tẩm điện của mình, nhưng ngay khi dứt lời, ngài nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vọng tới từ ngoài cửa.

Agnes xông thẳng vào phòng nghị sự, thấy Aisha cũng có mặt ở đó, trong mắt bà thoáng hiện vẻ kinh ngạc, ngay sau đó lửa giận bùng lên, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tại sao nàng ta vẫn còn ở đây?!”

“Mẫu hậu, con đã nói với ngài rồi, nàng ấy là khách của con.”

“Khách?” – Agnes bật cười đầy châm chọc: “Là vị khách quan trọng đến mức khiến con lập tức hạ lệnh xử tử một kỵ sĩ Thánh Điện sao? Lý do còn là cướp bóc, vi phạm hiệp ước hòa bình? Thật nực cười. Chẳng lẽ chỉ dựa vào một tờ giấy hiệp nghị là có thể khiến đám Saracen từ bỏ dã tâm với Jerusalem hay sao?”

Ngay từ đầu bà đã không tin tưởng vào hiệp ước hòa bình, cho rằng dùng hiệp ước để duy trì hòa bình vốn là chuyện viển vông. Trong mắt bà, hành vi của các kỵ sĩ Thánh Điện có thể được dung thứ, miễn là vẫn giữ được sự uy h**p quân sự đối với người Saracen.

Baldwin IV trả lời dứt khoát: “Mẫu hậu, các tội trạng của Ruggs đều là sự thật. Còn có những hành vi ghê tởm hơn nữa mà con chưa nói cho ngài biết. Nếu loại người như hắn không bị trừng phạt, con biết ăn nói thế nào với thần dân trong thành?”

Aisha đứng một bên, toàn thân căng cứng. Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến cuộc đối đầu giữa quốc vương và thái hậu, nàng căng thẳng đến mức cố ý thả nhẹ hơi thở, ánh mắt nàng liên tục qua lại giữa hai người. Điều khiến nàng bất ngờ là trước mặt thái hậu, vị quốc vương trẻ tuổi vẫn đứng thẳng lưng, không hề lộ vẻ sợ hãi, khí chất vương giả bẩm sinh hoàn toàn không bị uy thế của thái hậu lấn át.

“Là ai nói đó là sự thật? Là nàng sao?” – Nghe con trai nói vậy, bà lập tức trút toàn bộ cơn giận lên người Aisha. Bà bước nhanh tới trước mặt nàng, đánh giá kỹ lưỡng từ trên xuống dưới. Aisha thậm chí có thể cảm nhận rõ ánh mắt dò xét ấy đang lướt trên người mình, như muốn mổ xẻ nàng từ trong ra ngoài.

“Nàng nói Ruggs làm chuyện xấu thì là thật sao? Kỵ sĩ của Thánh Điện làm sao có thể đi cướp bóc được? Họ đều là quý tộc!”

Trong đại điện ánh sáng hơi tối, những bích họa lộng lẫy trên mái vòm như đang lặng lẽ chứng kiến tất cả. Nhìn mẫu thân gần như cuồng loạn tranh cãi với mình, nhìn sự nghi ngờ không hề che giấu ấy, Baldwin IV cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, như một con rắn băng giá men theo huyết quản lan khắp toàn thân.

“Mẫu hậu, con có thể thề trước Thượng Đế, những điều tiểu thư Bellaville nói đều là sự thật, con tin tưởng nàng.” – Giọng nói của ngài thanh lãnh nhưng kiên định, như một cơn gió nhẹ lướt qua bên tai Aisha. Chỉ một câu nói đơn giản thôi lại khiến lòng nàng dậy sóng dữ dội.

Ngài tin nàng? Ngài thực sự nói rằng ngài tin nàng!

Lần đầu gặp vị quốc vương này, nàng đã dùng lời nói dối để lừa ngài, dù mục đích không phải để trục lợi nhưng bản chất vẫn là lừa gạt. Vậy mà giờ đây, trước mặt mẫu thân uy nghiêm của mình, ngài lại khẳng định chắc chắn niềm tin đối với nàng. Sự tín nhiệm ấy khiến nàng nhất thời hoảng hốt, thậm chí cảm thấy tất cả giống như một giấc mộng không chân thực.

