Sau thất bại thảm hại của Guy, đại quân của Saladin như cuồng phong quét sạch các cứ điểm còn lại của quân Thập tự. Dân chạy nạn lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, từ các khu vực lân cận đổ xô về Jerusalem, tuyệt vọng tìm kiếm che chở của Thượng Đế ở thánh địa. Họ chen chúc trên đường phố, trong nhà thờ và phòng ở, lục lọi bất cứ thứ gì có thể ăn được.
Lương thực và nhu yếu phẩm trong thành bị cạn kiệt trầm trọng, khu chợ vắng tanh, các cửa hàng đều đóng chặt. Người dân vắt óc tìm mọi thứ có thể lấp đầy bụng, có người thậm chí bắt đầu ăn rễ và lá cây. Jerusalem không còn dáng vẻ phồn hoa như trước, phụ nhân ôm đứa con đang òa khóc, các cụ già tập tễnh tìm chỗ dựa, còn lũ trẻ đói khát chỉ biết bất lực nhìn quanh.
Balian đứng dựa trên tường thành, từ xa nhìn thấy một kỵ binh Hồi giáo cầm cờ đứng trên cồn cát. Phía sau kẻ dẫn đầu là một đạo quân hùng hậu uốn lượn giữa sa mạc, những lá cờ thêu hình trăng sao tung bay phần phật trong gió.
“Một khi quân địch bắt đầu công phá tường thành, tầm bắn của chúng chỉ đến được đoạn này. Đến khi tháp công thành áp sát tường, chúng mới ngừng bắn để tự bảo vệ mình.” – Balian ra lệnh cho binh sĩ: “Chỉ cần chúng ngừng công kích, chúng ta lập tức phản công! Hơn nữa nhất định phải giữ vững nơi này, chúng ta phải buộc Saladin ngồi vào bàn đàm phán!”
Giám mục Heraclius không biết từ đâu lao tới, thì thầm bên tai Balian: “Chúng ta phải bỏ thành chạy trốn!”
“Thưa Giám mục, ngài định chạy bằng cách nào?”
“Đương nhiên là cưỡi con ngựa nhanh nhất rồi trốn qua cửa thành nhỏ!”
Aisha hỏi: “Thế còn bá tánh trong thành thì sao?”
Heraclius đáp: “Đó… đó là bất hạnh của họ! Có lẽ là ý chỉ của Thượng Đế, chúng ta không quản được nhiều như vậy!”
Đó không phải ý chỉ của Thượng Đế.
Đó là nỗi bất hạnh của Jerusalem.
Aisha nghĩ, Baldwin IV yêu vương quốc và thần dân của mình, bất kể họ tin vào Thượng Đế hay Thánh A La. Nếu ngài còn sống, nhất định sẽ không bỏ mặc con dân của mình mà rời đi một mình.
Balian cũng vậy, ông hoàn toàn phớt lờ đề nghị ngu xuẩn ấy.
Đêm xuống, gió từ sa mạc mang theo hơi lạnh thổi tới tường thành. Aisha đứng trên tường thành ngẩn ngơ nhìn cây thánh giá bằng vàng trong lòng bàn tay đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt giữa bóng đêm. Mái tóc nàng bị gió thổi rối bời, ôm lấy gương mặt gầy gò tái nhợt như đang nhẹ nhàng v**t v*.
Balian bước tới, đưa cho nàng một mẩu bánh mì nhỏ làm bữa tối: “Cô bé, ngươi bây giờ rời đi vẫn còn kịp, ta có thể sắp xếp đưa ngươi rời khỏi đây, sẽ không ai phát hiện tung tích của ngươi.”
“Không, ta không đi. Trận chiến này, dù sống hay chết, ta cũng sẽ kiên trì ở lại.”- Aisha một ngụm ăn hết mẩu bánh mì, ánh mắt kiên định nhìn Balian.
Balian hỏi: “Nếu chúng ta nhất định sẽ chết tại đây thì sao?”
Aisha nhìn cây thánh giá và siết chặt trong lòng bàn tay, rồi ngẩng đầu nhìn màn đêm vô tận phía trước như số mệnh chưa biết.
“Đó là ý chỉ của Thượng Đế.”
