Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 3

Suleiman đem kết quả kiểm tra bẩm báo với Baldwin IV. Quốc vương gật đầu tỏ ý đã rõ rồi ra lệnh cho ông lui xuống trước.

Baldwin IV quay sang Aisha đang lặng lẽ đứng chờ bên cạnh với vẻ mặt căng thẳng, lên tiếng: “Vừa rồi Suleiman đã nói với ta thương thế của nàng không nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể bình phục. Nếu nàng muốn rời đi, ta sẽ không ngăn cản, nhưng Tiberias vẫn chưa tìm được Ruggs, có lẽ hắn vẫn còn ở Jerusalem, mà điều đó đối với nàng vô cùng nguy hiểm.”

“Bệ hạ nói rất đúng…” – Trong thoáng chốc nàng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cúi đầu nhìn tấm thảm Ba Tư dưới chân, thất thần đếm những hoa văn hình học tinh xảo dệt trên đó.

“Có điều…” – Baldwin IV chuyển giọng: “…nếu nàng muốn ở lại đây, ta sẽ bảo đảm an toàn cho nàng, nhưng với một điều kiện là nàng phải thành thật với ta. Ta không muốn lại nghe thêm bất kỳ lời dối trá nào từ nàng, bất kể đó là vì bất đắc dĩ hay có nỗi khổ tâm nào khác.”

Ngài không thích bị người khác lừa dối hoặc cố tình che giấu. Trong mắt ngài, đó chẳng khác nào một sự thách thức đối với quyền uy của bậc quân vương.

“Ta không còn điều gì có thể giấu giếm bệ hạ nữa. Ta nguyện gánh chịu mọi hậu quả vì đã lừa dối ngài.” – Aisha hiểu rõ nếu nàng còn tiếp tục che giấu hay lừa dối dù chỉ một chút, sự khoan dung khó khăn lắm mới có được này sẽ biến mất ngay tức khắc. Đối với nàng lúc này, khi đang lâm vào bước đường cùng, sự khoan dung ấy chẳng khác nào một tia sáng le lói giữa màn đêm, quý giá vô cùng.

Baldwin IV thầm nghĩ nàng chẳng qua chỉ là một đứa trẻ bất hạnh lại vô cùng bướng bỉnh, ngài thực sự không cần phải quá mức so đo với nàng. Hơn nữa hôm nay nàng đã chịu đủ khổ sở, nếu ngài lại trách phạt sẽ chỉ càng làm nàng đau lòng, khiến hoàn cảnh vốn đã gian nan càng thêm cùng quẫn. Vì thế, ngài không đưa ra bất kỳ hình phạt nào với Aisha nữa, chỉ dặn người hầu chuẩn bị cho nàng một căn phòng để nghỉ ngơi.

Người hầu đưa tay làm động tác dẫn đường nhưng Aisha vẫn đứng yên. Nàng nhìn bóng lưng của Baldwin IV như muốn tìm kiếm thêm câu trả lời từ thân ảnh trầm mặc kia.

“Mọi người đều nói Quốc vương Jerusalem cho phép tất cả người hành hương đến Thánh Thành. Vậy tại sao các kỵ sĩ của ngài lại làm ra chuyện như thế? Rốt cuộc là những người muốn đến Thánh Thành như chúng ta sai, hay là Thượng Đế sai?”

Nghe câu hỏi phía sau lưng, Baldwin IV hơi ngẩng đầu dưới vành mũ trùm, suy ngẫm về vấn đề nặng nề ấy rồi đáp: “Hành vi của những kỵ sĩ đó không phải ý nguyện của ta, cũng không phải ý nguyện của Thánh Thành. Trên đời tồn tại cái ác, nhưng Thượng Đế chưa từng có lỗi. Các nàng đến đây hành hương vì tín ngưỡng dẫn lối, điều đó cũng không sai.”

Ngài xoay người lại, bước chân bởi bệnh phong cùng thương thế mà có phần chậm chạp.

“d*c v*ng khiến con người sa ngã, quên đi sứ mệnh thiêng liêng và xiềng xích của đạo nghĩa. Những hành vi tàn ác của họ đã phản bội giáo lý và thánh chỉ của quốc vương. Ta tuyệt đối sẽ không dung thứ cho chúng. Điều này nàng có thể yên tâm.”

