Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 2

Baldwin IV sai người mang tới một ít tiền tệ đang lưu hành trong thành Jerusalem, gom toàn bộ vào một chiếc túi vải rồi bảo người hầu trao cho Aisha.

Aisha ngẩn người một lúc mới hiểu ra, nàng nhìn về phía Baldwin IV. Ngài hơi gật đầu, tỏ vẻ nàng có thể nhận lấy túi tiền.

Chỉ đến khi nhận được sự đồng ý của ngài, nàng mới dám đưa tay đón lấy. Vẫn là sức nặng quen thuộc, những đồng tiền vàng va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh dễ nghe.

Nàng vừa cảm kích vừa vui mừng. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu. Nàng vốn cho rằng trong mắt quý tộc, những kẻ nghèo khổ như mình chỉ có thể nhận được lạnh nhạt và khinh miệt.

Nàng vui vẻ nói: “Đa tạ bệ hạ. Mong Thượng Đế luôn phù hộ và che chở cho ngài, hy vọng ngài sớm bình phục!”

“Cảm ơn.” – Sau lớp mặt nạ bạc, Baldwin IV mỉm cười đáp lại dù thiếu nữ không nhìn thấy. Ngài hiểu đây chẳng qua chỉ là một lời chúc tốt đẹp. Nhưng những lời dễ nghe dù sao vẫn luôn khiến lòng người cảm thấy vui vẻ hơn đôi chút.

Aisha ôm túi tiền vàng bước ra khỏi căn phòng. Khi cánh cửa lớn phía sau sắp khép lại, nàng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn.

Vị quốc vương trẻ tuổi ngồi trở lại trước bàn làm việc, chuẩn bị tiếp tục phê duyệt đống công văn chất cao như núi.

Nàng kiễng chân lên, cố gắng nhìn rõ thêm nhưng người hầu đã đưa tay ra hiệu cho nàng rời đi. Ngay sau đó, cánh cửa chậm rãi đóng lại, tầm mắt nàng bị ngăn cách bởi cánh cửa nặng nề, mọi quan tâm và hiếu kỳ cũng theo đó bị chặn đứng.

Bên trong phòng, Baldwin IV đặt bút xuống, một tay chống lên phần trán của chiếc mặt nạ, hàng mày khẽ nhíu lại. Trong thân thể bệnh tật đang ẩn dưới lớp quần áo, từng cơn đau nhói và tê dại thay nhau kéo tới. Thất bại trong một trận chiến khiến ngài không khỏi chán nản. Suy cho cùng, ngài chỉ mới mười tám tuổi, lẽ ra phải là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Nhưng đối với ngài, chiếc đồng hồ cát của số phận đã bắt đầu chảy nhanh hơn bao giờ hết.

Ngài từng nhiều lần viết thư cầu viện các vị quốc vương phương Tây, hy vọng họ có thể điều động một phần quân lực tới giúp Jerusalem chống lại Saladin. Thế nhưng những vị quân vương phương Tây ấy lại bị lòng kiêu ngạo che mờ đôi mắt. Họ đắm chìm trong vinh hoa phú quý và những cuộc tranh đoạt quyền lực của mình. Không ai thực sự nhận ra Jerusalem đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng cấp bách đến mức nào.

Thánh Thành…liệu có thất thủ hay không?

Ngài không biết, thậm chí còn không dám tưởng tượng sau khi mình chết đi, Jerusalem sẽ trở thành bộ dạng thế nào.

Giữa bầu không khí tĩnh lặng đột nhiên vang lên một tiếng “két”. Cánh cửa lớn bị người đẩy mạnh ra, chỉ thấy người bước vào chính là trưởng tỷ của ngài — Công chúa Sibylla cao quý.

Nàng tiến vào với vẻ mặt đầy tức giận: “Vì sao đệ lại cho thiếu nữ đó tiền vàng? Trộm cắp chẳng phải nên nhận lấy hình phạt thích đáng sao?”

Baldwin IV không lập tức trả lời, đối với chuyện tặng tiền vàng, ngài lựa chọn tránh né: “Vậy tỷ muốn xử phạt nàng thế nào?”