Nàng ngẩng đầu nhìn ngài, dường như ngài đang phải gánh chịu áp lực không thể diễn tả thành lời, một mình đối mặt với những chất vấn từ mẫu thân giữa đại điện rộng lớn này, thân hình ấy trông có phần đơn bạc.

Nhưng Agnes hoàn toàn phớt lờ tình trạng sức khỏe của con trai mình, bà nói: “Guy cũng từng đứng trước mặt con và ta, thề với Thượng Đế rằng hắn sẽ trung thành với con trai của Sibylla, thế nhưng đến tận bây giờ con vẫn không chịu tin tưởng hắn.”

Bà bước tới trước mặt Baldwin IV, nói thẳng: “Ruggs là một thành viên của Thánh Điện, họ đều là những chiến binh chiến đấu vì vương quốc chúng ta. Sao con có thể chỉ vì vài câu nói của người ngoài mà dễ dàng xử tử hắn như vậy?”

Thì ra việc xử tử Ruggs chỉ là ngòi nổ mà thôi, mục đích thực sự của Agnes vẫn là muốn Baldwin IV phải chấp nhận cuộc hôn sự kia. Đợi đến ngày ngài qua đời, Guy sẽ phò tá đứa cháu ngoại nhỏ của ngài, giống như cách Tiberias từng phụ tá ngài năm xưa, nhưng Guy tuyệt đối không phải người thông minh và trung thành như Tiberias. Nếu quyền lực hoàn toàn rơi vào tay hắn, với tính cách nóng nảy và liều lĩnh kia, hắn chắc chắn không chút do dự tuyên chiến với Saladin. Đến lúc đó, nền hòa bình mà ngài dốc hết tâm huyết duy trì sẽ tan thành mây khói, Jerusalem nhất định sẽ chìm trong biển lửa.

Baldwin IV cảm thấy đầu óc ong ong hỗn loạn: “Mẫu hậu, vinh quang của Thánh Điện tuyệt đối không thể trở thành lý do để họ muốn làm gì thì làm. Hành vi của Ruggs đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp và nguyên tắc của chúng ta, thân là quốc vương, con không thể làm ngơ trước chuyện đó.”

Agnes giận dữ nhìn con trai, giọng nói sắc bén phản bác: “Nguyên tắc? Luật pháp? Trong thời đại hỗn loạn này, thứ chúng ta cần là sức mạnh! Là những người có thể bảo vệ chúng ta! Guy và Thánh Điện chính là sức mạnh kia. Họ xông pha anh dũng trên chiến trường, chống lại kẻ thù vì chúng ta. Còn nữ tử này thì sao? Nàng ta không phải quý tộc, không quyền không thế, nàng có thể mang cho chúng ta điều gì? Nàng chỉ là một mối phiền phức mà thôi!” – Agnes lại ném ánh mắt đầy phẫn nộ về phía Aisha, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng ngay tại chỗ.

Tầm mắt Baldwin IV trở nên mờ đi, ngài cố chịu đựng cơn khó chịu trong người, nhìn thẳng mẫu thân mình rồi cất giọng cao hơn một chút: “Mẫu hậu, chúng ta không thể để bản thân bị che mờ đôi mắt mà phớt lờ công lý. Hơn nữa, tiểu thư Bellaville là khách của chúng ta, chúng ta phải đối đãi tử tế với nàng. Hay ngài muốn Jerusalem bị thiên hạ chỉ trích là nơi vô lý, ức h**p kẻ yếu sao?”

“Đối đãi lễ phép sao?” – Agnes bật cười lạnh: “Con lại tin tưởng một người xa lạ đến vậy, nhưng đối với chính mẫu thân mình thì luôn đầy nghi ngờ. Những gì ta làm đều vì vương quốc này, vì con! Ta đã trải qua biết bao sóng gió, dốc hết tâm sức tính toán cho tương lai của con, còn con thì sao?”

Baldwin IV cảm thấy bản thân không thể tiếp tục tranh cãi với mẫu thân nữa. Cuộc tranh luận này vốn không có ý nghĩa, chỉ đang bào mòn sức lực và tình cảm của cả hai. Cuối cùng, ngài bất đắc dĩ nhượng bộ: “Mẫu hậu, xin hãy cho con thêm thời gian suy nghĩ.”

