Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 31

Reynald phát động cuộc tập kích thứ ba vào thương đội đi từ Cairo đến Damascus, cướp đoạt nhiều chiến lợi phẩm và vận chuyển về Kerak. Hắn còn bắt giữ muội muội của Saladin rồi g**t ch*t nàng.

Sau khi Saladin nhận được tin tức, ông lập tức phái một đoàn sứ giả đến Jerusalem.

“Sultan yêu cầu các ngươi trả lại thi thể của muội muội ngài, dâng lên thủ cấp của hung thủ và nhường lại thành Jerusalem!”

Mấy lời này lập tức gây náo loạn trong phòng nghị sự. Mọi người xôn xao bàn tán, lộ ra vẻ căng thẳng và sợ hãi.

Người Ả Rập nói: “Ngài định trả lời Sultan của chúng ta như thế nào?”

Guy bước xuống bậc thềm, mỉm cười khiêu khích: “Như thế này sao?”

Hắn vừa dứt lời, một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào yết hầu người Ả Rập. Máu tươi phun ra như suối, bắn tung tóe lên mặt và y phục của Guy khiến hắn trông càng thêm dữ tợn.

Trong phòng lập tức vang lên tiếng la hét hỗn loạn, Guy ung dung rút kiếm, vung tay nhanh chóng chém đứt đầu người Ả Rập.

“Cầm lấy thủ cấp của hắn mang về Damascus!” – Guy nói với hai binh sĩ Hồi giáo còn lại. Đối với hắn, đây chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển tầm thường.

Tất cả đại diện của các kỵ sĩ và quý tộc Jerusalem đều được Guy triệu tập đến phòng nghị sự, Guy đứng trên bậc cao, lớn tiếng nói: “Ta biết trong số các ngươi có người không phục việc ta kế vị. Nhưng cường địch đang ở trước mắt, ta vẫn là Quốc vương Jerusalem. Chúng ta phải lập tức xuất quân, ý các vị thế nào?”

“Tán thành!” – Một số kẻ nóng lòng thể hiện lòng trung thành lập tức lớn tiếng hưởng ứng.

“Thần cũng tán thành!” – Những tiếng hô nối tiếp vang lên, ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng họ bị lời của Guy đánh thức.

“Không thể!” – Balian bước ra ngăn cản Guy: “Đại quân không thể rời xa nguồn nước, cố thủ thành vẫn còn một con đường sống. Nếu ra khỏi thành nghênh chiến, đại quân chắc chắn bị tiêu diệt, thành trì cũng sẽ thất thủ!”

“Saladin đang cố ý dụ chúng ta chủ động xuất binh, ông ta chưa từng đánh trận nào mà không nắm chắc phần thắng, ngươi nghĩ kỹ xem, mấy năm nay theo tiên vương chinh chiến chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?” – Tiberias im lặng từ đầu đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng, ông đưa mắt nhìn Guy đầy thâm ý. Trong mắt vừa có sự phán đoán sáng suốt về thế cục, vừa bất lực trước sự bốc đồng của hắn.

Những kẻ trung thành với Guy lập tức phụ họa: “Không! Chúng ta phải nghênh đón kẻ thù của Thượng Đế! Có sự phù hộ của Ngài, chúng ta nhất định bách chiến bách thắng!”

“Đúng vậy! Đây là ý chỉ của Chúa! Chúng ta không thể lùi bước!” – Những tiếng hò reo cuồng nhiệt vang vọng khắp phòng.

“Đương nhiên chúng ta sẽ nghênh chiến.” – Guy nói.

Tiberias lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi nói: “Nếu ngươi nhất quyết ra khỏi thành để giao chiến, các kỵ sĩ của ta sẽ không tham gia trận chiến này.”

“Được thôi, vậy thì thời đại của ngươi và tiên vương đã kết thúc, giờ là thời đại của ta.” – Trên gương mặt trẻ trung anh tuấn của Guy toát lên vẻ tham vọng và tự tin: “Ta sẽ lưu danh sử sách! Trở thành quốc vương vĩ đại nhất của Jerusalem!”

Tiberias chỉ thấy thương hại Guy, ông khẽ lắc đầu rồi cùng Balian rời khỏi phòng nghị sự.

Phía sau họ, Guy hăng hái giơ cao thanh kiếm, lớn tiếng ra lệnh: “Triệu tập quân đội!”