Là một vị quốc vương, lẽ ra ngài phải làm mỗi tấm lòng thành kính đều nhận được sự che chở xứng đáng, khiến mỗi hành vi tội lỗi đều phải chịu trừng phạt, để khôi phục sự thánh khiết và lòng khoan dung của Jerusalem.

Ngài cũng hiểu rõ thân thể mình ngày càng suy yếu, vương quốc lại đối mặt với vô số khó khăn. Ngài không thể lúc nào cũng kiểm soát được hành vi của từng người nhưng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, ngài sẽ dốc hết khả năng để nơi đây vẫn mãi là vùng đất thanh tịnh đón nhận người hành hương. Dù cho sức lực đã bị ốm đau hao mòn, Jerusalem vẫn là ánh sáng của Thượng Đế, là miền đất của hy vọng.

Aisha nhìn thân hình Baldwin IV đang chìm trong bóng tối của chiếc mũ trùm. Dù vì bệnh tật mà có phần gầy yếu, ngài vẫn đang tỏa ra một hào quang kiên định và thần thánh. Nàng thầm nghĩ, hóa ra trong Thánh Thành hỗn loạn đầy tội lỗi sinh sôi này vẫn còn một vị quân vương kiên trì gìn giữ công lý và tín ngưỡng như thế. Sự mê mang và phẫn nộ trong mắt nàng dần tan biến, thay vào đó là lòng kính phục và tin tưởng.

Nàng dần nhận ra vị quốc vương trước mắt không phải kẻ dung túng cho tội ác. Đây không chỉ là lời hứa dành riêng cho nàng mà còn là sự bảo vệ đối với toàn bộ tín ngưỡng và trật tự của Thánh Thành. Nàng quỳ một gối hành lễ, bày tỏ lòng biết ơn và kính trọng đối với câu trả lời của quốc vương: “Lời của ngài khiến ta nguyện ý tin tưởng lần nữa rằng công lý của Thánh Thành vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt.”

Baldwin IV gật đầu với nàng rồi ra lệnh cho người hầu đưa nàng rời đi.

Aisha theo chân người hầu đến trước một căn phòng, nơi này cách tẩm cung của quốc vương không xa để tránh cho nàng bị lạc giữa các kiến trúc tương tự nhau trong cung điện. Người hầu đẩy cửa phòng, nghiêng người ra hiệu cho nàng bước vào. Aisha tiến vào bên trong, đập vào mắt nàng là một bức thảm dệt treo tường mô tả những công trình mang tính biểu tượng của Thánh Thành Jerusalem.

Mặt đất được quét dọn vô cùng sạch sẽ, gần như không một hạt bụi. Trong không khí phảng phất hương trầm dịu nhẹ, là mùi thơm hòa quyện giữa hoa oải hương và thược dược, khiến lòng người bất giác trở nên tĩnh lặng.

Người hầu đặt chân nến lên bàn rồi quay sang nói: “Tiểu thư Bellaville, xin ngài nghỉ ngơi tại đây, nếu có điều gì cần thiết, xin ngài cứ phân phó.” – Nói xong, hắn lui ra ngoài và nhẹ nhàng khép cửa.

Aisha bước tới bên giường, đầu ngón tay chạm vào lớp chăn đệm mềm mại. Thế nhưng tâm trí nàng vẫn còn đọng lại cuộc trò chuyện với Baldwin IV. Nàng đã tìm lại sự kính sợ và kỳ vọng đối với Thánh Thành đã đánh mất từ rất lâu trong lòng. Sau đó, nàng đặt cây thánh giá của phụ thân lên bàn, quỳ xuống trước bàn và thành kính đọc Kinh Thánh. Nàng cầu nguyện cho linh hồn của đệ đệ có thể thuận lợi bước vào Thiên Đường, được bình an và hạnh phúc vĩnh hằng. Nàng quỳ rất lâu, mãi đến khi hoàn thành nghi thức trang nghiêm và thiêng liêng ấy, nàng mới đứng dậy.

Đêm hôm đó, nàng mơ thấy cảnh tượng trên sa mạc. Vài kẻ mang thánh giá đỏ trước ngực đang lao về phía họ, chúng cưỡi ngựa, tay cầm trường kiếm. Cha mẹ nàng và những thương nhân Ả Rập khác lần lượt ngã xuống giữa cuộc tàn sát đẫm máu. Máu tươi đỏ thẫm, nóng hổi bắn tung tóe như mưa lên mặt và thân thể nàng. Cảm giác nhớp nháp cùng hơi nóng khiến toàn thân nàng lạnh buốt từ đầu đến chân. Nàng muốn đưa tay kéo lấy cha mẹ mình nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn sinh mạng của họ biến mất ngay trước mắt.

