Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 5

Ánh nến lập lòe hắt lên tấm rèn những vệt sáng tối loang lổ. Aisha ngỡ mình đang ảo giác, nàng đưa tay dụi mắt rồi mới xác nhận cảnh tượng phía trước hoàn toàn không phải hư ảo.

Nàng thấy rõ trên gương mặt của Baldwin IV những vết ban đỏ từ thái dương lan dần xuống gò má khiến người ghê sợ. Những đốm đỏ rải rác như tàn lửa chưa tắt, vương trên làn da thành từng mảng hình thù méo mó, không theo quy luật nào.

Những vết đỏ ấy không chỉ phủ kín hai bên má mà còn lan xuống cằm và cổ. Một số vùng da đã hơi nhô lên, kết thành từng mảng sần sùi thô ráp, đặc biệt vài dấu vết gần gò má đã bắt đầu lở loét. Tuy hiện tại mức độ chưa quá nghiêm trọng nhưng những dấu hiệu đáng sợ của bệnh phong đã hiện ra rõ ràng không thể che giấu.

Có lẽ đây chính là sự đáng sợ của bệnh phong. Aisha có thể hình dung được dáng vẻ của thiếu niên tuấn tú mà ngài William từng nhắc đến. Nếu không mắc phải căn bệnh này, ngài hẳn sẽ là một thiếu niên có dung mạo xuất chúng, khí chất nho nhã, nhưng hiện thực là ngài bất hạnh bị bệnh phong quấn lấy, cả đời bị nó kéo xuống vực sâu, vận mệnh như vậy thật khiến người đau lòng. Thảo nào ngài William vẫn luôn canh cánh không quên người học trò ấy, vì sự tương phản giữa vẻ đẹp năm xưa và tình cảnh hiện tại quá mức tàn nhẫn.

Có lẽ ánh mắt của nàng quá trực diện, lưu lại quá lâu nên Baldwin IV rốt cuộc cũng nhận ra ánh mắt không hề che giấu của nàng. Ngài hơi nghiêng đầu, xuyên qua lớp rèm liếc thấy bóng người đang lén nhìn từ phía sau góc cửa.

Suleiman cẩn thận lau thuốc trên cánh tay quốc vương, bất chợt ông phát hiện tại một khớp ngón tay xuất hiện vết lõm rất nhỏ, như có thứ gì từng tồn tại ở đó đã âm thầm biến mất khiến lòng ông dâng lên một linh cảm chẳng lành.

Liệu sự thay đổi nhỏ bé ấy có báo hiệu bệnh tình đang tiếp tục chuyển biến xấu? Suleiman không dám nghĩ sâu hơn, động tác trên tay ông hơi dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?” – Nhận ra sự khác thường của vị ngự y, quốc vương lên tiếng hỏi.

“Bệ hạ, hôm nay ngài không nên nổi giận như vậy. Khí huyết công tâm chỉ càng gây bất lợi cho thân thể của ngài thôi.” – Suleiman nhẹ giọng khuyên nhủ: “Xin ngài yên tâm, thần sẽ dốc toàn lực chữa trị cho ngài.”

Mẫu thân đã không tín nhiệm ngài đến thế, sao ngài có thể không tức giận?

Ngài hiểu rõ có những kẻ đang lặng lẽ chờ đợi, chờ vị quốc vương vẫn luôn áp chế thế lực của họ sớm ngày chết đi. Họ mong sự ra đi của ngài sẽ mở ra một cuộc phân chia lại quyền lực và lợi ích.

Một phần khớp ngón tay bên trái của ngài đã bắt đầu rụng mất, đôi chân cũng không còn chịu nổi việc đứng quá lâu…Mỗi một dấu hiệu suy kiệt trên cơ thể đều đang truyền cho ngài thông điệp của tuyệt vọng và tử vong. Sau vô số lần cầu y hỏi thuốc, ngài sớm nhận ra bệnh tình của mình đã thật sự nguy kịch, sự điều trị của Suleiman chẳng qua chỉ là lời an ủi mong manh cho niềm hy vọng sống sót của ngài thôi. Tất cả phương pháp chữa trị giống như một cuộc giằng co dài dằng dặc với Tử Thần, mà ngài đang ở phía thất thế, đứng chênh vênh bên bờ vực thẳm của sinh mệnh.

Baldwin IV biết bây giờ không phải lúc phát tiết cảm xúc, sau khi Suleiman thay thuốc xong, ngài cho ông lui xuống.