Mùa hè năm nay khắc nghiệt vô tình, đám binh sĩ đội nắng gay gắt, khoác bộ giáp nặng nề, mồ hôi từ trán chảy xuống gò má, thấm vào lớp áo da rồi nhỏ xuống nền cát, sau đó lập tức bốc hơi vào không trung. Mỗi bước chân lên dốc đều như đang giẫm lên than hồng, mặt cát nóng bỏng thiêu đốt móng sắt của chiến mã. Thỉnh thoảng từng cơn gió nóng cuốn theo bụi đất mù mịt, quất thẳng vào mũ và áo giáp của các kỵ sĩ, phát ra những tiếng ma sát chói tai.

Guy dẫn đại quân vượt qua vùng núi Galilee, mục tiêu là tiến đến Tiberias. Thế nhưng trước khi đến đích, họ phải băng qua một dải đồi rộng lớn khô cằn và hoang vu, giống miền đất khổ đau bị Thượng Đế lãng quên.

Con đường phía trước gập ghềnh đầy sỏi đá, bốn bề hoang vắng, không có một nguồn nước. Vào giữa trưa, mặt trời treo ngay trên đỉnh đầu, thiêu đốt áo giáp đến sáng lóa. Binh sĩ mồ hôi đầm đìa, l**m đôi môi nứt nẻ vì khát. Dưới vó sắt của chiến mã, mặt đất phát ra tiếng răng rắc khô khốc, ai nấy đều mệt mỏi kiệt sức.

Guy muốn rút quân nhưng có người phản đối, bởi đại quân của Saladin đã mai phục từ lâu trên núi Tiberias. Guy quyết định tiếp tục tiến quân vào sáng sớm hôm sau, hắn tạm thời đóng quân gần vách núi Hattin Horns, nơi này có thể tạm thời ngăn chặn sự tấn công của quân Saracen, đồng thời cho binh sĩ một khoảng thời gian ngắn để nghỉ ngơi và chỉnh đốn.

Đêm xuống, Guy sai người đi tìm nguồn nước, người trở về báo rằng toàn bộ nguồn nước đều nằm trong tầm kiểm soát của Saladin.

Chiến đấu vì Thượng Đế hay chiến đấu vì nguồn nước? Guy lựa chọn điều thứ nhất, vì thế hắn để bỏ mặc binh sĩ còn lại tiếp tục chịu đựng cơn khát.

Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng, quân đội của Guy đã chuẩn bị đầy đủ và sẵn sàng xuất phát. Họ trật tự tiến qua Lucia theo kế hoạch đã định, mục tiêu vô cùng rõ ràng: đột phá cửa bắc bên cạnh Hattin để mở đường cho bước tiếp theo.

Cùng lúc đó, ở phía nam Hattin Horns, quân đội hùng hậu của Saladin đã sớm bày trận sẵn sàng nghênh chiến. Saladin ra lệnh cho quân đội dàn thành thế trận hình trăng lưỡi liềm, hai cánh quân vươn về phía trước, trung quân lùi lại phía sau tạo thành một vòng vây gần như hoàn hảo đối với quân Thập tự.

Chỉ thấy các chiến mã của kỵ binh Hồi giáo hí vang, vó ngựa giẫm mạnh lên mặt đất khiến cả đại địa như cũng rung chuyển. Ngay sau đó, đội kỵ binh bắt đầu phát động tấn công dữ dội nhằm vào quân Thập tự. Từng trận mưa tên dày đặc như châu chấu lao thẳng về phía quân đội của Guy, những mũi tên xé gió vun vút vẽ ra từng đường cong màu đen như sao băng lướt qua bầu trời trong xanh không gợn mây.

Các kỵ sĩ quân Thập tự vội vàng chống đỡ trận mưa tên như thủy triều, nhưng màn mưa tên vô cùng dày đặc và dữ dội, không hề có dấu hiệu ngừng lại, toàn bộ đều trút xuống hậu quân của quốc vương Guy, khiến họ dần bị tách khỏi các cánh quân còn lại. Họ cứ thế bị vây khốn giữa màn tên che kín bầu trời và rơi vào tình cảnh bị cô lập.

Cuộc chiến vừa bắt đầu không lâu, quân Thập tự trước hết bị đánh bại bởi cơn mệt mỏi và khát nước. Họ không còn chịu đựng nổi sự tra tấn này, cảm giác khô khát như ngọn lửa thiêu đốt cổ họng mỗi người. Quân tâm dần dao động, đội ngũ cũng bắt đầu tan rã. Có những binh lính chưa kịp chết dưới tay quân Saracen đã gục xuống giữa cái nắng thiêu đốt, chết khô vì mất nước. Quân Saracen châm lửa đốt cháy cỏ dại xung quanh, khiến quân Thập tự bị vây trong làn khói dày đặc, mắt cay xè, hô hấp khó khăn, không thấy rõ tình hình chung quanh.