Lại là lời từ chối khéo quen thuộc ấy, trong lòng Agnes vừa tức giận vừa đau lòng, bà chưa từng thấy đứa con nào cứng đầu đến vậy. Tại sao tâm huyết của bà mà hắn mãi không chịu hiểu? Bà thật muốn dùng một cách nào đó khiến con trai tỉnh táo lại, để hắn hiểu rằng tất cả những gì bà làm đều là vì hắn, vì tương lai của vương quốc này.

“Ta cho con một ngày để suy nghĩ, ngày mai vào giờ này, ta nhất định phải nghe được câu trả lời mà ta muốn!” – Agnes nói bằng giọng điệu cứng rắn và quyết liệt.

 “Mẫu hậu, con còn rất nhiều việc cần xử lý…”

Agnes tức giận quát lớn: “Những việc không xử lý được thì giao cho Tiberias! Con chỉ cần nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của ta và Sibylla, đừng tiếp tục lấy lý do đó để thoái thác nữa! Con đừng lúc nào cũng đối nghịch với ta, phải biết rằng tất cả những gì ta làm đều vì vương quốc này, vì con!”

“… Vâng.” – Baldwin IV nhìn mẫu thân đang nổi cơn thịnh nộ, trong lòng chỉ còn mệt mỏi và bất lực.

Aisha đứng bên cạnh, đầy lo lắng nhìn về phía ngài. Nàng nhận ra dưới sự ép buộc từng bước của vị phu nhân kia, thân hình vốn luôn thẳng tắp của ngài đã hơi cong xuống. Nàng thật muốn chạy tới trước mặt và nói với vị mẫu thân nhẫn tâm này rằng xin đừng tiếp tục dày vò con trai mình như vậy nữa. Chẳng lẽ bà không thấy ngài đã suy yếu đến mức nào sao?

May mắn thay, sau khi nhận được câu trả lời vừa ý, Agnes cuối cùng cũng ngừng ép buộc. Bà dẫn theo đoàn tùy tùng đông đảo rời khỏi cung điện, bóng lưng vẫn mang theo khí thế áp người đầy kiêu ngạo.

Vừa bước vào phòng, Baldwin IV không thể tiếp tục kìm nén, ngài bắt đầu ho dữ dội. Dưới lớp mặt nạ, trán ngài phủ đầy mồ hôi lạnh, trong hốc mắt hằn lên vài tia máu đỏ. Đôi mắt vốn sâu thẳm và sáng ngời giờ đây chỉ còn đầy mệt mỏi cùng đau đớn. Cảnh tượng này khiến Aisha hoảng sợ không thôi, nàng lập tức tiến lên đỡ ngài. Sau lần được ngài nhắc nhở hôm trước, nàng đã giống những người hầu khác, che kín những vùng da lộ ra bên ngoài như cánh tay.

Nàng cuống quýt nói: “Bệ hạ, ngài kiên trì một chút, ta đi gọi đại phu Suleiman.”

“Không cần.” – Ngài đè tay lên ngực, dường như làm vậy mới có thể đè nén cơn đau đang dâng trào trong cơ thể, khó khăn lắm mới miễn cưỡng lấy lại hơi thở: “Ta nghỉ ngơi một lát là được.”

Mọi thứ chìm vào yên tĩnh, trong căn phòng yên ắng chỉ còn tiếng hô hấp của ngài vang lên khe khẽ.

Aisha cảm thấy vô cùng áy náy, nàng đứng bên cạnh, luống cuống không biết phải làm gì. Cung điện nhìn qua tưởng như bình yên, nhưng hóa ra chỉ cần một viên sỏi nhỏ cũng đủ dậy lên sóng to gió lớn. Mà nàng chính là viên sỏi kia, nếu nàng không xuất hiện, có lẽ tất cả những chuyện này đã không xảy ra. Trong lòng nàng ngập tràn tự trách và hối hận.

Có lẽ đã đến lúc phải rời đi rồi. Sự tồn tại của nàng chỉ mang thêm phiền phức và gánh nặng cho vị quốc vương này.

Aisha lặng lẽ rời khỏi phòng, không ngờ vừa ra ngoài lại gặp Công chúa Sibylla đang đi tới từ cuối hành lang, nàng lập tức tiến lên cung kính hành lễ.