Nàng nhắm mắt lại, thành kính hôn lên cây thánh giá rồi đeo lại trên cổ, để ở sát ngực. Sau đó nàng nhặt cung tên đặt bên chân tường lên kiểm tra cẩn thận, dây cung hơi mài mòn, thân tên cũng hằn đầy vết xước, xem ra nàng cần thay một bộ cung tên mới.
Balian quan sát từng cử chỉ của nàng, trầm ngâm hỏi: “Ta nhớ trước đây ngươi từng theo tiên vương tới Tiberias, thuật bắn cung của ngươi do ai dạy?”
“Trước kia phụ thân đã dạy ta săn bắn. Sau này ở Belvoir, Nasir cũng từng dạy ta.”
“Là chàng kỵ sĩ trẻ vẫn theo bên cạnh Tiberias sao?” – Balian bị khơi dậy lòng hiếu kỳ: “Theo ta biết, thuật bắn cung của cậu ta chẳng ra sao, hắn giỏi cận chiến với kẻ địch hơn.”
Động tác kiểm tra cây cung của Aisha ngừng lại, ngón tay dừng trên dây cung giây lát rồi tiếp tục điều chỉnh, nàng hơi dùng sức, dây cung phát ra tiếng rung trầm thấp. Nàng đeo chéo cây cung sau lưng và bước đến cạnh Balian, thấy ông đang căng thẳng nhìn về phía sa mạc ngoài thành.
Bầu trời đêm của Jerusalem đầy sao, tựa vô số viên kim cương sáng ngời được khảm trên tấm gấm đen thẫm, mà ở nơi giao nhau giữa trời và đất, từng ánh lửa li ti bỗng xuất hiện, bao phủ vùng sa mạc mênh mông. Những đốm lửa bắt đầu bay khỏi mặt đất, lao thẳng về phía Jerusalem, ánh sao và ánh lửa đan xen trên bầu trời, cái lạnh của sa mạc hòa cùng sức nóng của ngọn lửa.
Hai người trên tường thành nhìn các quả cầu lửa ngày càng áp sát, ánh lửa hừng hực phản chiếu trong đôi mắt trong veo của họ. Chúng càng lúc càng gần, biến thành những quả cầu lửa khổng lồ lao thẳng vào Jerusalem, lập tức thắp sáng toàn bộ tòa thành.
“Mau tránh ra!” – Balian hét to.
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, hỏa cầu vỡ tung, đá vụn bắn khắp nơi, cú va chạm hất văng Balian và Aisha xuống đất. Tường thành phát ra tiếng rạn nứt ầm ầm, từng khối đá từ trên cao rơi xuống, mọi người chạy tán loạn khắp nơi để tránh mấy mảnh đá văng tới, mặt đất rung chuyển dữ dội khiến ai nấy đều loạng choạng, ngay cả đứng vững cũng vô cùng khó khăn.
Có người gào lên: “Mau mang nước tới! Dập lửa!”
Balian quát lên với các kỵ sĩ của mình: “Đẩy máy bắn đá ra ngay!”
Ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, ánh lửa ngút trời như ác quỷ từ địa ngục hoành hành ở nhân gian, mặc sức càn quét khắp nơi. Aisha nhìn thấy vô số phụ nữ trẻ em hoảng hốt chạy vào nhà thờ và các đường hầm để tránh chiến hỏa, nàng kiên quyết quay người lao vào đội ngũ chữa cháy, thứ lửa này chỉ có thể dùng cát và bùn mới dập tắt được.
Khói đặc từ bốn phương tám hướng kéo đến khiến người không thể nổi. Trước mắt Aisha chỉ còn màu xám xịt, chẳng nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ có thể dựa theo trực giác mà đi tiếp. Nàng nghe thấy tiếng trẻ con khóc càng lúc càng gần, cố hết sức mở to mắt nhưng vẫn không nhìn thấy gì cả, nàng chỉ thấy mình sắp ngạt thở trong làn khói dày đặc.
Máy bắn đá vẫn không ngừng hoạt động, ngay sau đó lại vang thêm mấy tiếng nổ khác khiến cả nhà thờ đều rung chuyển. Mọi người đều sợ hãi đến mức mặt tái mét, môi không ngừng run rẩy, tiếng khóc, tiếng la hét và bỏ chạy tạo thành khung cảnh hỗn loạn đến cực điểm.