“Nếu ta nói ra, đệ sẽ làm theo sao?” – Ánh mắt Sibylla càng thêm lạnh lẽo, nàng đứng thẳng người, bộc lộ rõ uy nghi của công chúa: “Nếu đệ thật sự muốn trừng phạt nàng, vậy hãy bắt nàng ta trở lại đây, để nàng đối mặt với tội lỗi và hậu quả của mình!”

Trên mặt bàn có phần tối tăm, một con côn trùng nhỏ đang không ngừng bay vòng quanh ánh nến. Dường như nó đã lạc mất phương hướng, không biết đâu mới là nơi mình nên đến. Sự chú ý của Baldwin IV bất giác bị nó thu hút, tâm trí ngài cũng theo đó trôi xa. Ngài nghĩ tới thiếu nữ kia, vẻ bất lực trong ánh mắt nàng khiến ngài thực sự không nỡ để nàng phải chịu thêm quá nhiều trừng phạt. Ngài hơi lắc đầu, cũng là đang tự đưa ra câu trả lời cho sự giằng co trong lòng mình.

“Baldwin, đệ quá nhân từ. Là một vị quốc vương, đệ không nên bộc lộ quá nhiều lòng thương hại.” – Thật ra Sibylla đã sớm đoán được phản ứng của đệ đệ mình. Nàng thật thất vọng, cũng hoàn toàn không đồng tình với cách làm này. Nàng lạnh lùng nhìn Baldwin IV một cái, sau đó xoay người rời đi, để lại tiếng bước chân xa dần.

Căn phòng lần nữa chìm vào yên tĩnh, chỉ còn ánh nến nhẹ nhàng lay động. Con côn trùng nhỏ như cảm nhận được bầu không khí căng thẳng vừa rồi, nó bay lên rồi hạ xuống vài lần, cuối cùng biến mất vào màn đêm.

Thái độ của tỷ tỷ khiến Baldwin IV cảm thấy thất bại. Hôm nay chính là sinh nhật mười tám tuổi của ngài. Ngài chỉ đơn giản muốn làm một việc khiến bản thân vui vẻ, cũng khiến người khác cùng vui vẻ hơn thôi.

Ngài lặng lẽ tiêu hóa hết những lời oán trách của tỷ tỷ, cầm bút lên lần nữa, tiếp tục xử lý công việc của mình.

Rất lâu sau, ngài mới mệt mỏi ngẩng đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, thì ra trời đã về chiều. Mặt trời đỏ như máu đang dần lặn xuống ở chân trời, những tia sáng cuối cùng trải khắp mặt đất, nhuộm cả thế giới thành một màu vàng u ám.

Mỗi ngày ngài đều như vậy, mải mê phê duyệt công văn quên hết thời gian. Đám người hầu chưa bao giờ dám quấy rầy khi ngài đang làm việc. Một lát nữa thôi, ngự y Suleiman sẽ tới thay thuốc cho ngài.

Bệnh phong tuy đã khiến ngài mất đi cảm giác đau đớn, nhưng không có nghĩa hoàn toàn vô cảm. Mỗi lần thay thuốc, ngài đều cảm thấy như có vô số con kiến đang bò khắp người, từng chút từng chút cắn xé da thịt. Ngài không biết những ngày tháng đau đớn này còn phải kéo dài bao lâu. Cơ thể trẻ trung đã bắt đầu rách nát, giống như một đóa hoa trắng vừa mới nở rộ lại bị Tử Thần vô tình nuốt chửng, ngày càng thối rữa. Ngài chỉ có thể dùng băng vải quấn kín phần máu thịt lộ ra ngoài, cho nên quanh năm suốt tháng đều phải mặc áo dài và đội khăn trùm đầu. Dù việc ấy rất tốn thời gian nhưng ít nhất sẽ không dọa đến người khác. Ví dụ như thiếu nữ hôm nay.

Ngài nhớ lại vẻ mặt muốn nói lại thôi của nàng lúc đó, cảm thấy có gì đó không ổn. Dù ngài thật lòng cảm thông với hoàn cảnh của nàng nhưng sự cảm thông ấy không đủ để xóa bỏ hoàn toàn nghi ngờ trong lòng ngài. Nghĩ tới đây, ngài lập tức sai người hầu gọi một người tới gặp mình.