Sibylla nhìn cánh cửa đang đóng kín, hơi nhíu mày: “Bệ hạ đang nghỉ ngơi sao?”

“Vâng.”

“Thật không khéo, hôm nay ta muốn tới thăm hắn, vậy mà hắn đang nghỉ ngơi.” – Ánh mắt nàng dừng trên gương mặt Aisha. Từ trên xuống dưới đánh giá rất kỹ, trong mắt thoáng hiện một tia oán giận.

“Ta thật không hiểu nổi, mọi chuyện tại sao thành như bây giờ. Thật khiến ta lạnh lòng.”

Những lời này khiến Aisha hoàn toàn không hiểu, trong lòng nàng tràn ngập nghi ngờ.

“Công chúa điện hạ, ta không hiểu ý ngài, bệ hạ…” – Aisha ngẩng đầu lên và cẩn thận nhìn Sibylla.

Sibylla không có ý muốn giải thích thêm, sắc mặt lạnh nhạt, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đương nhiên không hiểu. Hắn đối xử tốt với tất cả mọi người, chỉ riêng tỷ tỷ này là bị hắn bỏ quên. Bất kể ta muốn điều gì, hắn cũng chưa từng thật sự để tâm. Bây giờ vì một người ngoài như ngươi, hắn không tiếc tranh cãi với mẫu thân, nhưng trong chuyện của ta, hắn lại không chịu nói giúp một lời.”

Aisha kinh ngạc nhìn Sibylla, nàng không hiểu rõ mối quan hệ phức tạp giữa hai tỷ đệ hoàng thất này, nhưng nàng vẫn không nhịn được muốn nói vài câu thay Baldwin IV, đồng thời cũng hy vọng có thể xoa dịu sự bất mãn và tức giận của vị công chúa trước mặt.

“Công chúa điện hạ, có lẽ bệ hạ cũng có nỗi khó xử riêng, cách ngài quan tâm và yêu thương mỗi người có thể không giống nhau. Nhưng ta tin rằng tình cảm bệ hạ dành cho ngài nhất định rất sâu đậm, chỉ là vì một vài chuyện khiến ngài hiểu lầm như vậy thôi. Có lẽ bệ hạ đang cố gắng cân bằng lợi ích và quan hệ khắp nơi, tạm thời vẫn chưa tìm được một phương án hoàn hảo.”

Khi nghe Aisha nhắc đến tình cảm sâu đậm của Baldwin IV dành cho mình, ánh mắt Sibylla khẽ dao động như thể xúc động. Nhưng chỉ một thoáng sau, vẻ mặt nàng trở nên lạnh nhạt, tựa như đang kìm nén cảm xúc nào đó.

“Thôi vậy, nếu hắn đang nghỉ ngơi, ta cũng không quấy rầy nữa.” – Trong giọng nói thấp thoáng sự bất lực và thất vọng. Nói xong, Sibylla quay người rời đi.

Sau khi công chúa rời khỏi, Aisha cũng trở về phòng. Nàng ngồi bên mép giường, tâm trí rối bời. Một lát sau, người hầu chuyên chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho Baldwin IV bưng tới một đĩa lựu đỏ mọng. Những hạt lựu căng tròn như những viên hồng ngọc mê hồn.

“Tiểu thư Bellaville, đây là thứ bệ hạ sai ta mang tới cho ngài.”

Aisha cảm ơn rồi nhận lấy bằng cả hai tay. Mùi thơm thanh mát của quả lựu lập tức lan tỏa, khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn chút.

Người hầu tiếp lời: “Bệ hạ còn dặn nếu ngài cảm thấy buồn chán, ta có thể dẫn ngài đi tham quan khắp nơi trong cung.”

“Xin cảm tạ ý tốt của bệ hạ, nhưng hiện tại ta muốn nghỉ ngơi một lúc.” – Aisha từ chối rất dứt khoát. Cuộc sống trong cung áo cơm không lo, không có những kẻ xa lạ đáng ngờ đến bắt chuyện, không phải lo hành lý bị cướp mất, cũng chẳng cần sợ những con rắn chuông hay bọ cạp độc bất ngờ xuất hiện giữa sa mạc. Nhìn đĩa lựu tươi trước mặt, Aisha sợ rằng nếu ở lại thêm vài ngày nữa, nàng sẽ hoàn toàn mê luyến cuộc sống thế này.