“Thượng Đế, lẽ nào Ngài định từ bỏ chúng con sao!” – Một nữ nhân bật khóc thảm thiết.
“Bà nói bậy! Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi tín đồ của mình!” – Một nam nhân trẻ tuổi khác gầm lên phản bác: “Ta tin tưởng Thượng Đế, ta tin Ngài nhất định sẽ phù hộ chúng ta!” – Hắn nói xong rồi quỳ rạp xuống đất cầu nguyện trước cây thánh giá.
Bên ngoài nhà thờ, Balian chỉ huy binh lính mau chóng tìm dụng cụ. Aisha cùng bọn họ liều mình xúc cát và bùn đất, không ngừng hất về phía ngọn lửa đang bừng bừng thiêu đốt. Trên mặt nàng lấm lem tro bụi, chạy tới chạy lui không biết mệt, hoàn toàn mặc kệ hơi nóng bỏng rát của ngọn lửa và làn khói đặc sặc sụa, liên tiếp hất từng xẻng cát và bùn đất lên ngọn lửa.
Thế lửa dần có dấu hiệu suy yếu, nhưng ngọn lửa vẫn không cam lòng bị dập tắt, thỉnh thoảng lại bùng lên dữ dội như đang vùng vẫy lần cuối. Mồ hôi thấm ướt y phục Aisha, cơn mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm cơ thể và tinh thần nàng. Nàng nghiến chặt răng kiên trì, trong lòng chỉ có một ý niệm nhất định phải dập tắt ngọn lửa đáng sợ này, bảo vệ Thánh thành và bá tánh trong thành.
Balian giao việc chữa cháy cho Aisha, bản thân ông còn phải đi đối mặt với đại quân Hồi giáo ngoài thành đang liên tục tấn công bên ngoài, quả thực không thể phân thân.
Cuối cùng nhờ nỗ lực không ngừng của mọi người, khi mặt trời vừa mọc, đám cháy trong thành cũng được khống chế, dần dần lắng xuống.
Sáng sớm, toàn bộ người Ả Rập bao vây ngoài thành đều hướng về phía Mecca hành lễ cầu nguyện.
Saladin đứng trên đài cao, nhìn xuống đám đông bên dưới, theo một tiếng ra lệnh, Guy bị l*t s*ch quần áo, hai tay bị trói chặt trên lưng lừa, bị ép đi một vòng quanh đại quân Hồi giáo. Quân Saracen cất tiếng cười nhạo về phía Jerusalem, đây là một sự sỉ nhục tột cùng đối với tín đồ Cơ Đốc trong thành.
Đồng thời, Saladin cũng ra lệnh dựng máy bắn đá nhắm vào góc đông bắc của tường thành Jerusalem, cánh tay gỗ khổng lồ của máy bắn đá được kéo căng đến cực hạn.
Khi bộ binh đẩy tháp công thành tiến đến vạch bốn trăm bước mà Balian đánh dấu, ông lập tức ra lệnh: “Máy bắn đá! Bắn!”
Viên đá từ hai bên đồng loạt lao về phía đối phương, khói bụi mịt mù, chiến trường nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Khi các tòa tháp công thành cao lớn, kiên cố tiếp tục áp sát tường thành, quân Saracen tiến đến mốc ba trăm bước, giọng Balian lại vang lên: “Ba trăm! Bắn!” – Máy bắn đá lại khai hỏa, những khối đá gào rít bay đi, giáng xuống trận địa quân Hồi giáo, binh lính bị đập đến mức đầu rơi máu chảy, có kẻ bị nghiền thành một bãi máu thịt.
Khi cỗ máy được đẩy đến khoảng cách một trăm năm mươi bước, toàn bộ cung thủ đã chờ sẵn trên thành, ánh mặt trời chiếu lên bộ áo giáp trên người họ, mồ hôi lấp lánh trên gương mặt từng người.
“Cung thủ! Chuẩn bị! Bắn!”
Tiếng dây cung rung lên vù vù, từng đợt mũi tên rời dây lao vút về phía quân Saracen, xuyên thủng da thịt đối phương, chỉ trong chớp mắt đã có cả một nhóm người ngã xuống. Balian nhìn thấy cảnh này, tạm thời thở phào nhẹ nhõm, ông quay đầu nhìn về phía Aisha, nàng đang nhanh chóng bổ sung tên.