Bụi đất do vó ngựa tung lên khiến nàng nghẹt thở. Bọn chúng cười vang đầy ngạo mạn, như đang khoe khoang chiến thắng tàn bạo ấy. Nàng không chút do dự rút con dao găm, liều mạng che chắn cho đệ đệ phía sau lưng. Trong mắt nàng là quyết tâm chuẩn bị đối diện với cái chết. Tay nàng run rẩy vì sợ hãi và phẫn nộ, nhưng lực siết lấy chuôi dao không hề suy giảm, nàng nghiến răng, căm giận trừng mắt nhìn kẻ ác. Ánh mắt và hành động đầy lửa giận khiến tiếng cười của chúng thoáng dừng lại. Nhưng ngay giây tiếp theo, một lưỡi đao lớn chém thẳng xuống đỉnh đầu nàng. Nàng cảm thấy mình sắp chết…

Aisha đột ngột tỉnh giấc, tim nàng không ngừng đập dữ dội, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng, vệt trắng nơi chân trời hiện lên rõ rệt. Nàng đảo mắt nhìn quanh, bên trong căn phòng bài trí đơn giản nhưng không kém phần trang nhã, bên ngoài chỉ có hoa cỏ xanh tốt và bầu không khí trong lành dễ chịu, không có cuộc thảm sát tàn nhẫn, cũng không có những thi thể nằm ngổn ngang. Bây giờ nàng mới nhớ ra mình đang ở trong cung điện.

Nàng xuống giường, đơn giản rửa mặt chỉnh trang rồi chuẩn bị đến vấn an Baldwin IV.

Aisha băng qua hành lang dài, thấy trước cánh cửa quen thuộc đang có hai người đứng. Một người là người hầu đã đưa nàng về phòng nghỉ hôm qua, người còn lại là Công chúa Sibylla.

Vừa nhìn thấy Aisha, Sibylla thoáng sững người. Nàng phản ứng cực nhanh, lập tức đưa ngón trỏ lên môi làm động tác “suỵt”, ra hiệu cho Aisha giữ im lặng.

Gần như cùng lúc, bên trong cánh cửa truyền ra tiếng người trò chuyện. Âm thanh xuyên qua cánh cửa dày nặng nên có phần mơ hồ, nhưng vẫn đủ để nhận ra cảm xúc ẩn chứa trong từng lời nói.

“Con trai yêu quý của ta, ta rất xin lỗi vì đã quên mất hôm qua là sinh nhật mười tám tuổi của con. Để bù đắp, ta đặc biệt mang đến cho con món bánh ngọt khi còn nhỏ con rất thích ăn.” – Giọng Agnes mang theo sự dịu dàng và lấy lòng cố ý thể hiện. Bà khẽ phất tay, người hầu phía sau lập tức bưng khay điểm tâm tinh xảo đặt trước mặt Baldwin IV.

“Tháng này ta vẫn luôn bận rộn tìm kiếm đối tượng kết hôn mới cho tỷ tỷ con. Con cũng biết đấy, ta đã có tuổi rồi, rất nhiều việc không còn đủ sức bận tâm như trước, vì thế mới sơ suất không để tâm đến con. Mong con tha thứ cho lỗi lầm nhỏ này của ta.”

“Mẫu hậu, con biết hôm nay ngài đến đây là vì chuyện gì.” – Giọng Baldwin IV có phần lạnh nhạt. Ngài ngồi trên ghế, gương mặt dưới lớp mặt nạ không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Ngài không muốn so đo chuyện mẫu thân quên mất sinh nhật mình. Đối với ngài, việc chúc mừng sinh nhật chỉ là một hình thức. Ngược lại điều khiến ngài bất mãn là việc mẫu thân muốn can thiệp vào chuyện nội chính của vương quốc.

Ngài vốn định sắp xếp tỷ tỷ mình liên hôn với Hugh III, thế nhưng Hugh mãi vẫn chưa tới Jerusalem. Trong khoảng thời gian này, Công chúa Sibylla lại đem lòng yêu một nam nhân tên Guy.