Hôm nay ở phòng nghị sự, mắt phải của ngài bắt đầu hơi mờ đi, ngài cho rằng đó là do đêm qua nghỉ ngơi không đủ nên không để tâm, mãi đến lúc chạng vạng khi Suleiman đến thay băng, ngài nhìn thấy ông ngẩn người nhìn mắt mình hồi lâu, lúc ấy mới ý thức được đôi mắt của mình đã trở nên tệ hơn.

Mí mắt phải đỏ lên như bị lửa thiêu đốt, tròng mắt dần chuyển sang màu trắng như bị một tầng sương trắng mỏng manh từ từ bao phủ.

Ngài nên miêu tả thế nào? Giống như màu sắc đang phai dần.

Suleiman chưa từng nói trước với ngài về hiện tượng này, ngay cả chính ông cũng không ngờ bệnh tình sẽ tiến triển đến mức ấy.

May mắn thay ngài không còn cảm nhận được bao nhiêu đau đớn, nhưng điều này chẳng phải cũng là một loại tàn nhẫn sao? Ngài phải trơ mắt nhìn thân thể mình ngày càng suy yếu, tưởng tượng cảnh da thịt mình đang dần thối rữa, sự giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần khiến ngài mệt mỏi đến kiệt quệ. Ngài nhớ đến năm mười sáu tuổi, thiếu niên hăng hái tung hoành trên chiến trường, đánh bại Saladin, khi đó ngài khỏe mạnh biết bao, là kỵ sĩ xuất sắc nhất trên lưng ngựa. Nhưng hiện tại…ngài không thể quay lại nữa rồi.

Người Saracen cho rằng bệnh phong là sự trừng phạt do Thượng Đế giáng xuống, là hình phạt dành cho ngài và vương quốc của ngài, họ nói người như ngài sau khi chết sẽ bị đày xuống địa ngục.

Người như ngài ư? Một kẻ đã từ bỏ mọi khả năng và hy vọng sống, dâng hiến toàn bộ tâm huyết để bảo vệ quốc gia và thần dân…như vậy cũng là tội lỗi sao? Người Saracen đánh giá ngài như thế nhưng không một ai nói cho ngài biết rốt cuộc mình đã phạm sai lầm gì mà phải nhận lấy thần phạt.

Baldwin IV đeo lại chiếc mặt nạ, lớp kim loại lạnh lẽo áp sát lên gương mặt, một lần nữa trở thành bức tường ngăn cách ngài với thế giới bên ngoài. Ngài hướng về góc khuất cạnh cửa, nói: “Tiểu thư Bellaville, nàng còn định đứng đó bao lâu?

A…Nàng bị phát hiện rồi.

Aisha bước ra khỏi bóng tối, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối: “Xin lỗi, thưa bệ hạ. Ta đã quấy rầy ngài nghỉ ngơi.”

Baldwin IV không trách nàng vì hành động nghe lén, sự chú ý của ngài dừng trên bàn cờ Tây Dương đặt trước mặt. Ngài nhấc lên một quân vua, tựa hồ quân cờ nhỏ bé ấy chính là vận mệnh thăng trầm của mình. Ngài chìm vào suy nghĩ về thế cờ, xung quanh cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn tiếng ma sát rất nhẹ của quân cờ trong tay ngài.

Aisha hoàn toàn không hiểu gì về cờ Tây Dương, nàng nhìn bàn cờ phức tạp, chỉ cảm thấy hoa mắt. Nàng thầm nghĩ tối nay quốc vương nhất định sẽ dành rất nhiều thời gian cho nó, mình ở lại đây cũng chỉ làm phiền thêm thôi, thế là nàng định lặng lẽ rời đi.

Nàng vừa mới xoay người, phía sau đã vang lên giọng nói của Baldwin IV: “Tối nay nàng đến đây là có chuyện muốn nói với ta sao?”

Bước chân Aisha dừng lại, sau một lát do dự, nàng hỏi: “Ngày mai ngài định trả lời chuyện hôn sự của công chúa thế nào?

Rõ ràng Baldwin IV không ngờ nàng đến đây là vì chuyện này, bàn tay đang nắm quân cờ dừng lại giữa không trung rồi chậm rãi hạ xuống, quân cờ chạm mặt bàn phát ra tiếng thanh thúy.

“Ta sẽ làm theo ý mẫu thân. Tiberias đề nghị gả tỷ tỷ ta cho Baldwin Ibelin đã năm mươi tuổi, ta không đồng ý.” – Ngài nói: “Ta không còn lựa chọn nào khác giữa hai lựa chọn này.”