Nhưng nàng hiểu rõ tất cả tốt đẹp ấy chỉ giống như bọt nước hư ảo, cuối cùng vẫn phải rời đi. Nàng không có thân phận quý tộc nào để lấy cớ tiếp tục ở lại đây. Cho dù nàng không muốn đi, những người khác cũng sẽ tìm cách khiến nàng rời khỏi. Sự phồn hoa của nơi này vốn không thuộc về nàng, nàng chỉ là một lữ khách qua đường vội vã, không nên lưu luyến quá nhiều.

Nàng bắt đầu thu dọn hành lý, thực ra cũng chẳng có bao nhiêu thứ ngoài vài bộ y phục mới. Chúng được gấp gọn gàng ngăn nắp, là những món đồ mới hiếm hoi nàng có được trong thời gian sống trong cung.

Nàng xin người hầu một tờ giấy cói và một cây bút rồi ngồi trước chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, nghiêm túc viết một bức thư cảm tạ. Chỉ cần quốc vương đồng ý với thỉnh cầu của nàng, sáng sớm ngày mai nàng sẽ rời khỏi Jerusalem, coi như tất cả chỉ là một giấc mộng.

Khi viết xong thì trời cũng gần hoàng hôn, ánh nắng chiều tà nơi chân trời buông xuống tựa gấm vóc rực rỡ, phủ lên toàn bộ cung điện một tầng cam ấm áp. Aisha cất bức thư vào người rồi vội vã bước đến cánh cửa quen thuộc, trong lòng đầy thấp thỏm. Đột nhiên cánh cửa mở ra từ bên trong, nàng theo phản xạ lập tức quay người định bỏ đi, trái tim đập thình thịch giống như vừa làm chuyện gì không nên làm rồi bị bắt quả tang.

Người bước ra không phải Baldwin IV mà là một vị nhìn qua chừng năm mươi tuổi. Ông mặc áo choàng màu sẫm, mái tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn vô cùng sáng ngời.

Nam nhân chủ động lên tiếng trước: “Ngài là tiểu thư Aisha Bellaville phải không?”

“À… vâng.” – Aisha sững người, lời chào bất ngờ khiến nàng có chút luống cuống nhưng rất nhanh nàng đã bình tĩnh, sự nghi hoặ thay thế vẻ ngạc nhiên: “Làm sao ngài biết tên ta?”

Nam nhân không trực tiếp trả lời câu hỏi của Aisha, ông mỉm cười: “Ta là thầy của bệ hạ, William Tyre.”

“Xin chào ngài William.” – Aisha lập tức cúi người thực hiện lễ nghi cung đình tiêu chuẩn.

“Bệ hạ vẫn chưa nghỉ ngơi chứ? Ta có việc muốn gặp ngài.”

William mỉm cười lắc đầu, ông đưa mắt nhìn quanh bốn phía rồi nói: “Chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút được không?”

Được trò chuyện với thầy giáo của quốc vương vốn là cơ hội hiếm có, Aisha không từ chối.

Mặt trời dần lặn xuống, vầng tà dương đỏ như máu từ từ thu hồi những tia sáng cuối cùng. Hoàng hôn dần buông xuống vùng đất tĩnh lặng và hoang vu này, dải nắng chiều còn sót lại nơi cuối chân trời mang một sắc màu ảm đạm mà bi thương.

William mang vẻ mặt cảm khái cùng hồi tưởng, chậm rãi nói: “Bệ hạ từ thuở nhỏ đã là một đứa trẻ vô cùng xuất chúng, không chỉ riêng về dung mạo. Giữa đám con cháu quý tộc, trí nhớ ngài vượt trội, thiên tư hơn người. Ngài chỉ cần đọc vài lần là có thể nhớ kĩ những thư tịch phức tạp, ngay cả những kiến giải về đạo trị quốc của ngài cũng thường khiến ta, với tư cách là thầy giáo, phải kinh ngạc. Trong tất cả học trò mà ta từng dạy dỗ, ngài là người khiến ta hài lòng nhất.”