Guy là một kỵ sĩ trẻ đến từ nước Pháp, xuất thân từ một gia tộc quý tộc danh giá ở Poitou. Hắn có dung mạo anh tuấn, phong thái nổi bật. Baldwin IV thường xuyên bắt gặp tỷ tỷ bí mật trao đổi thư từ với hắn. Nhưng việc Sibylla có thật lòng yêu Guy hay không lại không phải điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là Guy là chư hầu của Quốc vương Henry II nước Anh. Thu phục được Guy đồng nghĩa với việc có cơ hội tranh thủ lực lượng đứng sau hắn để chống lại Saladin. Chỉ riêng điểm này thôi đã khiến mẫu thân ngài vô cùng hài lòng, thậm chí nóng lòng muốn ngài lập tức đồng ý cuộc hôn sự giữa Sibylla và Guy.

Thế nhưng Baldwin IV vẫn luôn không tán thành cuộc hôn nhân này. Kể từ khi ngài đăng quang trở thành Quốc vương Jerusalem vào năm mười ba tuổi, triều chính trong nước đã bị chia thành hai phe. Một phe do Tiberias đứng đầu, đại diện cho giới kỵ sĩ Jerusalem. Họ chủ trương chung sống hòa bình với Saladin, tin rằng chỉ có hòa bình mới đem lại sự ổn định và thịnh vượng lâu dài. Phe còn lại do Reynald lãnh đạo, đại diện cho các Kỵ sĩ Thánh Điện. Họ hiếu chiến và cực đoan, luôn chủ trương khai chiến với Saladin.

Reynald là một kẻ đầy tham vọng. Hắn từng phớt lờ hiệp ước hòa bình mà Baldwin IV đã ký với Saladin, tự ý dẫn quân tập kích các đoàn thương nhân Hồi giáo chỉ để thỏa mãn lòng tham và d*c v*ng của bản thân. Sau khi tới Jerusalem, Guy cũng chủ động gia nhập phe của Reynald, tích cực ủng hộ chiến tranh.

Hai phe phái không ngừng đấu đá nhau, tranh giành quyền lực quyết liệt. Mỗi cuộc hội nghị đều tràn ngập căng thẳng như dây cung kéo căng. Những người ủng hộ hai bên công khai lẫn ngấm ngầm đối đầu nhau trong mọi trường hợp. Baldwin IV biết với thân phận quốc vương, ngài chỉ có thể đứng giữa điều hòa các bên. Cho dù ngài không thích hành động của một số người đến đâu cũng không thể tùy tiện xử tử họ. Ngài phải cân nhắc lợi ích và sức mạnh của mọi phe phái để duy trì sự cân bằng cùng ổn định cho vương quốc.

Ngoài Jerusalem còn có một kẻ địch mạnh nhất đời này đang chờ đợi ngài. Đó là một người lãnh đạo đầy trí tuệ, sở hữu đội quân được huấn luyện nghiêm ngặt với sức chiến đấu vô cùng đáng sợ. Baldwin IV hiểu rõ một khi nội bộ bùng nổ nội chiến, Thánh Thành chắc chắn sẽ rơi vào nguy cơ chưa từng có. Ngài tuyệt đối không thể để chuyện ấy xảy ra, ngài phải bảo vệ hòa bình của Jerusalem cho dù phải trả giá đắt đến đâu.

Baldwin IV bình tĩnh từ chối yêu cầu của mẫu thân: “Mẫu hậu cũng biết con không muốn tán thành cuộc hôn sự này.”

Nghe đến đó, Aisha lập tức hiểu ra mọi chuyện. Nàng nhìn sang Sibylla, công chúa mím chặt môi, gương mặt đỏ bừng vì tức giận rồi phẫn uất quay người bỏ đi.

Lúc này, Thái hậu Agnes rõ ràng đã bị lời từ chối làm cho nghẹn họng. Bà vốn cho rằng lần này mình chủ động lấy lòng sẽ dễ dàng nhận được câu trả lời mong muốn. Đến nước này, bà cũng không còn che giấu nữa, thái hậu lập tức bày ra khí thế uy nghiêm cùng cảm giác áp bức đặc trưng của vương hậu, dùng điều đó để áp chế đứa con trai trẻ tuổi đang bệnh nặng của mình.