Balian nhớ lại vài động tác bắn tên vừa rồi của nàng, tư thế thuần thục và khả năng khống chế lực chính xác khiến ông không nhịn được hỏi: “Thuật bắn cung của ngươi là do tiên vương dạy sao?”
“Không… không phải.” – Nàng dùng tốc độ nhanh nhất nhét đầy tên vào ống, không chút do dự lao về đầu kia của tường thành. Bóng dáng nàng xuyên qua chiến trường khói lửa ngập trời và tiếng chém giết rung trời, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt Balian.
Một bộ phận quân Saracen tràn lên từ mấy chiếc thang mây dựng sẵn, bọn họ điên cuồng leo lên đầu thành, hô vang khẩu hiệu cổ vũ thánh chiến. Các binh sĩ trong thành giơ cao bó đuốc trong tay, ngọn lửa bập bùng phản chiếu trên gương mặt phủ đầy tro bụi và vết sẹo. Họ cố nén cơn phẫn nộ cùng đau đớn trong mắt rồi ném những bó đuốc về phía quân địch.
Lửa lớn bùng cháy hừng hực trong không khí, quân Saracen phát ra tiếng kêu thảm thiết. Chúng cố sức dập lửa trên người, nhưng ngọn lửa Hy Lạp càng lúc càng dữ dội. Chúng rơi thẳng xuống thang mây trong cơn đau đớn tột cùng, mùi thịt cháy khét lan khắp không khí, khi chạm đất biến thành những cỗ thi thể cháy đen, gương mặt méo mó và dữ tợn.
Tường thành vỡ nát, tàn tích cháy ruội và tiếng kêu gào của đám đông. Gió rít trên đầu thành như lưỡi dao đâm vào màng nhĩ, bọn lính nắm chặt giáo dài, nỏ, rìu…bất cứ vũ khí nào có thể giết địch, kiên cường trấn giữ trên tường thành, ánh mắt cảnh giác quét về phía quân Saracen ngoài thành.
Từ cổng Thánh Stephen đến cổng Jehoshaphat, quân Saracen được trang bị giáo dài và cung tên hợp thành một bức tường sắt không thể phá vỡ, kỵ binh liên tục tuần tra qua lại, bảo vệ các cung thủ mang giáp và máy bắn đá.
Balian đứng trên tường thành, phát hiện quân Saracen đang tấn công cổng thành, ông lập tức ra lệnh đổ dầu xuống dưới chân thành. Quân Saracen sớm có phòng bị, chúng đem nguồn nước khan hiếm giữa sa mạc dội lên người làm ướt quần áo.
Aisha châm lửa vào đầu mũi tên đã tẩm dầu Hy Lạp, Balian giơ cao bó đuốc, hai người vô cùng ăn ý đồng thời buông tay. Một tiếng “ầm” vang lên, ngọn lửa lập tức lan rộng, nhấn chìm đội quân Saracen mặc giáp nặng nề trong biển lửa hừng hực.
Trận chiến lại diễn ra ác liệt.
Từng tốp binh lính liều mạng trèo lên thang mây, chồng chất thành tầng tầng lớp lớp như bầy côn trùng đang ngọ nguậy, gặm nhấm tường thành. Mỗi người đều điên cuồng leo lên phía trước, mặc kệ người phía trước ngã xuống hay bị đánh rơi khỏi thang, kẻ phía sau vẫn không chút do dự tiếp tục tiến lên, chẳng khác nào những con rối bị điều khiển, hận không thể nghiền nát bức tường thành kiên cố bằng thân xác của mình.
Một binh sĩ Hồi giáo mang vẻ mặt ngạo nghễ và đắc ý, cắm lá cờ trăng lưỡi liềm l*n đ*nh thành. Lá cờ đỏ thêu trăng vàng tung bay phần phật trong gió, thay thế lá cờ trắng thêu thánh giá vàng. Tên lính giơ cao hai tay và vẫy mạnh, báo cho quốc vương của mình biết Thánh thành sắp thất thủ.
Nhìn lá cờ của mình bị thay thế, lá cờ từng tung bay kiêu hãnh, tượng trưng cho tín ngưỡng và lý tưởng mà họ theo đuổi, giờ phút này ảm đạm rơi xuống, giống như lý tưởng của quân Thập tự cũng tan thành cát bụi trong khoảnh khắc này.