Trên gương mặt William hiện lên nụ cười đầy an ủi, phảng phất như ông nhìn thấy thiếu niên thông tuệ năm nào.

Aisha nhìn căn phòng phía sau vẫn còn sáng ánh nến. Nàng không ngắt lời William, yên tĩnh lắng nghe câu chuyện cũ.

“Tiểu thư Aisha, ngài không phải người dân của Jerusalem, đúng không?” – Đôi mắt William ánh lên vẻ thông tuệ, mang theo ý dò hỏi.

“Ngài đoán đúng rồi, ta đến từ nước Pháp.” – Aisha nhìn về phía chân trời xa xăm: “Nhưng mẫu thân ta từng là người ở đây.”

“Thảo nào.” – William gật đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ hiểu biết: “Nếu ngài là người dân trong thành, có lẽ đã từng nghe qua những lời đồn về bệ hạ. Những lời đồn có thật có giả, nhưng cũng phần nào phản ánh sự quan tâm của dân chúng đối với ngài.”

Aisha không hiểu vì sao William đột nhiên nói với mình những điều này, nhưng nàng không hỏi nhiều, chỉ lựa chọn làm một người nghe đúng mực.

“Ta phát hiện bệ hạ mắc bệnh phong là vào năm ngài chín tuổi. Ta vẫn nhớ rất rõ khi ấy ngài đang cùng một nhóm thiếu niên quý tộc chơi một trò thử thách sức chịu đựng. Ngài có thể tưởng tượng ra cảnh đó không? Bọn trẻ sẽ véo cánh tay, bàn tay của nhau, xem ai là người bật khóc trước vì đau đớn. Bệ hạ chưa từng khóc trước mặt ta, ban đầu ta cho rằng ngài có sức chịu đựng vượt xa người thường, là một vị quân vương trời sinh.”

Ánh mắt William dần trở nên ảm đạm, nỗi tuyệt vọng mà ông từng trải qua năm xưa như nảy lên lần nữa trong lòng.

“Sau đó chuyện tương tự xảy ra thêm vài lần, ta dần nhận ra có điều không ổn. Ta báo việc ấy với phụ vương của ngài, chúng ta mời Suleiman đến khám cho bệ hạ, nhưng lại nhận được một sự thật không ai có thể chấp nhận nổi.”

William nhìn mặt trời đang dần chìm xuống phía xa, ông nhớ lại nhiều năm trước, khi học trò của mình biết bản thân mắc bệnh phong, đứa trẻ ấy đã đứng trên ban công, nhìn về phía chân trời rất lâu…cho đến khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống.

Khi đó, ông chỉ có thể đè nén nỗi đau đang quay cuồng trong lòng, lặng lẽ bước đến bên cạnh học trò mình, an ủi rằng các đại phu nhất định sẽ chữa khỏi căn bệnh này.

Một đứa trẻ chín tuổi còn có thể lừa gạt đôi chút, nhưng giờ đây học trò của ông đã mười tám tuổi, ông không còn cách nào tiếp tục dùng lời nói dối thiện ý ấy để lừa gạt thêm nữa.

Nghe đến đây, trong lòng Aisha tràn ngập kinh ngạc và khó tin. Trong đầu nàng không ngừng hiện lên hình ảnh một đứa trẻ nhỏ tuổi đang cố gắng chống chọi với bệnh tật. Nàng như nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé kia, giữa cô độc và sợ hãi, âm thầm chịu đựng tra tấn dày vò do ốm đau mang lại, nhưng vẫn kiên cường không chịu khuất phục.

Trái tim nàng thắt lại, sống mũi cay xè. Nàng không thể tưởng tượng nổi, một người trẻ tuổi như vậy đã dựa vào ý chí và nghị lực mạnh mẽ đến nhường nào mới có thể gian nan vượt qua những năm tháng khó khăn dài lâu đến thế.

“Vậy…các ngài có tìm được cách chữa khỏi bệnh phong không?” – Ngay khi thốt ra những lời này, nàng như đang cố níu lấy tia hy vọng nhỏ nhoi trong bóng tối.