Đây là lần đầu tiên từ khi quen biết, Aisha thấy Baldwin IV để lộ vẻ bất lực trước mặt nàng. Trong phòng nghị sự, dù mang bệnh phong trong người, ngài vẫn luôn duy trì vẻ kiên định và trầm ổn của quân vương, nhưng giờ lớp ngụy trang như bị xé mở một góc, để nàng thấy được khó khăn và hoang mang vẫn luôn bị ngài giấu kín sâu thẳm trong lòng.

Nàng từng nghĩ bên cạnh quốc vương hẳn phải có rất nhiều đại thần tài trí trợ giúp ngài trị quốc. Thế nhưng từ khi đến nơi này, ngoại trừ Tiberias thỉnh thoảng gặp mặt, nàng rất hiếm khi nhìn thấy ai thực sự đứng bên cạnh chia sẻ gánh nặng với ngài. Mẫu thân và tỷ tỷ của ngài dường như chưa từng đặt tâm tư lên người ngài, cũng chưa từng dành cho ngài sự quan tâm chân thành. Suleiman là một đại phu, còn William Tyre chỉ là vị ân sư từng dạy dỗ ngài, cả hai đều không thể giúp ngài xử lý triều chính. Mà ngài vẫn phải chịu đựng sự hành hạ của bệnh phong, cuộc sống như vậy thực sự quá đỗi gian nan.

Aisha cảm thấy sống mũi cay xè, nàng vội vàng chớp mắt, cố gắng ngăn dòng lệ sắp tràn khỏi khóe mi, sợ mình thất thố trước mặt ngài.

Sau khi miễn cưỡng bình tĩnh một lúc, nàng tiến lên một bước, hỏi với vẻ quan tâm: “Thân thể bệ hạ khá hơn chưa?

Baldwin IV bất lực cười khẽ: “Vẫn luôn như vậy thôi, ta đã quen rồi.”

Giọng điệu của ngài nghe qua có vẻ bình thản nhưng lại mang theo chết lặng và rộng lượng sau vô số lần thất vọng. Ít nhất đó là cảm nhận đầu tiên của Aisha. Từ năm chín tuổi cho đến nay cũng đã gần mười năm trôi qua, từ những ngày đầu đau đớn giãy giụa cho đến hiện tại âm thầm chịu đựng, phải chăng ngài đã học được cách sống chung với bệnh tật trong quãng thời gian dài đằng đẵng ấy? Nhưng nghĩ kỹ hơn, sâu trong lòng ngài sao có thể thật sự không chút gợn sóng?

Baldwin IV tiếp tục xoay quân cờ trong tay thì một tiếng khịt mũi rất nhỏ lọt vào tai ngài. Ngài hơi nghi hoặc ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt Aisha lấp lánh ánh nước như có thứ gì lóe lên.

Nữ tử quả thật yếu mềm, Baldwin IV thầm nghĩ, chỉ là vài chuyện trong cung thôi mà đã buồn bã đến vậy. Nếu Thượng Đế cũng là nữ nhân, liệu Ngài có lòng trắc ẩn hơn không, như vậy căn bệnh khiến ngài đau đớn khôn cùng này có phải sẽ có cơ hội được chữa khỏi?

Ngài đặt quân cờ được v**t v* đến ấm áp trở lại bàn cờ, hai tay chống lên tay vịn ghế, mượn lực chậm rãi đứng dậy. Vì thân thể ốm đau nên ngay cả động tác đơn giản này cũng trở nên vô cùng khó khăn. Ngài dừng một lát, đợi cảm giác khó chịu hơi dịu xuống mới từ từ chắp tay ra sau lưng, điều chỉnh tư thế và chọn một dáng đứng khiến bản thân dễ chịu hơn.

Jerusalem về đêm tĩnh mịch và hoang vắng, chỉ có ánh trăng hiu quạnh ngoài khung cửa sổ lạnh lẽo chiếu vào phòng.

Ngài hơi nghiêng đầu, nói: “Chẳng phải ta vẫn đang đứng yên lành trước mặt nàng sao?”

Ánh lửa lay động như đang nhảy múa trên chiếc mặt nạ bạc, Aisha nhìn vào đôi mắt của Baldwin IV, nơi duy nhất nàng có thể xuyên thấu qua lớp mặt nạ.

“Bệ hạ, đôi mắt của ngài…”

Baldwin IV nghiêng đầu sang một bên rồi lại nhìn nàng: “Đáng sợ sao?”