Balian giận dữ nhặt thanh kiếm của một kỵ sĩ nhuốm máu dưới đất, thân thủ nhanh nhẹn, ánh mắt quyết tuyệt, bất chấp tất cả lao l*n đ*nh thành. Trận chiến xung quanh diễn ra ác liệt khiến người kinh hãi, mũi tên bay kín trời như u hồn đoạt mạng, nhưng trong lòng ông lúc này chỉ còn một ý niệm kiên định, chính là giành lại lá cờ tượng trưng cho tôn nghiêm và chủ quyền! Ông muốn dùng hành động của mình để bảo vệ vinh quang năm xưa và tia hy vọng cuối cùng trong lòng.
Ông linh hoạt xuyên qua từng đợt công kích của kẻ địch, khéo léo né tránh từng đòn chí mạng liên tiếp. Với một cú lao tới bất ngờ, tay trái ông chộp lấy cổ tay cầm đao của đối phương rồi vặn mạnh, tên lính phát ra tiếng gào đau đớn, thanh loan đao trong tay rơi xuống đất loảng xoảng, trước khi hắn kịp phản ứng, thanh kiếm của Balian đã đâm xuyên qua cơ thể hắn.
Balian vừa giành được lá cờ thì cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương ập thẳng tới. Giữa ranh giới sinh tử trong gang tấc, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn giúp ông nhanh chóng phản ứng, theo bản năng nghiêng người sang một bên. Mặc dù vậy, lưỡi đao sắc bén vẫn quét qua cánh tay ông. Máu tươi bắn tung tóe, trên cánh tay xuất hiện một vết chém sâu tận xương vô cùng ghê rợn, máu tuôn trào ào ạt, nhuộm đỏ cả chiếc áo giáp trên người.
Quân Saracen giương cao đao thép, điên cuồng bổ về phía Balian, quyết tâm nghiền ông thành trăm mảnh. Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một mũi tên bay đến cắm thẳng vào đầu tên lính kia đầy chính xác, máu và óc văng tung tóe.
Balian tức giận ném lá cờ trăng lưỡi liềm vừa đoạt được xuống dưới thành, hét lên: “Bắn!”
Những binh sĩ áo đen tựa như bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện. Chỉ cần lơ đãng một chút cũng không thể phát hiện bọn họ sẽ lặng lẽ xuất hiện từ lối nào.
Khi Aisha đưa tay ra sau lưng định lấy tên, một bóng đen nhanh như chớp áp sát từ phía sau. Trong tích tắc, nàng còn chưa kịp phản ứng thì một sức mạnh khủng khiếp đến mức có thể bóp nát xương cổ đã siết chặt nàng.
Mặt nàng đỏ bừng tím tái, mạch máu phồng lên dưới làn da như sắp vỡ tung. Đôi mắt mở to đến cực hạn vì kinh hãi và ngạt thở, gần như sắp lồi ra khỏi hốc mắt. Nàng cố hít vào dù chỉ một hơi, nhưng cổ họng chỉ phát ra mấy tiếng “khặc khặc” yếu ớt và đau đớn.
Ngay khi kẻ đó giơ cao thanh đao chuẩn bị hung hăng đâm xuống, Balian kịp thời lao tới, ông vung mạnh thanh kiếm trong tay, chém đứt một cánh tay của tên lính đang ghì chặt Aisha. Tên lính lảo đảo, buông lỏng bàn tay đang siết cổ nàng, Aisha mới có thể th* d*c.
Nàng lập tức xoay người, rút con dao găm bên hông chém xuống, lưỡi dao cứa ngang yết hầu đối phương. Tên lính thậm chí chưa kịp hét lên đã đổ gục xuống đất.
Aisha vẫn còn bàng hoàng, toàn thân không ngừng run rẩy, Balian dặn nàng: “Hãy nhớ kỹ lời dặn của tiên vương! Bảo vệ tốt chính mình!”