“Chúng ta đã thử rất nhiều phương pháp.” – Giọng William nhuốm đầy tiếc nuối nặng nề: “Ngài hẳn đã gặp qua đại phu Suleiman phải không? Ông ấy cùng gia tộc của mình đã tra cứu vô số tư liệu y học, mong tìm ra phương thuốc khắc chế bệnh phong, họ còn mời các y sư Hồi giáo đến chữa trị cho bệ hạ, đáng tiếc… tất cả đều vô ích.”

Cổ họng Aisha nghẹn ngào, giống như có một bàn tay vô hình bóp chặt yết hầu nàng. Trong khoảnh khắc, nàng không thốt nên lời.

Nàng hoàn toàn không hiểu y thuật, mỗi ngày thấy Suleiman thay thuốc cho Baldwin IV, thấy người hầu đều đặn mang thuốc sắc tới, nàng vẫn luôn cho rằng bệnh của ngài sẽ được chữa khỏi. Nhưng hiện tại những lời của William đã vén lên sự thật tàn nhẫn nhất. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn vị quốc vương trẻ tuổi này trút hơi thở cuối cùng.

Nếu ngài có một cơ thể khỏe mạnh, nhất định ngài sẽ đạt được thành tựu lớn lao hơn nữa, sẽ để lại dấu ấn huy hoàng trong lịch sử Jerusalem, được hậu thế truyền tụng và ca ngợi, mà không phải như hiện tại, cả đời phải đấu tranh với bệnh phong. Kẻ địch của ngài chưa bao giờ chỉ có Saladin cùng những cuộc tranh đấu phe phái trong triều, mà còn có một cơ thể đang không ngừng thối rữa và lụi tàn. Nàng từng nói với ngài rằng mong Thượng Đế phù hộ cho ngài, nàng thật sự hy vọng trên thế gian này có thần linh tồn tại — thần sẽ cứu rỗi tín đồ yêu thương Ngài.

“Ta đã không còn trông đợi Thượng Đế sẽ cứu lấy Jerusalem nữa, người thật sự cứu lấy Jerusalem mỗi ngày đều đang đấu tranh với bệnh tật.” – William khẽ thở dài: “Tiểu thư Aisha, ta chỉ mong trong quãng đời hữu hạn của ngài, bệ hạ có thể đạt được vui sướng và hạnh phúc thuộc về ngài. Ngài nghĩ sao?”

“… Ý ngài là chữa khỏi bệnh cho bệ hạ sao?”

William không cười nhạo câu trả lời ấy, cũng không chỉ ra sự thất thần vừa rồi của nàng. Ông vẫn giữ nụ cười hiền hòa, từ ái nhìn Aisha. Có lẽ chính vì học trò mình mắc bệnh phong nên ngài càng thấu hiểu sự quý giá và bình đẳng của sinh mệnh, mới có thể lựa chọn cứu thiếu nữ này.

William cảm thấy vô cùng vui mừng, học trò mà ông dốc lòng dạy dỗ suốt bao năm qua, trong hoàn cảnh phức tạp và đầy hận thù như vậy vẫn có thể giữ được tâm hồn thuần khiết và lòng nhân hậu đáng quý như thuở ban đầu.

Ông nói với Aisha: “Đã rất lâu rồi trong cung không có khách mới nào ghé thăm. Nơi này tẻ nhạt và buồn chán, nếu ngài đến trò chuyện với bệ hạ, ngài sẽ không từ chối đâu.”

Aisha nhìn về phía căn phòng của quốc vương, bức thư trong ngực khiến nàng có vài phần do dự.

William nhận ra sự chần chừ của nàng, mỉm cười và nghiêng đầu về cánh cửa lớn.

Cùng lúc đó, trong tẩm điện của Baldwin IV, mọi thứ đều yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng lách tách rất nhỏ của đốm lửa trong lò sưởi.

Suleiman đang dùng miếng gạc thấm thuốc cẩn thận bôi lên mu bàn tay của Baldwin IV, đoạn cánh tay lộ ra ngoài không khí chi chít những vết thương giống bị lửa thiêu đốt. Sau tấm rèm, thân hình gầy gò dựa vào lưng ghế, như thể đã hoàn toàn chìm sâu trong đó, trông có vẻ vô cùng yếu ớt.

Lần này, Aisha nhìn thấy gương mặt của Baldwin IV không còn đeo mặt nạ nữa.

truyenfull,truyenfull vn