Guy đứng trên cao, trơ mắt nhìn binh sĩ của mình từng người ngã xuống, hắn ra lệnh phải bảo vệ Thánh Giá của Kitô giáo, nhưng trước đợt tấn công mãnh liệt của chủ lực quân Hồi giáo, lực lượng của Kỵ sĩ Thánh Điện và Kỵ sĩ Bệnh Viện trở nên nhỏ bé không đáng kể. Hơn nữa, nơi đây là vùng đất trống trải mênh mông, ngoài vài gốc cây lưa thưa chỉ còn mấy tảng đá và gò đất cằn cỗi. Trong tầm mắt không có bất cứ vật che chắn nào, họ bị dồn vào mảnh đất trống trơn, buộc phải đối mặt với các đợt công kích dồn dập như cuồng phong bão táp của quân địch, không còn cơ hội né tránh hay th* d*c.

Theo lệnh của Guy, cây Thánh Giá khổng lồ được các kỵ sĩ vây kín ở trung tâm, dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang vàng rực thần thánh. Chung quanh Thánh Giá vang lên tiếng va chạm của kiếm và khiên, các kỵ sĩ ngoan cường chống trả thế công của quân địch, nhưng kết cục bi thảm tựa hồ đã sớm được định trước. Sức mạnh của quân Hồi giáo vượt xa giới hạn có thể chống đỡ của họ, trận chiến này không thể chiến thắng chỉ bằng ý chí cầm cự. Tiếng gió gào thét trên chiến trường, hơn hai trăm kỵ sĩ lần lượt ngã xuống trong cuộc giao tranh thảm khốc này, nhiều người bị trọng thương, có người thậm chí mất cả cánh tay hoặc chân.

Saladin cuối cùng ra lệnh chấm dứt cuộc tàn sát. Kỵ sĩ Thánh Điện và Kỵ sĩ Bệnh Viện gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, Thánh Giá cũng bị quân Hồi giáo chiếm lấy rồi đập vỡ.

Guy và Reynald bị áp giải tới đại doanh của Saladin.

Saladin sai người dâng lên một ly nước đá cho Guy.

Guy nhìn ly nước trước mặt, hơi do dự rồi đưa nó cho Reynald đang đứng bên cạnh.

“Đa tạ quốc vương của ta, lúc này thần quả thực đang cần một ly nước.” – Dường như Reynald không nhận ra điều gì bất thường, trước mặt mọi người ngửa đầu uống cạn ly nước vốn được Saladin ban cho Guy.

Saladin thấy thế, trước tiên nhìn Guy một cái rồi quay sang Reynald, lên tiếng cảnh cáo: “Ta không hề đưa nước cho ngươi.”

Theo tập tục của người Hồi giáo, việc Saladin trao cho Guy một ly nước đá có nghĩa hắn đã trở thành khách ở đây và không bị làm hại, mà Reynald lại nhận ly nước đó từ tay Guy.

Imad đứng bên cạnh bình tĩnh đưa thanh kiếm cho Saladin.

Saladin nhìn Guy thêm lần nữa, thấy hắn vẫn ngẩng cao đầu mà im lặng.

Hai binh sĩ Ả Rập áp giải Reynald ra khoảng đất trống ngoài doanh trướng, Saladin gầm lên một tiếng, không chút do dự vung kiếm chém đứt đầu Reynald. Chiếc đầu người mang theo mùi máu tanh nồng nặc rơi xuống đất phát ra một tiếng bịch nặng nề.

“Vua không giết vua của một vương quốc khác.”

Nhìn vị tân vương của Jerusalem là Guy, Saladin chỉ thấy vô cùng thất vọng.

“Ngươi từng phò tá một vị quân vương chân chính, vì sao đến một chút phong thái của đế vương cũng không học được?”

Vì sao ngươi lại không học được dù chỉ một chút phong độ, khí phách và trí tuệ của một quốc vương nên có? Vì sao ngươi lại bất tài đến vậy, không thể hiện nổi trách nhiệm và tầm vóc của đế vương?

Guy hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của Saladin. Sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, nhưng chỉ có thể im lặng trước câu nói đó.

Saladin cũng biết Guy không còn gì để biện minh nữa, đối phương đã không còn bất cứ lực lượng nào để đối đầu với đại quân hùng mạnh phía sau ông.

Gió cuốn theo một tầng cát bụi thổi qua chiến trường còn sót lại, máu nhuộm đỏ mặt đất, tay chân và thi thể đứt lìa vương vãi khắp nơi, những chiếc đầu bị chém chất thành một tòa núi nhỏ, Tiberias và Balian nhìn thấy đầu của Reynald bị cắm trên ngọn cờ.