Màn đêm ngoài cửa sổ ngày càng dày đặc, đặc quánh như mực, như một tấm màn đen khổng lồ phủ xuống toàn bộ Jerusalem, bao trùm Thánh Thành trong bầu không khí thần bí và tĩnh mịch.

Aisha ném túi tiền vàng lên bàn. Ruggs mở ra xem, hắn lập tức vui mừng khôn xiết. Bên trong toàn là tiền vàng, không hề lẫn lộn một đồng tiền đồng hay bạc nào.

Aisha nói: “Ta đã thực hiện đúng lời hứa. Toàn bộ số tiền đều cho ngươi, một đồng vàng cũng không giữ lại. Bây giờ hãy cho ta biết đệ đệ ta đang ở đâu.”

Ruggs nhấc túi tiền lên cân thử, sau đó dùng hàm răng còn dính đầy mỡ thịt cắn mạnh vào một đồng vàng, hắn thỏa mãn bật cười: “Tiền vàng thật! Aisha, quả nhiên ngươi không khiến ta thất vọng!”

“Vậy lời hứa của ngươi cũng nên thực hiện rồi chứ?”

“Lời hứa? Lời hứa gì cơ? À, ý ngươi là chuyện đó à?” – Ruggs cố tình làm ra vẻ vừa nhớ tới, trên mặt đầy vẻ gian xảo: “Ngươi đúng là ngốc thật. Ta giữ mạng cho ngươi đương nhiên là vì có ích. Sao ta có thể dễ dàng thả ngươi đi như vậy được?”

Aisha sững người: “Không! Chúng ta đã nói rõ rồi, ta đưa tiền cho ngươi để chuộc Ryan, ngươi phải giữ lời, nơi này là Thánh Thành mà!”

Nghe vậy, Ruggs phá lên cười ngạo nghễ, tiếng cười đầy khinh miệt: “Thánh Thành thì sao? Ngươi thật sự cho rằng sẽ có vị thần nào từ trên trời rơi xuống trừng phạt ta chắc?”

“Ngươi…” – Aisha tức đến không nói nên lời, trong mắt tràn đầy vẻ không tin nổi, gương mặt vốn đã tái nhợt nay càng trắng bệch không còn huyết sắc.

“Hôm nay lẽ ra ta nên kể hết mọi chuyện cho Quốc vương Jerusalem biết! Ngươi cùng đám kỵ sĩ khốn kiếp đó đã giết cha mẹ ta, cướp sạch tài sản của chúng ta, còn lừa gạt ta! Ta nguyền rủa ngươi xuống địa ngục! Ta muốn khiến ngươi phải trả giá!”

“Ngươi vừa nói cái gì?” – Nghe đến đây, sắc mặt Ruggs đột ngột thay đổi. Chiếc túi tiền vàng trong tay hắn rơi xuống đất, mấy đồng tiền lăn tứ phía, phát ra âm thanh leng keng chói tai.

“Ngươi đã gặp bệ hạ sao?!”

“Nếu không, ngươi thật sự nghĩ ta có bản lĩnh kiếm được từng này tiền vàng sao? Toàn bộ số tiền này đều do bệ hạ ban cho!” – Aisha cười nhạo sự ngu xuẩn và vô tri của hắn.

Ruggs lập tức trở nên bất an. Hắn nhận ra mọi chuyện nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng tượng. Sắc mặt hắn trở nên âm trầm đáng sợ, ánh mắt lóe lên tia hung ác, sắc bén như rắn độc, tràn ngập nguy hiểm gắt gao ghim chặt trên người Aisha, như muốn nuốt sống nàng tại chỗ.

Aisha lập tức nhận ra tình hình không ổn. Trực giác mách bảo nàng phải lập tức chạy khỏi nơi này. Nàng lao về phía cửa, nhanh như một con mồi đang cố thoát khỏi nanh vuốt mãnh thú.

Ruggs làm sao có thể để nàng trốn thoát. Hắn bước nhanh tới, một tay túm lấy cánh tay nàng, hung hăng kéo mạnh về phía sau.

Aisha hoàn toàn không kịp giữ thăng bằng, cả người ngã ngược ra sau, chiếc bàn bên cạnh bị hất đổ, nàng đập mạnh xuống mặt đất lạnh cứng. Một tiếng rên đau bật khỏi môi, cảm giác toàn thân sắp vỡ vụn.