Khắp chiến trường tràn ngập mùi máu tanh. Bóng ma của tử vong trở thành một cơn ác mộng bất tận, dù mọi người có vùng vẫy thế nào cũng không thể tỉnh dậy. Họ máy móc vung vũ khí trong tay, không biết có thể kiên trì được bao lâu, cũng không biết người tiếp theo ngã xuống có phải là mình không. Cơn ác mộng này không có hồi kết, chỉ có tuyệt vọng, quyết tâm kéo tất cả mọi người xuống vực sâu vĩnh viễn, cho đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Aisha lê thân xác đầy thương tích mỏi mệt đi tìm đại phu chữa trị. Hỏa lực tầm xa của quân Saracen đã áp chế nghiêm trọng các cung thủ trên tường thành. Cánh tay trái của nàng trúng một mũi tên, đầu tên cắm sâu vào trong thịt. Một bên má cũng bị mũi tên sượt qua, để lại vệt máu rõ rệt. Mặc dù vết thương không đến mức trí mạng, nhưng ban ngày nàng chỉ xé một mảnh vải để băng bó qua loa. Đến lúc này, miệng vết thương mới bắt đầu đau âm ỉ dưới cái lạnh của ban đêm.
Sau khi băng bó xong, Aisha nhìn thấy Sibylla đi ngang qua.
Nàng vội vàng đuổi theo: “Công chúa điện hạ…”
Sibylla cũng không có ý né tránh, quay người nhìn Aisha.
Aisha nói: “Xin lỗi, có lẽ ta nên gọi ngài là Nữ hoàng Jerusalem.”
Sibylla nhìn gương mặt bị thương của Aisha, trong mắt lập tức hiện lên vẻ thương tiếc, sự thương xót kia chợt lướt qua rồi nhanh chóng trở về vẻ bình tĩnh và lạnh lùng như cũ.
“Ngươi có biết ta đã nhìn thấy gì trong chiếc gương méo mó đó không?”
“… Cái gì?” – Sibylla nhìn chằm chằm vào Aisha khiến nàng cảm thấy hốt hoảng.
Dường như trong lòng vẫn còn nhiều điều vướng bận, cũng không thật sự muốn nói hết những suy nghĩ trong lòng cho Aisha biết, Sibylla nói đến đây rồi không tiếp tục nữa, chỉ xoay người bước về phía cung điện.
Bóng lưng của công chúa khuất dần trong tầm mắt Aisha cho đến khi thành một chấm nhỏ mờ nhạt. Chỉ là nếu hôm nay không hỏi được đáp án, Aisha cảm thấy không cam lòng, vì thế nàng cất bước đi theo.
Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi bay mái tóc Aisha, nàng mặc kệ cơn đau từ vết thương mà bước nhanh hơn.
Khi sắp đuổi kịp Sibylla, Aisha hơi do dự rồi thả chậm bước chân, cẩn thận giữ khoảng cách nhất định, sợ quấy nhiễu bóng dáng nặng trĩu tâm sự phía trước. Mà Sibylla dường như không hề nhận ra có người đi theo, tiếp tục bước đi chậm rãi, bóng dáng dưới trăng càng thêm thon dài và thần bí.
Aisha theo nàng đến một gian phòng trống trải, giữa căn phòng được ngăn cách bằng một tấm màn mỏng. Khi Sibylla đưa tay vén tấm màn lên, Aisha nhìn thấy một cỗ quan tài đặt ngay ngắn trên mặt đất. Chiếc quan tài không lớn, nàng vừa thấy đã lập tức đoán được người đang yên nghỉ trong đó là ai.
Kể từ khi đệ đệ và con trai lần lượt rời đi, Sibylla biết mình đã đánh mất mọi niềm vui trong đời. Từ nay về sau, nàng chưa từng thật lòng mỉm cười, mà nụ cười xuất hiện trên mặt nàng lúc này cũng chỉ là nụ cười chua xót, bất lực trước chiến tranh cận kề.
“Thấy ngươi còn ở đây, ta không biết nên vui mừng cho đệ đệ ta, hay nên thấy đau lòng thay hắn. Không ngờ đến cuối cùng, người ở lại nơi này lại là ngươi.”
“Xin lỗi…” – Lòng Aisha quặn đau nhưng không biết phải an ủi Sibylla thế nào, bất kỳ câu nói nào vào lúc này đều nhạt nhẽo và vô lực.
Sibylla thắp sáng từng ngọn nến đặt dưới đất, ánh sáng yếu ớt mà ấm áp dần xua tan bóng tối chung quanh. Vị công chúa tôn quý trong mắt Aisha giờ đây lại cô độc và bất lực như vậy, nàng đã mất đi tất cả lực lượng có thể nương tựa.