“Baldwin, con trai của ta, con phải hiểu rằng tình cảnh hiện nay của Jerusalem vô cùng khó khăn, thế lực của Saladin ngày càng lớn mạnh. Chúng ta cần tìm được người đáng tin cậy để giúp bảo vệ Thánh Thành này! Guy có thể không phải lựa chọn hoàn hảo nhất, nhưng ít nhất hắn cũng có thực lực và sức ảnh hưởng nhất định, còn con thì sao? Bệnh tình của con chỉ ngày càng trầm trọng. Chẳng lẽ con muốn để Jerusalem rơi vào cảnh không còn ai có thể dựa vào hay sao?”

Nói đến đây, bà càng nhấn mạnh giọng điệu: “Tất cả những gì ta làm đều là vì tương lai của Jerusalem, vì vinh quang và địa vị của gia tộc chúng ta. Ta là mẫu thân của con, ta sẽ không hại con. Baldwin, hãy suy nghĩ cho thật kỹ đi!” – Bà bắt đầu chờ đợi sự nhượng bộ từ con trai mình.

Baldwin IV không hề lùi bước trước ánh mắt của mẫu thân, bình tĩnh đáp: “Mẫu hậu, con hiểu rất rõ tình cảnh của Jerusalem, cũng hiểu trách nhiệm mà mình đang gánh vác. Guy không phải ứng cử viên thích hợp. Sự bốc đồng và liều lĩnh của hắn có thể mang đến cho chúng ta nhiều tai họa hơn nữa. Về những thế lực khác…” – Ngài ngừng lại một lát: “Con sẽ tiếp tục tìm kiếm, nhất định vẫn còn những biện pháp khác. Con không thể vì khó khăn trước mắt mà dễ dàng đưa ra quyết định sai lầm. Hòa bình và ổn định của Jerusalem không thể đặt lên vai một người không thích hợp. Chúng ta cần một người lãnh đạo thực sự có trí tuệ và trách nhiệm. Có lẽ hiện tại các quốc gia khác vẫn chưa đáp lại lời cầu viện của chúng ta, nhưng con sẽ tìm cách thiết lập liên hệ với họ, tìm thêm sự ủng hộ.”

Agnes không nhịn được mà nhíu mày: “Nhưng vào lúc này, con thật sự cho rằng còn ai thích hợp hơn Guy sao? Con hãy nhìn tình cảnh hiện tại của chúng ta đi. Chúng ta không còn quá nhiều thời gian để chậm rãi tìm kiếm nữa. Những lá thư con gửi đi trước đây không một quốc gia nào đáp lại cả. Đó chính là hiện thực tàn khốc! Ta biết con không muốn thừa nhận Guy, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt! Hơn nữa, tỷ tỷ con vẫn đang chờ con gật đầu đồng ý hôn sự. Nàng đã hy sinh và trả giá rất nhiều vì quốc gia này, chẳng lẽ con muốn phụ lòng nàng sao?”

Uy nghiêm tích tụ suốt nhiều năm của mẫu hậu và sức ép đặc trưng của thân phận quý tộc như một ngọn núi khổng lồ nặng nề đè lên người Baldwin IV khiến ngài gần như không thở nổi. Đúng lúc Agnes định một lần nữa mạnh mẽ ép con trai chấp nhận quyết định của mình, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng “choang” cực kỳ thanh thúy. Âm thanh không lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng.

“Ai đó?!” – Agnes quát lớn: “Kẻ nào vô phép như vậy?!” – Bà lập tức xoay người bước tới cửa, vừa mở cửa ra, bà nhìn thấy hai người đứng bên ngoài. Một người là người hầu chuyên hầu hạ sinh hoạt thường ngày của Baldwin IV, người còn lại là một gương mặt xa lạ, dưới chân họ là một chiếc khay bạc vừa rơi xuống đất. Âm thanh lúc nãy là do chiếc khay gây ra.

Agnes lạnh giọng chất vấn: “Ngươi là ai?!”

“Mẫu hậu, nàng là khách của con, là một người hành hương tới Jerusalem.” – Từ trong phòng vang lên giọng nói của Baldwin IV, dù mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn mạnh mẽ và đầy uy quyền, không cho phép nghi ngờ. Tiếng chất vấn của Agnes lập tức im bặt.