“Đáng lẽ chỉ cần giải quyết xong việc trong thành là ta có thể rời khỏi Jerusalem, vậy mà ngươi lại gây cho ta chuyện này!” – Ruggs bóp cằm nàng, ép nàng phải ngẩng đầu nhìn mình.

“Còn đệ đệ ngươi, ban đầu ta định bán nó đi để kiếm một khoản tiền lớn, như vậy cuộc sống của ta sẽ thoải mái hơn nhiều, không ngờ nó còn dám chống trả ta. Đúng là không biết tự lượng sức mình, buồn cười chết được!”

Aisha liều mạng giãy giụa, hai chân đạp mạnh xuống đất. Thấy vậy, Ruggs càng thêm đắc ý: “Ngươi biết không? Ta đã chôn nó ở một nơi rất hẻo lánh, không ai tìm thấy đâu. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, xác nó sẽ bị lũ sói tha đi, trở thành bữa ăn cho đám súc sinh.”

“Ngươi… chôn hắn ở đâu rồi?” – Giọng nàng run rẩy vì sợ hãi và tuyệt vọng.

Ruggs bật cười, nụ cười lạnh lẽo không chút hơi ấm. Hắn siết lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng: “Đợi khi ngươi gặp Thượng Đế, Ngài sẽ nói cho ngươi biết.”

Bàn tay Ruggs siết chặt dần, đôi môi khô nứt, tái nhợt của Aisha không ngừng mấp máy, Ruggs tò mò muốn biết nàng nói gì, hắn cúi người xuống, ghé sát tai lại, gần như áp hẳn vào bên môi nàng. Ngay giây tiếp theo, một tiếng thét chói tai, sắc nhọn đến cực điểm bất ngờ vang lên trong căn phòng như vọng lên từ địa ngục.

Ruggs cảm thấy bên tai truyền tới một cơn đau nhức dữ dội. Hắn lập tức gào lên phẫn nộ: “Con điên này! Ngươi muốn chết sao?!”

Hắn giận dữ vung tay, một cái tát nặng nề giáng thẳng xuống mặt Aisha, đánh một lần vẫn chưa hả giận, hắn liên tiếp tát thêm mấy cái nữa. Aisha cảm thấy trời đất quay cuồng, tầm mắt mờ đi. Trong lúc hoảng loạn, bàn tay nàng quờ quạng trên mặt đất, bất chợt chạm phải túi tiền, nàng dồn hết sức lực còn sót lại, vung mạnh chiếc túi về phía đầu Ruggs.

“Bốp!” – Một tiếng va đập nặng nề vang lên. Ruggs cảm thấy đầu óc ong lên, trước mắt đầy sao. Cú đánh mạnh đến mức khiến hắn lập tức buông tay, hai tay ôm lấy đầu, loạng choạng lùi về sau mấy bước, cuối cùng ngã phịch xuống đất.

Aisha nhân cơ hội đứng bật dậy, lảo đảo lao về phía cửa. Đợi đến khi Ruggs hoàn hồn, trong phòng không còn bóng dáng nàng nữa.

Aisha chạy như điên giữa màn đêm, bất ngờ đâm sầm vào một người. Lồng ngực đối phương rộng và ấm áp làm nàng chợt nhớ tới phụ thân. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh đầy hoảng sợ và bất lực, khi nhìn rõ người trước mặt là ai, linh hồn nàng mới quay trở lại cơ thể.

Ngay cả Tiberias cũng không ngờ ông ra ngoài tìm Aisha theo lệnh quốc vương, thế mà lại tình cờ gặp nàng ở một nơi cách vương cung không xa. Nhìn bộ dạng hiện tại của nàng, rõ ràng nàng vừa trải qua một chuyện kinh hoàng.

“Xin ngài…cứu ta…” – Aisha run rẩy chỉ về phía sau, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Tiberias nhìn theo hướng nàng chỉ, phía sau chỉ là khoảng không tối đen như mực, không thấy bất cứ thứ gì. Ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, sắc mặt không hề dao động, chỉ bình thản nói: “Là quốc vương phái ta tới.”