“Không đáng sợ.” – Ánh mắt nàng không hề né tránh. Chiếc mặt nạ bạc che giấu hoàn toàn cảm xúc của ngài, khiến người khác khó lòng đoán được suy nghĩ trong lòng ngài. Nhưng đêm nay, có lẽ vì sắp phải chia ly vào lúc bình minh, lòng nàng tràn ngập nỗi buồn và lưu luyến. Nàng lấy hết can đảm hỏi: “Bệ hạ, ta có thể chạm vào mặt nạ của ngài được không?”

Chạm vào mặt nạ của ngài?

Baldwin IV hơi sửng sốt, ngài không biết rốt cuộc thầy William đã nói với nàng những gì khiến nàng đột nhiên đưa ra yêu cầu kỳ lạ và táo bạo đến vậy. Đây cũng là lần đầu tiên ngài phải đối mặt với tình huống đặc thù như thế. Trong những năm tháng qua, chưa từng có ai dám bộc lộ sự tò mò thẳng thắn và không chút e sợ đối với ngài. Tất cả mọi người đều biết ngài mắc bệnh phong, họ mang nỗi sợ hãi sâu sắc, hoặc cố tình xa cách, hoặc tỏ vẻ cung kính ngoài mặt nhưng lạnh nhạt trong lòng. Ngài bị giam cầm trong một nhà lao vô hình, người xung quanh đều tránh xa, như thể ngài là một điều cấm kỵ không thể chạm tới.

Nhưng giờ phút này, thiếu nữ trước mặt đang nhìn chăm chú vào ngài. Trong ánh mắt không có sợ hãi, xa lánh hay lạnh nhạt, chỉ có sự hiếu kỳ và quan tâm chân thành.

Điều khiến ngay cả Baldwin IV cũng cảm thấy bất ngờ là ngài không hề cho rằng yêu cầu này vượt quá khuôn phép hay xúc phạm đến tôn nghiêm của mình. Ngài chỉ lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mặt, trong ánh mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp, có kinh ngạc, có nghi ngờ, ngài đang suy nghĩ xem nên đáp lại yêu cầu đột ngột ấy như thế nào.

Thời gian trong khoảnh khắc tựa hồ kéo dài vô tận, cuối cùng ngài cũng lên tiếng, chỉ là âm thanh này nghe không giống chính mình thường ngày, ngược lại như một bản ngã khác vẫn luôn ẩn sâu trong cơ thể đang thay ngài trả lời: “Có thể.”

Đôi mắt nàng lập tức sáng bừng, hiện lên niềm vui rõ rệt, nàng đưa bàn tay run rẩy vì căng thẳng lên, khẽ chạm vào chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo. Cảm giác tinh tế từ bề mặt kim loại truyền tới đầu ngón tay, như thể phác họa từng tấc da thịt, cảm nhận câu chuyện giấu kín phía sau lớp mặt nạ.

Thân thể Baldwin IV hơi cứng lại nhưng ngài không né tránh, ngài hơi nhắm mắt, mặc cho ngón tay của nàng lướt qua chiếc mặt nạ, ngài cảm nhận được nàng nán lại lâu hơn vài giây ở phần chân mày và hốc mắt.

Ngài nghĩ có lẽ mình đã đoán được tâm tư của nàng, bởi chiếc mặt nạ này được chế tác dựa theo đường nét ngũ quan, hoàn mỹ ôm khít lấy khuôn mặt ngài, như một phần cơ thể nhưng đồng thời cũng vô tình ngăn cách ngài với thế giới bên ngoài.

Ngài không khỏi cảm thán thời gian tựa cát trong tay rào rạt trôi tuột qua kẽ tay, chẳng cách nào giữ lại. Trước năm mười sáu tuổi, gương mặt ngài vẫn chưa bị bệnh phong tàn phá nghiêm trọng, làn da mịn màng không có tì vết. Còn bây giờ dù ngài nhìn người khác hay người khác nhìn ngài đều phải cách một lớp lạnh lẽo vô tri. Nhưng trong khoảnh khắc này, lớp phòng vệ trong lòng ngài đã hơi lung lay, tuy nhỏ bé như hạt bụi lại cũng đủ khiến bức tường thành kiên cố xuất hiện vết nứt đầu tiên.

Aisha hoàn toàn không biết chút tâm tư của mình đã bị Baldwin IV đoán ra, nàng chỉ muốn ghi nhớ thật kĩ vị quốc vương từng cứu giúp mình.