Aisha lễ phép cúi người hành lễ với thái hậu, thế nhưng Agnes hoàn toàn không để ý tới nàng. Bà chỉ lạnh lùng nhìn một cái rồi quay đầu về phía Baldwin IV trong phòng: “Con trai yêu quý của ta, ta hy vọng con sẽ suy nghĩ lại lời đề nghị của ta. Việc này liên quan tới tương lai của vương quốc, cũng liên quan tới vinh quang của gia tộc chúng ta. Nếu thật sự con vẫn chưa nghĩ thông, ta có thể mời thầy William của con tới đây. Từ nhỏ đến lớn con vẫn luôn nghe lời ông ấy nhất. Nếu ông ấy có thể khuyên được con, khiến con hiểu rõ lợi hại trong chuyện này, vậy thì không còn gì tốt hơn nữa.” – Nói xong, Agnes lại liếc nhìn Aisha thêm lần nữa, hừ lạnh một tiếng.

Đợi vị thái hậu kiêu căng áp người kia rời đi, người hầu mới dám bưng thuốc vào trong phòng. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng cơn thịnh nộ của thái hậu vừa rồi đã dọa hắn không nhẹ.

Aisha cúi người nhặt chiếc khay bạc dưới đất lên. Nàng đứng trước cửa, vẻ mặt có phần lúng túng, nàng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo. Ai bảo hôm nay nàng vừa khéo đụng phải cảnh hai mẹ con tranh cãi? Đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống mà.

Nàng lén nhìn vào trong đại sảnh, thấy Baldwin IV đang ra lệnh cho người hầu dọn hết số thức ăn trên bàn đi.

Thì ra ngài không thích những món đó sao?

Nhưng tại sao thái hậu lại nói ngài rất thích?

Aisha kéo suy nghĩ trở về, lúc này nàng mới phát hiện không biết từ khi nào ánh mắt của ngài đã dừng trên người mình, chạm thẳng vào ánh mắt của nàng. Nàng nghe thấy ngài nói: “Nàng có thể vào rồi.”

Baldwin IV ngồi trên ghế, lẳng lặng nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên ngoài khung cửa. Ánh nắng rơi trên đầu gối ngài, dường như ngài có thể cảm nhận được hơi ấm dịu dàng ấy, bất giác hơi nheo mắt.

Aisha không nỡ quấy rầy, nàng đứng yên tại chỗ, an tĩnh chờ đợi.

Nàng nghĩ khoảng thời gian bình yên ngắn ngủi này đối với ngài hẳn vô cùng quý giá. Ý nghĩa sinh mệnh của ngài vẫn chưa bị Tử Thần cướp đi, ngài có thể tận hưởng ánh nắng ban mai, vẫn còn có thể làm rất nhiều việc vì quốc gia này.

Nghĩ đến vị quốc vương trẻ tuổi mang bệnh nhiều năm, vừa rồi còn bị chính người thân đối xử như vậy, trong lòng Aisha không khỏi dâng lên từng đợt chua xót.

Baldwin IV nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đến xuất thần: “Những lời vừa rồi nàng đều nghe thấy cả sao?”

Aisha đáp: “Xin thứ lỗi, bệ hạ, ta không cố ý nghe lén.”

“Ta không có ý trách nàng.” – Baldwin IV thở dài: “Rất nhiều chuyện trên đời không phát triển theo hướng chúng ta mong muốn, điểm này hẳn nàng hiểu rõ hơn ai hết. Hơn nữa ta nên nói lời cảm ơn với nàng.”

Thì ra ngài biết nàng cố ý làm rơi chiếc khay bạc.

Khoảnh khắc Agnes mở cửa, nàng nhìn thấy bóng dáng ngài ngồi trên ghế. Vị phu nhân ấy đẹp đến mức khiến người kinh ngạc nhưng giọng điệu của bà lại như muốn nghiền nát đứa con trai của mình từ đầu đến chân. Ngài yên lặng tiếp nhận những lời sắc bén từ mẫu thân. Trong khoảnh khắc đó, ngài là người thống trị quốc gia này, nắm giữ quyền lực tối cao, nhưng đồng thời cũng là một tù nhân cô độc, bị ràng buộc bởi những vướng mắc và bất lực của tình thân, một mình quanh quẩn trong sự giằng xé và đau khổ trong nội tâm.

“Người nên cảm ơn là ta mới phải, cảm tạ Bệ hạ đã cho ta nơi nương náu tạm thời.” – Nàng cũng muốn làm gì đó cho ngài, như vậy cảm giác áy náy vì từng lừa dối vị quốc vương trẻ tuổi này sẽ vơi đi đôi chút.