Aisha nghe thấy tiếng chim kêu và ngẩng đầu nhìn lên, thấy vô số con kền kền ăn xác đang bay lượn trên đầu họ.

Gió lướt qua áo choàng của Tiberias, phất lên gương mặt hằn sâu dấu vết năm tháng, đối mặt với mọi thứ trước mắt, ông tuyệt vọng nói: “Ta đã hiến dâng cả đời mình cho Jerusalem, trao đi tất cả những gì ta có. Ban đầu, ta nghĩ rằng chúng ta chiến đấu vì Thượng Đế, mang theo tín ngưỡng cao quý, tin tưởng vào chính nghĩa và vinh quang. Về sau ta mới phát hiện thực ra chỉ vì của cải và đất đai, vì những d*c v*ng hư ảo đó, chúng ta đã sa vào giết chóc và tội lỗi bất tận…”

Hoàng hôn đỏ như máu phủ xuống vùng đất hoang tàn, nhuộm tất cả thành màu đỏ bi tráng và thê lương. Gió rít bên tai phát ra âm thanh u u như tiếng khóc than của vô số linh hồn đã khuất, lên án sự tàn khốc và vô tình của chiến tranh.

Tiberias nặng nề nói: “Jerusalem đã đi theo ngài, nơi đây không còn là Jerusalem thần thánh kia nữa.”

Ông quay đầu ngựa: “Ta định tới Cyprus, ngươi muốn đi cùng ta sao?”

Aisha từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn ngài.”

Tiberias nhìn nàng thật lâu rồi gật đầu thấu hiểu: “Thượng Đế đã ruồng bỏ ta, chỉ mong Ngài còn phù hộ ngươi, để ngươi có thể bình an giữa loạn thế này.”

Nói xong, ông thúc ngựa dẫn theo các kỵ sĩ của mình dần khuất về chân núi phía xa, chỉ còn tiếng vó ngựa vọng mãi trong thung lũng trống trải.

“Ngài sẽ đi bảo vệ Jerusalem sao?” – Aisha nhìn về phía Balian, đôi mắt nàng phản chiếu ánh đỏ rực của chiến hỏa nơi chân trời, càng như dòng máu tươi đang chảy trên mặt đất.

“Ta sẽ.” – Balian siết chặt dây cương, chuẩn bị nghênh đón một trận ác chiến: “Ngươi có muốn đi cùng ta không?”

Aisha nói: “Vâng, ta sẽ đi cùng ngài.”

“Nhưng đây sẽ là một trận chiến vô cùng khó khăn, ngươi sẽ phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm và gian khổ.” – Balian quay đầu với vẻ lo lắng.

“Ta biết, nhưng ta đã chuẩn bị sẵn sàng.” – Nàng từng quỳ trước thánh vật để cầu nguyện, hi vọng có thể cống hiến sức mạnh của mình cho mảnh đất này. Hiện tại là cơ hội của nàng, và nàng tuyệt đối sẽ không lùi bước.

“Vậy ngươi phải hiểu rõ, một khi bước lên con đường này, có thể sẽ không bao giờ quay đầu được nữa, thậm chí mất đi tính mạng. Bây giờ ngươi vẫn kịp rời đi cùng Tiberias.” – Balian muốn khuyên nàng lần cuối, mong nàng rời xa chiến trường đẫm máu này.

“Tử vong không đáng sợ, đáng sợ là trơ mắt nhìn Jerusalem sụp đổ mà chẳng thể làm gì.” – Khoảnh khắc nàng hôn lên cây Thánh Giá bằng vàng kia, nàng đã hiến dâng linh hồn mình, hòa làm một với mảnh đất này, gắn bó với tín ngưỡng của ngài.

Nàng nói: “Ta sẽ không đi, ta muốn ở lại.”

Balian im lặng rất lâu, tiếng gió gào thét bên tai, cuối cùng ông vẫn gật đầu: “Được, ta chấp nhận lời thỉnh cầu của ngươi! Nhưng hãy nhớ kỹ, chiến trường thay đổi trong chớp mắt, ngươi nhất định phải tuân theo mệnh lệnh của ta.”

Aisha mỉm cười: “Xin ngài yên tâm, ta chắc chắn sẽ nghe theo mọi chỉ thị của ngài.”

Tiếng vó ngựa phi nhanh làm tung lớp bụi dày, tạo thành màn khói mịt mờ, họ đang phi thẳng về phía chiến trường chưa biết trước.

truyenfull,truyenfull vn