Nàng từng nghe nói về ngài trước những lời kể của William, mà có lẽ còn sớm hơn thế – ngay từ khi nàng theo Ruggs tới Jerusalem.

Ngay cả Ruggs luôn ngạo mạn ngang ngược mỗi lần nhắc tới vị quốc vương trẻ tuổi này cũng chỉ giận mà không dám nói gì. Nàng chưa từng tìm hiểu kỹ những câu chuyện xưa trong năm tháng ngài trị vì, nhưng chắc hẳn ngài phải có đủ uy nghi và khí phách khiến người khác thần phục. Nếu không một người mang bệnh nặng như ngài làm sao có thể áp chế được đám thần tử luôn rục rịch ấy?

Aisha thu tay lại, nàng lấy từ bên hông ra bức thư cảm tạ, nâng niu như một vật vô cùng quý giá rồi đưa tới trước mặt Baldwin IV. Bức thư bị nàng nắm quá chặt đến mức mép giấy đã hơi nhăn.

“Thật ra hôm nay ta đến để từ biệt ngài.”

Lời chia tay được thốt ra quá đột ngột khiến Baldwin IV bất ngờ, nhưng là một quân vương, ngài đã quen che giấu mọi cảm xúc dưới lớp mặt nạ.

“Từ biệt?” – Ngài lặp lại một lần như muốn chắc chắn mình không nghe nhầm.

“Vâng, trong khoảng thời gian này ta vô cùng cảm kích sự chăm sóc của ngài, nhưng ta không thể tiếp tục quấy rầy nữa.” – Nàng hành lễ với ngài như một lời cáo biệt: “Ta không biết phải báo đáp ngài thế nào nên đã viết một bức thư, mong bệ hạ nhận lấy.”

Lư hương trong phòng đang cháy sáng rực phát ra tiếng nổ lách tách. Những ngón tay cầm tờ giấy cói của Aisha trắng bệch, trái tim nàng đập thình thịch không ngừng, nàng cảm nhận được ánh mắt kia vẫn luôn dõi theo mình.

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Baldwin IV đưa bàn tay phải còn lành lặn đặt lên tờ giấy cói, khẽ kẹp lấy rồi rút bức thư ra khỏi tay nàng.

Ngài cầm thư trong tay và quay về ngồi xuống trước bàn, ánh mắt lướt qua các quân cờ trước mặt sau đó dừng trên người Aisha.

Nếu tỷ tỷ của ngài là một đóa hoa hồng kiều diễm thì thiếu nữ trước mặt giống như một nhành cỏ nhỏ kiên cường, sống động.

Ngài hỏi: “Vậy nàng đã nghĩ kỹ tiếp theo sẽ đi đâu chưa?”

Aisha vẫn cúi đầu nhìn hoa văn trên tấm thảm, không biết nên trả lời thế nào. Nàng chưa từng nghĩ kỹ mình sẽ đi đâu, cho dù trở về quê nhà, nơi ấy cũng chẳng còn gì nữa. Sở dĩ nàng quyết định rời đi vì đã ở đây quá lâu, hơn nữa xung đột hôm nay giữa quốc vương và thái hậu khiến nàng cảm thấy mình không nên tiếp tục gây phiền phức cho ngài nữa. Còn tương lai sao…chỉ có thể đi đến đâu tính đến đó thôi.

Baldwin IV nhìn thấy ánh mắt lơ đãng và thần sắc do dự của nàng, hiển nhiên nàng hoàn toàn chưa quyết định được nơi mình muốn đến. Ngài suy nghĩ về nguyên nhân khiến nàng đột nhiên muốn rời đi, phải chăng ngài đã vô tình sơ suất khiến nàng nảy sinh ý định này? Hay còn có nguyên nhân nào khác mà ngài chưa nhận ra?

Nhưng rất nhanh ngài đã đoán được một phần đáp án, có lẽ vì mẫu thân quá cứng rắn của mình. Mẫu thân ngài từ trước đến nay luôn lấy uy nghiêm để trị người, khống chế mọi việc trong cung đình. Sự chấp nhất với quyền lực và những quy củ hà khắc khiến gần như không ai dám chống đối bà.

Nghĩ đến đây, ngài cảm thấy áy náy, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* phong thư trong tay. Ánh mắt dừng trên đó một lát rồi chuyển sang bàn cờ trước mặt.