“Không cần khách sáo.” – Baldwin IV lại hướng mắt về bầu trời Jerusalem. Lúc này mặt trời đã hoàn toàn lên cao.

Mặt trời vẫn luôn mọc ở phương Đông rồi lặn ở phương Tây, năm này qua năm khác tuần hoàn bất tận. Nhưng khác với hiện tượng vĩnh hằng ấy, sinh mệnh của ngài lại không thể giống như mặt trời, kéo dài ổn định và lâu bền. Dưới sự trêu ngươi của số phận, cuộc đời ngài chứa đầy bất định và mong manh, không thể lặp lại mãi mãi như quỹ đạo của thái dương. Kể từ năm mắc bệnh phong, ngài đã được định sẵn sẽ không có một cuộc đời khỏe mạnh và lâu dài. Bởi vậy, mọi người dần không còn đặt quá nhiều kỳ vọng vào ngài nữa, vì Công chúa Sibylla đã sinh cho Thánh Thành một người thừa kế mới.

Ngài biết sớm muộn mình cũng phải chấp nhận yêu cầu của mẫu thân và tỷ tỷ, chỉ là ngài không muốn đồng ý nhanh đến vậy. Với tư cách là quốc vương, hành vi giận dỗi trẻ con ấy là không đúng, nếu để thầy William biết được, nhất định ông sẽ trách mắng ngài. Nhưng hiện tại ngài không muốn nghĩ đến những chuyện đó. Trước khi Tiberias gửi tin tức trở về, ngài muốn trân trọng buổi sáng nhàn nhã hiếm hoi hôm nay.

“Nàng có muốn ăn lựu không?”

Bầu không khí trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, câu hỏi bất ngờ lập tức phá tan vẻ trang nghiêm trầm mặc. Aisha nhất thời chưa kịp phản ứng: “Vâng?”

Baldwin IV chỉ vào mấy quả lựu trên bàn: “Người hầu vừa mang đến lựu tươi cho ta, ta vẫn chưa động tới, nếu nàng thích có thể mang hết đi.”

Aisha cảm kích gật đầu, nàng thuần thục bóc lớp vỏ lựu, lấy một hạt đỏ mọng bỏ vào miệng, vừa cắn xuống, vị ngọt xen lẫn vị chua lập tức tan ra nơi đầu lưỡi rồi trôi xuống dạ dày, nàng thỏa mãn nheo mắt.

Baldwin IV vốn định tranh thủ nghỉ ngơi chốc lát để thả lỏng tinh thần. Khi vừa nhắm mắt lại, ngài bỗng nghe thấy một tiếng động rất nhỏ từ phía trước, ngài hơi nhíu mày rồi mở mắt. Aisha đã cẩn thận bóc xong một quả lựu, đặt cả đĩa lên trước mặt ngài.

Nàng ngồi đối diện cách ngài không xa, trong tay còn cầm một quả lựu đỏ tươi như máu, nhìn từ xa giống như nàng đang nâng niu một viên hồng ngọc quý giá. Ngài không động đến đĩa lựu kia, trước tiên ngài nói một tiếng cảm ơn rồi mới ôn hoà cất lời: “Nàng nên học cách bảo vệ bản thân mình.”

Ban đầu Aisha không hiểu ý của Baldwin IV, nàng ngơ ngác nhìn sang người hầu bên cạnh, chỉ thấy hắn quấn kín mít, gần như không để lộ chút da thịt nào. Nàng cúi đầu nhìn lại bản thân, một đoạn cánh tay lộ ra ngoài hoàn toàn không có bất cứ vật gì che chắn.

Ngài đang lo bệnh phong sẽ lây sang nàng sao?

Aisha ngượng ngùng cúi đầu cười: “Bệ hạ yên tâm, ta sẽ chú ý.”

Baldwin IV cảm thấy ở chung không gian với một thiếu nữ vừa mới quen giống như luôn tồn tại một bức tường vô hình. Thầy William và Tiberias đã dạy ngài cách trị vì quốc gia, cách trở thành một quốc vương xứng đáng, nhưng chưa từng dạy ngài làm thế nào để trò chuyện tự nhiên với một nữ tử. Trong các cuộc họp, ngài có thể bình tĩnh xử lý những cuộc tranh cãi gay gắt của các kỵ sĩ, còn trên chiến trường, ngài có thể quả quyết chỉ huy thiên quân vạn mã. Vậy mà lúc này tất cả những điều đó hoàn toàn vô dụng.