Trên đường trở về cung điện, Aisha kể lại toàn bộ sự việc cho Tiberias nghe: “Phụ thân ta là một thương nhân. Trên đường từ Karak tới Jerusalem cùng một đoàn thương nhân Ả Rập, chúng ta bị một nhóm kỵ sĩ Thập tự chặn giết. Ruggs là một trong số đó. Ta và đệ đệ Ryan trốn dưới bụng lạc đà nên mới may mắn sống sót. Đám kỵ sĩ ấy cho rằng ta là người Hồi giáo, là dị giáo nên ban đầu cũng muốn giết ta. Ta đã giải thích rằng mình tin vào Thượng Đế, ta muốn đến Jerusalem hành hương…” – Aisha tháo cây thánh giá đeo trên cổ xuống, đặt trong lòng bàn tay rồi đưa cho Tiberias xem.

Tiberias rất rõ sự đối lập giữa đạo Hồi giáo và Cơ Đốc giáo. Nếu Aisha thực sự là người Saracen, nàng tuyệt đối sẽ không mang bên mình biểu tượng của Chúa Jesus như vậy. Ông cẩn thận quan sát cây thánh giá, sau đó nhìn kỹ khuôn mặt nàng như muốn tìm ra một sơ hở nào đó trong biểu cảm của nàng.

“Ta không biết có phải vì điều đó mà Ruggs tha mạng cho chúng ta hay không. Trên đường đến Jerusalem, Ryan đổ bệnh, Ruggs nói hắn sẽ tìm thầy thuốc chữa trị cho đệ ấy. Lúc đó ta quá ngây thơ, dễ dàng tin hắn, ai ngờ hắn lại muốn bán Ryan làm nô lệ. Sau khi tới Jerusalem, hắn đưa Ryan đi, lừa ta rằng chỉ cần ta kiếm đủ tiền, hắn sẽ cho ta biết Ryan đang ở đâu…”

Tiberias âm thầm cân nhắc tính chân thực trong lời kể, nhưng ông biết quả thực tồn tại những nơi được gọi là “chợ nô lệ”. Rất nhiều thành thị ven Địa Trung Hải và Trung Đông đều có địa điểm này.

“Lấy tiền của Công chúa Sibylla thực sự là chuyện bất đắc dĩ. Ta không biết nàng ấy là công chúa. Ta thật lòng xin lỗi…” – Aisha vừa nói vừa khó nhọc nuốt ngụm máu đang trào lên nơi cổ họng, khoang miệng tràn ngập mùi tanh mặn.

Sau khi nghe hết câu chuyện, thực tế Tiberias đã tin phần lớn những gì nàng nói, nhưng ông vẫn phải cho quốc vương một câu trả lời thỏa đáng, vì thế mọi lời khai đều cần được cân nhắc cẩn thận.

“Theo những gì ta biết, hôm nay ngươi đã nói dối chúng ta một lần.”

“Ta nói đều là thật, ta tuyệt đối không có ý vu khống các Kỵ sĩ Thánh Điện! Đúng là trước đó ta đã nói dối, nhưng do khi ấy ta quá sợ hãi, còn những điều ta đang nói bây giờ đều là sự thật!” – Để khiến Tiberias hoàn toàn tin tưởng, nàng kể ra toàn bộ những gì mình biết, từ ngoại hình của Ruggs đến nơi ở của hắn, cho tới chi tiết quan trọng nhất là hắn đã mất một bên tai.

Điều tra một Kỵ sĩ Thánh Điện không phải việc quá khó khăn, trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng, điềm tĩnh của Tiberias hiếm hoi xuất hiện một tia không đành lòng. Ông bất giác nhớ tới đứa cháu gái của mình cũng trạc tuổi Aisha.

“Sau khi gặp bệ hạ, ta sẽ thuật lại toàn bộ sự việc đúng như những gì ngươi kể.” – Giọng điệu của ông không còn lạnh lùng như trước nữa.

Cung điện giữa đêm khuya càng thêm uy nghiêm và tĩnh mịch, ánh trăng rải xuống khu vườn yên ắng chiếu ra bóng cây lay động trong gió.

Đi phía sau Tiberias, Aisha không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng. Nàng tháo chiếc khăn choàng trên cổ, che kín nửa khuôn mặt dưới, nàng sợ bộ dáng hiện giờ của mình sẽ khiến vị quốc vương bệnh tật kia bị kinh hãi.