“Thế giới này giống như một ván cờ, một nước đi sai lầm có thể sẽ tự đẩy mình vào chỗ chết, nhưng trong lòng nàng vẫn phải có một phương hướng, ngay cả phía trước có là vô vàn chông gai chưa biết. Dù thế nào đi nữa, ta vẫn mong tương lai của nàng sẽ tươi sáng và bình yên.”

Ngài đang nói với nàng thế giới này rất rộng lớn, không có nơi nào là tuyệt đối an toàn. Mỗi một quyết định đều có thể thay đổi quỹ đạo số phận, mỗi bước chân đều có thể là một lần đối mặt với sinh tử. Nếu nàng đã suy nghĩ thật kỹ, vậy thì có thể chọn một thời điểm và hoàn cảnh thích hợp hơn để đến từ biệt ngài.

Aisha nhớ lại những điều mình đã chứng kiến trong cung điện suốt thời gian qua, cùng những lời William Tyre từng nói, lần này nàng không còn hấp tấp và bốc đồng như lúc viết lá thư từ biệt nữa. Sau nhiều lần cân nhắc và đắn đo, nàng mạnh dạn đưa ra một quyết định khác.

“Ta nhớ trước đây ngài từng nói Jerusalem là một tòa Thánh Thành có thể bao dung tất cả. Bất kể chủng tộc hay tín ngưỡng nào đều có thể tìm được sự cứu rỗi thuộc về riêng mình.”

“Đúng vậy.” – Quốc vương không ngẩng đầu, chỉ đáp lại một tiếng đơn giản. Những ngón tay ngài vẫn lướt qua các quân cờ, tựa hồ đang suy tính một chiến lược vô cùng quan trọng.

Aisha lấy hết can đảm tiến lên một bước nhỏ: “Bệ hạ, ta nghĩ rằng ít nhất ta có thể được an toàn trên lãnh thổ của ngài.” – Nàng chăm chú nhìn vào đôi mắt lộ ra ngoài lớp mặt nạ, mong có thể bắt được chút phản ứng nào đó.

“Ý nàng là muốn ở lại Jerusalem?” – Trong câu hỏi của ngài mang theo ý cười nhàn nhạt, có lẽ ngài đang vui mừng vì Thánh Thành mà mình dốc lòng gìn giữ có thêm một người hành hương chân thành.

“Vâng, ta thật lòng hy vọng được ở lại tòa Thánh Thành này.”

Nàng cứ ngỡ ngài sẽ tiếp tục hỏi thêm, nào ngờ Baldwin IV chỉ gật đầu đáp lại rồi chuyên chú nhìn bàn cờ trước mặt, hoàn toàn không truy cứu ý nghĩa sâu xa trong lời nàng. Bức thư nàng đưa cho ngài được đặt ngay ngắn bên cạnh bàn cờ, xem ra ngài sẽ không mở ra đọc trước mặt nàng.

Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào, vô tình lay động tấm màn, không khí trong phòng bỗng trở nên có chút kỳ lạ. Aisha chẳng còn tâm trạng ngắm cảnh đêm bên ngoài, tâm trí nàng đều tập trung vào thái độ của vị quân vương trước mắt.

Nếu nàng thẳng thắn hơn một chút, bộc lộ hết tâm ý của mình, ngài sẽ cảm thấy nàng thế nào? Liệu ngài có cho rằng nàng quá đường đột hay không? Nếu lúc này nàng không nói ra, chỉ sợ cả đời này sẽ không còn cơ hội nữa.

“Bệ hạ, ý ta khi nói muốn ở lại Jerusalem không phải theo nghĩa đen, ta muốn… ở lại bên cạnh ngài.”

Nàng biết quyết định này không hoàn toàn là nhất thời xúc động, có lẽ trong đó vẫn xen lẫn một chút bồng bột. Trước đó, nàng đã từng đấu tranh trong lòng, Jerusalem là một thành phố vừa thần thánh vừa chất chứa nguy hiểm, mà vị quốc vương bảo vệ toà thành này là một người vừa uy nghiêm vừa ôn hòa, khiến lòng nàng đầy mâu thuẫn.

Nàng đã trằn trọc suốt đêm dài, nghĩ về tương lai của mình. Nàng nghĩ đến những điều chưa biết sau khi rời đi, cảm giác phiêu bạt không phương hướng, không nơi nương tựa khiến nàng sợ hãi. Còn nơi này dù đầy rẫy âm mưu và tranh đấu quyền lực, ít nhất nàng vẫn có thể cảm nhận được một tia sáng ấm áp giữa bóng tối.