Ngài hồi tưởng một chút, dường như thái độ của mình đối với nữ nhân quả thực có phần vụng về. Ngài đang cân nhắc xem nên nói gì đó, chẳng hạn như hỏi nàng tối qua ngủ có ngon không. Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã của người hầu vọng tới, âm thanh từ xa đến gần ngày càng rõ ràng. Ngay cả Baldwin IV cũng muốn bật cười, tâm trạng hiếm hoi muốn trò chuyện của ngài lập tức biến mất. Những lời quan tâm còn chưa kịp nói ra cũng bị nuốt về.

Người hầu bước vào, ghé sát tai Baldwin IV nói nhỏ: “Thưa bệ hạ, Tiberias đại nhân đã gửi tin về.”

Nghe vậy, Baldwin IV quay đầu nhìn Aisha. Ánh mắt còn hiện đôi phần nhu hòa lập tức trở nên sắc bén như thường ngày, ngài nói: “Ta có việc cần xử lý, nàng về phòng trước đi.”

Aisha gật đầu đứng dậy, khi đi đến cửa, nàng vừa hay chạm mặt Tiberias đang vội vã tiến đến.

Tiberias vốn cho rằng thiếu nữ này sẽ rời khỏi đây sau khi trời sáng, sự xuất hiện của nàng bây giờ khiến ông có phần bất ngờ.

Aisha dừng bước, nàng lấy hết can đảm trốn vào góc khuất, sau đó nghe thấy Tiberias lên tiếng: “Thưa bệ hạ, Ruggs đã bị thần giam vào ngục, thần còn điều tra được rằng…”

Aisha lập tức dựng tai lắng nghe, nàng tập trung đến mức gần như nín thở, sợ bỏ sót bất kỳ câu nào.

“Hắn quả thực đã lợi dụng thân phận kỵ sĩ để cướp bóc trên các tuyến thương lộ, thậm chí còn buôn bán phụ nữ và trẻ em làm nô lệ. Hắn đã khai nhận chính mình g**t ch*t đệ đệ của Aisha, còn định bán Aisha làm nô lệ tới…”

“Đủ rồi.” – Trong mắt Baldwin IV dâng trào lửa giận, giọng nói lạnh lẽo: “Chiếu theo quy định trong hiệp ước hòa bình, xử tử hắn.”

“Nhưng…” – Tiberias do dự một chút, đôi mày nhíu chặt: “Dù Ruggs là thuộc hạ của Reynald, nhưng hắn có quan hệ rất mật thiết với Guy. Hiện nay thế lực của Guy trong hàng ngũ Kỵ sĩ Thánh Điện không thể xem thường, nếu xử tử Ruggs e rằng sẽ khiến Guy bất mãn. Hơn nữa, hôn sự giữa hắn và công chúa điện hạ vẫn chưa được bệ hạ phê chuẩn. Nếu xử lý không thỏa đáng, chỉ sợ sẽ gây nên một trận sóng to gió lớn.”

Baldwin IV lạnh nhạt đáp: “Nếu bọn họ có bất mãn, cứ trực tiếp đến Jerusalem gặp ta.”

Tiberias cảm nhận được quyết tâm của quốc vương, ông không phản đối nữa, lập tức nhận lệnh.

Aisha đang trốn trong góc tranh thủ lúc chưa bị phát hiện, vội vàng chạy về phòng mình. Nàng đóng sầm cửa, cả người vô lực dựa vào cánh cửa phía sau, nàng tháo cây thánh giá trước ngực xuống, siết chặt trong lòng bàn tay. Giờ phút này vành mắt nàng đỏ hoe, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, cố sức kìm nén nỗi đau dâng lên trong lòng.

Những ký ức về quãng thời gian hạnh phúc bên gia đình trong căn nhà nhỏ ở quê hương lần lượt ùa về. Nụ cười của cha mẹ, sự nghịch ngợm của đệ đệ và những mùa đông cả gia đình quây quần bên lò sưởi ấm áp…Nàng biết tháng ngày đẹp đẽ kia đã vĩnh viễn trở thành quá khứ, không bao giờ có thể quay về nữa.

truyenfull,truyenfull vn