Aisha muốn an ủi Sibylla, nhưng khi nàng chuẩn bị làm gì đó thì Sibylla bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi thật sự muốn biết sao?”
Aisha không khỏi sửng sốt, đầu óc ngừng lại trong nháy mắt, còn chưa kịp đáp lời thì Sibylla đã nói cho nàng với giọng gần như tan vỡ: “Khuôn mặt của đệ đệ ta dưới chiếc mặt nạ kia.”
Những lời này như kéo Aisha trở lại chiến trường khói lửa ban ngày, chấn động đến mức màng nhĩ muốn vỡ tung. Gương mặt Sibylla dần trở thành bóng mờ chồng chéo trước mắt nàng, trên gương mặt lạnh lùng tuyệt mỹ lúc này không có bất kỳ biểu cảm nào, Aisha chỉ có thể mơ hồ phân biệt đường nét ngũ quan, lại không tìm được chút bóng dáng nào giống người ấy. Nàng hé môi th* d*c, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.
Có lẽ thật sự đã đi đến tận cùng, cuối cùng vẫn là một kết cục không thể vãn hồi. Sibylla không rơi lệ, không đau buồn, không oán hận, cũng chẳng còn vùng vẫy, nàng chỉ bình thản chấp nhận số mệnh đã được Thượng Đế an bài, giống một đóa hoa hồng Damascus nở rộ giữa hiện thực tàn khốc, không hề sợ hãi mà chờ đợi kết cục thành mất người vong.
Sibylla nhìn màn đêm ngoài cửa sổ đã hòa cùng khói lửa chiến tranh, bầu trời bị ánh lửa nhuộm đỏ đáng sợ, nàng nói: “Ta đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ, xin ngươi hãy cứu những người này đi.”
Aisha tưởng câu nói này là Sibylla đang khẩn cầu với Thượng Đế, nhưng nàng lại nghe thấy giọng của Balian vang lên từ ngoài cửa: “Ta sẽ.”
Mang theo loại cảm giác gánh vác sứ mệnh, Balian quyết tâm dùng chính hành động của mình để thực hiện lời hứa kia, cố gắng thay đổi cục diện bi thảm trước mắt. Nhưng chỉ có hai nam nhân còn sống sót sau trận Hattin, binh lực trong thành Jerusalem hiện giờ có thể chiến đấu ít đến đáng thương, mà quân phí lại càng là vấn đề nan giải. Khi Aisha biết Balian đến để bàn việc này với Sibylla, nàng liền tháo con dao găm bên hông xuống.
“Hãy nhận lấy vật này.” – Những viên kim cương và đá quý khảm trên vỏ dao lấp lánh trông có vẻ đặc biệt xa hoa giữa không gian tăm tối: “Có lẽ nó sẽ giúp ích cho ngài.”
Ánh mắt Balian rời khỏi con dao găm, không dám tin nhìn Aisha: “Con dao găm trong tay ngươi được khảm vàng nạm ngọc do các nghệ nhân giỏi nhất Jerusalem chế tác, giá trị vô cùng xa xỉ. Tâm ý của tiên vương ta nghĩ không cần phải nói thêm đi? Ngươi thật sự nỡ từ bỏ sao?”
Balian đang đau đầu vì trận thủ thành sắp tới, dù biết đây là món quà Baldwin IV để lại cho mình, Aisha cũng không còn lựa chọn nào khác
Cánh tay Aisha đưa ra vẫn không thu hồi, ánh mắt Balian lướt qua con dao găm rồi hướng ra ngoài cửa sổ, nơi Jerusalem đang chìm trong chiến hỏa.
Jerusalem hôm nay đã rơi vào cảnh phải bán đi bảo vật quý giá để đổi lấy chút bình yên ngắn ngủi. Đây tuyệt đối không phải điều ông muốn chứng kiến. Điều ông mong mỏi chính là lòng dũng cảm và sự kiên cường để quân Thập Tự có thể tái sinh từ đống tro tàn.
Ông đẩy bàn tay Aisha trở về: “Xin hãy giữ gìn nó cẩn thận, hãy để nó bên cạnh ngươi, trở thành minh chứng cho chiến thắng của chúng ta, chứ không phải là vật hi sinh trong thời điểm khó khăn này!”