Baldwin IV bước ra từ phía sau bức rèm lớn. Ngài đã thay thuốc xong, lớp băng mới cũng được quấn cẩn thận, ngài hơi sửng sốt khi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Aisha.

Tiberias đem toàn bộ những điều Aisha kể với mình thuật lại nguyên vẹn cho quốc vương.

Baldwin IV biết rõ dưới quyền mình tồn tại một nhóm người không an phận, thường xuyên tập kích các đoàn thương nhân. Thông thường những kỵ sĩ ấy sẽ giết sạch mọi người rồi cướp hết tài sản. Thiếu nữ này từng nói Thượng Đế đã từ bỏ nàng, nhưng trong mắt ngài, có thể sống sót sau cuộc tàn sát đẫm máu như vậy đã đủ chứng minh nàng vẫn còn nhận được sự che chở của thần.

Ngài quay sang dặn dò Tiberias: “Lập tức phái người tới căn nhà đó tìm kiếm, động tác phải nhanh và cần lục soát thật kỹ. Ngày mai ta muốn biết tiến triển của việc này.”

Tiberias như còn muốn nói thêm nhưng vô tình nhìn thấy trên bàn toàn bộ công văn mình mang tới ban ngày đã được Baldwin IV phê duyệt xong. Lời đến bên môi cuối cùng nuốt trở vào, ông xoay người rời đi.

Đêm khuya tĩnh lặng, trong phòng cũng yên ắng lạ thường. Mùi dược thảo trên người Baldwin IV lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với màn đêm sâu thẳm. Aisha đứng yên lặng cách ngài không xa, ánh nến yếu ớt lay động, hắt lên hai bóng người mơ hồ. Ngoài sự im lặng chỉ còn mùi thuốc đắng nhàn nhạt lặng lẽ trôi giữa hai người.

Aisha thấp thỏm không yên, những chuyện vừa trải qua khiến nàng vô cùng chật vật, khóe môi vẫn âm ỉ đau, vết máu loang lổ trên lớp mạng che mặt, bộ dáng hiện giờ của nàng hẳn vô cùng thảm hại, đứng trước vị quốc vương cao quý này chẳng khác nào một sự thất lễ. Nàng lén ngước mắt nhìn Baldwin IV, ngài không nói lời nào. Aisha thầm nghĩ, sự im lặng ấy có phải đang nhắc nàng tự giác tháo mạng che mặt xuống hay không.

Nàng căng thẳng đưa tay lên mặt, nhưng đúng lúc đầu ngón tay vừa chạm tới mép khăn, Baldwin IV lại lên tiếng, có điều không phải nói với nàng mà là ra lệnh cho người hầu bên cạnh: “Mời ngự y Suleiman tới đây.”

Người hầu lập tức lĩnh mệnh rời đi. Bàn tay Aisha lúng túng dừng giữa không trung rồi chậm rãi hạ xuống. Nàng đứng nguyên tại chỗ, không biết nên tiến hay lùi, chỉ cảm thấy việc mình tới đây quấy rầy đã là vô cùng thất lễ.

“Ta rất xin lỗi, thưa Bệ hạ. Ta không nên che giấu sự thật, nhưng những kỵ sĩ đó là thuộc hạ của ngài…”

“Nàng cho rằng ta sẽ bao che cho chúng sao?” – Baldwin IV không hề tức giận vì lời nói thẳng ấy, ngược lại như vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười.

Trước mặt ngài, Aisha cảm thấy một áp lực mãnh liệt, nàng không biết phải giải thích nỗi bất an trong lòng thế nào, nhưng lại không thể trốn tránh ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ ấy.

“Không phải, ta chỉ là sợ hãi…”

“Nàng sợ chúng sẽ thoát khỏi sự trừng phạt? Hay sợ chúng sẽ tiếp tục hoành hành ngang ngược?” – Giọng nói của Baldwin IV vẫn mang theo sự điềm tĩnh và trầm ổn vốn có, tựa như đã nhìn thấu mọi chuyện nên mới có thể bình thản đến vậy. Chỉ là lần này, ngài không hề nể nang mà trực tiếp vạch trần tâm tư của nàng.