Sau khi chân thành thổ lộ tâm ý của mình, nàng cũng chuẩn bị sẵn tinh thần bị trách mắng vì vô lễ, thậm chí còn nghĩ tới khả năng bị thị vệ kéo thẳng ra ngoài.

Động tác nghịch quân cờ trong tay Baldwin IV bỗng dừng lại, trong mắt ngài hiện lên vẻ kinh ngạc không hề che giấu, bởi vì người trước mặt vừa làm một chuyện không thể tưởng tượng nổi. Dù sao ngài cũng là quân vương từng trải qua chiến trường, quen nhìn sóng gió thế gian, chỉ trong chốc lát ngài đã lấy lại bình tĩnh.

Ngài đặt quân cờ xuống, tiếng “cạch” vang lên thanh thúy trên bàn cờ. Ánh mắt ngài rời khỏi quân cờ nhưng không nhìn về phía Aisha mà là nhìn vào ngọn lửa đang cháy trong chậu than. Một lúc sau ngài mới lên tiếng, âm thanh như bị đè nén rất nặng: “Nàng còn rất trẻ, con đường phía trước còn rất dài. Nàng không nên tùy hứng như vậy.”

Ngọn lửa trong chậu than nổ lách tách, thỉnh thoảng vài đốm lửa bắn tung tóe rồi nhanh chóng tắt lịm, ánh lửa nhảy múa trên chiếc mặt nạ bạc lúc sáng lúc tối.

Aisha không nhịn được muốn biện giải: “Bệ hạ, ta không hề tùy hứng, ý ta là…”

“Nàng có biết ở lại bên cạnh ta có ý nghĩa gì không?” – Baldwin IV quay đầu nhìn nàng, bình thản hỏi ngược lại: “Đây không phải là một trò chơi mà trẻ con có thể tùy tiện tham gia chỉ vì nhất thời hứng thú.”

Thì ra trong mắt ngài, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ sao? Rõ ràng nàng cũng từng trải qua rất nhiều chuyện, cũng hiểu được thế nào là ấm lạnh của nhân gian. Chỉ là đứng trước mặt ngài làm nàng có vẻ hơi non nớt. Tuổi tác của nàng chẳng kém ngài bao nhiêu, dù vóc dáng ngài cao lớn hơn nàng rất nhiều. Thân phận và trách nhiệm đã tạo nên dấu ấn riêng, khiến ngài trông trưởng thành hơn.

Một cảm giác không cam lòng dâng lên trong lòng, nàng quyết tâm muốn ngài thay đổi cách nhìn. Aisha bướng bỉnh đứng thẳng người, thẳng thắn nghênh đón ánh mắt ngài, dùng ánh mắt để bày tỏ sự quyết tâm của mình.

“Bệ hạ, ta có lẽ vẫn còn non nớt trong mắt ngài, nhưng đây không phải là sự xúc động nhất thời, cũng không phải vì suy nghĩ trẻ con, mà là xuất phát từ… lòng trung thành của ta! Ta đã suy nghĩ rất kỹ mới dám đứng trước mặt ngài nói ra thỉnh cầu này. Như chính ngài đã nói, đây là phương hướng mà ta lựa chọn.”

Baldwin IV cầm lại quân cờ vừa đặt xuống, lớp găng tay nhẹ nhàng v**t v* mặt quân cờ, ngài thản nhiên nói: “Nàng phải hiểu rằng sự đồng hành như vậy sẽ rất ngắn ngủi.”

Aisha cúi đầu, thoáng hiện nét buồn bã: “Ta biết, và cũng hiểu rõ ràng. Nhưng ta không quan tâm thời gian dài hay ngắn, chỉ muốn trong quãng thời gian hữu hạn làm ngài hiểu rằng ta không phải là kẻ nhất thời hứng khởi rồi hành động liều lĩnh.”

Ngài nhìn nàng rất lâu, không nói một lời, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng quân cờ thỉnh thoảng va chạm nhẹ nhàng. Sự im lặng lan tràn giữa hai người, Aisha không nhịn được ngẩng đầu nhìn ngài, lại phát hiện ngài đã quay mắt sang nơi khác. Sườn mặt dưới chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng được ánh nến chiếu rọi càng trở nên sắc lạnh hơn, khiến lòng nàng bỗng dâng lên một nỗi chua xót.