“Nàng cho rằng lúc đó việc nói dối hoặc che giấu sự thật thật sự quan trọng đến thế sao?” Hay là nàng không tin ta sẽ trừng phạt chúng?” – Trong mắt ngài thoáng hiện vẻ khó hiểu cùng không vui, ngữ điệu cũng hơi nâng cao, giống như đang chất vấn một đứa trẻ vừa phạm lỗi lớn.

“Ta không phải không tin ngài, nhưng chuyện đó liên quan đến tính mạng của đệ đệ ta.” – Aisha có phần không phục, nàng cố ép những giọt nước mắt sắp trào ra trở lại hốc mắt, bắt đầu giải thích cho hành động của mình.

“Ta đoán có lẽ Ryan đã chết rồi nhưng vẫn ôm một tia hy vọng. Cho dù bị uy h**p, ta cũng chấp nhận. Chuyện đã đến nước này, ta chỉ có thể xin lỗi bệ hạ. Ta không nên lừa dối ngài. Nếu ngài vẫn cho rằng ta đầy dối trá, là một kẻ lừa gạt…thì ta cũng không còn gì để biện minh nữa.” – Giọng nàng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng gần như không nghe thấy.

Khi Tiberias kể lại những chuyện xảy ra tối nay, Baldwin IV quả thực đã rất kinh ngạc. Chỉ là sự kinh ngạc đó bị che giấu sau lớp mặt nạ, không ai có thể dễ dàng nhìn thấu. Việc nàng dám chống trả một kỵ sĩ mang theo vũ khí, dáng vẻ vừa mong manh vừa kiên cường ấy đã ít nhiều khiến ngài xúc động. Lòng dũng cảm như vậy quả thật đáng được tán thưởng. Ngài nghĩ có lẽ mình nên cho thiếu nữ này một cơ hội sửa chữa lỗi lầm.

“Đợi Suleiman tới, ông ấy sẽ chữa trị vết thương cho nàng.” – Nói xong, Baldwin IV xoay người sang một bên, không nhìn nàng nữa.

Dường như ngài hoàn toàn không để tâm đến bộ dạng hiện tại của nàng, Aisha âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tinh thần căng cứng bấy lâu cũng dần thả lỏng, thay vào đó là cảm giác may mắn vì vừa thoát khỏi tai họa cùng sự mệt mỏi tràn ngập cơ thể.

Suleiman đến rất nhanh, bởi ông tưởng bệnh tình của quốc vương lại trở nặng. Thế nhưng khi nhìn thấy trong phòng xuất hiện một thiếu nữ xa lạ, Suleiman thậm chí còn nghi ngờ đôi mắt già nua của mình.

Baldwin IV lên tiếng nhắc nhở: “Suleiman, phiền ông kiểm tra thương tích cho vị tiểu thư này.”

“Vâng, thưa bệ hạ.” – Suleiman thu hồi ánh mắt, lịch sự nhưng vô cùng theo phép nói với Aisha: “Nếu muốn kiểm tra, tiểu thư phải tháo khăn che mặt xuống.”

Aisha có chút chần chừ, nhưng đúng lúc ánh mắt nàng vô tình chạm vào Baldwin IV, ngài rất tự nhiên xoay người đi, hướng lưng về phía nàng. Sự căng thẳng trong lòng nàng lập tức giảm đi không ít, nàng nhanh chóng tháo khăn che mặt xuống.

Suleiman cẩn thận kiểm tra khoang miệng của nàng. Mấy chiếc răng hàm bên trong đã có dấu hiệu lung lay, sau đó ông kiểm tra cánh tay nàng xem có bị gãy xương trật khớp hay không.

Trong suốt quá trình ấy, ánh mắt Aisha vẫn luôn dừng trên bóng người đang đứng phía sau bức rèm. Nhìn qua ngài rất cao cũng rất gầy, dáng người không hề giống những nam nhân cường tráng thường thấy. Chiếc mặt nạ bạc càng khiến ngài trở nên thần bí như không thuộc về thế gian này, rõ ràng đứng ngay trước mắt nàng nhưng lại xa xôi đến mức không thể chạm tới.

Chính vì không nhìn thấy gương mặt sau lớp mặt nạ, nàng không cách nào đoán được suy nghĩ của ngài. Là một vị quốc vương, ngài khiến nàng vừa kính sợ vừa tò mò, đến mức ánh mắt nàng không thể nào rời khỏi bóng lưng kia.

truyenfull,truyenfull vn