Nàng khom người hành lễ thể hiện sự mạo muội của mình: “Thực xin lỗi, ta không nên đường đột quấy rầy ngài như vậy, xin ngài tha thứ cho sự l* m*ng của ta. Mong ngài sớm nghỉ ngơi, chúc ngài ngủ ngon.”

Ngay lúc nàng chuẩn bị quay người rời đi, phía sau chợt vang lên giọng nói của ngài: “Nếu nàng đã suy nghĩ kỹ rồi…”

Một quân cờ được ngài xoay đi xoay lại trên đầu ngón tay, ngài ngước mắt, đúng lúc chạm vào ánh mắt đầy kinh ngạc và mong đợi của nàng: “Vậy thì nàng có thể ở lại bên cạnh ta.”

Mọi thất vọng trong lòng Aisha lập tức tan biến không còn dấu vết.

“Bệ hạ, ngài đồng ý rồi sao?”

“Ừ.” – Giọng ngài vẫn bình thản như cũ: “Nàng về phòng nghỉ ngơi trước đi.”

Quả thực đêm đã khuya, bốn phía đều yên tĩnh. Nàng cũng không tiện tiếp tục quấy rầy ngài, nàng hành lễ rồi xoay người rời đi.

Khi bước tới cửa, nàng vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy ngài vẫn ngồi nghiên cứu bàn cờ. Nàng nhìn thêm một lúc mới nhẹ nhàng khép cửa phòng, men theo hành lang trở về nơi ở của mình.

Về tới phòng, Aisha lập tức ngã xuống giường, nàng ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong khoảnh khắc ở cạnh quốc vương. Gương mặt bị chiếc mặt nạ che khuất, giọng nói trầm thấp, ánh mắt chuyên chú mỗi khi đánh cờ của ngài không ngừng hiện lên trong đầu nàng, quanh quẩn mãi không tan khiến nàng trằn trọc không ngủ.

Cuối cùng Aisha vẫn ở lại, sự hiện diện của nàng khiến Thái hậu Agnes và Công chúa Sibylla vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên hai người cũng không đặt quá nhiều tâm tư lên nàng, bởi quốc vương đã đồng ý hôn sự giữa Sibylla và Guy. Hôn lễ của họ sẽ được hoàn thành trước lễ Phục Sinh.

Hôm diễn ra hôn lễ vô cùng long trọng, gần như toàn bộ giới quý tộc đều có mặt.

Aisha lặng lẽ đứng nép ở một góc, nhìn mọi người nâng chén uống rượu, xẻ thịt ăn mừng. Ngay cả Thái hậu Agnes cũng bất chấp thân phận, ngồi cùng một nam nhân trông trẻ hơn bà rất nhiều. Thông qua lời người hầu, Aisha biết được hắn là Amalric Lusignan – huynh trưởng của Guy. Hiện tại ông ta giữ chức Tổng quản hoàng gia, đồng thời cũng là tình nhân của thái hậu.

Lúc này Aisha cuối cùng cũng hiểu vì sao Agnes lại kiên quyết thúc đẩy cuộc hôn nhân này đến vậy. Sự kết hợp của Sibylla và Guy đồng nghĩa với việc gia tộc Agnes cùng đoàn Kỵ sĩ Thánh Điện sẽ có thêm một thế lực vững chắc hơn bao giờ hết. Nàng biết đây không phải điều Baldwin IV muốn nhìn thấy, ngài đã từng an ủi nàng rằng không ai có thể đoán trước được số phận sẽ mang đến điều gì.

Ánh mắt nàng xuyên qua biển người náo nhiệt, tìm kiếm bóng dáng ngài. Ngài lặng lẽ ngồi đó, tiếng cười nói huyên náo xung quanh như thuộc về thế giới khác.

Tiberias ngồi bên cạnh đã tinh ý bắt gặp ánh mắt của Aisha, ông nhìn sang Baldwin IV như đang ngầm nhắc nhở điều gì. Baldwin IV cũng theo đó chú ý tới, ngài nghiêng đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt nàng.

Tầm mắt hai người chạm vào nhau, trong nháy mắt phảng phất mọi âm thanh ồn ào đều biến mất. Aisha hít sâu một hơi, có chút bối rối dời mắt sang nơi khác.

Kể từ sau hành động táo bạo đêm đó, mỗi lần gặp Baldwin IV, nàng đều thấy có chút không tự nhiên. May mắn thái độ của ngài không hề có sự chán ghét, điều này làm cảm giác ngượng ngùng nho nhỏ trong lòng nàng nhanh chóng tan biến.

truyenfull,truyenfull vn